Hôm nay,  

Đất Nước Mình,..

22/05/202111:32:00(Xem: 6666)

 

Thiên hạ dễ thường đang ngủ cả

Việc gì mà thức một mình ta?

( “ Chợt giấc, “ Thơ Trần tế Xương.)

 

 

Đất nước mình ngộ quá phải không anh

Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn

Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm

Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

 

Đất nước mình lạ quá phải không anh

Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ

Những dự án và tượng đài nghìn tỉ

Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

 

Đất nước mình buồn quá phải không anh

Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc

Rừng đã hết và biển thì đang chết

Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

 

Đất nước mình thương quá phải không anh

Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại

Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải

Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

 

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh

Anh không biết em làm sao biết được

Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước

Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…


Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu.

Cô giáo Lam hỏi. Cô hỏi ai ?

Cô hỏi trời xanh. 

Cô hỏi người sau.

Cô hỏi người trước,..


Cái hay của một cô giáo.

Cô không biết. Cô còn biết hỏi.

Ai cũng được vậy. Đất nước sao không khá ! 

 

Cô giáo,

Như những người khác. Có lẽ tôi sẽ như họ,

Phổ nhạc vào bài thơ cô.

Cái khả thể khác. Tôi sẽ chép lại bài thơ như trên đây. Như ai đọc nó xong cũng sẽ nghĩ là mình phải tiếp tay cô giáo. Làm cho bài thơ được đến tay mọi người.

Còn có thể làm gì nữa không ? Phải khen .

Có gì tốt đẹp, mọi người đều cố sức làm rồi.


Tung một bài thơ với những cảm xúc về đất nước như bài thơ cô viết nên. Ý của cô, chắc không phải để được khen.

Để khen cô.mà mãi đến giờ mới khen. E rằng tôi trễ. Đã trễ cho một cuộc ...hành trình ! 

Mà có thêm lời khen. 

Liệu có làm vơi đi cái chán ngán của giọng thơ Trần tế Xương tôi mượn để mô tả, cái tâm tình của cô, của cả tôi. với những đáp ứng chả “ ăn thua gì!” Chả “ bõ bèn gì !”

Sao lại không,

 Thiên hạ dễ thường đang ngủ cả

Việc gì mà thức một mình ta?


Bởi , cùng thức với cô. Tôi có đôi lời. có buồn cô cũng phải chịu.


Lấy cái tư cách của một người, trong số người cô hỏi tới. “ Người trước,”..tôi xin trả lời cô.

Cách trả lời cho câu cô hỏi, của tôi, có khi rất khác với điều cô tưởng.

Bởi.  Tôi xin làm việc cùng cô với một tinh thần tích cực. Mong cô chấp nhận.

Tôi, trong vai trò Người Tư vấn ( Consultant, ) của cô. Tư vấn cho  vấn đề cô cần giải quyết.


Nào ! Cô muốn gì ?

Đất nước tôi, tôi muốn có sự thay đổi. Để, khác với những gì chúng tôi không muốn mà cứ phải có. Trong chịu đựng !

Cô làm gì ? Hay muốn làm gì ? Để có sự thay đổi ?

Lên tiếng đòi hỏi.

Đòi hỏi ai ? Kết quả ?

Nhà cầm quyền. Họ cho là chúng tôi muốn lật đổ họ. Họ bắt bớ, giam cầm  những anh em tôi.

Quý vị có bước kế tiếp cho việc quý vị chủ trương ?

Kêu gọi lương tâm loài người và thế giới . Những tổ chức Quốc tế, những Hội vì Quyền con người,...

Quý vị có biết trong cộng đồng Quốc tế người ta hay có khuynh hướng làm lơ ! Tránh can thiệp vào “ nội bộ “ lẫn nhau. Nhất là không khéo, họ sẽ bị kết tội giúp đỡ bọn khủng bố, lật đổ một quốc gia hợp pháp.

Vậy đó.  Quý vị còn biện pháp nào ?

Kêu gọi mọi người dân chúng tôi. Cùng lên tiếng. Nhất tề, trong một đám đông khổng lồ, đủ sức ép nhà cầm quyền phải thay đổi.

Có xảy ra không ? Dường như không ! 


