Hôm nay,  

Bầy Hoàng Yến

21/11/200600:00:00(Xem: 9630)

Bầy Hoàng Yến

...Hoa Kỳ và Trung Quốc đều có tốc độ tăng trưởng sút giảm...

Giới kinh tế thường dùng một ẩn dụ lấy từ kỹ nghệ hầm mỏ. Chim hoàng yến dưới hầm. Phương tiện kỹ thuật của loài người dù tinh vi đến mấy nhiều khi lại không nhạy bằng loài vật. Dưới các hầm sâu, nếu hơi độc bị xì mà phu mỏ không kịp biết thì có thể mất mạng. Vì vậy, họ đem theo lồng chim. Chim mà chết thì đấy là chỉ dấu báo động rằng hầm bị hơi độc và có thể nổ.

Từ kinh nghiệm thực dụng của kỹ nghệ hầm mỏ, giới kinh tế mới nói đến "hoàng yến dưới hầm," như một chỉ dấu nhỏ nhặt báo hiệu những chấn động lớn.

Tuần qua, chim hoàng yến đã chết hàng đàn.

Hai nền kinh tế đầu máy thế giới - với sản lượng tổng hợp bằng hai phần ba mức gia tăng của suốt năm năm qua - là Hoa Kỳ và Trung Quốc đều có tốc độ tăng trưởng sút giảm.

Tại Hoa Kỳ, số nhà mới xây (gọi là "housing starts") đã giảm 15% trong tháng 10 khiến báo chí chơi chữ, thành "housing stops" và nguy cơ trì trệ kinh tế vì thị trường địa ốc suy sụp lại trở về ám ảnh thiên hạ. Nhất là khi mức tăng trưởng tháng Chín đã giảm sút đột ngột.

Tại Trung Quốc, chính quyền Bắc Kinh sau cùng cũng hãm được tốc độ tăng trưởng đầu tư cố định để hạ cánh an toàn. Từ mức gia tăng trung bình là 28% suốt năm ngoái đến ba quý đầu của năm nay, đà tăng trưởng đầu tư cố định của Hoa lục đã chỉ còn là gần 17% trong tháng 10.

Câu hỏi đang lởn vởn trong đầu nhiều người là đầu máy của hai đầu máy kinh tế nói trên còn chạy ngon trớn hay không" Sản lượng kinh tế Mỹ chỉ bằng chừng 22% sản lượng thế giới nhưng Hoa Kỳ đóng góp tới 60% vào đà tăng trưởng của thế giới. Nếu kinh tế thế giới tăng được, ví dụ, 5% thì 3% tùy thuộc vào sức nhập cảng của Mỹ: tiêu thụ tại Hoa Kỳ chiếm 70% tổng sản lượng và đầu máy cho mọi đầu máy là giới tiêu thụ Mỹ.

Họ mà ngưng mua sắm thì đời bỗng mất vui.

Chúng ta sẽ còn thấy một con hoàng yến nữa lăn quay nếu dân Mỹ hãm đà tiêu xài vào mùa lễ lạc đang được mở ra, từ lễ Tạ ơn qua Giáng sinh đến Tân niên 2007.

Nước Mỹ vừa qua bầu cử và đảng Dân chủ đã thắng lớn, vì sao lại còn có sự hoài nghi bi quan như vậy"

Vì Dân biểu Chales Rangel của đảng Dân chủ, nay sắp là Chủ tịch Uỷ ban Chuẩn chi Hạ viện, hăm dọa một điều: tái lập chế độ trưng binh.

Từ thời Richard Nixon, Hoa Kỳ đã bỏ chế độ trưng binh để động viên thanh niên vào quân ngũ mà lập ra một đạo quân toàn những người tình nguyện. Một kinh tế gia có góp phần lý luận vào quyết định ấy là người vừa quá vãng, ông Milton Friedman.

