Hôm nay,  

Trò Đùa Nhân Phẩm

22/08/202500:00:00(Xem: 2908)
Untitled design (11)
1. Các tài khoản chính thức của chính quyền Trump liên tục đăng tải các ‘meme’, hình ảnh do AI tạo ra và dùng giọng điệu chế giễu trên mạng xã hội. Ảnh chụp lại từ trang mạng xã hội của WhiteHouse. 2. Một ‘meme’ của Bạch Ốc hồi tháng Bảy, quảng bá trung tâm giam giữ di dân trong vùng đầm lầy Everglades ở Florida, nơi giới chức đặt tên là “Alcatraz Cá Sấu.”

Trong nhiều tháng qua, các tài khoản chính thức của Bạch Ốc và Bộ Nội An trên mạng X liên tục tung ra hình ảnh và video (meme) bất nhã: từ ảnh ghép kèm âm thanh chế giễu, những đoạn đăng kiểu TikTok, đến tranh vẽ bằng trí tuệ nhân tạo. Đây không phải trò vui của vài nhân viên rảnh rỗi, mà là một chiến dịch có chủ ý, lặp đi lặp lại, như muốn răn đe: ai mới thực sự được coi là người Mỹ. Trang NPR ngày 18 tháng 8 nhận định: “Các tài khoản chính thức của chính quyền Trump đang khai thác đủ kiểu 'meme', dùng hình ảnh AI với giọng điệu đầy thách thức trong các bài đăng tràn ngập mạng xã hội.”

Những “meme” đó khiến người xem không khỏi rùng mình. Một chính quyền đem hình “Alcatraz cá sấu” giữa đầm lầy Everglades ra khoe, gọi đó là trại giam di dân — quảng bá chẳng khác gì khu vui chơi. Họ dựng video với nhạc TikTok, cảnh biên phòng rọi đèn tuần tra trong đêm, kèm chú thích trâng tráo: “Bạn không nhìn lầm.” Rồi tung clip “ASMR: chuyến bay trục xuất,” nơi tiếng xích sắt vang lên như bản nhạc ‘ru ngủ’. Khi xiềng xích thành nhạc nền, thì bi kịch biến thành tiết mục giải trí. Dân biểu cộng hòa Nancy Mace của South Carolina lên Fox News nói thẳng: “Tôi phải nói thật — một trong những thứ tôi khoái xem nhất trên YouTube gần đây là… các phiên tòa có những người nhập cư bất hợp pháp, và ICE xuất hiện lôi cổ họ ra khỏi tòa rồi trục xuất.” Thế là dưới tay chính quyền Trump, cảnh bắt bớ đã được nâng lên thành một dạng rạp xiếc chính trị — trò tiêu khiển cho cả đám đông lẫn giới chính khách.

Một bức ‘meme’ khác lấy cảnh một phụ nữ Dominica bật khóc khi bị ICE bắt, rồi chuyển thể thành phong cách phim Miyazaki — biến bi kịch thành một màn hí họa để phát tán như đoạn phim giải trí. Khi dư luận phẫn nộ, Phó giám đốc truyền thông Bạch Ốc Kaelan Dorr lạnh lùng đáp: “The arrests will continue. The memes will continue.” (Bắt bớ sẽ còn tiếp tục, và meme cũng sẽ tiếp tục). Một câu ném ra như tát vào mặt công luận, phơi bày trọn vẹn tinh thần chiến dịch: biến trục xuất thành trò đùa nối tiếp trò đùa, thách thức lương tri, coi phản đối chỉ là tiếng ồn bên lề.

meme 3

Bức tranh “American Progress” năm 1872 của John Gast gắn liền với khái niệm “sứ mệnh khai hóa” (manifest destiny) ở thế kỷ 19 — diễn tả niềm tin những người di dân da trắng được Thượng Đế giao sứ mệnh bành trướng khắp lục địa.

