Hôm nay,  

Đặc Thù Tây Mà!

17/07/202110:44:00(Xem: 4412)

Lễ đính hôn

Từ 2 tuần nay, Pháp bị biến thể virus Ấn-độ Delta lây nhiễm và lan rộng nhanh chóng, nhứt là vùng Paris, Marseille, một số thành phố miền Bắc, Đông-Bắc, … đã làm cho giới chức y tế lo ngại, đề nghị Chánh phủ sớm có biện pháp ngăn chận nếu không đợt 4 sẽ tới sớm, chậm lắm là vào cuối tháng 8. 

Đang mùa Hè, dân chúng đã đua nhau đi nghỉ . Các cơ sở nghỉ hè năm nay đã hết chỗ sớm vì mọi người đã quá mệt mỏi suốt thời gian dài bị cầm cửa ở nhà để tránh dịch vũ hán . Hơn nữa, đi Hè đối với dân pháp, không còn chỉ là đi nghỉ lấy lại sức (sạt lại pile) để hết Hè trở lại làm việc có năng xuất cao hơn mà nó thật sự đã biến thành một thứ tôn giáo thiêng liêng. 

Đối phó với dịch vũ hán, Chánh phủ ông Macron thay vì chọn một giải pháp cân bằng giữa giới hạn chặt chẽ và dễ thở đã phải chọn giải pháp khá cứng rắn, như buộc phải có giấy chứng nhận chích ngừa mới có thể tới những chổ công cộng đông người : đi chợ, đi nhà hàng, đi xe công cộng Bus, Métro, máy bay cả quốc nội, coi đá banh, đi học, đi nhà thương, trừ đi nhà thờ, chùa... , để bắt buộc không dưới 30% dân chúng từ chối chích ngừa nay phải chích.

Ngoài số người phản đối chích ngừa với những lý do riêng của họ, ngay sau lời kêu gọi chích ngừa và biện pháp cứng một chút, liền sau đó có hơn 2 triệu người ghi tên chích . Số người phản đối, ngay chiều hôm sau, tổ chức biểu tình trên 53 thành phố nước pháp (AFP) . Họ phản đối ông TT. Macron là chọn quyền uy, một biểu hiện đi tới độc tài . Độc tài y tế!

Tây là phải biểu tình!

Ở Paris, áo vàng (nhóm biểu tình năm 2018 gần khắp nước Pháp, mặc áo cánh an ninh lao động màu vàng), nhóm antivax (anti-vaccination - chống chích ngừa), antifa (chống phác-xích), nhóm black bloc cùng nhau xuống đường phản đối chiến dịch chích ngừa đại dịch tàu . Nhiều khẩu hiệu chống chích ngừa đồng thời nở rộ trên mạng xã hội .

Họ tổ chức biểu tình hoàn toàn bất ngờ nhờ kêu gọi nhau qua internet, không xin phép trước . Ở Công trường Cộng hòa, Paris X, một người biểu tình tuyên bố lớn tiếng « Chúng tôi tập họp do ông Macron ra lệnh bắt buộc mọi người phải chích ngừa, cả những người làm việc trong ngành y tế như y tá, người săn sóc bịnh nhơn ở nhà thương hay trong những nhà dưỡng lão, mở rộng áp dụng giấy chứng nhận chích ngừa và thử có bị nhiễm không (tests PCR) nay phải trả tiền, … »

Một người biểu tình khác bất mãn « Macron coi tôi như một tên do thái năm 1942, bị cấm đủ mọi thứ, ...Đó không phải là thứ nhơn đạo thương người » . Một người áo vàng, râu ria, cổ đeo thánh giá khá lớn, quơi tay, miệng nói lớn « Chánh phủ nay chủ trương chia rẽ dân pháp giữa những người chích với những người khác, Chánh phủ đúng là con quỷ » !

Một vài người tham dự biểu tình đi dọc bên lề, mặc áo trên lưng có ngôi sao vàng và với một bản Nghị định 8 tháng 7 năm 1942 của Chánh phủ Vichy (Pétain) cấm người pháp gốc do thái vào nhiều nơi công cộng . Một người nhìn những người mặc áo có ngôi sao vàng trên lưng nói « Chuyện củ thì hôm nay lập lại đúng y như vậy » .