Khi ra điều trần về lý do vì sao nên lập ra một đạo quân thiện nguyện, Giáo sư Friedman, một kinh tế gia có ảnh hưởng nhất trong thế kỷ 20, đã có cuộc đấu khẩu với Tướng William Westmoreland.

Ông Westmoreland rất võ biền đã quạt lý luận của Friedman, rằng: "Ông muốn lập ra một đạo quân đánh thuê"" Và lập tức được trả lời: "Thà vậy còn hơn lập ra một đạo quân nô lệ!"

Quân đội Hoa Kỳ gồm toàn những người tình nguyện. Nay Dân biểu Rangel muốn trở lại chế độ động viên. Mọi thanh niên đến tuổi đều sẽ bị bắt lính, có ủng hộ chiến tranh Iraq hay không cũng vậy mà thôi! Giới quân sự bỗng nổi da gà.

Họ đào tạo ra một đạo quân nhà nghề và tinh nhuệ nhất, nay lại phải nhận thêm những người lính bị cưỡng bách tòng quân và rất khó huấn luyện. Lý do của Dân biểu Rangel là ông muốn bẻ gãy mũi nhọn quân sự của Mỹ, để chính quyền Bush e sợ mà thay đổi đối sách tại Iraq.

Dân Mỹ thiếu am hiểu thì bỗng thấy sợ.

Hoá ra quốc gia này đang ở trong thời chiến thật sự rồi! Ngao ngán thế, còn ai muốn tiêu xài vui vẻ nữa. Thêm một con hoàng yến ngáp ngáp dưới căn hầm kinh tế.

Nhưng, đấy chưa là điều kinh khủng nhất.

Điều kinh khủng là ngay giữa thời chiến, các chính khách có thể đem nền an ninh quốc gia ra làm vật đổi chác. Nhẹ nhất thì cũng là đánh dứ để chính quyền sớm thu quân trở về.

Khi Hoa Kỳ vừa bị khủng bố, người viết bài này đã tiên đoán, rằng từ nay Hoa Kỳ sẽ hành xử như một đế quốc. Hoặc ít ra cũng tìm ra những lập luận biện minh cho một chánh sách đối ngoại bị thế giới lên án là đế quốc. Dù là một đế quốc dân chủ thì cũng là đế quốc. Lời tiên đoán ấy đưa ra khi Hoa Kỳ chưa khai mở chiến dịch Iraq.

Quả nhiên là sau đấy, Hoa Kỳ bị phê phán là đế quốc và Tổng thống Bush lãnh mọi thậm từ nặng nề nhất.

Hơn ba năm sau, chuyện ấy đã hết.

Hoa Kỳ là một đế quốc bị cắt cánh.

Việc xây dựng dân chủ tại Iraq đang thành hão huyền, việc chuyển hoá thế giới Hồi giáo ra các chế độ tự do hơn coi như bất khả. Hoa Kỳ có khi phải đối thoại với những chế độ hung đồ nhất trong khu vực Trung Đông để gỡ rối cho cục diện Iraq. Và đấy là một nguồn cổ võ lớn lao cho khủng bố và độc tài, từ Đông qua Tây…

Khi các cuộc cách mạng dân chủ muôn màu tại Âu châu bị Liên bang Nga chặn đứng, Hoa Kỳ nhũn nhặn nín thinh. Khi một nhà báo Nga bị ám sát vì phê phán chánh sách Chechnya của Tổng thống Vladimir Putin, Hoa Kỳ không có một lời cho bà.

Chính quyền Bush bỗng trở thành hiền hoà như người vưa ngậm hột thị.

Tổng thống Bush chứng minh điều ấy ngay tại Hà Nội vào tuần qua. Ông không thể không biết là để chính quyền Hà Nội long trọng tiếp đón thượng khách, nhiều nhà đấu tranh cho dân chủ đã bị vây hãm, cầm tù. Ông không hề có một câu nhắc nhở đến họ, sau khi kêu gọi dân chủ cho thế giới và phê phán chính quyền Roosevelt ngày xưa đã hy sinh tự do của phân nửa Âu châu để thỏa hiệp với Liên bang Xô viết.

