Hôm nay,  

Thượng Đỉnh Apec

21/10/200300:00:00(Xem: 18069)
Tại Thủ đô Thái Lan, hội nghị cấp cao kỳ thứ 11 của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á Thái Bình Dương đã được triệu tập mấy ngày vừa qua, với chủ đề được nhiều nước quan tâm là nạn khủng bố hơn là hợp tác kinh tế.
Nghịch lý trên được đài RFA trao đổi với kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa như sau.
Hỏi: Thưa ông, vì sao đề tài khủng bố và an ninh hơn là hợp tác kinh tế lại thành trọng điểm của hội nghị cấp cao của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á Thái Bình Dương kỳ thứ 11 này tại Bangkok của Thái Lan"
-- Vì hai lý do thực tế là thứ nhất, truyền thông quốc tế cứ chỉ tập trung vào những tuyên bố của Tổng thống Hoa Kỳ, George W. Bush, và thứ hai, trước khi Thượng đỉnh này được triệu tập, tổ chức khủng bố al-Qaeda đã tung ra một cuốn băng ghi âm với luận điệu hăm dọa mọi quốc gia có ý hướng hợp tác với Hoa Kỳ trong trận chiến chống khủng bố. Thực ra, nghị trình thảo luận của Diễn đàn này, được gọi tắt là APEC, phức tạp hơn là ấn tượng người ta muốn nói tới là ông Bush tham dự hội nghị cấp cao này chỉ để nói về an ninh.
Hỏi: Nếu như vậy, xin ông đi lại từ đầu để nói về mục tiêu và quá trình thành lập APEC.
-- Vâng, tôi xin được đi lại từ nguyên thủy. Vào cuối thập niên 80, các nước Á châu đã tưởng rằng mình trở thành thế lực kinh tế đáng kể và nghĩ đến việc thành lập ra một khối kinh tế Đông Á, với chủ đích là xây dựng thế lực cho các nước Đông Á, độc lập hay thậm chí đối lập với các thế lực kinh tế hoặc Bắc Mỹ, hoặc Âu châu, hoặc Xô viết. Lúc đó, chính ông George Bush, thân phụ của đương kim Tổng thống Mỹ ngày nay, đã đề xướng việc hợp tác giữa các nước trong vòng cung Á Châu Thái Bình Dương, thời điểm đó là vào năm 1989. Sau đó, khối Xô viết tan rã, nền kinh tế hàng đầu của Đông Á là Nhật Bản bị suy trầm rồi suy thóai, các nước Đông Á bị khủng hoảng, và diễn đàn hợp tác kinh tế này coi như bị cưỡng đoạt mất nội dung ban đầu, để trở thành một diễn đàn rộng lớn hơn nhưng cũng loãng hơn trong mục tiêu kinh tế nguyên thủy. Và vụ khủng bố tại Mỹ năm 2001 rồi tại Bali của Indonesia năm sau đó đã kéo APEC qua hướng khác, từ năm 2002.
Hỏi: Thế hiện nay, APEC gồm những quốc gia nào và theo đuổi mục tiêu gì"
-- APEC ngày nay gồm 21 quốc gia nằm trên vòng cung trải dài từ phía Đông Á châu xuống đến Úc châu, qua tới lục địa Bắc Nam Mỹ. Trong số 21 quốc gia này, có tám nước Đông Nam Á là bảy nước trong Hiệp hội ASEAN trừ Lào, Cambốt và Miến Điện, nhưng có thêm xứ Papua New Guinea, có hai nước Úc Châu là Australia và New Zealand. Tại vùng Đông Bắc Á, APEC có sáu nước Thái bình dương là Nhật Bản, Trung Quốc, Hong Kong, Đài Loan, Nam Hàn và Liên bang Nga. Qua tới bên kia bờ biển Thái bình dương, có hai nước Bắc Mỹ là Canada và Hoa Kỳ, ba nước Trung Nam Mỹ là Mexico, Chile và Peru. Tổng cộng như vậy là 21 quốc gia, trong đó có bốn cường quốc kinh tế đáng kể là Hoa Kỳ, Nhật Bản, Trung Quốc, Liên bang Nga và các nước còn lại. Khu vực Á châu Thái bình dương này gồm hơn nửa dân số địa cầu và một sản lượng có giá trị áp đảo trong luồng trao đổi toàn cầu. Nếu gây dựng được sự hợp tác kinh tế và mậu dịch trong khu vực này thì mục tiêu của APEC coi như đã đạt...
