Hôm nay,  

Jacqueline Kennedy

08/01/202116:26:00(Xem: 5397)

Jackie Kennedy once fired her chef for sharing recipes with Weight Watchers

Tổng Thống John F. Kennedy và phu nhân


Suốt thời gian dài, tôi – cũng như mọi người trên thế giới – phải sống trong sự tù quẩn và âu lo vì “Tàu dịch” Covid-19 giết hại không biết bao nhiêu nhân mạng. 

Sáng nay, tháng Giêng ngày 7-2021, tựa đề bản tin của Cheri Mossburg và Theresa Waldrop trên CNN lại làm cho tôi hoảng sợ: “Every 8 minutes, someone in Los Angeles County dies from Covid-19.” 

Tôi hoảng sợ vì tôi không hiểu, không nhớ – trong quá khứ xa xăm – nước Mỹ và người dân Hoa Kỳ đã làm gì thất đức mà hiện nay nước Mỹ và người dân Hoa Kỳ phải chịu tai ương Covid-19 và những biến động chính trị kinh hoàng đến như thế?

Là một người không thích, không biết và không theo dõi chính trị, nhưng không hiểu tại sao những xáo trộn chính trị gần đây, tại Hoa Kỳ, lại khơi dậy trong hồn tôi những xáo trộn chính trị của đầu thập niên 60 trên Quê Hương tôi.

Đầu thập niên 60, tôi đã là một thiếu nữ. Nhưng – vì bậc trung học tôi theo ban Anh văn – tôi không hiểu tại sao chỉ với tuần báo Paris Match mà Ba tôi có thể biết gần như mọi biến chuyển trọng đại trên thế giới. Tôi cũng không hiểu tại sao mỗi khi Ba tôi có bạn đến chơi, bàn luận về chính trị, văn chương, thể thao, v.v… thì Ba tôi thường bảo tôi bưng nước trà mời các Bác, các Chú chứ Ba tôi không cho cô giúp việc bưng nước mời; nhờ thế, đôi khi tôi được “nghe lóm” vài đề tài rất hấp dẫn.

Một trong những đề tài hấp dẫn mà tôi được “nhe lóm” khi Ba tôi cùng các bạn của Ba tôi đang bàn luận là ông John F. Kennedy – ứng cử viên Tổng Thống Hoa Kỳ trẻ nhất kể từ thời Hoa Kỳ lập quốc. Từ đó, tôi bắt đầu tò mò và lưu tâm đến phu nhân của những nhân vật quyền lực trên thế giới. Đối với tôi, cạnh một nhân vật đầy uy quyền hoặc một người hùng phải là một phụ nữ xinh đẹp thì bức tranh mới toàn bích.

Vì quan niệm của tôi là như thế, cho nên, khi thấy ảnh của bà Jacqueline Kennedy – phu nhân của Tổng Thống Kennedy – tôi có thiện cảm với Bà ngay.

Vào thời đại tôi mới lớn, một thiếu nữ hoặc phụ nữ được cho là đẹp nghĩa là người nữ đó được Trời ban cho sắc đẹp tự nhiên; không cần phải “chỉnh, sửa, bơm, độn”; răng không được “niền” cho đều đặn, như thời đại sau này. Bà Jacqueline Kennedy là một trong những mệnh phụ được Trời ưu đãi. 

Trước khi lưu tâm đến vài mệnh phụ Âu Mỹ, tôi đã thích nét đẹp và cách phục sức giản dị nhưng rất quý phái và đài các của nữ minh tinh điện ảnh Audrey Hepburn. Không ngờ, khi thấy ảnh của bà Jacqueline Kennedy, tôi nhận ra kiểu và màu sắc trang phục của bà Jacqueline Kennedy cũng rất đơn giản, quý phái và đài các không thua gì y phục của Audrey Hepburn. Tôi rất vui thích khi biết Jacqueline Kennedy thường xuất hiện trên nhiều tạp chí – không thua gì các tài tử xi-nê nổi tiếng – và Bà được chọn là một trong 12 phụ nữ mặc trang phục xinh đẹp nhất thế giới.

Những dòng chữ tôi viết về bà Jacqueline Kennedy chỉ là những nhận xét – có thể là chủ quan, hạn hẹp – thuần về cảm tính của một phụ nữ Á Đông đối với một mệnh phụ Hoa Kỳ chứ không thể là những phán xét dựa trên bất cứ căn bản hoặc khía cạnh nào cả. Và tôi chỉ viết giới hạn trong thời gian Bà là đệ nhất phu nhân của Hoa Kỳ mà thôi. Đó là lý do tôi chọn tựa bài là Jacqueline Kennedy.  