Với thật nhiều dữ kiện làm nghẽn tắc các kế hoạch đưa ra.

Một công ty làm ăn của Mỹ, gặp trường hợp này, thường ra họ tham khảo một chuyên viên làm Tư vấn cho họ, trong vai trò Consultant. 

Các bế tắc ? 

Được loại trừ dần.

  • Tránh tội lật đổ một nhà nước “ hợp lệ.”  Đổi mục tiêu tranh đấu. Thay vì chống nhà nước, ta chống cái đảng cầm quyền. Đảng CS, đảng cha sanh mẹ đẻ ra cái nhà nước. Thành công, cũng là lật đổ bọn chúng. Mà, Dễ đạt được sự đồng tình của quốc tế lẫn bạn bè. 

It cớ, cho chúng bắt ta. Có bị chúng bắt, cũng còn có cơ may, bè bạn thế giới còn có chỗ xen vào cứu bồ ! 

Nên nhớ. Khi nhân danh quốc gia chúng vận dụng luật pháp và sức mạnh nhân dân của cả nước. Cứ cái bề thế đó. Họ bắt ta. Dễ ợt !

Ta chọn mục tiêu . Đảng ( 5 triệu đảng viên +  5 triệu dân ăn theo,) Có dễ đánh hơn không ? Chọn các chỗ. Cơ quan, trường học, nhà thương,..cơ quan các cấp thấp Huyện, Xã, Ấp,..dễ đánh hơn không?

  • Tránh tình thế không được sự quan tâm giúp đỡ bên ngoài :

Đổi phương cách tranh đấu. Thay vì đấu tranh chánh trị. Hướng sang đấu tranh về quyền con người. Về những sinh hoạt hàng ngày,...những cái có ghi trong chủ trương đường hướng hoạt động của các hiệp hội như Hội chống việc trẻ con bị bắt nạt ! Hội bảo vệ người công nhân có quyền có nghiệp đoàn,..Hội “ Không một đứa trẻ nào có thể bị bỏ ...thụt lại sau lưng, chậm trễ trong giáo dục,... 

  • Tránh cảnh không ai hưởng ứng. Đổi ưu tiên công tác giữa đấu tranh  và giáo dục, đào tạo cán bộ…..vv...Có thêm người


Cô giáo, Xin cô đừng thất vọng. Cô trông chờ gì ở người Tư vấn, một consultant ? Một người cũng bình thường như cô, lại có phép màu cho cô ư ?

Người tư vấn vốn không có phép màu. Cô dư biết. Cái người này có, có chăng chỉ là cái nhận định; khi cô có cái quyết tâm để theo đuổi giải quyết vấn đề hay không.

Khi cô có quyết tâm. Bằng vào kinh nghiệm làm việc. Người này trình bày với cô những trường hợp ứng xữ, thích hợp. Và,

Cô mới là người đi đến cái quyết định.

Cô chọn đi hỏi tiếp. Hỏi ..nữa, tới..Lớp “ người sau.” 

E rằng cũng chỉ, Đất nước mình ngộ quá..!


Còn chờ ai đó trả lời dùm !

Còn chờ ai đó….là cái chúng ta phải nói cho nhau nghe. Nó là cội rễ của mọi thất bại của chúng ta. Những người con nước Việt, mà cô là đầu têu ! Trong bàn cải lần này của chúng ta. ( lần cuối của tôi chăng ?)


Lâm vào,

Cái thất bại trong cảnh chợ chiều. Không một ai hưởng ứng.

Làm sao mơ tới những cuộc xuống phố của anh nhóc Hoàng chí Phong.

Chú học sinh mươi tuổi đầu ( 14) cùng bạn chống đối việc Trung cộng định mang chương trình học ở Trung cộng áp dụng cho trường ở Hong Kong. 

Các em học sinh chống. 

“Trong bóng đêm đè nghẹt.,phục sẵn một mặt trời .” ( “ Trong bóng đêm,” thơ Nguyễn chí Thiện.)

Trong đám đông, lãnh tụ, có sẵn. Chỉ cần thi thố chút ít tài năng. Sẽ lộ rõ . Hoàng chí Phong sáng lên từ đó.