Hỏi: Thế vì sao mà diễn đàn hợp tác này lại ít nói về hợp tác mà chú trọng đến an ninh"
-- Câu hỏi này, có lẽ Osama bin Laden và tổ chức khủng bố al-Qaeda có thể trả lời. Thực tế thì khi một diễn đàn cấp cao như vậy được triệu tập, quốc gia nào cũng muốn nêu vấn đề mình lưu ý nhất, hoặc các lãnh tụ tham dự đều muốn đạt một thắng lợi nào đó đối với dư luận của mình. Nói vắn tắt, mỗi nước tham dự lại có một ưu tiên riêng, được phản ảnh qua trao đổi song phương bên lề hội nghị, và có tác động vào nghị trình của hội nghị, do các giới chức cấp bộ trưởng về ngoại giao và kinh tế thông qua trước đó.
Hỏi: Xin ông đơn cử cho một số thí dụ về lối phó hội này.

-- Tôi chỉ xin nói được rất ngắn gọn khung cảnh của các lãnh tụ đáng kể nhất. Thí dụ như Thủ tướng Nhật Bản chuẩn bị tổng tuyển cử và dự hội nghị trên thế mạnh sau khi đã có một số thỏa thuận về việc hỗ trợ kế hoạch ổn định Iraq của Hoa Kỳ. Ông chỉ cần khẳng định sự phục hồi của kinh tế Nhật và vai trò quan trọng của Nhật Bản như một chủ đầu tư, một chủ nợ và một thị trường lớn cho Á Châu là coi như đạt mục đích yêu cầu. Có cùng ưu thế đó là Tổng thống Vladimir Putin của Nga, với chuyến công du Á châu quan trọng nhất của ông nhân hội nghị APEC này, và với lời kêu gọi hợp tác để phát triển quan hệ kinh tế của Nga với Á châu. Có ưu thế lớn là Tổng bí thư kiêm Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, với thắng lợi khoa học không gian của tuần trước khi phi thuyền Thần Châu 5 đưa Trung Quốc vào câu lạc bộ ba nước tiên tiến đã đưa người lên không gian và với tư thế kinh tế không chối bỏ được của Hoa Lục đối với toàn khu vực Á châu Thái bình dương. Trung Quốc đang là thỏi nam châm thu hút nhiều đầu tư nước ngoài nhất, và cũng là một trung tâm xuất khẩu đáng kể nhất, đồng thời còn là thị trường tiềm thế cho toàn vùng Á châu. Hợp tác với Trung Quốc, các nước đều có lợi, đó là lời khẳng định của ông Hồ Cẩm Đào.
Hỏi: Và còn Tổng thống Mỹ George W. Bush nữa.
-- Vâng, người vất vả nhất trong Thượng đỉnh này là ông Bush, vì Tổng thống Mỹ phải tìm cách xoay ánh đèn hội trường về một vấn đề Hoa Kỳ quan tâm hơn cả là trận chiến toàn cầu chống khủng bố, trong khi vẫn phải nương cùng xu hướng chung là đẩy mạnh hợp tác kinh tế toàn cầu, và chiều theo sức ép trên chính trường Mỹ là nêu vấn đề về chế độ hối đoái tự do với Trung Quốc, và cả Nhật Bản lẫn Hàn Quốc chẳng hạn, hầu gìn giữ ưu thế cạnh tranh cho Hoa Kỳ. Đồng thời, vì ở vào thế thuyền cao sóng cả, Mỹ phải đề cập tới vụ Bắc Hàn, xác định quan hệ an ninh tốt đẹp với Philipppines và Thái Lan, và khẳng định vai trò cần thiết của mình cho sự ổn định toàn khu vực Á Châu. Cũng vì tư thế thuyền cao sóng cả ấy, truyền thông quốc tế cứ nói đến việc ông Bush đề cập đến vấn đề an ninh và chống khủng bố. Thực ra, ông Bush có nhiều nhu cầu phải giải quyết hơn vậy.