Cách họ chọn biểu tượng lịch sử còn đáng lo ngại hơn. Bộ Nội An lấy cả bức tranh “American Progress” năm 1872 ra treo cao. Tranh vẽ một phụ nữ da trắng choàng áo dài trắng bay lơ lửng dẫn đầu đám di dân đi về phương Tây, trong khi thổ dân và đàn trâu bị đẩy lùi ra xa, được đăng kèm chú thích: “Một di sản đáng tự hào, một quê hương đáng bảo vệ.”  Đây vốn là biểu tượng của thuyết “sứ mệnh khai hóa,” học thuyết biện minh cho việc da trắng chiếm đất, xua đuổi người bản địa. Khi chính quyền đem hình ảnh này ra ca ngợi, thì thông điệp đã rõ: nước Mỹ thuộc về người da trắng. Bị chất vấn, phát ngôn viên DHS Tricia McLaughlin đáp gọn: “Deranged and delusional.” (Điên rồ và hoang tưởng). Rồi bà nói thêm: nếu báo chí cần học lịch sử, chính quyền sẵn sàng gửi sách giáo khoa.

Cùng lúc đó, Bộ Nội An tung chiến dịch tuyển 10.000 nhân viên ICE, ngân sách rót từ luật giảm thuế nhà giàu và cắt chi tiêu an sinh xã hội của Trump. Trên mạng tràn ngập áp-phích kiểu Uncle Sam, tranh vẽ ái quốc, video bố ráp. Khẩu hiệu thì đủ cả: “Save America” (Cứu nước Mỹ),  “Secure the Golden Age” (Giữ vững Thời Hoàng Kim), “Protect. Serve. Deport.” (Bảo vệ. Phục vụ. Trục xuất). Heidi Beirich, đồng sáng lập Dự án Toàn cầu Chống Hận thù và Cực đoan, chỉ rõ: những hình ảnh đó kể lại câu chuyện “chúng ta từng có một nền văn minh da trắng huy hoàng, nhưng nay bị phá nát bởi những kẻ không thuộc về xứ sở này — những người không phải da trắng.” Thông điệp gieo thẳng vào đầu công chúng: “bọn đó là lũ xâm lược, phải bị đánh lui bằng quân lực, lôi ra đường, nhét lên xe, trục xuất — nếu muốn nền văn hóa da trắng còn sống sót.”  

Để khoác thêm lớp áo “thiêng liêng,” Bộ Nội An còn viện cả Kinh Thánh. Một video quay cảnh đặc nhiệm biên phòng vũ trang đầy súng ống, chữ chạy trên màn hình: “‘The Wicked Flee When No Man Pursueth; But the Righteous Are Bold as A Lion.’ — Proverbs 28:1.” (Kẻ Xấu Bỏ Chạy Khi Chẳng Ai Đuổi, Nhưng Người Công Chính Mạnh Mẽ Như Sư Tử). Lời nhắn kèm theo: “Gửi những người nhập cư bất hợp pháp phạm tội ở Mỹ… Bóng tối sẽ không còn là đồng minh của các ngươi.” Đây không còn là chính sách, mà là một bản tuyên chiến khoác áo niềm tin tôn giáo: dựng biên giới thành chiến trường đạo giáo, biến kẻ nhập cư thành ma quỷ, đẩy chính sách di trú thành trò “thánh chiến.” Như những cuộc Thập Tự Chinh từng để lại vết máu loang trên bản đồ châu Âu, thứ tuyên truyền này gieo ảo tưởng công lý và kêu gọi chiến binh “tử vì đạo”, và nhân phẩm con người lại bị đẩy xuống làm vật tế thần cho quyền lực thượng đẳng.

meme 4
Cụm từ “Which way, American man?” (Người Mỹ sẽ đi đường nào?) vay mượn tựa cuốn sách năm 1978 “Which Way Western Man?” (Người da trắng phương Tây sẽ đi đường nào?) của William Gayley Simpson, một phần tử chủ nghĩa dân tộc da trắng
Chính quyền Trump còn tràn sang cả YouTube và truyền hình, rót gần 600 nghìn đô-la vào quảng cáo, kể cả ở Mexico, để ép di dân ‘tự nguyện’ rời Mỹ và dọa án nặng nếu quay lại. Họ thuê công ty truyền thông thiên Cộng hòa điều khiển chiến dịch 200 triệu Mỹ kim, phát trên Fox News và khắp các thành phố lớn, vẽ hình Trump như quốc trưởng, khẩu hiệu trục xuất nhan nhản. Chưa đủ, họ tung thêm ứng dụng CBP Home, gọi là ‘tự trục xuất’ — như thể có thể giải quyết “những người khốn khổ” này bằng một nút bấm. Đây không chỉ là quản lý biên giới, mà là tham vọng dựng cả một nền văn hóa trục xuất, nơi sự tàn nhẫn được đóng gói, quảng bá và rao bán như hàng tiêu dùng.

