Hôm nay,  

Thu Nương

10/10/202015:10:00(Xem: 5577)

 

 Thế rồi nàng thu cũng trở về với y, dù mong đợi hay không vẫn quay về. Chu du thiên sơn vạn thuỷ đến ngày về là nàng thu laị về, vẫn đủng đỉnh vàng, vẫn mát dịu, vẫn thanh khiết như bao đời. Nàng thu về với nhan sắc đằm thắm nhưng không kém phần rực rỡ, mang laị bao cảm xúc mới mẻ cho con người và muôn loài. 

 Khí trời se se lạnh, bầu trời trong xanh như ngọc, lá đã chuyển màu: vàng, cam, nâu, đỏ... rừng cây, ngàn xanh  như một mành gấm hoa, người say cảnh cứ ngỡ như tay hoạ sĩ tài ba nào đó cao hứng vẩy cọ, tung muôn sắc vào không gian. Cái xứ Đào Bang này vào thu là vào lễ hội, cả trăm thứ : Pride, mum, art, handcraft, food & drink....đủ cả, trăm hồng ngàn tiá. Thiên hạ dập dìu trẩy hội, nam thanh nữ tú khoe nhan sắc lẫn áo quần, làm cho cuộc đời này như dồn cả vào giây phút hiện tại này! Người xứ này vốn cao to, xinh đẹp, đã vậy cuộc sống sung túc, phủ phê, vật chất dồi dào, sản vật phong nhiêu, văn hoá cởi mở, chính trị thanh minh, người vật được tôn trọng...Quả thật đáng sống biết bao ở cái chốn này! Những con người ở cái xứ này quả thật là phước báo nhiều quá. Y lang thang khắp các nẻo đường, hoà mình vào văn hoá và lối sống của họ, nhập vào cuộc sống này nhưng sao nhiều lúc lòng vẫn cứ trống trải, cô đơn, cô đơn đến cùng tận. Dù là giữa thiên nhiên, dù là nơi phố hội phồn hoa náo nhiệt, dù là đang độc hành, dù là đang ở giữa một biển người đang cuồng nhiệt với bao nhiêu màu sắc lẫn âm thanh. Y nghĩ về cố quận, thương lắm! Cố quận của y, của những người cam chịu nhẫn nhục. Cố quận đang phân hoá cùng cực. Có những kẻ giàu kinh khủng, dùng tiền bạc để ăn chơi trác táng, phá phách, khoe thân, khoe của và làm những chuyện điên rồ, nhảm nhí. Có vô số những người cùng khổ, bất hạnh; có muôn vàn cảnh khổ đau , oan trái... Cố quận của y đang từng ngày suy vi: Biển cả, sông ngòi, ao, hồ...Bị lòng tham và sự u mê con người huỷ diệt; núi rừng cạo sạch; ruộng đồng bán hết ráo. Cố quận của y giờ con người sống chung với chất độc, với bệnh tật chính con người gây nên.Thức ăn toàn chất độc, rượu, bia như nước lũ; ăn nhậu bất kể ngày đêm! Cố quận của y không có vàng thu ( chí ít là từ vĩ tuyến mười bảy trở về Nam) chỉ có vàng da, vàng mắt!

 Đất trời chớm thu chưa đủ để không gian bừng lên nhan sắc, nhưng cũng đủ để những tâm hồn đa cảm rung lên. Đất trời chớm thu lá chưa đủ để ào ạt đổ nhưng cũng đủ để xàơ xạc dưới bước chân, mà cần chi phải nhiều. Người xưa từng bảo:

Ngô đồng nhất diệp lạc

Thiên hạ cộng tri thu

(thơ Đường) 