Ông làm nhiều người lầm tưởng về sức mạnh của lý tưởng dân chủ Hoa Kỳ. Rồi buông họ giữa dòng. Như Tổng thống George H. Bush, thân phụ ông, đã buông rơi dân Kurd và dân Shia tại Iraq năm 1991 cho Saddam Hussein tàn sát.

Hoa Kỳ có sức tiết kiệm thấp nhất trong các nước công nghiệp, 0,2% và mỗi ngày kinh doanh phải tìm ra ba tỷ rưỡi từ bên ngoài để tài trợ việc đầu tư và tiêu thụ. Đệ nhất siêu cường thế giới, một đế quốc có từ tâm, lại là một chúa chổm mắc nợ và những vấn đề ấy không hề được các chính khách đề cập tới trong cuộc tranh cử vừa qua. Coi như chuyện không có.

Và nay họ đùa giỡn với quân đội, một lực lượng quy tụ các chí nguyện quân chỉ lãnh lương chừng 18 ngàn Mỹ kim một năm. Không nói đến rủi ro hy sinh, một thanh niên thiếu nữ cấp binh nhì đang xả thân bảo vệ xứ này - rẻ nhất là tám tiếng một ngày - được trả lương trung bình là bảy đồng một giờ! Quốc hội Mỹ đang tranh luận về đồng lương tối thiểu pháp định nhưng không nói gì đến đồng lương mạt rệp của đạo quân mà tướng Westmoreland gọi là "đánh thuê"!

Hoa Kỳ đang bị thế giới coi thường, kẻ thù không sợ mà đồng minh cũng hết tin.

Và ngay giữa cuộc chiến, hậu phương phát huy sáng kiến để cột tay tiền tuyến, đến nỗi Bộ Quốc phòng phải gãi đầu giữa ba giải pháp. Đôn quân, Tử thủ hay Tháo chạy" Truyền thông và chính giới Mỹ đang ồn ào góp phần vào cuộc tranh luận ấy.