Bên cạnh đó, chính quyền biến mạng xã hội thành cây gậy quật báo chí. Tài khoản DHS trên X gắn nhãn ‘FAKE NEWS’ cho bất kỳ bài nào họ không ưa, còn các phóng sự về chính sách di dân thì bị chụp mũ là ‘chuyện than vãn bịa đặt’. Nhân viên truyền thông của Bạch Ốc không ngại chỉ mặt gọi tên từng tờ báo để mạt sát công khai. Chính quyền lập hẳn một danh sách hơn 100 ‘kẻ thù của nhân dân’ — từ Liz Cheney, Anthony Fauci, John Bolton cho tới Letitia James, Bộ trưởng Tư pháp New York. Từng người, từng người một bị lôi ra giễu cợt, như thể bêu tên kẻ thù là tiết mục giải trí quốc gia.

Có người cho rằng đây chỉ là trò đùa trên mạng, chẳng đáng bận tâm. Nhưng đây là kịch bản được cả chính quyền dựng nên, với đủ quyền lực trong tay. Một chính quyền biết rõ rằng cười nhạo nỗi đau sẽ khiến người phản đối nghẹn giọng, còn người ủng hộ thì khoái trá. Đó không chỉ là tuyên truyền, mà là bêu riếu tập thể, làm đám đông hả hê mà quên đi sự độc ác của chính mình — hệt như những màn đấu tố và bêu riếu công khai cộng sản từng dựng lên để rèn thói quen tàn nhẫn cho quần chúng. Điều rùng rợn hơn cả là sự ngang nhiên: họ không giấu, mà khoe ra như huân chương kết nạp đảng.

Người Việt tị nạn chúng ta từng biết sức nặng của hình ảnh khi Cộng Sản dựng lên những màn đấu tố hay những buổi họp bêu rếu cấp phường xã. Một tấm hình thuyền nhân lênh đênh từng làm cả thế giới động lòng - nhưng nếu hôm nay, chính phủ Mỹ lấy hình đó biến thành ‘meme’, gắn nhạc vui, hạ thấp nhân phẩm bằng những hình ảnh hiếp dâm tập thể trên tàu, ghi chú “chuyến đi miễn phí một chiều của đám người cùng khổ,” thì ký ức nào còn nguyên vẹn? Trò đùa khi lặp đi lặp lại sẽ hóa thành sự thật chính trị. Từ bức tranh cổ động thời phát-xít đến áp-phích đỏ của thế kỷ trước, nghệ thuật tuyên truyền luôn đi trước một bước để gieo vào đầu dân chúng ý niệm ai thuộc về xứ sở này và ai không xứng đáng làm công dân đồng hạng.

Chúng ta, một cộng đồng di dân tị nạn đến Hoa Kỳ vì chạy trốn áp bức, hiểu rõ hơn ai hết. Hôm nay họ chế giễu hình ảnh một người mẹ da nâu bị còng tay bứt khỏi đàn con, ngày mai họ có thể chế giễu chính ký ức vượt biển của chúng ta. Và khi tiếng cười ấy vang rền, thì mọi phản đối sẽ bị lấn át, bị nhấn chìm trong làn sóng hả hê của đám đông.

Tị nạn không bao giờ chỉ là chuyện của quá khứ. Nó là lời cảnh báo sống động: bất cứ khi nào quyền lực biến sự tàn nhẫn thành trò chơi, thì nhân phẩm bị chà đạp. Và khi nỗi đau con người bị hạ thấp thành một trò hề tập thể, thì quốc gia ấy đã bước vào quỹ đạo suy tàn — không phải vì di dân, mà vì tự đánh mất linh hồn mình.
 
Trong Letter from Birmingham Jail (1963), Martin Luther King Jr. viết: ‘Thế hệ này sẽ phải sám hối, không chỉ vì lời nói cay độc và hành động của kẻ ác, mà còn vì sự im lặng kinh khủng của những người lương thiện.’ Chúng ta, những người từng được nước Mỹ cưu mang trong cơn khốn cùng, có bổn phận phải lên tiếng để bảo vệ những người đang bị đẩy vào cuộc vui tàn nhẫn ấy.
 
