Hôm nay,  

Đặc Thù Tây Mà!

17/07/202110:44:00(Xem: 4428)

Lễ đính hôn

Từ 2 tuần nay, Pháp bị biến thể virus Ấn-độ Delta lây nhiễm và lan rộng nhanh chóng, nhứt là vùng Paris, Marseille, một số thành phố miền Bắc, Đông-Bắc, … đã làm cho giới chức y tế lo ngại, đề nghị Chánh phủ sớm có biện pháp ngăn chận nếu không đợt 4 sẽ tới sớm, chậm lắm là vào cuối tháng 8. 

Đang mùa Hè, dân chúng đã đua nhau đi nghỉ . Các cơ sở nghỉ hè năm nay đã hết chỗ sớm vì mọi người đã quá mệt mỏi suốt thời gian dài bị cầm cửa ở nhà để tránh dịch vũ hán . Hơn nữa, đi Hè đối với dân pháp, không còn chỉ là đi nghỉ lấy lại sức (sạt lại pile) để hết Hè trở lại làm việc có năng xuất cao hơn mà nó thật sự đã biến thành một thứ tôn giáo thiêng liêng. 

Đối phó với dịch vũ hán, Chánh phủ ông Macron thay vì chọn một giải pháp cân bằng giữa giới hạn chặt chẽ và dễ thở đã phải chọn giải pháp khá cứng rắn, như buộc phải có giấy chứng nhận chích ngừa mới có thể tới những chổ công cộng đông người : đi chợ, đi nhà hàng, đi xe công cộng Bus, Métro, máy bay cả quốc nội, coi đá banh, đi học, đi nhà thương, trừ đi nhà thờ, chùa... , để bắt buộc không dưới 30% dân chúng từ chối chích ngừa nay phải chích.

Ngoài số người phản đối chích ngừa với những lý do riêng của họ, ngay sau lời kêu gọi chích ngừa và biện pháp cứng một chút, liền sau đó có hơn 2 triệu người ghi tên chích . Số người phản đối, ngay chiều hôm sau, tổ chức biểu tình trên 53 thành phố nước pháp (AFP) . Họ phản đối ông TT. Macron là chọn quyền uy, một biểu hiện đi tới độc tài . Độc tài y tế!

Tây là phải biểu tình!

Ở Paris, áo vàng (nhóm biểu tình năm 2018 gần khắp nước Pháp, mặc áo cánh an ninh lao động màu vàng), nhóm antivax (anti-vaccination - chống chích ngừa), antifa (chống phác-xích), nhóm black bloc cùng nhau xuống đường phản đối chiến dịch chích ngừa đại dịch tàu . Nhiều khẩu hiệu chống chích ngừa đồng thời nở rộ trên mạng xã hội .

Họ tổ chức biểu tình hoàn toàn bất ngờ nhờ kêu gọi nhau qua internet, không xin phép trước . Ở Công trường Cộng hòa, Paris X, một người biểu tình tuyên bố lớn tiếng « Chúng tôi tập họp do ông Macron ra lệnh bắt buộc mọi người phải chích ngừa, cả những người làm việc trong ngành y tế như y tá, người săn sóc bịnh nhơn ở nhà thương hay trong những nhà dưỡng lão, mở rộng áp dụng giấy chứng nhận chích ngừa và thử có bị nhiễm không (tests PCR) nay phải trả tiền, … »

Một người biểu tình khác bất mãn « Macron coi tôi như một tên do thái năm 1942, bị cấm đủ mọi thứ, ...Đó không phải là thứ nhơn đạo thương người » . Một người áo vàng, râu ria, cổ đeo thánh giá khá lớn, quơi tay, miệng nói lớn « Chánh phủ nay chủ trương chia rẽ dân pháp giữa những người chích với những người khác, Chánh phủ đúng là con quỷ » !