Một bà khác phản đối nhận xét kia vì cho rằng hai chuyện dưới hai thời điểm khác nhau vì nay không có trại tập trung thì làm sao mà so sánh như vậy được ?

Biểu tình thật sự do tự phát . Không có tổ chức, không có ai chỉ huy . Khẩu hiệu tùy hứng .  Lúc đoàn biểu tình đi trên Đại lộ Saint Martin, có vài người la lớn « Tự do », « Macron, tên khủng bố », « Đả đảo độc tài ».

Bất tín nhiệm Chánh phủ?

Theo Bộ nội vụ trên toàn quốc, cả ở thành phố xa xôi sát biên giới Thụy sĩ như Annecy, có tất cả 19 000 người biểu tình hôm ấy. Theo kết quả thăm dò dư luận của hảng Elabe phổ biến sau hôm TT. Macron đọc diễn văn về tình hình đại dịch tàu, thì những  biện pháp của ông ban hành được đại đa số dân pháp ủng hộ .

Sau đó có 76% người đồng ý tham gia chích ngừa, cả nhơn viên y tế, tư nhơn hay công chức . Thật sự phải thấy những người này họ làm việc với tấm lòng vĩ đại . Không tính số giờ làm việc . Trong những ngày đầu đại dịch, nhiều người tận tụy làm việc không mặt nạ vì tất cả trang bị, dụng cụ y tế, ông Chánh phủ vội gởi qua Tàu cứu bồ vì dịch khởi phát ở đó . Tới lúc Tây bị lây nhiễm, hỏi mua, Ba chệt lạnh lùng từ chối . Đến khi bán, thì bán giá đắc hơn và chèn hàng dỏm, nhiễm độc . Đúng là Ba Tàu thứ chánh hiệu !
Nhiều người quan sát đám biểu tình có nhận xét là những người này chỉ biết biểu tình, chớ họ không sáng suốt về tình hình bịnh dịch đang bùng phát . Lý do họ xuống đường, có chánh đáng không ?

Ông Thị trưởng Thành phố Malakof, sát phía Nam Paris, mình choàng cờ pháp, công kích ông TT. Macron vì cho rằng « ông chỉ biết bắt buộc người ta chích ngừa mà không giải thích . Như vậy chẳng khác nào ông làm mất lòng tin của người dân » . Ông Thị trưởng này thuộc Đảng « Pháp bất khuất », thứ cực Tả của tên Mélenchon chỉ biết chống, không gì khác hơn  . Hôm rồi, trong một vụ meeting bị một người len vào ném cho một số bột phủ trắng cả mặt mày, đầu tóc và cả luôn người . Từ đó không thấy hắn xuất hiện nữa .

Biểu tình nào, dù lớn nhỏ, trước khi tan hàng cũng phải có chạm trán nhau . Sau chừng 50 phút biểu tình, bổng có một đoàn xe motor xuất hiện, khóa đoàn biểu tình ở Đại lộ Saint Martin . Hai bên bắt đầu đánh nhau . Cảnh sát chống bạo loạn tới, xịt hơi cay giải tán .

Vài người biểu tình vừa chạy vừa la « Đánh, phá, lấy hết . Ta chiếm ngục Bastille»!.


Biểu tình ngày 14 tháng 7

Qua hôm sau, 14 tháng 7, lễ Quốc khánh pháp . Năm rồi, Pháp không tổ chức lễ do đại dịch . Năm nay, cũng đang bị đại dịch hoành hành nhưng Chánh phủ tổ chức vì đây là Quốc khánh chót của nhiệm kỳ ông TT. Macron . Quan trọng hơn nữa là dịp để Bà Tổng Thống phu nhơn ngồi bên cạnh ông Tổng thống trước bá quan văn võ và cả thế giới . Xuất hiện lần cuối ! Nếu năm tới ông Macron có tái đắc cử, có hết đại dịch tàu đi nữa, nhưng không biết Bà Tổng thống còn sức tới và leo lên khán đài ngồi hằng giờ ở đó nữa hay không ?