Mà mình cần là cần đến cái đám đông mình rất thiếu. Lãnh tụ , lãnh đạo,tự họ có cách của họ .

Cái đám đông mà Chú H.c. Phong từ đó bước ra, Cái đám học trò, có vẻ quen thuộc với cô giáo không?

Những em bé quen thuộc đó. Cô có cách nào biến các em quen thuộc này, ở phía ta, những học trò của mình, thành những người của mơ ước sau cùng  của chiến tích Hoàng chí Phong, mà ta mơ tới không. Ta mơ,

Những thanh niên sinh viên độc lập. Họ xuống đường chống lại sắc luật Dẩn độ, Trung quốc muốn áp đặt lên nền Tư pháp của Hong Kong.Mới đây.

Cuộc xuống đường nào của TNSV Hong kong cũng đều ngoạn mục. Đáng để noi theo. Bắt đầu, noi theo cái lối, không muốn thì la to : Tôi không muốn !Bằng xuống đường

Và cái hay nhất trong lần xuống đường lần gần đây, TNSV Hong kong xuống đường một cách tự phát. Tuyệt đối không có sự xuất hiện của bất cứ một lãnh tụ nào !

Cô giáo có cái ước mơ như tôi không ? Làm sao có những người em, người học trò như thế ?

Là nhà giáo. Cô sẽ nghĩ ra biện pháp thực hiện ước mơ của mình.

Cô xắn tay áo. Tôi lại sẽ xin làm consultant.

CHIẾN DỊCH GIÀNH LẠI CON EM.

Loại người nào cô nghĩ tôi và cô cần?

Những em có cái thích thú khi sinh hoạt trong đám đông.

Thì sao không tạo cho các em những sinh hoạt có tính cộng đồng, hay có tính hấp dẩn được các em như HĐ, Gia đình PT, Thanh niên CG,...làm quen ?

Gì nữa ?

Phải có tính tích cực. Không thể cứ ù lì. 

Cái này cần nhiều đến những gương trước mắt để các em noi theo. Những người có dịp làm gương trước nhất ; nhât, phải là cô. 

Cô, các bạn cô. Kéo theo phụ huynh các em. Đây là nỗ lực chính. Tôi khẩn khoản đề nghị tới và với cô. Thay đổi được các em. Từ ù lì, sang tích cực. Công đầu cho bất cứ nỗ lực nào trong công cuộc đòi lại Tự do Dân chủ cho đồng bào . Một thách thức lớn. Giữa ta và địch. Giành lại những đứa con , đứa em mà lâu nay ta giao cho họ. Để họ tha hóa chúng.

Cái mục tiêu của chúng ta. Lớn lao. Lớn bao nhiêu cũng sẽ là vô nghĩa khi ta thiếu đi yếu tố tích cực của người cùng chúng ta tiến hành cuộc đổi mới.

Thiếu cái tính tích cực ấy. Ta khó có họ.

Còn kèm thêm tính sợ hãi. Phải giúp loại trừ. Sợ những nguy hiểm bản thân. Kể từ chuyện không quen thiên nhiên, sống ngoài trời. Sợ từ cơn mưa, sợ những tiếng sét,, sợ từ nắng  gắt, sợ,..

Sợ mọi thứ. Không kềm chế những vô lý. Không thử thắng được mình.


Một đời sống với thiên nhiên và tập thể, bài thuốc gia truyền, cho những người thành phố. Những người có môi trường sống thuận lợi cho cái tính ích kỷ. MỘt trong những cái làm nên lực chắn lớn cho công cuộc mời gọi người của chúng ta.

Làm được . Khi cô quay lại hỏi người sau, họ mới có gì để trả lời cô. Bởi,

Khi đó.

NHững người trẻ sẽ không còn là “không chịu lớn.” Họ đã trưởng thành trong suy nghĩ của riêng họ. 

Và khi phải xuống đường bày tỏ những ước muốn của mình. Họ biết họ phải làm gì. Không thể nào ai đó bảo họ phải làm cái này hay phải làm cái kia. Họ không còn cần phải có lãnh tụ.

Đất nước cần những con em như thế.

Và chúng ta sẽ có họ, ngay khi cô bắt đầu cái chương trình hành động của cô.

