Hôm nay,  

Vấn Đề Chất Da Cam

10/10/200600:00:00(Xem: 8763)

Giải Pháp Hợp Lý Cho Vấn Đề Chất Da Cam 

Vấn đề kiện tụng giữa Hội Nạn nhân Chất Da Cam Việt Nam và 37 công ty sản xuất hóa chất Hoa kỳ ngày càng phức tạp thêm lên. Tuy đây là một vụ kiện dân sự nhưng phía Việt Nam đã huy động toàn Đảng qua Mặt Trận Tổ Quốc để gây áp lực và vận động quốc tế để yểm trợ vụ kiện ở Brooklyn, nơi sẽ xảy ra phiên xử đầu tiên vào ngày 18/9 tới đây.

Từ điểm nầy, chúng ta không thể nói đây là một vụ kiện thuần túy dân sự mà phải nhìn cao hơn một bậc, là ngoài lý do nhân đạo, kinh tế còn lý do chính trị ảnh hưởng lớn đến kiên hệ ngoại giao giữa Hoa Kỳ và Việt Nam.

Mới đây, tin Reuters ngày 2-10-2006 cho biết giới chức Mỹ và VN thông báo sẽ thực hiện kế hoạch dọn sạch sẽ những khu vực bị nhiễm dioxin tại VN, có lượng dioxin cao gấp mấy trăm lần so với mức an toàn ở các nước khác, gồm Đà Nẵng (Quảng Nam), Phù Cát (Bình Định) và Biên Hòa (Đồng Nai).

Từ tầm nhìn trên, chúng tôi nhận thấy cần phải trở lại vấn đề nầy và thử xét lại quan điểm của hai phía Việt Nam và Hoa Kỳ trước những diễn biến mới của vụ kiện để từ đó truy tìm một giải pháp hợp lý có tính khả thi cao để giải quyết vấn đề.

* Cái nhìn từ phía Việt Nam

Về phía Việt Nam, dù núp dưới nhãn quan dân sự, hay "chính quyền', Việt Nam từ ban đầu đã "khẳng định" là trên 3 triệu trẻ em cùng người lớn bị dị hình, dị dạng, dị thai, dị tật cùng nhiều chứng bịnh ung thư khác nhau… đều là nạn nhân của chất da cam do Hoa Kỳ phun xịt trong chiến dịch Ranch Hand trong thời gian chiến tranh Việt Nam từ năm 1961 đến 1972. Do đó, phía Việt Nam ngày càng cứng rắn hơn trong hiện tại và có thể tiếp tục cứng rắn hơn nữa cho đến ngày xảy ra phiên xử đầu tiên dự định vào ngày 18/9 tới đây.

Có thể nói đây là một cuộc vận động quốc gia, tập trung khả năng tuyên truyền và lãnh đạo của Đảng để cố gắng kêu gọi sự ủng hộ và đồng thuận của "bè bạn khắp năm châu". Chúng tôi xin đan cử ra đây một vài vận động điển hình mà Việt Nam đã thực hiện và còn đang tiếp tục:

- Mặt Trận Tổ Quốc quyết định chọn ngày 10/8 là Ngày Vì Nạn Nhân Chất Da Cam Việt Nam để nói lên ý hướng đấu tranh toàn diện của Việt Nam trong vấn đề nầy.

- GS Len Aldis (Anh), Giám đốc Hội Hữu nghị Anh-Việt thành lập website kêu gọi mọi người trên thế giới ủng hộ nạn nhân da cam ở Việt Nam. Tình đến  ngày 31/7/03, website nầy đã nhận được hơn 25.845 người đã ký qua mạng từ nhiều quốc gia khác nhau trong đó chúng tôi thấy có cả tên của Tổng thống Bush và cựu Tổng thống Clinton của Hoa Ky.

- GS Kenneth (Hoa Kỳ), Giám đốc Chương trình Suny Brockport Việt Nam, thuộc viện đại học Suny Brockport, Nữu Ước, từ năm 1999 đã đến Đà Nẳng liên tục để vận động công cuộc hổ trợ nạn nhân chất da cam. Và từ ngày 19/5 vừa qua theo lời ông nói: 'Ông đã bắt đầu tập hợp các thư tố cáo của nạn nhân chất da cam ở Việt Nam để tố cáo của Mỹ trong chiến tranh Việt Nam. Ong đã thâu thập hơn 100 lá thư và hình ảnh nạn nhân để tố cáo các tập đoàn sản xuất chất độc da cam/dioxin cũng như ông hứa sẽ mang những là thư trên đến tòa Bạch Ốc và báo chí để gây hậu thuẩn và làm lobby cho vụ kiện 18/9 sắp tới.