Là một phụ nữ rất trẻ – 31 tuổi – bà Jacqueline Kennedy là đệ nhất phu nhân trẻ thứ ba của Hoa Kỳ. Bà Jacqueline Kennedy không những chinh phục được tình cảm của đa số người dân Hoa Kỳ mà Bà còn chinh phục được cảm tình của hầu hết mọi người trên thế giới. 

Dường như Tổng Thống Kennedy cũng đã nhận ra được “lợi thế” của bà Jacqueline Kennedy, cho nên, khi cùng phu nhân thăm viếng nước Pháp, Tổng Thống Hoa Kỳ Kennedy đã nói đùa một câu “để đời”: I am the man who accompanied Jacqueline Kennedy to Paris – and I have enjoyed it!"

Sau khi rời Pháp, Tổng Thống Kennedy và phu nhân đến Vienna, Austria; tại đây, Thủ Trướng Nga – Nikita Khrushchev – được yêu cầu bắt tay Tổng Thống  Kennedy để chụp hình. Thủ Trướng Nikita Khrushchev đáp: I'd like to shake her hand first."

Với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt ngời sáng, cuộc đời của bà Jacqueline Kennedy tưởng chỉ toàn màu hồng; nhưng không! Bà Jacqueline Kennedy đã trải qua những khổ đau mà ít người phụ nữ nào có đủ nghị lực để trực diện.

Một trong những nỗi đau bất tận của Bà là chính Bà đã ở bên cạnh và chứng kiến bằng mắt thật về cái chết làm rúng động thế giới của chồng Bà – John Fitzgerald Kennedy, vị Tổng Thống thứ 35 của Hoa Kỳ – ngày 22 tháng 11 năm 1963! 

Sau khi Tổng Thống Kennedy được đưa đến phòng cấp cứu của bệnh viện Parkland, chính bà Jacqueline Kennedy đã yêu cầu – và được chấp thuận – được có mặt trong phòng giải phẫu khi bác sĩ đang giải phẫu cho Tổng Thống Kennedy.

Sau khi bác sĩ không thể cứu được Tổng Thống Kennedy, Bà Jacqueline Kennedy từ chối thay bộ y phục màu hồng nhạt – do chính Tổng Thống Kennedy chọn cho Bà – thấm máu Tổng Thống Kennedy và Bà tỏ ra ân hận vì Bà đã rửa các vết máu của Thổng Thống Kennedy trên mặt và trên tay của Bà. Bà Jacqueline Kennedy giải thích với phu nhân Phó Tổng Thống Lyndon B. Johnson: “…that she wanted them to see what they have done to Jack" – tên gọi ở nhà của Tổng Thống Kennedy!

Năm 1963, khi thấy những vết máu của Tổng Thống Kennedy vương vãi trên y phục cùng với nét mặt vừa đớn đau vừa uất hận vừa hoang mang của bà Jacqueline Kennedy khi Bà đứng cạnh Phó Tổng Thống Lyndon B. Johnson trong giây phút Phó Tổng Thống Lyndon B. Johnson tuyên thệ để kế nhiệm cố Tổng Thống Kennedy, tôi không cầm được nước mắt!

Từ hình ảnh đau khổ tột cùng của một góa phụ trẻ – bà Jacqueline Kennedy – tôi tự hỏi, không hiểu bà Jacqueline Kennedy nghĩ như thế nào về những lời “đồn đoán lăn nhăn” giữa Tổng Thống Kennedy và nữ minh tinh Marilyn Monroe? Bà có khổ tâm, ghen tương về sự việc nhạy cảm này hay không? Bà có còn tin tưởng và thương yêu ông Kennedy như trước khi “tin đồn” đó loan ra hay không?

Vì tò mò, tôi tìm đọc trên báo Việt Nam – vào thời điểm tin đồn được loan tải. Tôi không nhớ tên tờ nhật báo đó; nhưng tôi nhớ có một tờ báo đăng tin rằng Marilyn Monroe hóa trang, đội tóc giả, đến Tòa Bạch Ốc bằng trực thăng; nhưng tờ báo đó không viết rõ Marilyn Monroe đến Tòa Bạch Ốc để làm gì. 

Sau đó, tôi không hề thấy bất cứ một thông tin nào đề cập đến thái độ của bà Jacqueline Kennedy trong sự “đồn đoán” về sự liên hệ tình cảm giữa Tổng Thống  Kennedy và Marilyn Monroe. 

Sự im lặng – trước dư luận và báo chí – của bà Jacqueline Kennedy làm cho tôi cảm phục và có thiện cảm với Bà nhiều hơn.