Một vài người tham dự biểu tình đi dọc bên lề, mặc áo trên lưng có ngôi sao vàng và với một bản Nghị định 8 tháng 7 năm 1942 của Chánh phủ Vichy (Pétain) cấm người pháp gốc do thái vào nhiều nơi công cộng . Một người nhìn những người mặc áo có ngôi sao vàng trên lưng nói « Chuyện củ thì hôm nay lập lại đúng y như vậy » .

Một bà khác phản đối nhận xét kia vì cho rằng hai chuyện dưới hai thời điểm khác nhau vì nay không có trại tập trung thì làm sao mà so sánh như vậy được ?

Biểu tình thật sự do tự phát . Không có tổ chức, không có ai chỉ huy . Khẩu hiệu tùy hứng .  Lúc đoàn biểu tình đi trên Đại lộ Saint Martin, có vài người la lớn « Tự do », « Macron, tên khủng bố », « Đả đảo độc tài ».

Bất tín nhiệm Chánh phủ?

Theo Bộ nội vụ trên toàn quốc, cả ở thành phố xa xôi sát biên giới Thụy sĩ như Annecy, có tất cả 19 000 người biểu tình hôm ấy. Theo kết quả thăm dò dư luận của hảng Elabe phổ biến sau hôm TT. Macron đọc diễn văn về tình hình đại dịch tàu, thì những  biện pháp của ông ban hành được đại đa số dân pháp ủng hộ .

Sau đó có 76% người đồng ý tham gia chích ngừa, cả nhơn viên y tế, tư nhơn hay công chức . Thật sự phải thấy những người này họ làm việc với tấm lòng vĩ đại . Không tính số giờ làm việc . Trong những ngày đầu đại dịch, nhiều người tận tụy làm việc không mặt nạ vì tất cả trang bị, dụng cụ y tế, ông Chánh phủ vội gởi qua Tàu cứu bồ vì dịch khởi phát ở đó . Tới lúc Tây bị lây nhiễm, hỏi mua, Ba chệt lạnh lùng từ chối . Đến khi bán, thì bán giá đắc hơn và chèn hàng dỏm, nhiễm độc . Đúng là Ba Tàu thứ chánh hiệu !
Nhiều người quan sát đám biểu tình có nhận xét là những người này chỉ biết biểu tình, chớ họ không sáng suốt về tình hình bịnh dịch đang bùng phát . Lý do họ xuống đường, có chánh đáng không ?

Ông Thị trưởng Thành phố Malakof, sát phía Nam Paris, mình choàng cờ pháp, công kích ông TT. Macron vì cho rằng « ông chỉ biết bắt buộc người ta chích ngừa mà không giải thích . Như vậy chẳng khác nào ông làm mất lòng tin của người dân » . Ông Thị trưởng này thuộc Đảng « Pháp bất khuất », thứ cực Tả của tên Mélenchon chỉ biết chống, không gì khác hơn  . Hôm rồi, trong một vụ meeting bị một người len vào ném cho một số bột phủ trắng cả mặt mày, đầu tóc và cả luôn người . Từ đó không thấy hắn xuất hiện nữa .

Biểu tình nào, dù lớn nhỏ, trước khi tan hàng cũng phải có chạm trán nhau . Sau chừng 50 phút biểu tình, bổng có một đoàn xe motor xuất hiện, khóa đoàn biểu tình ở Đại lộ Saint Martin . Hai bên bắt đầu đánh nhau . Cảnh sát chống bạo loạn tới, xịt hơi cay giải tán .

Vài người biểu tình vừa chạy vừa la « Đánh, phá, lấy hết . Ta chiếm ngục Bastille»!.


