Hôm nay,  

Thu Nương

10/10/202015:10:00(Xem: 6996)

 

 Thế rồi nàng thu cũng trở về với y, dù mong đợi hay không vẫn quay về. Chu du thiên sơn vạn thuỷ đến ngày về là nàng thu laị về, vẫn đủng đỉnh vàng, vẫn mát dịu, vẫn thanh khiết như bao đời. Nàng thu về với nhan sắc đằm thắm nhưng không kém phần rực rỡ, mang laị bao cảm xúc mới mẻ cho con người và muôn loài. 

 Khí trời se se lạnh, bầu trời trong xanh như ngọc, lá đã chuyển màu: vàng, cam, nâu, đỏ... rừng cây, ngàn xanh  như một mành gấm hoa, người say cảnh cứ ngỡ như tay hoạ sĩ tài ba nào đó cao hứng vẩy cọ, tung muôn sắc vào không gian. Cái xứ Đào Bang này vào thu là vào lễ hội, cả trăm thứ : Pride, mum, art, handcraft, food & drink....đủ cả, trăm hồng ngàn tiá. Thiên hạ dập dìu trẩy hội, nam thanh nữ tú khoe nhan sắc lẫn áo quần, làm cho cuộc đời này như dồn cả vào giây phút hiện tại này! Người xứ này vốn cao to, xinh đẹp, đã vậy cuộc sống sung túc, phủ phê, vật chất dồi dào, sản vật phong nhiêu, văn hoá cởi mở, chính trị thanh minh, người vật được tôn trọng...Quả thật đáng sống biết bao ở cái chốn này! Những con người ở cái xứ này quả thật là phước báo nhiều quá. Y lang thang khắp các nẻo đường, hoà mình vào văn hoá và lối sống của họ, nhập vào cuộc sống này nhưng sao nhiều lúc lòng vẫn cứ trống trải, cô đơn, cô đơn đến cùng tận. Dù là giữa thiên nhiên, dù là nơi phố hội phồn hoa náo nhiệt, dù là đang độc hành, dù là đang ở giữa một biển người đang cuồng nhiệt với bao nhiêu màu sắc lẫn âm thanh. Y nghĩ về cố quận, thương lắm! Cố quận của y, của những người cam chịu nhẫn nhục. Cố quận đang phân hoá cùng cực. Có những kẻ giàu kinh khủng, dùng tiền bạc để ăn chơi trác táng, phá phách, khoe thân, khoe của và làm những chuyện điên rồ, nhảm nhí. Có vô số những người cùng khổ, bất hạnh; có muôn vàn cảnh khổ đau , oan trái... Cố quận của y đang từng ngày suy vi: Biển cả, sông ngòi, ao, hồ...Bị lòng tham và sự u mê con người huỷ diệt; núi rừng cạo sạch; ruộng đồng bán hết ráo. Cố quận của y giờ con người sống chung với chất độc, với bệnh tật chính con người gây nên.Thức ăn toàn chất độc, rượu, bia như nước lũ; ăn nhậu bất kể ngày đêm! Cố quận của y không có vàng thu ( chí ít là từ vĩ tuyến mười bảy trở về Nam) chỉ có vàng da, vàng mắt!

 Đất trời chớm thu chưa đủ để không gian bừng lên nhan sắc, nhưng cũng đủ để những tâm hồn đa cảm rung lên. Đất trời chớm thu lá chưa đủ để ào ạt đổ nhưng cũng đủ để xàơ xạc dưới bước chân, mà cần chi phải nhiều. Người xưa từng bảo:

Ngô đồng nhất diệp lạc

Thiên hạ cộng tri thu

(thơ Đường) 

 Ở cái xứ này, ở vào thời đại hôm nay, thời đaị văn minh kỹ trị, thời đaị tôn thờ vật chất. Người học Phật, đừng nói chỉ là Phật tử, cả người xuất gia cũng dễ thối thất tâm bồ đề, vì cuộc sống vật chất phủ phê, đời sống thoải mái quá. Con người ta hưởng lạc nhiều, rất nhiều người cuộc sống là những chuỗi ngày sống trong hoan lạc... Vì vậy cần chi tu học nữa! " Bần cùng bố thí nan, giàu sang học đạo khó" thật chí lý không sai một ly nào! Những người tu học theo Tịnh Độ cầu sanh Cực lạc nhiều khi cũng chẳng cầu. Cực Lạc taị đây rồi thì cầu chi! Những người tu thiền thì cũng dễ ngộ nhận: Sống trong phút giây hiện taị! Hiện taị đang sung sướng, đang hoan lạc là đây rồi! nên lơ là tu học, thậm chí không còn muốn tu học nữa. “ Hiện xứ lạc trú” hay nói rõ ràng hơn là: “ sống an lạc trong phút giây hiện tại”, hoặc là:” Bây giờ và tại đây”… là những khái niệm thường gặp trong thiền môn, nhất là dòng thiền “ Tiếp hiện”. Có một điều đáng tiếc là khá nhiều người Â-Mỹ cũng như Việt hiểu và hành hơi bị lệch. Họ sống và hưởng thụ dù cái phút giây hiện tại và ở đây, không cần chuẩn bị tư lương cho tương lai, vất bỏ quá khứ, hiểu như thế thì oan uổng quá! Một khi hơi thở không vào ra nữa, ra đi mà không có chút phước - huệ nào thì quả thật chẳng có điềm nào tốt cả! Bây giờ và ở đây, buông bỏ những ràng buộc hay những tham luyến để sống an lạc chứ không phải không cần tu tập cho tương lai. Những ngày cuối tuần nhiều người có mối bận tâm: hoặc lên chùa hay đi shopping? hoặc có lên chùa cũng mong mau mau xong lễ để shopping, dã ngoại hay những thú vui khác. 