- Việt Nam đã tổ chức một hội nghị Quốc tế về Chất Da cam tại Sàigòn vào ngày 25/7 dưới tiêu đề:"Nối vòng tay lớn: Hội nghị ủng hộ nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam". Trong phần phát biểu, BS Nguyễn Thị Ngọc Phượng, Giám đốc bịnh viện Từ Dũ đã "khẳng định" một các rất phi khoa học là: "Không cần xét nghiệm cũng xác định chắc chắn người nầy đều là nạn nhân chất độc da cam". Và con số nạn nhận cũng được Hội nghị nâng lên đến 5 triệu, so với con số 2 triệu mà Việt Nam đã công bố vào tháng 3 năm 2002 tại Hội nghị Quốc tế về Dioxin tại Hà Nội.

Ngoài ra còn có Hội Luật gia Việt Nam lên tiếng ủng hộ vụ kiện, cũng như hàng ngày hầu hết báo chí ở Việt Nam đều có đăng tải thường xuyên những tin tức, hình ảnh, cũng như tuyên bố của những nhân vật có thẩm quyền về các tin tức cập nhật về nạn nhân chất độc da cam ở khắp nơi trong nước.

Từ các thông tin trên, chúng ta thấy rằng Việt Nam đã hạ "quyết tâm" để hy vọng đánh gục Mỹ trong vụ kiện.

* Cái nhìn từ phía Hoa Kỳ 

Về phía Hoa Kỳ, và đối với 37 công ty hoá chất trong đó hai công ty quan trọng nhất là Dow Chemical, và Monsanto chưa cho chúng ta thấy một phản ứng nào trước vụ kiện ngoài hai tập tài liệu nghiên cứu từ năm 1972 nói về ảnh hưởng của chất da cam lên sức khỏe người dân và môi trường bị phun xịt. Đại để, kết luận trong các tập tài liệu trên cũng không khác quan điểm chính thức của chính phủ Hoa Kỳ hiện tại và đa số khoa học gia trên thế giới với nhiều thận trọng trong kết luận về tính chất độc hại của dioxin ngoài vần đề đề nghị cần phải nghiên cứu sâu rộng hơn nữa.

Còn quan điểm của chính quyền Hoa Kỳ về vấn đề nầy được nêu rõ trên Biên bản Ghi nhớ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam sau Hội nghị Quốc tế về Dioxin vào tháng 3, 2002 tại Hà Nội, dưới tiêu dề: "Hội nghị Khoa học về Anh hưởng của Chất Da Cam/Dioxin Đối với Sức khỏe và Môi trường ở Việt Nam". Biên bản có thể được tóm tắt như sau:

- Hai phía Hoa Kỳ và Việt Nam đồng ý thành lập những Uy ban hợp tác nghiên cứu chung, cũng như việc huấn luyện nhân sự, viện trợ dụng cụ phân tích cùng trao đổi thông tin vế các kết quả mà mỗi phía thu thập được;

- Hai bên đồng ý chọn hai điểm nóng là hai nơi bị ảnh hưởng nhiều nhất là vùng Mã Đà và Đà Nẳng để tập trung nghiên cứu về ảnh hưởng lên con người và môi trường tại hai nơi nầy.

Mặc dù đã ký kết, nhưng có lẽ vì phía Việt Nam không đồng ý với kết quả của Hội nghị trên, cho nên, cho đến hôm nay, mọi nỗ lực hợp tác đề xướng trên đây đã không thể khơi mào được dù là trong giai đoạn tiên khởi.

Dĩ nhiên, câu chuyện Dioxin đã đi vào bế tắc và vụ kiện dù dưới khía cạnh của một vụ dân sự bắt buộc phải xảy ra vào ngày 18/9 tại Brooklyn mà thôi.

