Hôm nay,  

Hy Sinh Đời Bố

06/10/200700:00:00(Xem: 12641)

Sân cầu Đồng Mô, tiền hội viên $25000/năm. Ai có khả năng chơi sân cầu ngoài trừ tầng lớp đảng viên tham nhũng đảng CSVN.

Sự kiện cầu Cần Thơ bị sụp Bộ Công An còn trong vòng điều tra. Tuy nhiên, đây là điểm báo để Đảng CSVN thấy được tai họa về lâu dài. Những công trình xây dựng tầm cỡ quốc gia bị tham nhũng đục khoét sẽ dẫn đến thãm hoạ khi Việt Nam bị thiên tai, bão lụt, sóng thần hay động đất. Nước mắt cá sấu của lãnh đạo không giải quyết được vấn nạn, cốt lõi nằm ở chổ độc tài, độc đảng đã sinh ra tham nhũng và nuôi dưỡng tham nhũng.

Ngày 26 tháng 2 năm 2005 ông Nguyễn Lai, cựu giám đốc cảng hàng không Miền Trung đã tự tử bằng cách tự thiêu. Trước đó vài ngày ông bị cách chức với lý do "sử dụng ngân sách đơn vị 23.7 tỉ đồng để mua đất sai mục đích, sai nguyên tắc". Ông Lai, trong thời gian còn làm giám đốc đã chơi ngon xuất quỹ mua liền hai chiếc xe cao cấp, Mercedes và BMW với tổn phí hơn 125,000 mỹ kim chưa kể hàng loạt các sai phạm khác, nói trắng ra là tham nhũng.

Tham nhũng vô tội vạ, bất kể lãnh vực nào trong bộ máy nhà nước, bộ máy đảng chỉ là bình thường. Chuyện không bình thường chính là có chức quyền, có bỗng lộc mà không tham nhũng. Tuy nhiên, tham nhũng đầy bụng bị Đảng đưa ra tòa, giam vài năm rồi ân xá là chuyện nhỏ. Nhưng tẩm xăng đốt chết khi bị truy tố vẫn còn là chuyện tương đối mới ở Việt Nam.

Mới Chứ Không Lạ, Do Đảng Lãnh Đạo

Hồi năm 2004, có hơn 1200 đảng viên đảng cộng sản Trung Quốc đã tự tự chết vì bị truy tố tội tham nhũng. Hơn 8400 đảng viên đã nhanh chân chạy ra nước ngoài trốn khi Đảng cộng sản Trung Quốc phát động chiến dịch tảo trừ tham nhũng. Số đảng viên tự tự chết cùng với số tiền khổng lồ tẩu táng ở Trung Quốc là kết quả của nổ lực ráng cứu đảng cộng sản Trung Quốc trước tệ nạn tham nhũng mang tính toàn quốc. Con số thấy vậy mà chắng to tát gì so với mức độ tham nhũng tàn khốc.

Năm 2004 vừa qua, theo ước tính của báo chí ngoại quốc, trung bình mỗi tháng, một ủy viên trung ương đảng bị trừng phạt vì dính vào tệ nạn này, nhưng hầu hết đều phải cho chìm xuồng vì nhu cầu bảo vệ uy tín Đảng. Đó là chưa kể đến nạn xử án cho qua loa hoặc bị thủ tiêu để khỏi bị phanh phui đường dây tham nhũng.

Trong năm 2003, đã có 1252 đảng viên tự tử, 8371 đảng viên đang tìm cách trốn và 6528 đảng viên bị mất tích. Hàng ngàn đảng viên khác bị tuyên án và giam giữ trong các trại tập trung. Chỉ riêng ở tỉnh Quảng Đông đã có hơn 1240 cán bộ đảng chạy ra nước ngoài mang theo không biết bao nhiêu tiền. Đây là con cháu cũa những viên chức cao cấp nằm trong bộ máy chánh quyền đảng cộng sản Trung Quốc. Con trai của cựu bộ trưởng bộ Tư Pháp, ông Cai Xiaohong vừa bị bắt vì can tội bán tài sản bí mật quốc gia cho nước Anh. Ông Chủ Tịch Hồ Cẩm Đào tuyên bố chính phủ Trung Quốc sẽ tìm mọi cách để tịch biên các tài sản nằm ở ngoại quốc trực thuộc chủ quyền cũa những đảng viên tham nhũng, con số ước lượng chừng 3.8 tỷ đô (1)