Dù dành cho bà Jacqueline Kennedy rất nhiều thiện cảm, tôi cũng vẫn nhận ra rằng sự kiện Marilyn Monroe hát mừng sinh nhật Tổng Thống John Fitzgerald Kennedy ngày 19 tháng 05 năm 1962 là một sự kiện rất lãng mạn, rất dễ thương giữa một nữ tài tử nổi tiếng lẫy lừng và một Tổng Thống rất trẻ, đẹp trai, đầy uy quyền, xuất thân là một sĩ quan Hải Quân Hoa Kỳ. Lời cảm ơn của Tổng Thống Kennedy dành cho Marilyn Monroe cũng không kém phần lãng mạn và trang trọng: “I can now retire from politics after having had ‘Happy Birthday’ sung to me in such a sweet, wholesome way.” 

Là một phụ nữ, tôi tự hỏi: Không hiểu “vết thương” trong trái tim của bà Jacqueline Kennedy – khi sự kiện Sinh Nhật năm 1962 của Tổng Thống Kennedy xảy ra – có sâu thẳm lắm hay không? Dù “vết thương” của bà Jacqueline Kennedy có sâu thẳm đến đâu đi nữa, tôi cũng nghĩ rằng, đó là “vết thương êm ái” chứ không phải là sự tổn thương. 

Từ ý nghĩ “thi vị hóa vết thương”, tôi rất tôn trọng và quý mến những phụ nữ biết đặt danh dự của chồng con cao hơn tự ái của chính mình. 

Sự quý mến của tôi dành cho bà Jacqueline Kennedy càng sâu đậm hơn khi tôi biết Bà đã được Tổng Thống Lyndon B. Johnson đề cử vào chức vụ đại sứ Hoa Kỳ tại Pháp hoặc tại Mexico hay là tại United Kingdom – nhưng Bà đều từ chối.

Ngược lại, bà Jacqueline Kennedy chỉ yêu cầu Tổng Thống Lyndon B. Johnson đổi tên Trung Tâm Không Gian tại Florida thành Trung Tâm Không Gian John F. Kennedy.

Qua bao nhiêu thập niên cũng như qua không biết bao nhiêu biến động – cả tàn bạo lẫn nhân ái – trên mảnh đất Hoa Kỳ, tôi nhận thấy thế giới và Hoa Kỳ vẫn dành cho bà Jacqueline Kennedy cảm tình nồng hậu nhất. 

Để minh chứng cho nhận xét của tôi, tôi xin trích một câu ngắn từ Wikipedia: “…Even after her death, she ranks as one of the most popular and recognizable First Ladies in American history, and in 1999, she was listed as one of Gallup's Most-Admired Men and Women of the 20th century.