Hỏi: Và còn Việt Nam, Thủ tướng Phan Văn Khải là người cầm đầu phái đoàn, ông ta làm được những gì ở hội nghị này"
-- Có hai khía cạnh đáng chú ý ở đây là báo chí trong nước ít nói đến hội nghị cấp cao do Thủ tướng Khải tham dự và nói nhiều hơn đến việc Chủ tịch nước Trần Đức Lương đang thăm viếng mấy nước Đông Âu. Thứ hai nữa là nhân dịp Thượng đỉnh này, ông Khải có họp riêng với Tổng bí thư Hồ Cẩm Đào và khối ASEAN. Không có thế và lực thì đành thu gọn phạm vi quốc tế vận trong hai vùng đó thôi. Như nhiều nước Á châu khác, đại diện Việt Nam chỉ mong hội nghị sẽ hướng vào các vấn đề kinh tế, nhất là việc hợp tác kinh tế cấp vùng, quảng bá chủ trương phát triển mậu dịch tự do của ASEAN và vận động cho việc Việt Nam kịp gia nhập tổ chức WTO trong thời hạn 2005 tới đây.
Hỏi: Trở lại đề tài kinh tế, những tiết mục gì được đem ra thảo luận, với kết quả ra sao"
-- APEC năm nay được triệu tập sau khi hội nghị WTO tan vỡ tại Cancun ngày 14 tháng Chín, nên các nước trong hai khối “giàu nghèo” đều muốn hàn gắn đổ vỡ và tiếp tục đẩy mạnh việc thảo luận về tự do mậu dịch. Điều đó cần thiết khi kinh tế Á châu đã hồi phục sau một loạt tai nạn trong năm, như dịch SARS, khủng bố tại Đông Nam Á và chiến tranh tại Iraq. Bên cạnh đó mới có hồ sơ Bắc Hàn là mối quan tâm của Mỹ, Trung Quốc, Nhật Bàn và Nam Hàn, với sự xoay chuyển lập trường cho ôn hòa hơn của ông Bush. Có hồ sơ ngoại hối, với sự cương quyết về hình thức của Trung Quốc, là không cho xứ nào quyền đòi mình nâng giá đồng nhân dân tệ theo sát quy luật cung cầu, nhưng rồi cũng tìm một giải pháp linh động hơn trong tương lai. Có những nỗ lực mở rộng chế độ tự do mậu dịch qua hiệp ước của từng khối hay hiệp định song phương, tức là những thỏa thuận tay đôi. Có những vận động trong nhóm Đông Nam Á để mở rộng trao đổi mậu dịch với Nhật Bản, Trung Quốc hay Ấn Độ và tiến tới một vùng mậu dịch tự do, v.v.... Nếu chỉ khai thông được trở ngại về mậu dịch giữa các nước giàu nghèo và mở ra vòng đàm phán Doha sau khi hội nghị Cancun tan vỡ tháng trước thì Thượng đỉnh này coi như đã thành công được một phần, ngoài ý chí được nêu lên là phát triển kinh tế đòi hỏi sự ổn định và một nỗ lực chung để chống khủng bố.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau 2 năm vật lộn với dịch Covid-19, tình hình kinh tế Việt Nam đang đứng trước viễn ảnh u tối nhất kể từ khi Đổi mới 35 năm trước đây (1986). Theo Tổng cục Thống kê Việt Nam thì: “Tổng sản phẩm trong nước (GDP) quý III/2021 ước tính giảm 6,17% so với cùng kỳ năm trước, là mức giảm sâu nhất kể từ khi Việt Nam tính và công bố GDP quý đến nay. Trong đó, khu vực nông, lâm nghiệp và thủy sản tăng 1,04%; khu vực công nghiệp và xây dựng giảm 5,02%; khu vực dịch vụ giảm 9,28%.“