Biểu tình ngày 14 tháng 7

Qua hôm sau, 14 tháng 7, lễ Quốc khánh pháp . Năm rồi, Pháp không tổ chức lễ do đại dịch . Năm nay, cũng đang bị đại dịch hoành hành nhưng Chánh phủ tổ chức vì đây là Quốc khánh chót của nhiệm kỳ ông TT. Macron . Quan trọng hơn nữa là dịp để Bà Tổng Thống phu nhơn ngồi bên cạnh ông Tổng thống trước bá quan văn võ và cả thế giới . Xuất hiện lần cuối ! Nếu năm tới ông Macron có tái đắc cử, có hết đại dịch tàu đi nữa, nhưng không biết Bà Tổng thống còn sức tới và leo lên khán đài ngồi hằng giờ ở đó nữa hay không ?

Lễ cũng diển ra trên Đại lộ Champs-Elysées, có diển binh . Khách mời ít người . Dân chúng vào coi đứng trên lề Đại lộ Champs-Elysées phải có giấy đã chích ngừa đủ 2 mũi .

Nghi lễ có đơn giản . Nhưng năm nay, rất đặc biệt có hai chuyện bất ngờ xảy ra trong lúc diễu binh . 

Đoàn kỵ mã rầm rộ diễn hành, đi ngang qua khán đài danh dự, chào quan khách, vừa đi tới ngã rẽ tách ra làm hai đoàn cùng đi tới để tan hàng luôn . Đúng vào lúc vừa rè làm hai ngã thì bổng có hai kỵ sĩ bị ngựa quật ngã té xuống đất . Do ngựa trợt chưn ? Nhưng chỉ trong khoảnh khắc thì người và ngựa đều đứng dậy, vô sự . Phủi quần áo, hia mào, lên ngựa tiếp tục lộ trình về trại .

Tới nay chưa nghe có dư luận bàn tán gì về chuyện chẳng may « ngã ngựa » này . Tuy chưa ra trận mà!

Nếu có khách Xi ngồi đó, chắc thế nào Xi cũng xòe tay ra bấm quẻ coi vận hạn ông TT. Macron năm tới sẽ tái đắc cử hay không . Nếu có điềm xấu, thầy Xi sẽ lo trấn ếm dùm cho . Chỗ làm ăn cùng có lợi với nhau mà .

Chuyện thứ nhì vui, tràn đầy hạnh phúc. Đoàn lính đang diễn hành, sắp tới khán đài. Bổng một anh lính trẻ, tân binh của Trường Võ bị, đưa tay ra hiệu vào nhóm người đừng trên lề đường coi lễ. Một cô đầm, xiêm y tươm tất, vội tiến ra tới gần anh lính. Anh lính liền bước ra khỏi hàng, quì xuống, móc túi lấy ra chiếc nhẫn đính hôn, đeo  vào ngón tay áp út của cô đầm.

Họ đứng dậy, dĩ nhiên là ôm nhau hôn tuy còn luật ngăn cách vì dịch vũ hán! Cấm hôn!

Đẹp quá . Quan khách trên khán đài vỗ tay chúc mừng . Bà Tổng thống xoay qua, đưa mặt sát gần ông Tổng thống với cái nhìn của năm em mới bốn mươi !


