Hôm nay,  

Hoa Kỳ Phân Rẽ

09/09/202207:17:00(Xem: 4444)
Hình thời sự trang nhất
Bìa tờ The Economist số tháng Chín.



Trong một cuộc thăm dò quốc gia mới diễn ra vào tuần này từ Đại học Quinnipiac, 67% người Mỹ ở tuổi trưởng thành cho biết họ nghĩ rằng nền dân chủ Hoa Kỳ đang “có nguy cơ sụp đổ”. Hồi tháng 1, theo Quinnipiac, 62% đảng viên Cộng hòa và 56% đảng viên Dân chủ đồng ý rằng nền dân chủ của Mỹ có nguy cơ sụp đổ. Trong cuộc thăm dò mới nhất, con số này bằng nhau: 69% đảng viên Cộng hòa và 69% đảng Dân chủ chia sẻ cùng một nỗi sợ hãi này.

 

Tờ “The Economist” tháng chín với tấm hình bìa tượng nữ thần tự do xoạc cẳng giữa hai cực đã không khỏi khiến nhiều người giật mình đặt câu hỏi “Liệu bà còn giữ được thăng bằng bao lâu nữa?” Tờ báo cũng đã thay chữ “The United States of America” bằng hàng chữ “The disunited State of America” phản ảnh tình hình chính trị phân cực, chia rẽ trong chính quyền và người dân Hoa Kỳ. 50 tiểu bang của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ từng là mô hình kiểu mẫu của nền dân chủ đã trở thành món ăn hàng ngày của đảng phái. Thay vì giải quyết các vấn đề địa phương, các chính trị gia tiểu bang đang chiến đấu trong một cuộc chiến văn hóa quốc gia về các vấn đề từ phá thai, quyền sở hữu súng, quyền đi bầu, cho tới vấn đề của người chuyển giới trong thể thao.

Hai tiểu bang, hai trạng thái tâm trí rất khác nhau. Vào ngày 25 tháng 8, California đã cấm bán ô tô chạy bằng xăng từ năm 2035, một quyết định sẽ định hình lại ngành công nghiệp ô tô, giảm lượng khí thải carbon. Cùng ngày ở Texas, một đạo luật “kích hoạt” cấm phá thai ngay từ khi thụ thai, không có ngoại lệ đối với tội hiếp dâm hoặc loạn luân. Những kẻ phá thai phải đối mặt với án tù lên đến 99 năm.

 

Hai sự kiện này có vẻ không liên quan, nhưng chúng là triệu chứng của một xu hướng quan trọng. Washington, DC có thể bị bế tắc phần lớn, nhưng các bang đang đưa ra các chính sách với tốc độ tức giận đến chóng mặt. Về lý thuyết, đây không phải là điều xấu. Với 50 bang, Hoa Kỳ có 50 phòng thí nghiệm để kiểm tra chính sách nào hiệu quả và chính sách nào không. Mọi người có thể chọn nơi sinh sống và các công ty có thể chọn hoạt động ở những nơi mà chính sách của họ được phản ánh trong các quy tắc địa phương, như nhiều người đã làm trong thời kỳ đại dịch, thường chuyển đến các bang có ít hạn chế hơn. Mỗi bang có thể tự mình đánh đổi giữa sức nặng của thuế và sự rộng rãi của các dịch vụ công cộng. Bất kỳ bang nào cũng có thể học hỏi từ những bang hàng xóm có trường học hoặc quy định kinh doanh tốt hơn.

 

Tiếc thay, hình thức chủ nghĩa liên bang mang tính xây dựng này không phải là điều mà các chính trị gia tiểu bang đang theo đuổi ngày nay. Thay vào đó, họ đang chiến đấu với một cuộc chiến văn hóa quốc gia: kê đơn những gì có thể thảo luận trong lớp học, việc mua và mang súng dễ dàng như thế nào, những can thiệp y tế nào có thể được cung cấp cho thanh thiếu niên xác định là chuyển giới và những người nhập cư bất hợp pháp có quyền lợi gì, ai đi bầu và ai không được đi bầu... Những vấn đề như vậy khiến các đảng phái của cả hai bên phẫn nộ đặt hết sức lực vào, còn những việc sửa đường hoặc cải tiến chính sách thuế thì không màng tới.



Điều này là do 37 trong số 50 bang, nơi 3/4 người Mỹ sinh sống, được cai trị bởi một đảng duy nhất. Số tiểu bang mà một đảng kiểm soát cả hai nhánh lập pháp và hành pháp đã tăng gần gấp đôi trong 30 năm qua. Các tiểu bang độc đảng này đang tự tồn tại, khi những người chiến thắng vẽ lại bản đồ bầu cử để có lợi cho chính họ. Và các chính trị gia với những chỗ ngồi cực kỳ an toàn có những ưu đãi dễ dàng. Họ không lo lắng về việc thất bại trong một cuộc tổng tuyển cử, chỉ có một cuộc bầu cử sơ bộ, trong đó những người theo đảng phái cuồng nhiệt quyết định vì họ có động lực hơn để đi bầu. Và cách để thu hút những người cuồng đảng phái như vậy là tránh thỏa hiệp.