* Đề nghị tháo gỡ bế tắc

Áp lực của Việt Nam về vụ kiện ngày càng tăng dần. Phía đại diện cho Việt Nam vừa cử một phái đoàn luật sư do bà Jeane Ellen Mirer gồm 9 người trong đó có luật sự đại diện của Việt Nam trong vụ án là LS Kokkoris đã đến Việt Nam từ ngày 30/6 đến 14/7 vừa qua.

Trên thực tế, sau khi khảo sát kỹ lưỡng hồ sơ vụ kiện, chúng tôi nhận thấy phía Việt Nam không trưng dẫn một bằng chứng khoa học nào cụ thể mà chỉ nêu ra những lập luận dựa theo tin tức và niềm tin (upon information and belief). Cho nên thật khó cho Việt Nam có thể dùng những luận thuyết trên để thuyết phục sự đồng thuận của ông chánh án tòa Brooklyn là ông Weinstein. Thêm nữa, nếu vụ kiện càng kéo dài cả hai phía đều thất lợi vì những chi phí khổng lồ cho luật sư của cả hai bên, mà Việt Nam sẽ khó mà gánh nổi.

Từ những suy nghĩ trên, chúng tôi có những nhận định và đề nghị thiết thực sau đây căn cứ vào việc áp dụng nguyên tắc hai bên cùng có lợi (win-win situation), cũng như đứng trên các điểm tiêu cực từ mọi phía để có một tầm nhìn tích cực ngõ hầu tháo gỡ được bế tắc hiện tại.

Đã từ bao năm nay, quan điểm của chúng tôi qua Hội Khoa học & Kỹ thuật Việt Nam tại Hoa Kỳ rất rõ ràng là:

- Chúng tôi không loại bỏ ảnh hưởng lên sức khỏe của chất da cam/dioxin lên con người, nhưng chúng tôi luôn luôn cổ súy việc nghiên cứu để truy tìm tận gốc các nguyên nhân gây ra cho hơn 3 triệu nạn nhân trước mắt (do phía Việt Nam công bố);

- Nếu chất da cam là nguyên nhân chính, câu hỏi kế tiếp được đặt ra là làm thế nào chứng minh được nạn nhân là do chất độc da cam trong thời chiến hay chất da cam trong thời bình. Qua kết quả công bố mới nhất của TS Nguyễn Quốc Tuấn về nguy cơ nhiễm độc của tất cả trái cây nhập cảng từ Trung Quốc và một số trái cây nội địa ở Việt Nam qua việc dùng chất Da cam sản xuất từ Trung Quốc như là một tác nhân để bảo quản thực phẩm, thì đâu là sự thật của vấn đề"

- Việc xử dụng ồ ạt thuốc sát trùng, truốc trừ sâu, diệt nấm, diệt cỏ dại để đẩy mạnh nông nghiệp của Việt Nam cần phải được nghiên cứu nghiêm chỉnh, vì đây là những hợp chất hữu cơ chứa chlor, tương tự như Dioxin, do đó cũng có tính độc hại tương đượng với nhau.

Từ các nhận định trên, thay vì tiếp tục vận động thế giới vì một mục tiêu "mơ hồ" trong vụ kiện, và sẽ kéo dài thêm thời gian đau khổ của trên 3 triệu nạn nhân (nếu có thật), chúng tôi đề nghị Việt Nam và Hoa Kỳ cần ngồi lại với nhau để thiết lập kế hoạch hợp tác nghiên cứu chung cũng như tìm biện pháp giúp đỡ nạn nhân ở Việt Nam. Về phía Hoa Kỳ:

- Với tư cách một quốc gia hậu kỹ nghệ với đầy đủ phương tiện kỹ thuật và tài chính và nhất là đứng trên quan điểm nhân đạo, Hoa Kỳ cần trợ giúp Việt Nam để xúc tiến công cuộc nghiên cứu tại Biên Hòa và Đà Nẵng.

- Thiết lập hai phòng thí nghiệm với tiêu chuẩn quốc tế cùng cung cấp những dụng cụ đo đạc tối tân nhất để phân tích Dioxin và những hợp chất tương tự như thuốc sát trùng, trừ sâu rầy khác như DDT, PCBs, Wolfatox, Monitor, Methamidophos, Diazinon, Dichlovos v. v.. là những hoá chất hiện đang được xử dụng rộng rãi ở Việt Nam.

- Huấn luyện chuyên viên phân tích cao cấp có khả năng phân tích, diễn đạt kết quả, nắm vững nguyên tắc an toàn phẩm chất (QA/QC), cũng như khả năng sửa chữa máy móc phân tích (trouble shooting).