Riêng ở Việt Nam, nhiều người vẫn cứ tự hỏi, tiền ở đâu mà đảng viên lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam có thể tham nhũng hàng tỷ mỹ kim. Biết họ tham nhũng, biết họ đục khoét của công, nhưng con số tỷ mỹ kim là một con số khổng lồ, không ai có thể tưởng tượng được một cá nhân có thể thủ đắc số tiền to như vậy. Nhất là trong xã hội được xếp hạng nghèo trên thế giới, bình quân đầu người chỉ có chừng $500 mỹ kim một năm. Mới đây, khi lượng định về mức độ tham nhũng của Việt Nam so với các nước trên thế giới, giới đầu tư quốc tế cho biết Việt Nam xếp hạng thứ hai, chỉ đứng sau có Nam Dương.

Trần Đức Lương Lãnh $260 Mỹ Kim Một Tháng Nhưng Tài Sản Khổng Lồ

Ông Đặng Quốc Bảo, một "lão thành cách mạng", đã chất vấn ông chủ tịch nước Việt Nam Trần Đức Lương, về các điểm sau đây:

Sở hữu 5 khách sạn năm sao nằm dọc từ Bắc tới Nam.

Sở hữu 6 ha đất ở khu du lịch Đồng Mô, Hà Tây.

Sở hữu 2000 m2 đất ở khu du lịch Tuần Châu, Quảng Ninh.

Sở hữu hàng triệu USD đang gửi ngân hàng nước ngoài.

Sửa nhà hết 3 tỉ đồng.

Sau khi nghe chất vấn, ông Lương đã cười và nói: “DDảng ta khuyến khích đảng viên làm kinh tế, tôi cũng muốn trước khi về hưu, kiếm lấy một chút làm vốn cho vợ con sau này” (2)

Đánh giá mức độ tham nhũng ở Việt Nam để có một con số cụ thể là một điều khó. Dưới chế độ cộng sản, tin tức được giữ kín, nhiều thông tin không được phép loan báo và nếu tiết lộ có khả năng bị truy tố, cầm tù. Vì vậy, tin ông Ủy viên trung ương này sở hữu hàng trăm triệu mỹ kim, ông Thủ tướng kia tham nhũng gửi trăm triệu ra nước ngoài đều dựa trên yếu tố ước lượng có cơ sở.

 Sau 1975, hơn 16 tấn vàng đã được Hà Nội tung tin cựu TT Nguyễn Văn Thiệu đem ra nước ngoài sống lưu vong. Thực chất, số vàng này còn giữ lại trong tay các đảng viên lãnh đạo cộng sản và bị chia năm xẻ bảy, biến mất không dấu vết. Thời đó, Lê Duẫn nắm quyền sinh sát trong tay, suy luận có cơ sở, không ít thì nhiều, dòng họ Lê phải có chấm mút. Lê Ngọc Báu, con thứ năm của Lê Duẩn và vợ là Nguyễn Thị Nga sở hửu 40% sân chơi cầu Đồng Mô, thời giá hồi năm 2002 chừng 5 triệu mỹ kim. Ông Báu còn làm chủ 3 siêu thị, có phần hùn trong nhiều công ty vàng bạc đá quý và kể cả ngân hàng Á Châu. Riêng con gái Lê Thị An, năm 2002 đã đầu tư 700,000.00 mỹ kim trong công ty Đồng Mô, đồng thời làm chủ hàng loạt các khách sạn ở Hà Nội.