Từ đó sinh sôi nảy nở chủ nghĩa cực đoan. Ví dụ, hầu hết người dân Texas cho rằng luật phá thai mới của họ quá hà khắc, mặc dù phần lớn cũng cho rằng các quy tắc quốc gia cũ quá khoan dung. Nếu Texas không phải là một tiểu bang độc đảng, các nhà lập pháp tiểu bang có thể đã tìm ra một thỏa hiệp trung dung.

 

Cũng từ đó, một xung đột mâu thuẫn chính trị mới ra đời. Một số bang nhằm trừng phạt những người tìm cách phá thai hoặc phẫu thuật chuyển giới ở bang khác; những người khác cung cấp nơi trú ẩn giúp đỡ cho cùng một người. Các bang màu xanh khuyến khích các vụ kiện chống lại các tay súng; các bang đỏ kiện để ngăn California thiết lập các tiêu chuẩn khí thải của riêng mình. Đa số là biểu diễn. Để công khai quan điểm của mình rằng các bang màu xanh quá mềm mỏng với việc nhập cư bất hợp pháp, Thống đốc bang Texas Greg Abbott đã gửi một đoàn xe buýt chở người di cư đến New York. Nhưng sự tập trung không ngừng vào các cuộc tranh cãi quốc gia là nguyên nhân của sự xao lãng khỏi các vấn đề địa phương mà các chính trị gia tiểu bang được bầu để giải quyết. Thống đốc Ron DeSantis ở Florida, một ứng cử viên tổng thống có triển vọng đã công bố “Đạo luật Ngăn Tỉnh Thức” để hạn chế các thảo luận về chủng tộc trong lớp học; Trong số mười ví dụ vấn đề trong thông cáo báo chí của ông về đạo luật này, không một ví dụ nào đến từ Florida. Và tất cả những trận chiến này đều gây chia rẽ; tất cả đều đưa ra quan điểm rằng nước Mỹ màu đỏ và xanh không thể hòa hợp với nhau.

Nỗi lo lớn nhất là đảng phái có thể làm suy yếu nền dân chủ Mỹ. Nhiều đảng viên Đảng Cộng hòa không thể thắng cử sơ bộ trừ khi họ tán thành "lời nói dối lớn" của Donald Trump rằng ông đã đánh bại Joe Biden vào năm 2020. Bất cứ điều gì xảy ra trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ tháng 11, sự tranh giành như vậy có thể gia tăng. Nước Mỹ sẽ không xảy ra một cuộc nội chiến nữa như một số chuyên gia đang sốt sắng suy đoán, nhưng đất nước này đã phải chịu đựng bạo lực chính trị, và càng ngày càng có thể trở nên tồi tệ hơn.

 

Việt Báo tổng hợp

Nguồn: https://www.economist.com/leaders/2022/09/01/american-states-are-now-petri-dishes-of-polarisation?itm_source=parsely-api