Làm được như thế, thì chỉ trong một thời gian ngắn, chúng ta có thể tiến hành một cuộc khảo sát sâu rộng và thu thập hàng ngàn kết quả phân tích từ nhiều nguồn khác nhau như máu, sữa mẹ, đất, nước và ngay cả thực phẩm tại hai nơi kể trên. Từ đó có thể rút ra những kết luận có tính cách xác tín hơn là dựa theo một vài mẫu phân tích ở ngoại quốc.

Còn về phía Việt Nam cần nên đánh tan mặc cảm "chiến thắng" và chủ quan, không ngừng kết án Hoa Kỳ nào là vi phạm luật pháp quốc tế và tội ác chiến tranh, nào là Hoa Kỳ phải thừa nhận trách nhiệm tinh thần, đạo đức và pháp lý v.v.. Những hành động nầy hoàn toàn không thể nào đưa đến một giải pháp tích cực được. Do đó, Việt Nam cần nên thay đổi não trạng hiện có. Thêm nữa, Việt Nam cũng không thể bỏ qua tính chất "con buôn" của một số luật sư ở Hoa Kỳ luôn luôn tìm cách thúc đẩy việc kiện tụng để giữ thế ngư ông đắc lợi.

Nếu thực hiện được những điều trên, may ra mới có cơ hội thuận lợi để giải quyết trong êm đẹp và ổn thỏa được vấn đề chất da cam ở Việt Nam. Và đồng thời, Việt Nam đã làm được một việc quan trọng là hoàn thành một công cuộc nghiên cứu căn bản về việc nhiễm độc do các hóa chất độc hại ảnh hưởng lên thực phẩm ở Việt Nam. Các kết quả căn bản nầy sẽ giúp Việt Nam giải quyết được phần nào nạn ô nhiễm môi trường hiện đang ở tình trạng bế tắc hiện tại.

Thêm một diễn biến mới nhất của vụ kiện là ngày 14/7 vừa qua, LS Kokkoris đã tuyên bố trong một cuộc họp báo tại Sài Gòn là "Vụ kiện chất độc da cam có khả năng dàn xếp ngoài tòa (out of court settlement) nếu các đề nghị đưa ra hợp lý và mức đền bù thiệt hại thỏa đáng."

Ngoài ra, vào ngày 6 đến 10-11-2004, Hội nghị Thường niên lần thứ 132 của Hội Y tế Công cộng Hoa Kỳ (American Public Health Association-APHA) sẽ diễn ra tại Washington, trong đó chủ đề về chất Da cam, Dioxins sẽ được đề cập trong ngày 8/11. Các diễn giả có liên hệ đến vụ kiện được liệt kê sau đây: LS Costantine Kokkoris, đại diện của Hội Nạn nhân Da cam Việt Nam, Steve Brock, đại diện công ty Dow Chemical Company, và BS Schecter, một chứng nhân của Hội Da cam trong vụ kiện. Dĩ nhiên là đại diện cho nguyên đơn là LS Kokkoris sẽ nói lên quan điểm của Hội và vị đại diện cho Dow sẽ lên trình bày những phản bác cùng nghi vấn về ảnh hưởng lên sức khỏe con người của chất da cam. Trong kỳ hội nghị sắp tới đây, đặc biệt là quan điểm của BS Schecter đã có phần thay đổi. Thay vì cứng rắn kết án chính phủ Hoa kỳ trong chiến dịch Ranch Hand gây ra trên 3 triệu nạn nhận Việt Nam, trong đề tài thuyết trình sắp tới ông sẽ nêu ra vấn đề người Việt Nam có thể bị tiếp nhiễm chất da cam trong qua khứ do chiến tranh gây ra hoặc trong hiện tại do phát triển ồ ạt ở Việt Nam.

Tin tức cập nhật mới nhất phía tòa án Brooklyn về các diễn biến của vụ kiện ddược ghi nhận như sau:

1- Ngày 10/9, các Bị đơn, nghĩa là các công ty hóa chất sẽ nộp "motion" lên tòa để xin "hủy án"  vì không có bằng chứng khoa học từ phía Nguyên đơn.