Ngược lại, những biến cố dồn dập đủ loại trong COVID-19 mở ra cuộc đấu tranh chính trị mới: đòi quyền được sống còn, có thuốc trị cho tất cả, đi lại an toàn, đó là một cái gì thiết thực trong đời sống hằng ngày và không còn chờ đợi được chính quyền ban phát ân huệ; nó khiến cho người dân có ý thức là trong các vấn đề nội chính, cải tổ chế độ là cần ưu tiên giải quyết. Người dân không còn muốn thấy vết nhơ của Đồng Tâm hay tiếp tục qùy lạy van xin, thì không còn cách nào khác hơn là phải có ý thức phản tỉnh để so sánh về các giá trị tự do cơ bản này và hành động trong gạn lọc. Tình hình chung trong việc chống dịch là bi quan và triển vọng phục hồi còn đấy bất trắc. Nhưng đó là một khởi đầu cho các nỗ lực kế tiếp. Trong lâu dài, dân chủ hoá là xu thế mà Việt Nam không thể tránh khỏi. Cải cách định chế chính trị và đào tạo cho con người để thích nghi không là một ý thức riêng cho những người quan tâm chính sự mà là của toàn dân muốn bảo vệ sức khoẻ, công ăn việc làm
Trong vài thập niên vừa qua, giải Nobel Hòa Bình và Văn Chương được xem là một tuyên ngôn của ủy ban giải Nobel về các vấn đề thời cuộc quan trọng trong (những) năm trước và năm 2021 này cũng không là ngoại lệ. Giải Nobel Văn Chương năm nay được trao cho nhà văn lưu vong gốc Tazania - một quốc gia Châu Phi, là Abdulrazak Gurnah "vì sự thẩm thấu kiên định và bác ái của ông đối với những ảnh hưởng của chủ nghĩa thực dân và số phận của những người tị nạn trong vực sâu ngăn cách giữa các nền văn hóa và lục địa". Cũng vậy, giải Nobel Hoà Bình đã dành cho hai ký giả Maria Ressa của Phi Luật Tân và Dmitry Muratov của Nga "vì những nỗ lực bảo vệ sự tự do ngôn luận, vốn là điều kiện tiên quyết cho nền dân chủ và sự hòa bình lâu dài". Ủy ban Nobel Hòa Bình Na Uy còn nói thêm rằng, "họ đại diện cho tất cả các ký giả đang tranh đấu cho lý tưởng này, trong một thế giới mà nền dân chủ và tự do báo chí đang đối mặt với những điều kiện ngày càng bất lợi" và cho "nền báo chí tự do, độc lập
Sau đó, sau khi “phát khóc” và lau nước mắt/nước mũi xong, bác Hồ liền thỉnh ngay bác Lê về thờ nên mới có Suối Lê Nin (với Núi Các Mác) cùng hình ảnh – cũng như tượng đài – của cả hai ông trưng bầy khắp mọi nơi, để lập ra một tôn giáo mới, thay thế cho Phật/Chúa/Thánh Thần/Ông Bà/Tiên Tổ ... các thứ.