ĐIỆP MỸ LINH

https://www.diepmylinh.com 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trận đánh tái chiếm cổ thành Quảng Trị kéo dài 81 ngày trong mùa Hè đỏ lửa 1972 là một trong những trận đánh dài và khốc liệt nhất trong chiến tranh Việt Nam. Trong tạp chí tháng Tư trên trang mạng khảo cứu lịch sử historynet năm nay, Thiếu Tướng hồi hưu John D. Howard, một sĩ quan West Point và cựu cố vấn tại chiến trường Việt Nam vào năm 1972 đã kể lại diễn biến toàn bộ chiến dịch và trận tái chiếm lịch sử này. Xin giới thiệu lại bài viết này nhân kỷ niệm 50 năm trận tái chiếm cổ thành kết thúc vào ngày 16 tháng 9 năm 1972...
Vào giữa tháng 3, chưa đầy một tháng sau khi Nga xâm lăng Ukraine, nhà khoa học chính trị Francis Fukuyama đã đưa ra một dự đoán nổi bật: Ukraine sẽ chiến thắng. Sáu tháng sau, Ukraine đang trên đà tấn công và tái chiếm lãnh thổ quan trọng giữa nhiều dấu hiệu là quyết tâm của Nga đang suy yếu. Các bản tường thuật chỉ ra rằng vũ khí và thông tin tình báo do Hoa Kỳ và các quốc gia đồng minh khác cung cấp đang mang lại cho cuộc phản công của Ukraine một sự thúc đẩy nghiêm trọng. Liên minh NATO vẫn bền vững và đoàn kết đứng sau Ukraine, bất chấp nỗ lực của Nga nhằm làm suy yếu sự thống nhất đó bằng cách hạn chế xuất khẩu khí đốt tự nhiên sang châu Âu...
Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã “cạn kiệt” các vấn đề quốc kế dân sinh hay sao mà lại đem những chuyện cũ ra thảo luận tại Hội nghị Trung ương 6 vào tháng 10?
GHPGVNTN, từ ngày thành lập vào tháng 1 năm 1964 đến nay, năm 2022, đã tồn tại 58 năm. Dù trải qua bao thăng trầm lịch sử theo vận nước nổi trôi, mà có lúc tưởng chừng như sức tàn lực kiệt, vì những chướng duyên từ bên trong hay bên ngoài, GHPGVNTN vẫn còn đó với dân tộc này. Đã có biết bao nỗ lực, âm mưu, kế hoạch, chính sách nhằm triệt hạ, GHPGVNTN vẫn còn đó trong chí nguyện và hoài bão của lịch đại Tổ Sư. GHPGVNTN còn tồn tại vì đó là Giáo Hội dân lập đứng trên lập trường Dân tộc và Đạo pháp thuần khiết.
Trong thời đại kinh tế toàn cầu hoá dựa vào tri thức và thông tin, thì kiến thức trở thành sức mạnh và Internet là phương tiện kết nối. Các kiến thức mới đang được phổ biến tự do trên khắp thế giới và mọi người có thể truy cập được dễ dàng hơn. Trước các chuyển biến dông bão này, tình hình cạnh tranh giữa các cường quốc không chỉ còn nằm trong các lĩnh vực chính trị, kinh tế và an ninh mà còn canh tân kỹ thuật và nhiều quốc gia cảm thấy đang bị đe dọa bởi sự tụt hậu về kiến thức và trang bị kỹ thuật số...
Trước khi “tập kết ngược” (trở lại miền Nam) vào năm 1962, Nguyên Ngọc có thời gian lang thang ở cao nguyên Đồng Văn - Mèo Vạc. “Mùa Hoa Thuốc Phiện Cuối Cùng” là chuyện viết về người thật việc thật, nơi vùng giới tuyến (Việt/Hoa) này...
Tại Diễn đàn Kinh tế Á Châu ở Vladivostok hôm thứ tư 7/9/22, nói về « cơn sốt cấm vận của Tây phương» để cô lập Nga, Putin quả quyết « không thể » cô lập Nga được. Ông nói rõ hơn: « Có bao nhiêu người mặc kệ, có muốn cô lập Nga, điều có cũng không thể làm được »...
◉CNBC: Giám đốc cơ quan FBI báo cáo (2013) ông Trump ở lại Mosow 46 giờ nhưng phía ông Trump phủ nhận, ông ta nói không ở lại Moscow mà về Mỹ ngay... ◉BBC News: Trump đã bị camera quay lén khi đang ở cùng với một nhóm gái bán dâm tại phòng ngủ Tổng thống ở khách sạn Ritz-Carlton, Moscow (2013). Nội dung của một cuốn băng có thể được dùng để Nga uy hiếp Trump . ◉The Guardian: Vladimir Putin đã đích thân ủy quyền cho cơ quan gián điệp bí mật hoạt động để hỗ trợ Donald Trump trong cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ năm 2016 - Carnegie Moscow: Mối quan hệ Mỹ-Nga trong suốt lịch sử, logic rất đơn giản: Đảng Cộng hòa tốt cho Điện Kremlin - Đảng Dân chủ thì không...
Khi xua quân xâm lăng Ukraine, ai cũng biết Putin đã ném đất nước và dân tộc Nga vào một canh bạc khổng lồ chỉ vì “thấu cáy” Tây phương. Giờ đây, sau 6 tháng quần thảo trên chiến trường, Putin đang phải đối phó với một vấn nạn cực kỳ to lớn cho vận mệnh nước Nga tương lai, đó là Nga có thể thua trong trận chiến này...
Tờ “The Economist” tháng chín với tấm hình bìa tượng nữ thần tự do xoạc cẳng giữa hai cực đã không khỏi khiến nhiều người giật mình đặt câu hỏi “Liệu bà còn giữ được thăng bằng bao lâu nữa?” Tờ báo cũng đã thay chữ “The United States of America” bằng hàng chữ “The disunited State of America” phản ảnh tình hình chính trị phân cực, chia rẽ trong chính quyền và người dân Hoa Kỳ. 50 tiểu bang của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ từng là mô hình kiểu mẫu của nền dân chủ đã trở thành món ăn hàng ngày của đảng phái. Thay vì giải quyết các vấn đề địa phương, các chính trị gia tiểu bang đang chiến đấu trong một cuộc chiến văn hóa quốc gia về các vấn đề từ phá thai, quyền sở hữu súng, quyền đi bầu, cho tới vấn đề của người chuyển giới trong thể thao.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.