Cách đây vài năm, Đỗ Mười đã nhận 1 triệu mỹ kim từ một công ty đầu tư Hoa Kỳ. Số tiền này trao qua trung gian một vị giám đốc người Hàn Quốc. Con của Đổ Mười làm chủ khách sạn Bảo Sơn, công ty xe khách Việt Phương tại Hà Nội. Trong khi đó thì tin Võ Văn Kiệt loan truyền từ lâu đã dính líu đến vụ tham nhũng đường dây xây dựng hệ thống điện cao thế 500KVA. Vợ bé, bà Lương thị Cầm chuyên nhập khẩu xe hơi lậu vào VN. Gia đình Kiệt sở hữu Plaza Hotel, Ty-Top Beach và có hàng trăm triệu mỹ kim bỏ ở các trương mục ngoại quốc. Con số này đuợc biết đến từ năm 2002. Đến nay đã 3 năm, tiền đẻ ra tiền, tham nhũng đẻ ra tham nhũng. Hồi 2002 tham nhũng còn ở mức độ trung bình, bây giờ dự án nào cũng tính con số hàng trăm triệu mỹ kim. Thử hỏi chương mục ngân hàng và tài sản của Võ Văn Kiệt tăng hay giảm"

Để có chân trong bộ máy chánh quyền, để được nằm trong tỉnh ủy, thành ủy, đảng viên đã phải hối lộ, lo loát hàng tỷ đồng Việt Nam nhằm mua một ghế. Chạy được vô trung ương, nắm giữ vị trí béo bở, hoặc tay chân thân tín, hoặc phải có tiền hối lộ. Con số bao nhiêu chắc chắn là bí mật quốc gia. Đối với Lê Đức Anh, từ lâu đã được biết đến như nguời ban phát chức tước bổng lộc cho đàn em trong quân đội nếu có quan hệ trung thành hoặc biết cách chạy chọt.

 Năm 2004, án tham nhũng ở tổng công ty dầu khí Việt Nam dính líu đến hơn 43 viên chức. Số tiền thất thoát chạy vô các trương mục nước ngoài hoặc trị giá qua tài sản cố định không biết bao nhiêu mà kể. Chỉ cần phù phép một tí với 2 dự án nhỏ, nhiều “ddại gia” trong nghành này như Nguyễn Quang Thường, phó tổng giám đốc Tổng công ty Dầu khí VN, Dương Quốc Hà, phó tổng giám đốc phụ trách thương mại của Xí nghiệp liên doanh dầu khí Vietsovpetro đã bỏ túi 2.4 triệu mỹ kim, làm thất thoát hơn 3.5 triệu mỹ kim khác.

Ông Dương Quốc Hà giữ chức Phó tổng giám đốc phụ trách thương mại của Vietsovpetro (VSP) từ năm 1996, dư luận cho rằng ông Hà có lẽ nằm trong danh sách những người giàu có nhất Việt Nam. Những tài sản "nổi" của ông Hà mà người dân Vũng Tàu nhìn thấy rõ nhất là 4 căn nhà (trong đó có 3 biệt thự) và 6 mảnh đất rộng hàng nghìn mét vuông. Mỗi năm VSP có hơn 1.300 hợp đồng mua sắm trang thiết bị, vật tư... với tổng giá trị 300-500 triệu USD (4). Ông Hà đang ngồi trên mỏ dầu, hàng năm bao nhiêu phần trăm sẽ chuyển thẳng vô chương mục của ông trên tổng số 500 triệu đô từ hợp đồng mua bán trang thiết bị.

Tuy con số tham nhũng trên tương đối tầm cở nhưng chẳng thấm gì so với mức độ ăn chận tiền viện trơ và các nguồn tiền mang tính quốc tế. Nhiều dự án do ngoại quốc viện trợ cứ chảy vô ngân hàng nhà nước Việt Nam một cách hợp pháp. Dư án xây cầu Bắc Mỹ Thuận do Úc viện trợ ước tính đã chi hơn 90 triệu mỹ kim. Trước đây, hàng năm chương trình viện trợ phát triển do các quốc gia như Hoa Kỳ, Nhật, Pháp, Thụy Điển, Ngân Hàng Phát Triển Á Châu chuyển vào hệ thống ngân hàng Việt Nam chừng 1.7 tỷ mỷ kim. Tiền này chạy vào Việt Nam, qua tay các viên chức đảng và nhà nước trên danh nghĩa tiền mươn nợ lãi thấp. Năm 2003, chỉ riêng Ngân hàng phát triển Á Châu (ADB) cũng đã đổ vào Việt Nam 179 triệu mỹ kim, chưa kể Qủy tiền tệ quốc tế (IMF) cho mượn từ 400 đến 500 triệu mỹ kim hàng năm. Việt Kiều đổ vào Việt Nam chừng 3 tỷ mỹ kim mỗi năm, con số không chính thức có thể lên đến 4 tỷ mỹ kim. Nếu tính từ 1990 đến 2005, Việt Nam đã nhận trên dưới 30 tỷ mỹ kim từ khối người Việt hải ngoại.

