Hôm nay,  

Múa Đôi

31/08/200700:00:00(Xem: 14535)

Là khi hai người muốn giao đấu, hay giao cái gì khác...

Tuần qua, chính trường Hoa Kỳ đã xuống đến độ sâu nhất của loại tiếu lâm cống rãnh với một vụ tai tiếng lợm giọng.

Nghị sĩ Larry Craig thuộc đảng Cộng hoà của tiểu bang Idaho là nhân vật bảo thủ với bảng điểm của phe bảo thủ là 96 trên 100 điểm. Ông cũng bảo thủ về đạo đức và chống lại chuyện hôn nhân đồng tính (giữa hai người cùng tính phái). Chuyện bình thường.

Ngày Thứ Hai 27, tờ Roll Call - tờ báo chuyên đề có uy tín về các sinh hoạt trong Quốc hội Hoa Kỳ xuất bản từ 1955 - tiết lộ một tin động trời. Hồi tháng Sáu, ông Craig bị cảnh sát bắt giữ và đã nhận tội, nộp phạt và thọ án, vì mời gọi chuyện tình dục trong phòng vệ sinh của phi trường quốc tế Minneapolis-Saint Paul.

Chi tiết cống rãnh là mời gọi tình dục - viết là "gọi dục" được không" - trong cầu tiêu. Chi tiết tiếu lâm là người được "khều" lại là một cảnh sát mặc thường phục - được biệt phái để theo dõi những hành vi thô tục trong cầu tiêu của phi trường vì có nhiều hành khách khiếu nại.

Do nhu cầu thông tin, người viết phải bịt mũi giải thích vài chi tiết "kỹ thuật" sau đây, xin độc giả thông cảm và lượng thứ.

Trong các phòng vệ sinh công cộng, cầu tiêu được phân cách bằng vách lửng. Ít người biết rằng đây là nơi hẹn hò tìm kiếm của dân đồng tính. Bên này có thể "bật tín hiệu" bằng chân với bên kia. Nếu nhận được tín hiệu thì người chịu chơi có thể trả lời, bằng tiếng động tương tự và bằng động tác tương tự - chủ yếu là bằng chân.

Sau đó, khi biết là gặp người đồng điệu thì đôi bên mới tay bắt - qua kẽ hở ở dưới vách lửng - rồi mặt mừng, với cuộn giấy vệ sinh...

Nghị sĩ Craig làm đủ "thủ tục" đó của dân làng chơi, cho tới lúc mặt mừng thì mặt nghệt. Bên kia xoè ra huy hiệu cảnh sát và bước qua với cái còng. Thủy chung vì dùng "thủ hiệu" hai người không nói gì để có thể bị quy tội là khích dục hay mời gọi, nhưng theo thủ tục của cõi thô tục đó thì chẳng ai lầm được. Chối cũng dễ mà nhận cũng dễ.

Trong giây phút bàng hoàng, Nghị sĩ Craig nhận tội "gây rối trật tự công cộng" (thay vì là "có hành vi thô tục" - lewd conduct, mà luật pháp của ta do ảnh hưởng Tây và Tầu có thể gọi là "công xúc tu xỉ"). Ông nộp 575 Mỹ kim tiền phạt và án phí, và lãnh án một năm tù treo.

Sau khi hoàn hồn, ông mới thấy là mình hố và đòi bãi nại. Rằng biên bản của cảnh sát đã không ghi lại cho đúng nội vụ. Rằng tôi không phải là người đồng tính, và rằng khi đó tôi lại dại dột không tham khảo luật sư!

Ông ta có thể là người đồng tính - là chuyện dư luận đồn đãi từ 1982 - thậm chí là người đồng tính mà vẫn chống lại hôn nhân giữa người đồng tính - một vấn đề xã hội và chính trị hơn là sở thích cá nhân - và cố che giấu thói tật mê "bóng" của mình vì thấy rằng việc đó không "phải đạo". Chuyện ấy không đáng chú ý. Trong chính trường, cái thói nói một đằng làm một nẻo vốn là quy luật phổ biến!