Sự nghiệp chính trị của đại đế Nã-Phá-Luân chẳng liên hệ gì nhiều đến Trung Quốc nên không biết tại sao ông nổi hứng tuyên bố một câu bất hủ mà giờ này có giá trị của một lời tiên tri “Hãy để Trung Hoa ngủ yên bởi vì khi tỉnh giấc nó sẽ làm rung chuyển thế giới.” Vào tháng 03/1978 có một sự kiện ít được biết đến nhưng bắt đầu lay thức gã khổng lồ Trung Quốc khi một hợp tác xã nông nghiệp ở Phúc Kiến xin phép được giữ lại phần sản xuất vượt chỉ tiêu để khuyến khích nông dân hăng hái làm việc. Đây là giai đoạn trước Đổi Mới nên viên thư ký đảng bộ của hợp tác xã bị phê bình kiểm điểm. Chỉ 8 tháng sau đó vào cuối năm 1978 Đặng Tiểu Bình tuyên bố cải tổ và mở cửa nền kinh tế. Đề nghị nói trên của hợp tác xã được mang ra thử nghiệm với kết quả sáng chói nên viên thư ký đảng được ban khen.
Sau 10 năm ra sức Xây dựng, chỉnh đốn hàng ngũ để bảo vệ đảng không tan, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn thừa nhận: ”Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" vẫn chưa được ngăn chặn, đẩy lùi một cách căn bản, thậm chí có mặt còn diễn biến tinh vi, phức tạp hơn, có thể gây ra những hậu quả khôn lường.”
Nếu mối quan hệ Trung Quốc-Hoa Kỳ là một ván bài, thì người Mỹ sẽ nhận ra rằng họ đã được một lá bài tốt và tránh khuất phục trước nỗi sợ hãi hay niềm tin vào sự suy tàn của Hoa Kỳ. Nhưng ngay cả một lá bài tốt cũng có thể thua, nếu chơi tệ. Khi chính quyền của Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden thực hiện chiến lược cạnh tranh đại cường với Trung Quốc, các nhà phân tích tìm các phép ẩn dụ trong lịch sử để giải thích tình trạng cạnh tranh ngày càng sâu sắc. Nhưng trong khi nhiều người dựa vào sự khởi đầu của Chiến tranh Lạnh, thì một ẩn dụ lịch sử đáng lo ngại hơn là sự bắt đầu của Thế chiến thứ nhất. Năm 1914, tất cả các cường quốc đều mong rằng cuộc chiến Balkan lần thứ ba là ngắn ngủi. Thay vào đó, như nhà sử học người Anh Christopher Clark đã chỉ ra rằng, các cường quốc bị mộng du bước vào một trận đại chiến kéo dài bốn năm, phá hủy bốn đế chế và giết chết hàng triệu người.
“Căn bản đời sống của chúng ta là đi tìm sự hạnh phúc và tránh né sự khổ đau, tuy nhiên điều tốt nhất mà ta có thể làm cho chính bản thân chúng ta và cho cả hành tinh này là lật ngược lại toàn bộ suy nghĩ ấy. Pema Chodron đã chỉ cho chúng ta thấy mặt cấp tiến của đạo Phật.”
Năm 1964, anh Phạm Công Thiện được mời vào Sài Gòn để dạy triết Tây tại Viện cao đẳng Phật học vừa được mở tại chùa Pháp Hội (tiền thân của Viện Đại học Vạn Hạnh sau này), tôi được anh cho đi theo. Tôi nhớ anh đã dẫn tôi đến thăm Bùi Giáng vào một buổi chiều, trong một căn nhà ở hẻm Trương Minh Giảng, căn nhà rất ẩm thấp, chật hẹp, gần như không có chỗ cho khách ngồi.
Cố nhớ kỹ lại, tôi vẫn không nghĩ ra là tôi đã gặp thầy Phước An lần đầu vào dịp nào (dĩ nhiên là ở Vạn Hạnh, trong năm 1972, nhưng trong hoàn cảnh nào?). Chỉ nhớ rằng quen nhiều và thân với thầy lắm. Phòng 317 Nội Xá Vạn Hạnh là phòng ở của quý thầy trẻ, là những người tôi rất thân, và đây là một phòng mà tôi có thể ra vào bất cứ lúc nào.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.