* Củng Cố Đời Con

Năm 2004, các quốc gia như Hoa Kỳ, Nhật, Pháp, Khối Âu Châu đã viện trợ cho Việt Nam 2.8 tỷ mỹ kim. Đầu năm 2005, số tiền tăng lên 3.4 tỷ mỹ kim, trong đó 2.14 tỷ do các quốc gia nêu trên, phần còn lại, hơn 1.2 tỷ do ngân hàng thế giới viện trợ. Khi được hỏi Việt Nam dự phóng sẽ phân phối số tiền này như thế nào cho có hiệu quả, ông Võ Hưng Phú, Bộ Trưởng Bộ Kế Hoạch và Phát triển từ chối trả lời. (3)

Làm một con tính nhẩm sơ sơ, hàng năm chỉ mới có các đầu vô nêu trên đã có hơn 10 tỷ mỹ kim chạy vào Việt Nam bằng nhiều ngõ ngách, bao nhiêu phần trăm trên tổng số tiền này rớt vào đường dây tham nhũng chằng chịt, dính líu trực tiếp, gián tiếp đến các ủy viên Chính trị bộ.

Cấp thấp cở như Phó chủ nhiệm uỷ ban thể dục thể thao quốc gia, Lương Quốc Dũng được các cơ quan điều tra ước tính tài sản là 150 tỉ đồng, gần 10 triệu mỹ kim. Con số này không chính xác vì mới khởi tố, điều tra, còn nhiều tài sản của chìm, của nổi khác chưa tiết lộ. Ông Dương Quốc Hà, Phó tổng giám đốc của Vietsovpetro (VSP) nằm trong danh sách những người giàu có nhất Việt Nam. Tuy nhiên, so với Võ Văn Kiệt, Trần Đức Lương, Đỗ Mười, Lê Đức Anh…. thì Lương Quốc Dũng, Dương Quốc Hà, chỉ là cò con, giữ chức thấp trong Đảng và chính quyền mà đã giàu như vậy, nắm giữ vị trị cao nhất nước, ngồi trên mõ vàng, mõ kim cương thì giàu cở nào" Như vậy, từ hơn 20 chục năm nay, hàng năm bao nhiêu tiền rút từ hơn 10 tỷ mỹ kim này chảy vào chương mục của Võ Văn Kiệt, Lê Đức Anh, Trần Đức Lương, Đỗ Mười, Phan Văn Khải"

 Ở Việt Nam người ta thường nói, “hy sinh đời bố để củng cố đời con”. Ông Nguyễn Lai, cựu giám đốc hàng không Miền Trung đã hy sinh đời bố rồi. Riêng những ông bố ủy viên, cựu ủy viên Chính Trị Bộ như Võ Văn Kiệt, Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Trần Đức Lương, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng thì chưa hy sinh sớm vì còn phải sống để vơ vét thêm.

 Đảng cộng sản tự nhận quyền sở hửu chủ đất nước Việt nam. Tất cả tài nguyên quốc gia, sức góp của cải vật chất hơn 80 triệu người, tổng sản lượng mậu dịch, kinh tế cả nước và luôn cả khối Việt kiều đang sống ở hải ngoại, tất cả đều thuộc qui trình kinh tế đơn giản là đầu thu chảy vô guồng máy đảng, cụ thể là lãnh đạo Bộ chính trị. Đầu ra thế nào cũng được, nhưng chia chác và phân bổ phần trăm cho lãnh đạo Đảng hợp lý thì ai nấy cứ tiếp tục vô tư hưởng. Đảng là tao và tao cũng chính là đảng. Lê Đức Thọ đã từng tuyên bố như vậy.