Im lặng không chỉ là bội bạc với quá khứ, mà còn là đồng lõa với một nền chính trị muốn biến sự độc ác thành văn hóa.
 
Nina HB Lê

Chú thích & tham khảo:
* Meme:  ảnh chế lan truyền trên mạng. Từ gốc ‘meme’ xuất phát từ nhà sinh học Richard Dawkins (1976) trong sách The Selfish Gene, dùng để chỉ “đơn vị văn hóa được truyền bá như gen.” Về sau, trên internet, nó biến nghĩa thành: hình chế, câu chế, thứ được người dùng lặp lại, nhại lại, chia sẻ cho nhau.
  1. Jude Joffe-Block, Shannon Bond, What’s behind the Trump administration’s immigration memes?, NPR, 18/8/2025.
  2. The Trump Administration Is Using Memes to Turn Mass Deportation Into One Big Joke, Wired, 2025.
  3. Inside the White House’s new media strategy to promote Trump as “KING”, Washington Post, 2025.
  4. How the White House hired Republican political firms to launch an anti-migrant ad campaign, AP News, 2025.
  5. The US Has Spent Over $500,000 on YouTube Ads to Discourage Irregular Migration, Wired, 2025.
  6. US launches “self-deport” app CBP Home, The Guardian, 2025. 