Nguyễn thị Cỏ May

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mười năm, 20 năm, và nhiều hơn nữa, khi lịch sử kể lại buổi chuyển giao quyền lực hứa hẹn một triều đại hỗn loạn của nước Mỹ, thì người ta sẽ nhớ ngay đến một người đã không xuất hiện, đó là cựu Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama.
Chiến tranh là chết chóc, tàn phá và mất mát! Có những cuộc chiến tranh vệ quốc mang ý nghĩa sống còn của một dân tộc. Có những cuộc chiến tranh xâm lược để thỏa mãn mộng bá quyền của một chế độ hay một bạo chúa. Có những cuộc chiến tranh ủy nhiệm giữa hai chủ nghĩa, hai ý thức hệ chỉ biến cả dân tộc thành một lò lửa hận thù “nồi da xáo thịt.” Trường hợp sau cùng là bi kịch thống thiết mà dân tộc Việt Nam đã gánh chịu! Hệ lụy của bi kịch đó mãi đến nay, sau 50 năm vẫn chưa giải kết được. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một nữ chiến binh cộng sản miền Bắc có tên là Dương Thu Hương khi vào được Sài Gòn và chứng kiến cảnh nguy nga tráng lệ của Hòn Ngọc Viễn Đông thời bấy giờ đã ngồi bệch xuống đường phố Sài Gòn và khóc nức nở, “khóc như cha chết.” Bà khóc “…vì cảm thấy cuộc chiến tranh là trò đùa của lịch sử, toàn bộ năng lượng của một dân tộc dồn vào sự phi lý, và đội quân thắng trận thuộc về một thể chế man rợ. Tôi cảm thấy tuổi trẻ của tôi mất đi một cách oan uổng ...
Ngày 30 tháng 4 năm 2025 là một ngày có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong lịch sử Việt Nam đương đại, cũng là dịp để chúng ta cùng nhau hồi tưởng về ngày 30 tháng 4 năm 1975 và những gì mà dân tộc đã sống trong 50 năm qua. Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã kết thúc chiến tranh và đáng lẽ phải mở ra một vận hội mới huy hoàng cho đất nước: hoà bình, thống nhất và tái thiết hậu chiến với tinh thần hoà giải và hoà hợp dân tộc. Nhưng thực tế đã đánh tan bao ước vọng chân thành của những người dân muốn có một chỗ đứng trong lòng dân tộc.
Điều thú vị nhất của nghề làm báo là luôn có sự mới lạ. Ngày nào cũng có chuyện mới, không nhàm chán, nhưng đôi khi cũng kẹt, vì bí đề tài. Người viết, người vẽ, mỗi khi băn khoăn tìm đề tài, cách tiện nhất là hỏi đồng nghiệp. Ngày 26 tháng 3, 1975, hoạ sĩ Ngọc Dũng (Nguyễn Ngọc Dũng: 1931-2000), người dùng bút hiệu TUÝT, ký trên các biếm hoạ hàng ngày trên trang 3 Chính Luận, gặp người viết tại toà soạn, hỏi: “Bí quá ông ơi, vẽ cái gì bây giờ?”
Sau ngày nhậm chức, Tổng thống Donald Trump đã ban hành hàng loạt sắc lệnh hành pháp và bị một số tòa án tiểu bang chống đối và hiện nay có hơn 120 vụ tranh tụng đang được xúc tiến. Trump cũng đã phản ứng bằng những lời lẽ thoá mạ giới thẩm phán và không thực thi một số phán quyết của tòa án. Nghiêm trọng hơn, Trump ngày càng muốn mở rộng quyền kiểm soát hoạt động của các công ty luật và công tố viên nghiêm nhặt hơn. Trong khi các sáng kiến lập pháp của Quốc hội hầu như hoàn toàn bị tê liệt vì Trump khống chế toàn diện, thì các cuộc tranh quyền của Hành pháp với Tư pháp đã khởi đầu. Nhưng Trump còn liên tục mở rộng quyền lực đến mức độ nào và liệu cơ quan Tư pháp có thể đưa Trump trở lại vị trí hiến định không, nếu không, thì nền dân chủ Mỹ sẽ lâm nguy, đó là vấn đề.