2- Phía Nguyên đơn sẽ có 30 ngày, nghĩa là ngày cuối cùng sẽ là 11/10 để nộp các phản bác cũng như những chứng minh khoa học nếu có lên tòa án.

3- Và sau cùng phía Bị đơn có hai tuần lễ để trả lời các phản biện của Nguyên đơn.

4- Tòa án, cho đến nay vẫn chưa định ngày cho phiên xử đầu tiên. Do đó ngày xử dự định vào ngày 18/9 đương nhiên kễ như được dời lại.

Những chỉ đấu trên đây có thể là bước đầu của một cuộc dàn xếp nội bộ đang xảy ra giữa Hoa Kỳ và Việt Nam để có thể đi đến kết thúc vụ kiện mà cả hai phía đều không mong có kẻ thắng người thua.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Do đó, chỉ khi nào người dân được quyền trực tiếp chọn Lãnh đạo qua bầu cử tự do, công bằng và dân chủ thì khi ấy những kẻ bất tài, có thành tích xấu, hay chỉ biết thu vét cho đầy túi tham, lợi ích nhóm hay làm tay sai cho Ngoại bang mới bị loại khỏi đội ngũ cầm quyền. Ngược lại, nếu vẫn tiếp tục chọn người theo thông lệ “đảng cử dân bầu” hay “đảng chọn, cán bộ bỏ phiếu” thì có trăm năm, nhân dân Việt Nam vẫn chưa tìm thấy ánh sáng ở cuối đường hầm.
Khi bỏ nước ra đi tìm tự do, tất cả bậc cha mẹ Việt Nam đều nghĩ đến tương lai của các đứa con mình.Các con cần phải học, học và học… Sự thành đạt của con em chúng ta trong học vấn được xem như là sự thành công và niềm hảnh diện chung của cha mẹ Viêt Nam trên miền đất tự do.
Thây xác trưng ra đó / Còn chưa đủ thối inh? / Mua chi thêm bầy ngựa / Cứt vung cả Ba Đình! - Trần Bang
Tôi sinh ra trong một cái xóm rất nghèo, và (tất nhiên) rất đông trẻ nhỏ. Cùng lứa với tôi, có cả tá nhi đồng mà tên gọi đều bắt đầu bằng chữ út: Út lé, Út lác, Út lồi, Út lùn, Út hô, Út còi, Út ghẻ, Út mập, Út sún, Út sứt, Út méo, Út hô, Út đen, Út ruồi, Út xẹo, Út trọc … Cứ theo cách thấy mặt đặt tên như vậy, người ta có thể nhận dạng và biết được thứ tự của đứa bé trong gia đình mà khỏi phải giới thiệu (lôi thôi) kiểu cách, theo kiểu Âu Tây: – Còn đây là thằng út, nó tên là Út rỗ. Vùa lọt lòng thì cháu rơi ngay vào một cái … thùng đinh! Riêng trường hợp của tôi thì hơi (bị) khác. Tôi tên Út khùng. Lý do: khi mới chập chững biết đi, tôi té giếng. Khi tìm ra con, nắm tóc kéo lên, thấy thằng nhỏ mặt mày tím ngắt, chân tay xụi lơ, bụng chương xình, má tôi chỉ kêu lên được một tiếng “rồi” và lăn ra bất tỉnh.
Chúng ta thấy gì qua những cuộc biểu tình và bạo lực tiếp theo sau cái chết của người thanh niên da đen George Floyd bị người cảnh sát da trắng Derek Chavin dùng đầu gối đè cổ nghẹt thở chiều ngày 25-5-2020 tại thành phố Minneapolis, bang Minnesota? Hàng trăm cánh sát dã chiến với trang bị tác chiến và măt nạ chống khói độc đối đầu với hàng ngàn người biểu tình đòi công lý cho George Floyd và đòi được sống bình đẳng với người Mỹ da trắng. Đó là cuộc đấu tranh chính đáng chống lại áp bức, chống lại bất công của một xã hội đa chủng đa văn hóa như nước Mỹ.