Ý kiến bạn đọc
25/08/202516:44:11
Khách
Bài viết hay ! Hãy tiếp tục đăng bài như thế này
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2013, khi Tập Cận Bình nắm giữ hai chức vụ cao nhất trong đảng và chính quyền, với tham vọng lớn lao khi vạch ra cái bẫy “Nhất Đới Nhất Lộ”, nhằm thôn tính, quy về một mối từ kinh tế lẫn chính trị. Trung Quốc bỏ ra hàng nghìn tỷ Mỹ kim để ve vản, hối lộ quan chức thẩm quyền của các nước đồng lõa ký kết những dự án xây dựng. Bị sa vào bẫy nợ bao nhiêu, bị lệ thuộc vào Trung Cộng bấy nhiêu, từ thuê mướn trở thành đặc khu (lãnh địa của Trung Quốc) với 99 năm.
Vấn đề kỳ thị chủng tộc là chuyện rất bình thường ở đâu cũng có hết. Là người Việt sống tại hải ngoại chúng ta cũng không thể thoát ra khỏi vấn đề nầy. Tuy nhiên sự kỳ thị có ảnh hưởng nhiều hay ít đến nạn nhân hay không cũng còn tùy thuộc một phần lớn vào thái độ và cách suy nghĩ của mỗi người.
Vài năm vừa qua, giới quan sát quốc tế và quốc nội Hoa Kỳ đều nhận ra một điều là chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc ngày nay có xu hướng thiên về mặt cứng rắn hơn. Hầu hết các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đều có một ý nghĩ chung là phải áp dụng một chính sách mới hầu giảm thiểu hoặc chí ít hạn chế tính cách hung hăng càng ngày càng trở nên rõ rệt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) dưới quyền lãnh đạo của lãnh tụ tối cao, Chủ tịch nhà nước kiêm Tổng Bí thư Tập Cận Bình. Tình trạng căng thẳng giữa hai siêu cường, cộng thêm áp lực do trận đại dịch Covid-19 và kinh tế suy thoái, rất có thể sẽ khiến cái bề mặt tưởng chắc chắn như tường đồng vách sắt của Tập và Bắc Kinh có cơ rạn nứt.
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc chiến tranh Việt Nam và bắt đầu cuộc di cư tị nạn Việt Nam, tôi muốn chia sẻ một vài lời về sự kiên cường của chúng ta là người Mỹ gốc Việt, là người tị nạn và con cháu của người tị nạn. Cảm giác thế nào khi nền tảng của thế giới chúng ta đang sống bị rung chuyển đến mức chúng ta không còn biết mình đang đứng ở đâu hay làm thế nào để tiến về phía trước? Trước năm 2020, trước đại dịch COVID-19, chỉ những người đã chịu những bi kịch lớn mới có thể trả lời câu hỏi này. Bây giờ tất cả chúng ta đang sống với nó.
Nhưng vấn đề không đơn giản như họ nghĩ để buộc người miền Nam phải làm theo vì không còn lựa chọn nào khác. Trong 45 năm qua, ai cũng biết nhà nước CSVN đã đối xử kỳ thị và bất xứng với nhân dân miền Nam trên nhiều lĩnh vực. Từ công ăn việc làm đến bảo vệ sức khỏe, di trú và giáo dục, lý lịch cá nhân của người miền Nam đã bị “phanh thây xẻ thịt” đến 3 đời (Ông bà, cha mẹ, anh em) để moi xét, hạch hỏi và làm tiền.
Trong thực tế, một người tận mắt chứng kiến cảnh chiến xa CS chạy vào dinh Độc Lập ngày 30-4-1975, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho người viết bài nầy rất rõ ràng và hoàn toàn khác với sách vở CS đã viết. Đó là giáo sư tiến sĩ Đỗ Văn Thành, hiện nay đang giảng dạy tại đại học Oslo, Na Uy (Norway).
Đến nay, đối với đồng bào ở trong nước và cộng đồng người Việt ở hải ngoại kể từ 30-4-1975, sau 45 năm, những ngày ấy, những năm tháng ấy, không bom đạn trên đầu, nhưng sao trong lòng của mỗi chúng ta cứ lo âu, xao xuyến, sục sôi những chuyển đổi. Không sục sôi chuyển đổi sao được, những tiến bộ Khoa học Công nghệ 4.0, nhất là sự tiến bộ của điện toán, của hệ thống truyền thông, thông tin vượt tất cả mọi kiểm soát, vượt mọi tường lửa, thế giới phô bày trước mắt loài người, trước mặt 90 triệu đồng bào Việt Nam, những cái hay cũng như những cái dỡ của nó một cách phũ phàng.
“Bà X khoảng bốn mươi tuổi, hiện đang sống với chồng và con gái trong một căn nhà do chính họ làm chủ, ở California. Bà nói thông thạo hai thứ tiếng: Anh và Việt. Phục sức giản dị, trông buồn bã và lo lắng, bà X tuy dè dặt nhưng hoàn toàn thành thật khi trả lời mọi câu hỏi được đặt ra. “Bà rời khỏi Việt Nam vào năm 1980, khi còn là một cô bé, cùng với chị và anh rể. Ghe bị cướp ba lần, trong khi lênh đênh trong vịnh Thái Lan. Chị bà X bị hãm hiếp ngay lần thứ nhất. Khi người anh của bà X xông vào cứu vợ, ông bị đập búa vào đầu và xô xuống biển. Lần thứ hai, mọi chuyện diễn tiến cũng gần như lần đầu. Riêng lần cuối, khi bỏ đi, đám hải tặc còn bắt theo theo mấy thiếu nữ trẻ nhất trên thuyền. Chị bà X là một trong những người này.
Tìm được ý nghĩa thực của phương trình từ năm 2012 nhưng không dám công bố vì còn kẹt một bí mật cuối cùng, loay hoay nghiên cứu, tìm tòi hàng năm không giải nổi. Nó nằm trong chữ C² (C bình phương) – bình phương tốc độ ánh sáng. Vật chất chỉ cần chuyển động nhanh bằng (C), tốc độ ánh sáng, là biến thành năng lượng rồi, còn sót cái gì để mà đòi bay nhanh hơn? – C+1 đã là dư. C nhân hai, nhân ba là dư quá lố, vậy mà ở đây còn dư kinh hồn hơn, là c bình phương lận – c nhân với c (186,282 x 186,282) nghĩa là khoảng 34,700,983,524 dặm/ giây!
Sau trận Phước Long 6/1/1975, Hoa Kỳ im lặng, Ủy ban Quốc tế Kiểm soát và Giám sát Đình chiến bất lực, cuộc chiến đã đến hồi chấm dứt. Ngày 10/3/1975, Thị xã Ban Mê Thuột bị tấn công thất thủ sau hai ngày chống cự, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh rút quân, cao nguyên Trung phần lọt vào tay cộng sản. Ngày 8/3/1975, quân Bắc Việt bắt đầu tấn công vào Quảng Trị, Quảng Trị mất, rồi các tỉnh miền Trung lần lượt mất theo.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.