 Đất trời chớm thu, thiên sơn vạn thuỷ... cũng không làm xoá nhoà được những kỷ niệm, những ân tình. Những kẻ sống vì tình, lụy tình là những kẻ khờ, khờ nhất thế gian này! Những kẻ lụy tình thà ôm lòng đau không nỡ để người thân mình đau. Những kẻ lụy tình vẫn thường "kẹt" bên này, bên kia... Làm sao cho trọn vẹn đôi bên? làm sao thoã mãn bao lòng? làm sao trọn người, trọn ta? vì không thể có chuyện vẹn toàn nên những kẻ lụy tình ôm thương đau. Những kẻ lụy tình là những kẻ cô đơn lang thang trong cuộc đời này, lang thang qua tháng năm, lang thang ở vùng trời phương ngoaị! Chao ôi, người xưa bảo: Đắc nhất tri kỷ khả dĩ bất hận” là có chí lý lắm! Nhưng cuộc đời này có tri kỷ ư? phước phận có phần, nhân duyên có mối, ơn oán hợp tan, dễ gì mà gặp, dễ có mấy ai đắc được tri kỷ. Trước khi trách người, trách đời, mình phải tự hỏi mình, mình có xứng đáng là tri kỷ với ai đó chưa? 

 Mùa đến để rồi đi, người đến rồi cũng để mà đi, Còn gì, còn gì cho người? còn gì cho ta? Y vẫn ngồi đây, vẫn lang thang muôn vạn nẻo đường đời. Gã du tử độc hành, độc thoaị với đất trời, với mùa vàng đang lên, đạp trên lá vàng mà ngỡ vườn địa đàng trên mặt đất, phải chăng đây là giây phút “ Hiện xứ lạc trú”, đạp trên lá vàng, đi giữa không gian muôn sắc gấm hoa của mùa thu, ấy cũng chính là:” Bây giờ và ở đây”, là đang sống trong phút giây hiện tại, không nghĩ về quá khứ, không tưởng đến tương lai. Trời phương ngoaị trong tâm y hay y đang trong vùng trời phương ngoaị? nào có khác gì năm xưa Trang Châu ngỡ ngàng: Trang Châu là bướm hay bướm là Trang Châu? 

 

TIỂU LỤC THẦN PHONG 

Đào bang, thu phong 2016

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Công ty rác California Waste Solutions (CWS) do một người Việt làm chủ đã hoạt động ở California trong hơn hai thập niên, hiện có hợp đồng thu gom rác cho hai thành phố Oakland và San Jose ở miền bắc California.
Bao chục năm qua, người Việt trong và ngoài nước đã căm thù đến tận xương tuỷ, trước những sự việc Trung Cộng xâm lăng cưởng chiếm lảnh thổ của chúng ta.
LTS: Nhân dịp Ban Trị Sư Phật Giáo Hòa Hảo Miền Nam California tổ chức Ngày Kỷ Niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ Vắng Mặt tại Hội Quán PGHH vào sáng chủ Nhật 3-4-2016,
Tôi không đi bầu vì thực sự mọi thứ đã được sắp xếp dưới chế độ độc tài, toàn trị cả rồi, lá phiếu của các công dân chỉ là hình thức của thứ trò chơi dân chủ giả hiệu
Các ngân hàng trung ương trên thế giới đang bất lực trước mục tiêu vực dậy kinh tế. Dù đã hạ lãi suất xuống «số âm», tiêu thụ và đầu tư tại Châu Âu,
Bà Mộng Hoa giới thiệu về tiến sĩ giáo sư Nguyễn Lâm Kim Oanh, bà là người Mỹ gốc Việt đầu tiên giữ chức vụ cao cấp trong Bộ Giáo Dục của chính phủ Obama.
Năm 1957 tôi mới lên ba ở Brandenburg, Đông Đức. Cha tôi là mục sư Tin Lành, mẹ tôi từng học sư phạm môn tiếng Anh và tiếng Latinh, nhưng mẹ tôi không được phép đi dạy ở Đông Đức.
Vào năm 1973 đó, tôi chỉ mới được đọc có một bài giới thiệu về cuốn sách này, trong đó có câu nguyên văn như sau khiến tôi nhớ mãi: “Small is beautiful, Simple is beautiful, Non-violent is beautiful too”.
Như đã có dịp trình bày nơi bài 1 trước đây, cuốn sách “Small is Beautiful” đã được tờ New York Times xếp vào lọai “100 cuốn sách có ảnh hưởng nhất” kể từ sau thế chiến hai (the most influential books).
Jürgen Habermas sinh năm 1929 là giáo sư Triết học tại Đại học Frankfurt (Đức) mà tên tuổi cuả ông gắn liền với Trường phái Triết học Frankfurt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.