Lễ cũng diển ra trên Đại lộ Champs-Elysées, có diển binh . Khách mời ít người . Dân chúng vào coi đứng trên lề Đại lộ Champs-Elysées phải có giấy đã chích ngừa đủ 2 mũi .

Nghi lễ có đơn giản . Nhưng năm nay, rất đặc biệt có hai chuyện bất ngờ xảy ra trong lúc diễu binh . 

Đoàn kỵ mã rầm rộ diễn hành, đi ngang qua khán đài danh dự, chào quan khách, vừa đi tới ngã rẽ tách ra làm hai đoàn cùng đi tới để tan hàng luôn . Đúng vào lúc vừa rè làm hai ngã thì bổng có hai kỵ sĩ bị ngựa quật ngã té xuống đất . Do ngựa trợt chưn ? Nhưng chỉ trong khoảnh khắc thì người và ngựa đều đứng dậy, vô sự . Phủi quần áo, hia mào, lên ngựa tiếp tục lộ trình về trại .

Tới nay chưa nghe có dư luận bàn tán gì về chuyện chẳng may « ngã ngựa » này . Tuy chưa ra trận mà!

Nếu có khách Xi ngồi đó, chắc thế nào Xi cũng xòe tay ra bấm quẻ coi vận hạn ông TT. Macron năm tới sẽ tái đắc cử hay không . Nếu có điềm xấu, thầy Xi sẽ lo trấn ếm dùm cho . Chỗ làm ăn cùng có lợi với nhau mà .

Chuyện thứ nhì vui, tràn đầy hạnh phúc. Đoàn lính đang diễn hành, sắp tới khán đài. Bổng một anh lính trẻ, tân binh của Trường Võ bị, đưa tay ra hiệu vào nhóm người đừng trên lề đường coi lễ. Một cô đầm, xiêm y tươm tất, vội tiến ra tới gần anh lính. Anh lính liền bước ra khỏi hàng, quì xuống, móc túi lấy ra chiếc nhẫn đính hôn, đeo  vào ngón tay áp út của cô đầm.

Họ đứng dậy, dĩ nhiên là ôm nhau hôn tuy còn luật ngăn cách vì dịch vũ hán! Cấm hôn!

Đẹp quá . Quan khách trên khán đài vỗ tay chúc mừng . Bà Tổng thống xoay qua, đưa mặt sát gần ông Tổng thống với cái nhìn của năm em mới bốn mươi !