Nhưng, Larry Craig là một Nghị sĩ - tức là nhà làm luật ở vị trí rất cao - mà lại tối dạ như vậy: ngay từ hiện trường chọn lựa (không dùng chữ "phạm trường" vì ông đã chối tội) là nhà vệ sinh công cộng, tới người mà ông mời "múa đôi" bằng cửa sau - đã xin lỗi độc giả từ đầu - là cảnh sát kiểm tục. Rồi khi nội vụ đổ bể thì tê tái và te tái nhận tội!

Sau đó mới phản cung lung tung!

Một người dớ dẩn cao độ như vậy mà đi làm Nghị sĩ thì quả là nhục mạ nước Mỹ. Và còn gieo hoạ cho đảng Cộng hoà y như Dân biểu Mark Foley đã làm trước kỳ bầu cử 2006. (Ông Dân biểu này cầm đầu tiểu bang bảo vệ thiếu nhi mà phóng thư gợi dục thiếu nhi để dụ dỗ, và chỉ từ chức có sáu tuần trước kỳ bầu cử khiến đảng Cộng hoà của ông bị muối mặt. Và mất đa số!)

Nếu yêu nước Mỹ - và thương đảng Cộng hoà - Larry Craig nên từ chức càng sớm càng hay, không phải vì tật đồng tính mà ông muốn chối, mà vì ông quá u tối nên không thể phục vụ đất nước trong cương vị của một người làm luật được.

Điều lạ là một người lẩn thẩn như vậy mà cũng được bầu làm Dân biểu trong 10 năm (1981-1991) rồi làm Nghị sĩ trong 16 năm (1991 tới nay) sau ba lần thắng cử vẻ vang vào các năm 1990, 1996 và 2002. Đẹp mặt Hoa Kỳ!

Người viết thực ra không muốn nói đến Larry Craig và vụ múa đôi qua vách cầu tiêu của ông ta. Chuyện đó là nội tình sâu kín của Hoa Kỳ, chẳng ảnh hưởng gì đến chánh sách đối ngoại của Mỹ - một cách trực tiếp. Chuyện muốn nói ở đây là màn múa đôi giữa Tổng thống George W. Bush với Tổng thống Mahmoud Ahmadinejad của Iran.

Quái gở không kém - dù chẳng qua một vách lửng của cầu tiêu.

Khi bí mật phòng the của Larry Craig bắt đầu lan truyền trong hành lang chính trị Mỹ do tiết lộ ngày 27 của tờ Roll Call thì tình hình Iraq và cả khu vực bán đảo Á Rập có chuyển. Ngày 28, tại thủ đô Tehran, Tổng thống Ahmadinejad tuyên bố trước báo chí, rằng "thế lực chính trị của "bọn chiếm đóng" - tiếng Mỹ dịch là Hoa Kỳ! - đang suy sụp mau chóng và sẽ sớm để lại một khoảng trống rất lớn trong khu vực. Tất nhiên, chúng ta đã chuẩn bị trám vào khoảng trống đó".

Đáng chú ý ở lời phát biểu tiếp trong cuộc họp báo dài hai tiếng của một vị Tổng thống năng nổ và ưa nói càn là câu sau: "... với sự giúp đỡ của các lân bang và đồng minh trong khu vực như Saudi Arabia, và với sự giúp đỡ của nước Iraq".

Diễn giải cho rõ: Iran lượng định là Chính quyền Bush đang lúng túng và sẽ rút khỏi Iraq, nên Tehran sẵn sàng bước vào, nhưng qua sự thoả thuận với các nước khác, kể cả Saudi Arabia, một cường quốc khu vực và là đối thủ của Iran, vì theo hệ phái Sunni.

Đây là một tín hiệu, một ngón khều, không phải với Mỹ - bề nào cũng đang chuẩn bị tháo chạy - mà với Saudi Arabia. Các nước Hồi giáo trong khu vực đang chuẩn bị kỷ nguyên "Mỹ rút".