Vợ chồng nhà lãnh đạo độc tài Lỗ Ma Ni trước giờ bị bắn chắc không còn hồn để nhớ có bao nhiêu chương mục gửi ngân hàng nước ngoài. Sadam Hussen khi bị lôi ra khỏi hang chuột tâm trí thất thần, quên trước đó mình từng sở hữu hàng chục tỷ mỹ kim. Ponpot khi trên lưng voi đã giết hàng triệu dân Khơme, lúc xuống chó bi án tù chung thân, chết ở xó rừng như kẻ vô danh, tiểu tốt. Số phận những lãnh đạo độc tài cộng sản Việt Nam cũng vậy, sẽ phải kết thúc bi thảm khi sóng gió chính trị trong nội bộ đang mỗi lúc một căng, bên cạnh sự kiện Đảng đã đánh mất bản chất độc lập dân tộc, cộng thêm nạn tham nhũng, bất công hoành hành trầm trọng. Cả nước bị đè nén, âm ỉ chờ ngày nổ tung. Việt Nam khó lòng thoát ra khỏi một cuộc cách mạng để chấm dứt sinh mạng chính trị của chế độ độc tài.

 Nhân dân Việt Nam sẽ dành quyền ban phát ân huệ cuối cùng bằng sợi dây thòng lọng hoặc thùng xăng để Đảng hy sinh như trường hợp đảng viên Nguyễn Lai. Lúc đó cả nước không ai nói "hy sinh đời bố để củng cố đời con" mà chắc sẽ nói "hy sinh đời bố để khủng bố đời con".