Nguyễn thị Cỏ May

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Câu chuyện của Giannis Antetokounmpo cũng là câu chuyện của những người di dân Mỹ. Bất kể đến từ đâu, bất kể màu da, bất kể chủng tộc, giá trị của người di dân chỉ có thể được đánh giá trên sự phấn đấu và những đóng góp của họ cho quê hương mới.
Như vậy, thì “mạng xã hội” đã lũng đoạn thành công và làm tha hóa đảng Cộng sản chưa, hay là, nói như lời để lại ngày 15/09/2017 của Cố Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ của CSVN tại Bắc Kinh (Trung Cộng) rằng: ”ĐCSVN nay đã hoàn toàn biến chất, trở nên quá hư hỏng, khó có thể sửa chữa được! Đảng đã đánh mất mình, không còn xứng đáng là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội nữa.”
Sóng radio, sóng ánh sáng lan tỏa trong không gian như thế nào ta đã biết. Chỉ còn một thắc mắc: Nguyên do nào khiến một vi phân tử, thí dụ như photon, “bay” nhanh đến thế – có thể nhanh nhất trong Vũ Trụ. Theo truyền thống, trước hết, thỉnh ý tiền nhân. Lên Gúc, tra cứu sách báo khoa học, không thấy các ngài – như Einstein, Newton – dạy bảo gì rõ ràng, dứt khoát về vụ này. Đành trông chờ ở các bậc cao minh của thời đại chúng ta.
Trong bóng hậu trường đàm phán có các sự thật khác mà hồi ký của Khrushchev hé lộ một phần trong chi tiết. Khrushchev kể lại nội dung trao đổi giữa Chu Ân Lai với Hồ Chí Minh. Về diễn tiến trận Điện Biên Phủ, Hồ Chí Minh cho biết tình hình chiến sự là tuyệt vọng, nếu không ngừng bắn sớm, Việt Minh không thể chống Pháp trong lâu dài. Trước nguy cơ này, Viêt Minh, khi cùng đường, có thể tháo chạy qua biên giới tìm nơi trú ẩn và xin Trung Quốc tiến quân sang Việt Nam, như đã làm ở Triều Tiên.
Với riêng những người dân Việt Nam, còn có thêm câu trả lời rằng, chính phủ Mỹ của tổng thống Joe Biden hiện nay cũng là một ân nhân khi đã viện trợ và chấp thuận các hãng chế tạo thuốc ngừa Covid của Mỹ được phép bán thuốc cho Việt Nam vì nội các tiền nhiệm của Trump đã từ chối tham gia chương trình viện trợ nhân đạo COVAX cho thế giới. Chích mũi thuốc Pfizer hay Moderna, hy vọng người dân Việt Nam sẽ nhớ đến điều này.
Đạo đức của thị trường không phải kinh doanh lương thiện mà chính ở chổ đầu tư khôn ngoan và chính chắn sẽ được thị trường tưởng thưởng, bằng ngược lại liều lỉnh hay lảng phí sẽ bị đào thải. Bàn tay vô hình thường xuyên tẩy sạch các sai lầm thì thị trường mới sinh hoạt tự do và lành mạnh. Sách báo kinh tế Hoa Kỳ lại nhắc đến “moral hazard” hay là rủi ro đạo đức. Giống như cháu hư tại bà tức có can thiệp từ bên ngoài - thường là do bàn tay hữu hình của nhà nước – dung dưỡng bao che khiến thị trường trở nên ỷ lại không cải sửa thói hư tật xấu. Thị trường không tự sửa sai sẽ có ngày vấp ngã giết chết nền kinh tế.
“Các ‘đại gia’ đó đã trở về Việt Nam từ thập niên 1990 khi đất nước bắt đầu mở cửa để đổi mới. Họ đầu tư chủ yếu vào bất động sản và xây dựng quan hệ là hai thứ tài sản có lợi nhất trong thời quá độ. Với túi tiền và kinh nghiệm tham nhũng ở Liên Xô và Đông Âu cũ, họ là những người cơ hội (như ‘carpetbaggers’) đặc trưng của thời kỳ tích tụ tư bản hoang dã.
Theo bản tin đăng trên trang mạng Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, Ngoại Trưởng Blinken đã tái cam kết sự ủng hộ của Hoa Kỳ với khối ASEAN, xây dựng mối quan hệ chiến lược dựa trên nhân quyền và các quyền tự do phổ quát, sự thịnh vượng kinh tế và dựa theo lợi ích người dân. Ông cũng cam kết là Hoa Kỳ sẽ tiếp tục giúp đỡ các quốc gia trong khu vực chống lại đại dịch Covid-19 qua các chương trình viện trợ của Mỹ.
Khi Tổng thống Mỹ Joe Biden và Tổng thống Nga Vladimir Putin tổ chức hội nghị thượng đỉnh đầu tiên tại Geneva vào tháng trước, vũ khí mạng đóng vai trò lớn hơn trong chương trình nghị sự so với loại vũ khí hạt nhân. Rõ ràng thế giới đã thay đổi kể từ Chiến tranh Lạnh, nhưng Biden đã hoàn thành điều gì, nếu có?
Hoa Kỳ đang rút quân khỏi Afghanistan, dự định sẽ đưa hết binh lính ra khỏi vùng đất này vào cuối tháng Tám, sau 20 năm can thiệp quân sự và giúp xây dựng quốc gia. Quan ngại là quân Taliban chống đối chính phủ đang chiếm đất giành dân tại nhiều nơi và đã kiểm soát được nhiều quận. Hình ảnh sụp đổ của Việt Nam Cộng hoà năm 1975 đang được nhiều giới chức và truyền thông Mỹ nhắc lại và đặt câu hỏi là chuyện gì sẽ xảy ra nếu Taliban chiếm được Thủ đô Kabul.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.