Khi Bạch Ốc công bố công thức tính thuế lên các quốc gia với các thang thuế khác nhau, người ta nhận ra đó chỉ là một một phép tính toán học căn bản, chẳng liên quan đến kinh tế học hay mậu dịch lẫn các dữ liệu thực tế nào cả. Chúng chỉ là những số liệu vô nghĩa và phi lý. Việt Nam không đánh thuế hàng Mỹ đến 90% và đảo hoang của những chú chim cánh cụt có liên quan gì đến giao thương. Điều này thể hiện một đối sách vội vã, tự phụ và đầy cảm tính, cá nhân của Donald Trump nhằm tạo áp lực lên thế giới, buộc các nước tái cân bằng mậu dịch với Mỹ hơn là dựa trên nền tảng giao thương truyền thống qua các hiệp ước và định chế quốc tế. Hoặc nhỏ nhặt hơn, để trả thù những gì đã xảy ra trong quá khứ: Trump ra lệnh áp thuế cả những vật phẩm tâm linh từ Vatican đưa sang Mỹ như một thái độ với những gì đức Giáo Hoàng Francis từng bày tỏ.
Tổng thống Donald Trump vào hôm qua đã đột ngột đảo ngược kế hoạch áp thuế quan toàn diện bằng cách tạm dừng trong 90 ngày. Chỉ một ngày trước đó đại diện thương mại của Trump đã đến Quốc Hội ca ngợi những lợi ích của thuế quan. Tuần trước chính Trump đã khẳng định "CHÍNH SÁCH CỦA TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ THAY ĐỔI". Nhưng Trump đã chịu nhiều áp lực từ những nhân vật Cộng Hòa khác, các giám đốc điều hành doanh nghiệp và thậm chí cả những người bạn thân thiết, đã phải tạm ngừng kế hoạch thuế quan, chỉ duy trì thuế căn bản (baseline tariff) 10% đối với tất cả những đối tác thương mại.
Trật tự thế giới là một vấn đề về mức độ: nó thay đổi theo thời gian, tùy thuộc vào các yếu tố công nghệ, chính trị, xã hội và ý thức hệ mà nó có thể ảnh hưởng đến sự phân phối quyền lực trong toàn cầu và ảnh hưởng đến các chuẩn mực. Nó có thể bị thay đổi một cách triệt để bởi các xu hướng lịch sử rộng lớn hơn và những sai lầm của một cường quốc. Sau khi Bức tường Berlin sụp đổ vào năm 1989, và gần một năm trước khi Liên Xô sụp đổ vào cuối năm 1991, Tổng thống Mỹ George H.W. Bush đã tuyên bố về một "trật tự thế giới mới". Hiện nay, chỉ hai tháng sau nhiệm kỳ tổng thống thứ hai của Donald Trump, Kaja Kallas, nhà ngoại giao hàng đầu của Liên minh châu Âu, đã tuyên bố rằng "trật tự quốc tế đang trải qua những thay đổi ở mức độ chưa từng thấy kể từ năm 1945". Nhưng "trật tự thế giới" là gì và nó được duy trì hoặc phá vỡ như thế nào?
Hãy bắt đầu niềm tin này với câu nói của John Kelly, tướng thủy quân lục chiến hồi hưu, cựu Bộ trưởng Nội an, cựu chánh văn phòng của Donald Trump (2018): “Người phát điên vì quyền lực là mối đe dọa chết người đối với nền dân chủ.” Ông phát biểu câu này tại một hội nghị chuyên đề về nền Dân chủ ở Mount Vernon vào tháng 11/2024, ngay tại ngôi nhà của George Washington, vị tổng thống đầu tiên, người mở ra con đường cho nền dân chủ và tự do của Hoa Kỳ. Không đùa đâu! Tướng Kelly muốn nói, những người phát điên vì quyền lực ấy có thể giữ các chức danh khác nhau, thậm chí là Tổng Thống, nhưng trong thâm tâm họ là bạo chúa, và tất cả các bạo chúa đều có cùng một đặc điểm: Họ không bao giờ tự nguyện nhượng quyền lực.
Gần đây, Tổng thống Mỹ Donald Trump công bố áp dụng chính sách áp thuế 25% đối với ô tô nhập khẩu vào Mỹ, trước đó Trump cũng đã áp đặt biện pháp trừng phạt chung đối với Liên Âu, Canada, Mexico và Trung Quốc, nhưng lại tạm hoãn trong 30 ngày để cho Canada và Mexico thương thuyết. Các biện pháp bất nhất này gây nhiều hoang mang cho chính giới và doanh nghiệp các nước đối tác.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.