Từ bên này vách lửng, Tổng thống Bush lập tức trả lời. "Tôi muốn dân Mỹ thử nghĩ xem tình hình sẽ ra sao nếu các lực lượng cực đoan quá khích được phép đẩy chúng ta ra khỏi Trung Đông. Khu vực này sẽ có những thay đổi khả dĩ đe dọa thế giới văn minh." Nhưng người Mỹ ít quan tâm đến chuyện đó, trò bậy của Larry Craig hay cái chết của Công nương Diana đúng 10 năm trước mới là đề tài hấp dẫn hơn.

Chúng ta đều biết rằng từ đầu năm nay, Hoa Kỳ và Iran đang khởi sự tiến trình đàm phán về tương lai Iraq qua ba bốn buổi họp. Bây giờ, Tehran bỗng nói thẳng rằng Mỹ sẽ phải rút khỏi Iraq và đề nghị kế hoạch lấp vào khoảng trống do Hoa Kỳ để lại. Đây là một đòn nói thách của Iran trong cuộc đàm phán song phương với Mỹ, hay ngược lại, một quyết định chấm dứt đàm phán"

Quốc hội Hoa Kỳ đang nghỉ, sau lễ Lao động mùng ba tháng Chín mới tái nhóm và sẽ sôi nổi với chuyện Larry Craig hơn là lời tuyên bố của Tehran.

Sau vụ Larry Craig thì các Nghị sĩ Dân biểu sẽ bận nghe Đại tướng David Petraeus cùng Đại sứ Ryan Crocker tường trình về tiến độ - hay thoái độ - tại Iraq. Họ sẽ thấy rằng vị Tư lệnh chiến trường Iraq trình bày một số tiến bộ quân sự ở tại chỗ, nhưng vị Đại sứ sẽ phải công nhận là tình hình chính trị chưa có cải tiến, như kết luận tuần trước của hệ thống tình báo. Kết luận là ông Bush đang thua và trước bậc thềm của cuộc tranh cử 2008, đây là cơ hội bằng vàng!

Nhiều phần thì lãnh đạo Tehran bắt đúng mạch của chính trường Hoa Kỳ như vậy, và biết rằng ông Bush chỉ còn ba tuần để tìm ra phép lạ không thể có tại Iraq. Cho nên họ khởi sự mở cuộc đàm phán với các nước Á Rập trong khu vực để bàn về tương lai Iraq mà khỏi cần quan điểm của Mỹ. Nghĩa là trong khi chính trường Mỹ đang hài tội Hành pháp thì cuộc đàm phán Ba Tư- Á Rập đã bắt đầu.

Một màn khiêu vũ ly kỳ!

Người ta có thể kết luận như thế vì hôm sau, Thứ Tư 29, Tổng thống Bush điện thoại vấn an Quốc vương Kuweit Sheikh Sabah al-Ahmad al-Jaber al-Sabah sau một cuộc giải phẫu của ông này. Vấn an thì ít có lẽ trấn an thì nhiều. Kuweit nằm sát vách Iraq, từng bị Saddam Hussein xua quân chiếm đóng và đang chờ xem ngày Mỹ rút. Nếu Tehran trám vào khoảng trống tại Iraq thì Hoa Kỳ sẽ xử trí ra sao với mình, một vương quốc đã cho Mỹ lập căn cứ để bảo vệ khu vực Trung Đông"

Ngoài Kuweit thì trong mấy ngày tới, ta còn cần theo dõi phản ứng của Saudi Arabia hay những đối thoại giữa Hoàng gia Saudi tại Riyahd với Washington để xem các đồng minh của Mỹ sẽ tính sao khi Hoa Kỳ tháo chạy...

Đây là cơ hội ra khỏi phòng vệ sinh của phi trường Minneapolis để tìm hiểu về những màn múa đôi khác.

Tổng thống Bush đã phải giao đấu với lãnh tụ Iran trước sự thờ ơ của dư luận Hoa Kỳ.