Một  “ con sói đơn độc, “ trong mạng ( lưới ) tổ chức , đang ngủ giấc Đông miên. Chờ lệnh. 


Xin đọc tiếp

Bối cảnh chính trị của Việt Nam hôm nay,

Để có những trả lời đầy đủ hơn, với chi tiết,...

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cách đây vài thập niên, nhiều người đã nói rằng trong Phật Giáo không có âm nhạc, chỉ có tiếng mõ, tiếng chuông đều đều, ru ngủ. Họ cho rằng các bài hát có tính cách Phật Giáo chỉ phát triển từ khoảng trên 10 năm nay, và những bài nhạc được hát trong các buổi nghi lễ thì khởi đầu rất thô sơ, không phong phú như trong các tôn giáo khác. Những năm trước 1975, khi nói về âm nhạc trong Phật Giáo, có người nói Phật Giáo không nên có âm nhạc, vì âm nhạc là phương tiện quyến rũ của ma quỷ, có lẽ vì họ đã dựa vào sự kiện Đức Thế Tôn từng bị ma quỷ cám dỗ bằng Thanh (nhạc) và Sắc (dục) dưới gốc bồ đề. Thiển nghĩ, nhận định này không đúng vì thực tế, âm nhạc đã ẩn sâu trong Phật Giáo từ vài ngàn năm nay.
Trả tự do vô điều kiện cho tất cả tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm... Thực thi quyền tự do báo chí và tự do ngôn luận, công nhận báo chí tư nhân, chấm dứt chế độ kiểm duyệt dưới mọi hình thức... Ban hành và thi hành nghiêm túc luật về hội với nội dung bảo đảm quyền tự do lập hội và tự do hội họp
Nếu Karl Marx còn sống không biết ông giải thích và đánh giá thế nào về nhà nước cộng sản sau 40 năm cải cách và “mở cửa”.
Ngày nay, nói đến hiểm họa mất nước, ai cũng nghĩ là mất nước vào tay Trung Cộng. Nguồn gốc hiểm họa mất nước có thể từ hai giai đoạn:
Để tưởng nhớ hai em – Nguyễn Phiêu Linh, Hồ Quang Trung – và kính tặng tất cả Cựu SVSQ/TB/TĐ khóa 6/68 và khóa 4/68
Truyền thuyết nói rằng: Có một góa phụ giàu có tên Penh thấy có một cây Koki lớn bị nước cuốn trôi sông, tấp vào bờ, bên trong cây có bốn tượng đồng của Đức Phật. Bà cho người vớt lên, và kêu gọi dân làng xây một chùa nhỏ trên một ngọn đồi nhân tạo để bảo vệ các bức tượng. Từ đó dân làng thường đến chùa cúng bái cầu phước, từ đó ngôi chùa này trở thành một nơi tôn nghiêm cho mọi người đến cầu nguyện.
Tôi đến Angkor Wat tỉnh Xiem Reap Campuchea. Chùa Angkor là ngôi chùa lớn nhứt Thế Giới, Nghệ thuật kiến trúc rất cổ xưa. Có người nói lúc khởi đầu đây là ngôi chùa Ấn Độ vì chùa thờ thần Wishnu, đến Thế Kỷ thứ 12 thì chùa Angkor chuyển thành chùa Phật Giáo.
đến tháng Giêng 2019 thì Thoả ước đã được triển hạn hai lần và sẽ tự động triển hạn lần thứ ba, trừ phi có văn bản chính thức thông báo không triển hạn
nhà văn Hoàng Mai Đạt có lần thổ lộ tâm tình khi đem báo đến tặng cho người đọc, rằng thì là chính công việc này lại làm cho ông cảm thấy vui vẻ, thoải mái, thư giãn và ý nghĩa
Mà Trời Đất Quỷ Thần ơi! Tại sao tôi lại bận trí về chuyện tình thời xa xưa của một ông già chẳng thân tộc gì với mình! Biết đâu lúc hắt hơi cuối đời là lúc ông nhìn thấy cái má lúm đồng tiền của người con gái năm xưa trong khói sương mờ ảo của Vô Thức
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.