 Ở cái xứ này, ở vào thời đại hôm nay, thời đaị văn minh kỹ trị, thời đaị tôn thờ vật chất. Người học Phật, đừng nói chỉ là Phật tử, cả người xuất gia cũng dễ thối thất tâm bồ đề, vì cuộc sống vật chất phủ phê, đời sống thoải mái quá. Con người ta hưởng lạc nhiều, rất nhiều người cuộc sống là những chuỗi ngày sống trong hoan lạc... Vì vậy cần chi tu học nữa! " Bần cùng bố thí nan, giàu sang học đạo khó" thật chí lý không sai một ly nào! Những người tu học theo Tịnh Độ cầu sanh Cực lạc nhiều khi cũng chẳng cầu. Cực Lạc taị đây rồi thì cầu chi! Những người tu thiền thì cũng dễ ngộ nhận: Sống trong phút giây hiện taị! Hiện taị đang sung sướng, đang hoan lạc là đây rồi! nên lơ là tu học, thậm chí không còn muốn tu học nữa. “ Hiện xứ lạc trú” hay nói rõ ràng hơn là: “ sống an lạc trong phút giây hiện tại”, hoặc là:” Bây giờ và tại đây”… là những khái niệm thường gặp trong thiền môn, nhất là dòng thiền “ Tiếp hiện”. Có một điều đáng tiếc là khá nhiều người Â-Mỹ cũng như Việt hiểu và hành hơi bị lệch. Họ sống và hưởng thụ dù cái phút giây hiện tại và ở đây, không cần chuẩn bị tư lương cho tương lai, vất bỏ quá khứ, hiểu như thế thì oan uổng quá! Một khi hơi thở không vào ra nữa, ra đi mà không có chút phước - huệ nào thì quả thật chẳng có điềm nào tốt cả! Bây giờ và ở đây, buông bỏ những ràng buộc hay những tham luyến để sống an lạc chứ không phải không cần tu tập cho tương lai. Những ngày cuối tuần nhiều người có mối bận tâm: hoặc lên chùa hay đi shopping? hoặc có lên chùa cũng mong mau mau xong lễ để shopping, dã ngoại hay những thú vui khác. 

 Đất trời chớm thu, thiên sơn vạn thuỷ... cũng không làm xoá nhoà được những kỷ niệm, những ân tình. Những kẻ sống vì tình, lụy tình là những kẻ khờ, khờ nhất thế gian này! Những kẻ lụy tình thà ôm lòng đau không nỡ để người thân mình đau. Những kẻ lụy tình vẫn thường "kẹt" bên này, bên kia... Làm sao cho trọn vẹn đôi bên? làm sao thoã mãn bao lòng? làm sao trọn người, trọn ta? vì không thể có chuyện vẹn toàn nên những kẻ lụy tình ôm thương đau. Những kẻ lụy tình là những kẻ cô đơn lang thang trong cuộc đời này, lang thang qua tháng năm, lang thang ở vùng trời phương ngoaị! Chao ôi, người xưa bảo: Đắc nhất tri kỷ khả dĩ bất hận” là có chí lý lắm! Nhưng cuộc đời này có tri kỷ ư? phước phận có phần, nhân duyên có mối, ơn oán hợp tan, dễ gì mà gặp, dễ có mấy ai đắc được tri kỷ. Trước khi trách người, trách đời, mình phải tự hỏi mình, mình có xứng đáng là tri kỷ với ai đó chưa? 

 Mùa đến để rồi đi, người đến rồi cũng để mà đi, Còn gì, còn gì cho người? còn gì cho ta? Y vẫn ngồi đây, vẫn lang thang muôn vạn nẻo đường đời. Gã du tử độc hành, độc thoaị với đất trời, với mùa vàng đang lên, đạp trên lá vàng mà ngỡ vườn địa đàng trên mặt đất, phải chăng đây là giây phút “ Hiện xứ lạc trú”, đạp trên lá vàng, đi giữa không gian muôn sắc gấm hoa của mùa thu, ấy cũng chính là:” Bây giờ và ở đây”, là đang sống trong phút giây hiện tại, không nghĩ về quá khứ, không tưởng đến tương lai. Trời phương ngoaị trong tâm y hay y đang trong vùng trời phương ngoaị? nào có khác gì năm xưa Trang Châu ngỡ ngàng: Trang Châu là bướm hay bướm là Trang Châu? 

 