Có tin từ thủ đô Úc Đại Lợi cho biết rằng dường như ông Bush sẽ không dự Thượng đỉnh của Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Á châu Thái bình dương APEC ở Sydney trong hai ngày tám và chín tháng Chín này. APEC là diễn đàn quan trọng hàng năm và là cơ hội cho cả vành cung Á châu Thái bình dương thấy sự quan tâm và hiện hữu của Hoa Kỳ trong khu vực. Nếu quả thật là ông không tham dự Thượng đỉnh này, người ta có thể kết luận là ông có ưu tiên cao hơn. Thí dụ như chuẩn bị màn múa đôi đầy vất vả với Lập pháp sau khi Quốc hội nghe báo cáo của Đại tướng Petraeus và Đại sứ Crocker về chiến trường Iraq.

Ông sẽ bị Quốc hội cho đo ván ngay trước sàn nhảy nếu không tìm ra một giải pháp thỏa đáng sau khi tham khảo với ban tham mưu quân sự và an ninh đối ngoại trong tuần tới.

Nếu ông bị đo ván, có thể giải pháp "rút mà không ra" (trên cột báo này, từ nhiều năm nay tác giả Nguyễn Xuân Nghĩa đã nói tới giải pháp ấy: rút khỏi thành phố để cố thủ trong các căn cứ ngoài sa mạc ở miền Bắc và miền Tây thung lũng đông dân của hai con sông Tigris và Eurphrates, hầu bảo vệ toàn bán đảo Á Rập) cũng sẽ không thành và Iran quả thật là có cơ hội "trám vào khoảng trống".

Một màn múa đôi bi đát khiến Thượng đỉnh APEC sẽ là chuyện nhỏ.

Ban tham mưu về an ninh của ông sẽ trình bày toàn cảnh ra sao" Rõ là Tehran đang vừa ve vuốt vừa hăm dọa Saudi Arabia, một đồng minh chiến lược của Hoa Kỳ. Vương quốc này cực giàu - nhờ dầu hỏa - mà cực yếu về quân sự nếu sánh với Iran. Theo phép khôn ngoan Á Rập, Hoàng gia Saudi cần Mỹ giúp mà không muốn có căn cứ quân sự của Mỹ trên lãnh thổ, một nguyên nhân được khủng bố al-Qaeda viện dẫn để mở cuộc tấn công 9-11 năm 2001. Giải pháp hay nhất cho Riyadh là Mỹ vẫn giữ lại một số căn cứ ngoài sa mạc Iraq tiếp giáp với Saudi Arabia. Nếu không là khổ!

Iran là đế quốc Hồi giáo của dân Ba Tư, theo hệ phái Shia thiểu số trong thế giới Hồi giáo, và thực sự cai trị bằng giáo luật hà khắc của đạo Hồi - nhờ công đức của Tổng thống Jimmy Carter và Cố vấn An ninh Zbigniew Brzezinski. Saudi Arabia là quốc gia nằm trên mỏ dầu và có hai thánh địa nổi tiếng của Hồi giáo, được cai trị bởi một chế độ quân chủ hình thành từ những bộ tộc Á Rập và bị đe dọa ở cả hai ngả. Một đằng là các nước Hồi giáo theo thế quyền và thiên về xã hội chủ nghĩa độc tài như Iraq hay Syria. Đằng kia là Cộng hoà Hồi giáo Iran theo thần quyền và đòi lãnh đạo thế giới Hồi giáo.

Hoàng gia Saudi tồn tại là nhờ vào thế lực của Mỹ nhưng cũng khó ăn khó nói với dân Hồi giáo cũng vì thế lực ấy. Và đại đa số đặc công khủng bố của al-Qaeda - đứng đầu là Usama bin Laden - là dân Saudi.

Bây giờ, Tehran lại mời Hoàng gia Saudi cùng múa đôi khi tham gia giải quyết chuyện Iraq thì có tin được không" Và ngược lại, có tin Mỹ được không"

Bên cạnh Iraq còn một cường quốc Hồi giáo cấp vùng khác, là xứ Turkey, tiếp giáp với cả Syria và Iran.