Chúng ta đang thấy hoàng yến chết hàng bầy. Chưa biết bao giờ là hầm sẽ sụp!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm 25 tháng 5 năm 2016, Pearl Pinson (một nữ sinh 15 tuổi) bị bắt cóc khi đang trên đường đến trường và biệt tích luôn kể từ ngày đó. Tuy hơn 7 năm đã qua nhưng thân nhân của em vẫn cứ nuôi hy vọng là sẽ có ngày đoàn tụ, nhân viên điều tra vẫn không ngưng việc kiếm tìm, và báo giới (hàng năm) vẫn không ngừng nhắc nhớ đến câu chuyện buồn lòng này.*
Cứ mỗi lần cầm bút là Lê Anh Hùng nghĩ đến ba đứa con thơ. Người đàn ông 38 tuổi này đã hai lần vào tù, vì viết blog về nhân quyền và nạn hối lộ, hiện đang sống phấp phỏng trong căn nhà của ông ở Hà Nội. Tuy thế, ông nói, ‘Tôi biết điều mình lựa chọn là nguy hiểm nhưng tôi chấp nhận trận chiến này...
Thất bại trong phòng, chống tham nhũng của CSVN xem như đã vĩnh viễn, không còn cứu được nữa. Bằng chứng này dựa vào những tuyên bố của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và các viên chức có trách nhiệm trong “quốc nạn” này...
Tôi “nhặt” được câu danh ngôn (thượng dẫn) trong Chuyện Kể Năm 2000, tập II, của Bùi Ngọc Tấn. Chỉ có điều đáng tiếc là tác giả quên ghi rõ là đồng chí TBT nào đã phát biểu một câu nói “đắt giá” tới cỡ đó. Mãi đến khi cùng cụng ly với tác giả ở California (ông chơi một ly sinh tố to đùng, ngó mà ớn chè đậu) tôi mới có dịp nêu thắc mắc, và nhận được câu trả lời hóm hỉnh : “Thì ông TBT nào mà chả nói thế.”
Vì ở hải ngoại quá nhiều chuyện cộng đồng, chuyện nước Mỹ và chuyện thế giới nóng bỏng cho nên tôi không chú ý tới chuyện cô bé 15 tuổi chết vì tai nạn giao thông ở Hải Phòng. Theo thống kê của báo Thanh Niên, tại Việt Nam, chỉ nội năm 2022 đã có 6000 người chết vì tai nạn giao thông. Con số thật kinh hoàng! Số người chết này chẳng phải tại số hay nghiệp mà vì đường xá quá hẹp, xe cộ lại nhiều, không bảng giới hạn tốc độ trong thành phố, không đủ cảnh sát kiểm soát giao thông, nhiều chỗ không đèn xanh đèn đỏ, lái ẩu, chưa điều khiển được xe mà đã lái xe, cho nên mới chết nhiều như thế
Đảng nói vậy mà không phải vậy cho nên dân gian mới nói: “Đừng nghe những gì Đảng nói mà hãy nhìn kỹ những gì Đảng làm” (nói theo câu tuyên bố bất hủ của cố Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu: “Đừng nghe những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng sản làm”...
Với cuộc tấn công của Nga tại Ukraine, vai trò của Tổ chức Minh ước Bắc Đại Tây Dương (North Atlantic Treaty Organization, NATO) như là một liên minh phòng thủ đã được thảo luận sôi nổi. Vấn đề là khối NATO, kể từ khi thành lập cho đến nay, đã có các chiến lược phát triển nào ở Đông Âu và từ khi cuộc chiến Ukraine bùng nổ thay đổi ra sao?
Còn ở giữa lòng Hà Nội (nơi được mệnh danh là “Thủ Đô Của Lương Tâm & Phẩm Giá Con Người”) thì Toán Xồm chả hề có được chút cơ hội hay cơ may nào sất, và dường như ông không có chi để lại cho đời – dù chỉ là một “đôi dép nhựa”!
Cuộc xâm lăng của Nga vào Ukraine đã đập tan huyền thoại Tổng thống Nga Vladimir Putin là một nhà độc tài bất khả xâm phạm. Trước ngày 24 tháng 2 năm 2022, Putin có thể tỏ ra là vô đạo đức và hiếu chiến, nhưng qua các cuộc phiêu lưu quân sự ở Syria, Crimea, và xa hơn nữa, ông ta có vẻ như là một chiến lược gia có năng lực. Thế rồi, trong một nước cờ tính toán, ông ta thể hiện sự kém cỏi của mình bằng cách xâm lăng một quốc gia không hề gây ra mối đe dọa nào cho nước Nga, và thất bại hết phen này đến phen khác trong những mưu lược quân sự của mình – mà ví dụ mới nhất là cuộc binh biến diễn ra trong thời gian ngắn ngủi do ông Yevgeny Prigozhin, thủ lĩnh nhóm lính đánh thuê Wagner, chủ mưu hôm cuối tuần qua. Điều này, thêm một lần nữa, cho thấy huyền thoại độc tài của Putin đang trên đà suy yếu
Thỉnh thoảng, báo chí quốc doanh vẫn có mấy mẩu tin ngăn ngắn về Lễ Trao Huy Hiệu Tuổi Đảng cho đồng chí này hay đồng chí nọ. Ngoài Việt Nam, dường như, không đâu có cái thứ “lễ lạt” nhạt nhẽo và chán phèo như thế cả. Xứ sở này, không chừng, cũng dám là nơi duy nhất mà danh tính của một cá nhân thường kèm theo tuổi … đảng:


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.