TIỂU LỤC THẦN PHONG 

Đào bang, thu phong 2016

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi có dịp được đi nhiều nơi, được gặp gỡ nhiều người, và cũng được nghe lắm lời bình phẩm (không được tử tế hay tế nhị gì cho lắm) về quê hương và đất nước của mình. Tuy thế, tôi chưa bao giờ bị một “vố” nặng như Trần Đĩnh cả.
Các thủ thư giờ đây có thể phải đối mặt với nhiều năm tù giam và hàng chục nghìn đô tiền phạt vì cung cấp sách được cho là khiêu dâm, tục tĩu hoặc “có hại” cho trẻ em theo luật mới của tiểu bang cho phép truy tố hình sự đối với nhân viên trường học và thư viện. Theo phân tích của Washington Post, ít nhất bảy tiểu bang đã thông qua luật như vậy trong hai năm qua, sáu trong số đó được thông qua trong hai tháng qua — mặc dù các thống đốc của Idaho và North Dakota đã phủ quyết luật này. Một chục tiểu bang khác đã xem xét hơn 20 dự luật tương tự trong năm nay, một nửa trong số đó có khả năng sẽ xuất hiện trở lại vào năm 2024, tạp chí này nhận định.
Với thời gian, mọi ước vọng đều trở nên những niềm hoài vọng xa xăm trong khi cái mảnh đất quê hương khốn khổ (và bao người ở lại) thì vẫn ngóng trông… mỏi cổ!
Trong Diễn văn bế mạc Hội nghị bỏ phiếu tín nhiệm giữa nhiệm kỳ ngày 17/05/2023 tại Hà Nội, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã cố gắng vẽ ra hình ảnh lạc quan nhưng tình trạng Tham nhũng, Tiêu cực và Suy thoái Tư tưởng chính trị trong Đảng đã nhạt nhòa khả năng lãnh đạo của ông...
Trong thế kỷ qua, ở Việt Nam bỗng từ đâu xuất hiện một con người mà mặt thật được che giấu kỹ dưới nhiều lớp dày mỏng khác nhau, nhiều cách khác nhau. Từ đời sống bản thân, tên họ, tuổi tác. Đều bằng dối trá và bưng bít. Do bản chất của con người gian ác. Điều này, dĩ nhiên là một hiện tượng quái lạ đã khêu gợi sự tò mò của một số người nên đã làm tốn khá nhiều công sức và giấy mực nhưng vẫn chưa phơi bày được đầy đủ sự thật. Thật rùng rợn! Con người đó có tên là Hồ Chí Minh. Mà cái tên Hồ Chí Minh cũng do ông chôm của người khác, Cụ Hồ Học Lãm. Và cả cái tên Việt Minh của Cụ Lãm nữa!
Dân miền núi chúng tôi không biết “bà Tú Đễ” là ai sất, và cũng chả mấy người có khái niệm chi về cái thứ “đạo đức thật/giả” dưới miền xuôi cả. Nói một cách hết sức giản dị, chất phát, và chân thành là chúng tôi chịu hết nổi rồi. Con giun xéo mãi cũng quằn (thôi) nói chi đến con người – dù là người miền núi. Vừa thôi Tám!
Tự do báo chí ở Việt Nam lâm vào tình trạng rất nghiêm trọng, đứng hàng thứ 178 trên tổng số 180 nước trong bảng số Tự do Báo chí trên Thế giới. Việt Nam tụt 4 hạng từ hàng thứ 174 năm 2022. Bảng thống kê này do Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) công bố ngày 3/5/2023, đánh dấu 30 năm kỷ niệm Ngày Tự do Báo chí Thế giới. Việt Nam lần này chỉ đứng trên Trung Quốc và Bắc Hàn...
✱ Foreign Policy: Chiến dịch quân sự đặc biệt của TT Putin vào cuối tháng 2 năm 2022 là tính toán sai lầm lớn nhất của Điện Kremlin kể từ cuộc xâm lược Afghanistan năm 1979. ✱ Harvard Edu.: Nga đánh giá sai sức kháng cự của Ukraine với sự chuẩn bị yếu kém của quân đội Nga, và mệnh lệnh ở Ukraine không rõ ràng, khiến quân đội Nga thất bại nên họ đã trút giận lên các thường dân một cách tàn bạo. ✱ General Miller: Ông Putin đã sai khi nghĩ rằng ông ta có thể phá vỡ NATO, khi ông ta phát động cuộc chiến tranh xâm lược vô cớ với hàng trăm nghìn lực lượng Nga vượt qua biên giới bằng nhiều cách. ✱ TASS: Điện Kremlin thừa nhận chiến dịch quân sự của Nga ở Ukraine rất khó khăn...
Thiệt là may phước. May mà tuyệt đại đa số dân Việt đã đi “theo tiếng gọi của lương tri,” và từ chối đứng chung bọn với cái đám đầu trâu mặt ngựa!
Càng đến gần Hội nghị bỏ phiếu tin nhiệm giữa nhiệm kỳ khóa đảng XIII dự trù trong năm nay (2023), đảng càng rối ren chuyện nhiều đảng viên, nhất là giới trẻ, đã phai nhạt lý tưởng...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.