Tuần qua, Ngoại trưởng Abdullah Gul của xứ này vừa được bầu lên làm Tổng thống. Với Thủ tướng Recep Tayyip Erdogan vừa tái đắc cử vẻ vang, hai người đều xuất thân từ khuynh hướng Hồi giáo khá cực đoan và thiên về chủ trương thần quyền của đạo Hồi, ngược với quan điểm thế quyền của các tướng lãnh.

Turkey có thể là một lò lửa bốc cháy bất cứ lúc nào nếu quân đội không mấy yên tâm về lập trường đã có vẻ ôn hoà hơn của tầng lớp lãnh đạo mới. Họ càng không yên tâm vì có thể bị văng miểng từ Iraq, do sự hiện diện đông đảo của cộng đồng dân Kurd ở hai bờ biên giới Iraq và Turkey. Hoa Kỳ mà tháo chạy để Iran bành trướng ảnh hưởng vào Iraq thì lãnh đạo Ankara của Turkey sẽ chẳng thể ngồi yên.

Nhất là khi Iran không che giấu kế hoạch chế tạo võ khí nguyên tử, và trước sự yếu thế của Hoa Kỳ nay cũng chẳng cần đổi chác theo lối "ngưng làm bom để chia phần tại Iraq".

Trên toàn cảnh như vậy, ban tham mưu quân sự và an ninh của Tổng thống Bush có thể đề nghị những gì"

Oanh tạc các căn cứ chế tạo nguyên tử của Iran" Việc đó có cứu vãn tình hình Iraq được không" Dường như không. Đổ quân vào Iran sau một đợt không tập vũ bão" Còn bao nhiêu quân mà đổ" Và với một Quốc hội đang muốn Hành pháp cuốn cờ với bất cứ giá, ông Bush có thể làm gì" Phong tỏa các hải cảng của Iran để gây thêm sức ép trên tình hình kinh tế đã quá kiệt quệ của xứ này" Các đồng minh khác của Mỹ có chịu không và nếu cứ nhân đó lại xé rào để kiếm tiền thì hải quân Mỹ tính sao"

Toàn là những giải pháp khó nhá.

Lãnh đạo Tehran hiểu rõ nước Mỹ hơn là chính dân Mỹ. Hoa Kỳ không có khả năng tham chiến được lâu. Nếu mọi cuộc chiến đều phải kết thúc bằng giải pháp chính trị, thì sự suy yếu của lãnh đạo tại Washington vì sự thiếu kiên nhẫn của dân Mỹ thường khiến Hoa Kỳ phải chấp nhận những giải pháp bất lợi nhất trong lúc cùng quẫn.

Mỹ sẽ bỏ cuộc múa đôi, đồng minh của Mỹ sẽ bơi trong biển máu, kẻ thù của Mỹ sẽ thừa thắng xông lên khiến cho lãnh đạo mới của Hoa Kỳ hết đất lùi. Rồi lại phải hùng dũng tiến ra trong một nhiệm kỳ Tổng thống mới. Người ta có thể chứng kiến những chuyển động ghê người đó trong thời gian trước mắt.