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi lịch sử bị xem nhẹ, nó không ngủ yên mà trở lại, nghiêm khắc hơn. Và mỗi khi nước Mỹ bước vào thời kỳ chia rẽ sâu sắc, tiếng vọng ấy lại dội về – nhắc rằng ta từng đi qua những năm tháng hỗn loạn, và vẫn tìm được lối ra. Robert A. Strong, học giả tại Đại học Virginia, cho rằng để hiểu nước Mỹ hiện nay, ta nên nhìn lại giai đoạn giữa hai đời tổng thống Ulysses S. Grant và William McKinley – từ năm 1876 đến 1896. Hai mươi năm ấy là một bài học sống động về cách một nền dân chủ có thể trượt dài trong chia rẽ, rồi chậm chạp tự điều chỉnh để tồn tại.
Khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương (Indo-Pacific) đang nổi lên như trung tâm chiến lược của thế kỷ XXI, nơi giao thoa lợi ích của các cường quốc hàng đầu thế giới. Với 60% dân số toàn cầu, hơn một nửa GDP thế giới, và các tuyến hàng hải trọng yếu nhất hành tinh, khu vực này giữ vai trò quyết định trong ổn định an ninh, thương mại và năng lượng quốc tế...
Washington vừa bật sáng lại sau bốn mươi ngày tê liệt. Nhưng cái cảm giác “ổn rồi” chỉ là ảo giác. Đằng sau cái khoảnh khắc “chính phủ mở cửa trở lại” là câu chuyện nhiều tính toán, mà trung tâm của cuộc mặc cả chính là Obamacare – chương trình từng giúp hàng chục triệu người có bảo hiểm y tế – nay trở thành bệnh nhân bị đặt lên bàn mổ của chính quyền Trump, với con dao ngân sách trong tay Quốc hội.
Đã là người Việt Nam, nếu không trải qua, thì ít nhất cũng đã từng nghe hai chữ “nạn đói.” Cùng với lịch sử chiến tranh triền miên của dân tộc, hai chữ “nạn đói” như cơn ác mộng trong ký ức những người đã sống qua hai chế độ. Sử sách vẫn còn lưu truyền “Nạn đói năm Ất Dậu” với hình ảnh đau thương và những câu chuyện sống động. Có nhiều người cho rằng cũng vì những thăng trầm chính trị, kinh tế, mà người Việt tỵ nạn là một trong những dân tộc chịu thương chịu khó nhất để sinh tồn và vươn lên. Thế giới nhìn chung cho đến nay cũng chẳng phải là vẹn toàn. Dù các quốc gia bước sang thế kỷ 21 đã sản xuất đủ lương thực để nuôi sống tất cả mọi người, nạn đói vẫn tồn tại, bởi nhiều nguyên nhân. Có thể kể như chiến tranh, biến đổi khí hậu, thiên tai, bất bình đẳng, bất ổn kinh tế, và hệ thống lãnh đạo yếu kém.
Từng là một trung tâm thương mại sầm uất và biểu tượng cho niềm hy vọng đang dâng cao về tương lai dân chủ trong khu vực, Hồng Kông hiện đang đối mặt với các biện pháp kiểm soát ngày càng siết chặt của chính quyền Bắc Kinh. Từ năm 2019 cho đến nay, khoảng hơn 200.000 người đã ra đi để cố thoát khỏi bầu không khí chính trị ngày càng ngột ngạt. Với việc áp dụng Luật An ninh Quốc gia, quyền tự trị của Hồng Kông từng được cam kết trong mô hình “một quốc gia, hai chế độ” đã bị gần như hoàn toàn xoá bỏ. Xu hướng toàn trị của chính quyền Trung Quốc không những ảnh hưởng trực tiếp đến số phận nghiệt ngã của Hồng Kông mà còn gián tiếp đến trào lưu dân chủ hoá của Việt Nam.
Ở New York, khoảng 2 triệu cử tri đã đi bỏ phiếu cho cuộc bầu cử thị trưởng lần này, cao nhất từ năm 1969, theo dữ liệu của NBC. Tất cả người dân hiểu được tầm quan trọng của lá phiếu lần này. Mười tháng qua, có vẻ họ hiểu được mức an toàn cuộc sống của họ ra sao, và sức mạnh của nền dân chủ hơn 200 năm của Hoa Kỳ đang lâm nguy như thế nào.
Mamdani không bán mộng. Anh bán khả thi. Và cử tri, sau nhiều lần bị dọa nạt, có vẻ đã chọn đúng thứ cần mua. Hy vọng, khi ấy, không phải lời hứa. Nó là hóa đơn thanh toán mỗi cuối tháng, nhẹ hơn một chút — và là bằng chứng rằng lý trí vẫn chưa bị bôi xóa.
Hiến pháp là văn bản pháp lý tối cao quy định các nguyên tắc tổ chức bộ máy nhà nước, xác lập thẩm quyền của các cơ quan công quyền, đồng thời quy định các chế độ kinh tế, văn hóa, xã hội và những quyền cơ bản của công dân. Tất cả các cơ quan nhà nước và công dân đều có nghĩa vụ tuân thủ Hiến pháp...
Trong bài phát biểu tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ở New York hôm 23 tháng 9 năm 2025, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump đã nói rằng, “Biến đổi khí hậu, bất kể điều gì xảy ra, các bạn đã bị cuốn hút vào đó rồi. Không còn việc hâm nóng toàn cầu nữa, không còn chuyện toàn cầu lạnh cóng nữa. Tất cả những tiên đoán này được thực hiện bởi Liên Hiệp Quốc và nhiều tổ chức khác, thường là những lý do tồi và đều sai lầm. Chúng được tiên đoán bởi những kẻ ngu mà dĩ nhiên là số phận của đất nước họ và nếu tiếp tục thì những quốc gia đó không có cơ hội để thành công. Nếu các bạn không tránh xa khỏi trò lừa đảo xanh này thì đất nước của các bạn sẽ thất bại.” Đó là lời chứng rõ ràng được đưa ra trước cộng đồng quốc tế về quan điểm và hành động của chính phủ Trump chống lại các giá trị khoa học mà nhân loại đã, đang, và sẽ tiếp tục giữ gìn và thực hiện để làm cho cuộc sống ngày càng văn minh tiến bộ và hạnh phúc hơn.
Năm xưa, khi Benjamin Franklin rời khỏi Hội nghị Lập hiến năm 1787, một người phụ nữ hỏi ông: “Ngài Franklin, chúng ta có được chính thể gì, một nền quân chủ hay một nền cộng hòa?” Ông đáp: “Một nền cộng hòa, nếu các người còn giữ được nó.” Benjamin Franklin muốn nói, một nền cộng hòa, tức chính quyền của nhân dân, dựa trên luật pháp và trách nhiệm của người dân. Nền cộng hoà không tự bền vững, nó chỉ tồn tại nếu người dân có đủ phẩm hạnh, lý trí. Dân chủ không phải một thành quả, mà là thử thách liên tục. Câu nói ngắn gọn, đanh thép năm xưa của Franklin nay linh nghiệm, dưới thời Donald Trump.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.