Có vài kinh điển đã nói đến chiến tranh và dùng bạo lực để trừng phạt, nhưng tìm cách biến đổi quan điểm thông thường của thế gian là bạo lực cũng đôi khi cần thiết bằng cách là đối thoại với một lý tưởng không dùng bạo lực. Về điểm này, Phật có nói đến mình như một người xuất thân từ giai cấp lãnh chuá. Trong hai bài pháp ngắn, Phật có bình luận về hai cuộc chiến xảy ra khi ác vương A Xà Thế, Ajàtasattu, tấn công vào lãnh thỗ của chú mình là vua Ba Tư Nặc, Pasenadi, cũng là một tín đồ của Ngài, và được coi như là người luôn làm việc thiện. Trong cuộc chiến đấu tiên, vua Pasenadi bị đánh bại và rút lui. Đức Phật có suy nghĩ về sự bất hạnh này và ngài nói rằng: “Chiến thắng gieo thêm hận thù, người bại trận sống trong đau khổ. Hạnh phúc thay cho một đời sống an hoà, từ bỏ đưọc mọi chuyện thắng thua. Điều này cho thấy rõ rằng sự chinh phục đem lại bi đát cho người thua cuộc mà chỉ đưa tới thù hận và dường như chỉ muốn chinh phục lại kẻ chinh phục.”
Chiều ngày 29/5 sau phiên xử phúc thẩm, một người dân ở xã Bình Phước, ông Lương Hữu Phước, đã trở lại toà án và nhảy từ lầu hai của toà để tự sát. Hình ảnh ông nằm chết, co quắp ngay trước sân toà nói lên nỗi tuyệt vọng, sự cô đơn cùng cực của người dân VN trước các phán quyết của toà án. Tôi chạnh nhớ đến câu nói của thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh trong phiên phúc thẩm của anh: “một lũ bất nhân đã làm ra phiên toà bất công”.
Ôi, tưởng gì chớ tật xấu của đàn ông (nói chung) và đàn ông Việt Nam (nói riêng) thì e đám đàn bà phải càm ràm cho tới… chết – hay ngược lại. Không mắc mớ gì mà tôi lại xía vô mấy chuyện lằng nhằng (và bà rằn) cỡ đó. Nhưng riêng hai chữ “cái làn” trong câu nói (“Lắm đấng ông chồng vui vẻ xách làn đi chợ…”) của Phạm Thị Hoài thì khiến tôi bần thần, cả buổi! Năm 1954, cái làn (cùng nhiều cái khác: cái bàn là, cái bát, cái cốc, cái ô, cái môi, cái thìa…) đã theo chân mẹ tôi di cư từ Bắc vào Nam. Cuộc chung sống giữa cái bàn là với cái bàn ủi, cái bát với cái chén, cái cốc với cái ly, cái ô với cái dù, cái môi với cái vá, cái thìa với cái muỗm… tuy không toàn hảo nhưng (tương đối) thuận thảo và tốt đẹp.
Hoa phượng được Nhất Tuấn gọi là hoa học trò vì thuở đó hầu như ngôi trường nào cũng trồng cây phượng trong sân trường. Khi phượng đơm hoa báo hiệu cho mùa Hè cũng là thời điểm chia tay sau niên học. Để lưu niệm, nữ sinh đóng tập Lưu Bút giấy pelure xen kẽ các sắc màu, trông thật nhã, ghi cảm nghĩ cho nhau… Ở lớp Đệ Tứ, không còn học chung nhau vì lên lớp Đệ Tam theo ban A, B, C và lớp Đệ Nhất là thời điểm chia tay vĩnh viễn, tập Lưu Bút dày hơn, chia sẻ, tâm tình… của tuổi học trò. Hầu như nam sinh không có Lưu Bút, chỉ được xía phần, dù có tinh nghịch nhưng phải viết đứng đắn, lịch sự.
Trong chị Thanh chỉ có một tấm lòng, chứ tuyệt nhiên không có “những bức tường lòng” phân cách Bắc/Trung/Nam – như rất nhiều người Việt khác. Tình cảm của chị tinh khiết, trong veo, và tươi mát tựa như dòng nước của một con suối nhỏ – róc rách, len lách – khắp mọi miền của tổ quốc thân yêu. Bởi thế, dù không biết chính xác chị được chôn cất nơi nao tôi vẫn tin rằng ở bất cứ đâu thì đất nước này cũng đều hân hoan ấp ủ hình hài của người thơ đa cảm, tài hoa, và chuân truyên nhất của dân tộc. Vĩnh biệt Nguyễn Thị Hoài Thanh. Em mong chị mãi mãi được an nghỉ trong an lành và thanh thản!


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.