Đấy là lúc một Nghị sĩ như Larry Craig lại gây nhiễu âm vì màn kẹt cửa của mình. Nước Mỹ quái đản!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Giới binh pháp có một câu quen thuộc: không có kế hoạch tác chiến nào còn nguyên vẹn sau lần chạm trán đầu tiên với đối phương. Mike Tyson diễn đạt cùng ý đó theo cách của ông: “Ai cũng có sẵn một kế hoạch, cho tới khi bị đấm vào mặt.” Quân lực Hoa Kỳ là lực lượng lớn mạnh nhất thế giới, và khoảng cách với phần còn lại là rất xa. Dưới nhiệm kỳ tổng thống này, điều đó đã được chứng minh nhiều lần; Trump đã ra lệnh sử dụng quân lực nhiều hơn bất kỳ tổng thống nào trong thời kỳ hiện đại. Nhưng Iran là một câu chuyện khác hẳn.
Rất nhiều người Việt tỵ nạn trong và ngoài nước đã vỗ tay reo hò, chúc mừng cho dân tộc Iran. Người dân Iran xứng đáng được như thế. Họ xứng đáng được xuống đường nhảy điệu Bandari, hoặc nắm tay nhau múa điệu Kurdish. Chỉ là chưa thấy một ai ca ngợi cuộc không kích do Tổng thống Mỹ khởi xướng, có thể giúp ông ấy một ý kiến, “sau bom rơi đạn nổ, là gì?”, để Iran không có một Ayatollah Khamenei thứ hai, và chiến tranh mau kết thúc.
Sau sáu tháng ẩn náu, ông Peter Mandelson, một chính khách kỳ cựu, đã bị cảnh sát còng tay, đưa ra khỏi ngôi nhà thuê ở vùng nông thôn thuộc một thung lũng đẹp như tranh vẽ ở Wiltshire, cách London khoảng 100 dặm về phía Tây. Tính đến Thứ Hai 23/2, Peter Mandelson là cái tên mới nhất, ngoài nước Mỹ, bị bắt giữ vì liên quan đến vụ án xuyên thế kỷ Jeffrey Epstein. Trước đó, là vụ bắt giữ cựu hoàng tử Anh quốc Andrew Mountbatten-Windsor. Dù đã được thả, nhưng vụ bắt một cựu hoàng gia của vương quốc sương mù cũng đủ gây chấn động thế giới, làm cho những người tin vào pháp luật phải giật mình tự hỏi, cán cân công lý của Mỹ đang ở nơi đâu?
Chiều mùng Hai Tết, cả bọn chúng tôi hẹn nhau ở quán Qua. Một người bạn bảo, Qua là cho qua đi mọi phiền hà rắc rối của năm cũ để đón năm mới nhẹ đầu hơn; một người khác lại nói, Qua nghe như nước, mà nước chảy vào nhà thì cả năm may mắn. Giữa tiếng chén đũa và tiếng cụng ly, chúng tôi chúc nhau những điều quen thuộc: vui, khỏe, thành đạt. Nhưng năm nay, hầu như ai cũng kèm thêm hai chữ “bình an” – không phải theo nghĩa tâm linh, mà như một tấm bùa để tránh rắc rối. Mấy chị bạn thân, lâu nay vẫn âm thầm bấm like bài tôi viết, lần này nói thẳng: “Năm nay bớt viết mấy chuyện chính trị lại đi em, nguy hiểm lắm. Thời buổi này không đơn giản đâu.” Các bạn không hỏi tôi nghĩ gì; họ chỉ quan tâm liệu tôi có còn an toàn không khi vẫn đều đặn lên tiếng, vẫn gọi đích danh những điều đang xảy ra ở Hoa Kỳ mà nhiều người chọn lướt qua cho nhẹ đầu. Câu chúc “bình an”, trong không khí Tết, bỗng như một lời nhắc nhở: hãy coi chừng.
Ngày 24 tháng 2 năm 2022, Putin phát động “chiến dịch quân sự đặc biệt”, thực chất là cuộc xâm lược toàn diện nhằm vào lãnh thổ Ukraine. Trái với nhiều dự đoán ban đầu, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky từ chối rời khỏi đất nước để xin tỵ nạn Hoa kỳ và kêu gọi toàn dân kháng chiến, đồng thời nhận được sự hỗ trợ mạnh mẽ từ cộng đồng quốc tế...
Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ đã ra phán quyết với tỷ lệ 6-3 trong vụ kiện Trump rằng Đạo Luật Quyền Lực Kinh Tế Khẩn Cấp Quốc Tế (IEEPA) không cho phép tổng thống áp đặt thuế quan, vô hiệu hóa các mức thuế quan rộng khắp đối với hàng nhập khẩu từ Trung Quốc, đến Mexico và Canada, đã được chính quyền Trump ban hành nhằm chống lại nạn buôn bán fentanyl và giải quyết thâm hụt thương mại.
Khi những trang hồ sơ Epstein lần lượt phơi bày ra trước công chúng như một trận mưa giấy màu đen đầy chất độc hại, có hai người phụ nữ bước ra trong bóng tối của kẻ săn mồi. Họ hiện diện ở hai tư thế hoàn toàn khác nhau, nhưng có một điểm trùng lắp với cái tên đang là nỗi ám ảnh trong ngôi nhà quyền lực nhất ở Washington, DC. Cuộc đời của hai người phụ nữ này, trực tiếp và gián tiếp, đều liên quan đến Jeffrey Epstein, tội phạm tình dục đã bị kết án và được cho là đã tự tử trong lúc thụ án.
Trên mặt tiền trụ sở của Mussolini ở Rome, từng có một dãy chữ khổng lồ lặp đi lặp lại: “SI SI SI SI SI” – “vâng, vâng, vâng, vâng, vâng” in kín cả mấy tầng lầu. Hình ảnh ấy không phải khẩu hiệu phức tạp, cũng không phải bản cương lĩnh chính trị. Nó giống như bản tóm tắt cô đọng của một chế độ sống nhờ thói quen gật đầu: chủ nghĩa phát xít không chỉ đứng trên những mệnh lệnh, mà đứng trên những tiếng “vâng” người ta nói ra – và cả những tiếng “không” bị nuốt lại.
Thế giới đang đứng trước nguy cơ bất ổn nghiêm trọng về an ninh chiến lược khi Hiệp ước New START – thỏa thuận quốc tế được Tổng thống Mỹ Barack Obama và Tổng thống Nga Dmitry Medvedev ký kết năm 2010 nhằm giới hạn kho vũ khí hạt nhân của hai nước – sẽ chính thức hết hạn vào ngày 5 tháng 2 năm 2026. Theo nội dung các điều khoản của hiệp ước, mỗi bên không được triển khai quá 700 tên lửa đạn đạo xuyên lục địa (ICBM), tên lửa đạn đạo phóng từ tàu ngầm (SLBM) và oanh tạc cơ có khả năng mang vũ khí hạt nhân; tổng số đầu đạn hạt nhân không vượt quá 1.550. Ngoài ra, số bệ phóng của mỗi nước bị giới hạn ở mức 800, và hai bên được quyền tiến hành các cuộc thanh sát lẫn nhau hằng năm, dù cơ chế này đã không còn được thực thi trong những năm gần đây. Dưới thời Tổng thống Joe Biden, vào năm 2021, New START đã được gia hạn một lần duy nhất thêm 5 năm.
Trong 22 năm làm cảnh sát, Phuson Nguyễn, một cảnh sát thủ đô (MPD), sinh năm 1979, con của một vị đại tá miền Nam Việt Nam, đã đối phó với hàng ngàn cuộc biểu tình theo Tu Chính Án Thứ Nhất. Lớn, nhỏ đều có. Anh nhận lệnh đến cuộc biểu tình ngày 6/1/2021 cũng bình thường như thế, bảo đảm quyền tự do ngôn luận, tự do hội họp của người dân. Lực lượng MPD có mặt ở thủ đô từ khoảng 10 giờ sáng. Cho đến lúc đó, MPD không nhận được bất kỳ thông tin tình báo nào cho thấy sẽ có bạo lực xảy ra. Ngồi trong xe tuần tra, Phuson quan sát người qua lại trong thủ đô. Theo thời gian, ngày càng nhiều người đi về phía Điện Capitol. Nhưng cả anh và đơn vị không nghĩ gì cả, “ít nhất là tôi và đơn vị của tôi, nghĩ rằng họ chỉ đến đó để biểu tình, và bày tỏ quan điểm, sự bất đồng của họ về kết quả bầu cử, điều mà họ có quyền làm.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.