-------------

(1) The Guardian – 1/30/04

(2) Điện thư Câu Lạc Bộ Dân Chủ

(3) Forbe magazine

(4) VNexpress

http://ddcnd.org/main/

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhìn vào những gì đang diễn ra tại nước Mỹ hiện nay, người ta không thể không liên tưởng đến cuộc cách mạng văn hóa tại Trung Quốc như vậy. Cũng là cuộc tấn công vào những gì bị cho là khuynh tả, là sự tập trung quyền lực vào một cá nhân qua phong trào cuồng lãnh tụ với những vệ binh trung thành chưa từng thấy tại Hoa Kỳ.
Người ta thường có nhiều cách định nghĩa về hy vọng. Hy vọng là một cảm xúc lạc quan, một niềm tin tươi sáng rằng mọi thứ chắc chắn sẽ được cải thiện. Hy vọng có thể đến từ một tiếng nói cá nhân xa lạ nào đó trong triệu triệu người trên thế giới này. Hy vọng có thể đến từ một bản tuyên bố chung của hai phong trào đối lập. Hy vọng là phải nhận ra rằng cái ác và sự bất công có thể chiếm ưu thế ngay cả khi chúng ta đang đối đầu với nó. Hy vọng là khi nhìn thấy rõ một bên sáng và một bên tối, thấu hiểu rằng vòng cung của vũ trụ đạo đức có thể không uốn cong về phía công lý – nhưng chúng ta không tuyệt vọng. Hy vọng, là khi một đêm vinh danh nghệ thuật trở thành nơi hàng trăm người giơ cao ngọn đuốc tôn vinh sự kiên cường, tiếng nói dũng cảm, như một lời nhắc nhở với thế giới rằng nghệ thuật và nhân văn là không thể tách rời.
Donald Trump từng bóng gió rằng mình xứng đáng được khắc tượng trên núi Rushmore, sánh vai cùng những bậc khai quốc công thần nước Mỹ. Bên kia Thái Bình Dương, Tập Cận Bình chẳng màng đá núi, nhưng ôm mộng lọt vào sử xanh, đặt mình ngang hàng những “đại thánh đế vương” của đảng và đất nước. Bởi thế, cuộc duyệt binh rùm beng ở Thiên An Môn vừa rồi không chỉ là phô trương cờ trống rình rang, mà là lời tuyên cáo giữa chiến địa, là tiếng trống thúc quân của một kẻ đang gấp gáp thúc ngựa đuổi theo bá mộng thiên cổ.
Bạn, tôi, chúng ta, không ai an toàn trước bạo lực súng đạn ở Mỹ. Chắc người Mỹ chưa kịp quên hình ảnh người mẹ tất tả chạy trên đôi chân trần, tìm con trong vụ xả súng mới nhất ở Annunciation Catholic School in Minneapolis tháng vừa qua. Những đứa trẻ xứng đáng có đời sống an toàn để đến trường mỗi ngày và trở về an toàn trong vòng tay cha mẹ. “Thay vì kích động thêm bạo lực, các nhà lãnh đạo chính trị nên tận dụng thời điểm này để đoàn kết chúng ta hướng tới những thay đổi hợp lý về súng đạn mà đa số người Mỹ ủng hộ,” Giáo sư Robert Reich đã nói như thế.
Trong bối cảnh thế giới đang trải qua những biến động nghiêm trọng về kinh tế, chính trị và công nghệ, toàn cầu hoá – vốn từng được xem là động lực chính thúc đẩy cho tăng trưởng và thịnh vượng – đang đứng trước những thách thức chưa từng có. Tiến trình công nghiệp hoá và toàn cầu hoá đã đem lại nhiều thành tựu vượt bậc trong suốt thời gian dài qua, từ thế kỷ XX sang thế kỷ XXI, đặc biệt là thông qua sự chuyên môn hoá, tự do thương mại và tiến bộ công nghệ. Tuy nhiên, các cuộc khủng hoảng tài chính, đại dịch toàn cầu, chiến tranh và cạnh tranh chiến lược giữa các cường quốc đã khiến mô hình toàn cầu hoá truyền thống bộc lộ nhiều tình trạng bất ổn...
Nhiều thế hệ sống ở Sài Gòn những năm của thập niên 80-90, khi con gà trống của Thương Xá Tax chưa bị bức tử, khi những hàng cây cổ thụ trên đường Tôn Đức Thắng vẫn là nét thơ mộng của Sài Gòn, có lẽ đều quen thuộc với câu “Chương Trình Truyền Hình Đến Đây Là Hết…” Nó thường xuất hiện vào cuối các chương trình tivi tối, khi chưa phát sóng 24/24. Thời đó, mỗi ngày truyền hình chỉ phát sóng trong một số khung giờ nhất định (thường từ chiều đến khuya) nên hầu như ai cũng có tâm lý chờ đợi đến giờ ngồi trước màn ảnh nhỏ, theo dõi vài giờ giải trí. Đó cũng là chút thời gian quên đi một ngày cơ cực, bán mồ hôi cho một bữa cơm độn bo bo thời bao cấp. Nhắc nhớ chút chuyện xưa, để nói chuyện nay, đang diễn ra ở một đất nước văn minh hàng đầu, từng là niềm mơ ước của biết bao quốc gia về quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận.
Trên mạng gần đây lan truyền một bức tranh chuỗi tiến hóa ngược nhại kiểu Banksy - vẽ hình ảnh tiến hóa quen thuộc từ khỉ tiến tới người, nhưng đến giữa chặng đường, một gương mặt ai cũng nhận ra quay lưng đi ngược lại về phía khỉ. Cái dáng ngoảnh đầu ấy khiến tôi chạnh lòng nghĩ đến hình ảnh nước Mỹ hôm nay. Giữa thế kỷ XXI, lẽ ra phải tiếp tục đi tới, nhưng thay vì mở rộng tự do học thuật – ngọn nguồn của sáng tạo – chúng ta lại thấy những dấu hiệu nước Mỹ thoái lui theo một quỹ đạo lạ lùng: thử nghiệm một kiểu “tiến hóa ngược”.
Từ khi Tối Cao Pháp Viện lật đổ Roe v. Wade, chúng ta đều biết câu chuyện không dừng lại ở đó. “Để tiểu bang tự quyết” chỉ là cái cớ. Và Texas, tiểu bang bảo thủ dẫn đầu, vừa chứng minh điều đó bằng một luật mới: trao cho bất kỳ ai quyền săn lùng và kiện những người dính dáng tới thuốc phá thai. Texas vốn đã có một trong những lệnh cấm khắc nghiệt nhất: phá thai bị cấm hoàn toàn, trừ vài ca y tế khẩn cấp. Không ngoại lệ cho thai dị tật chết non. Không ngoại lệ cho hiếp dâm. Không ngoại lệ cho loạn luân. Thế nên, nhiều phụ nữ Texas chỉ còn con đường tìm đến thuốc phá thai qua mạng, thường từ những nhà cung cấp ở ngoài tiểu bang. Luật mới nhắm thẳng vào cánh cửa mong manh ấy.
Suốt 250 năm, người Mỹ đồng ý rằng cai trị bởi một người duy nhất là sai lầm, rằng chính quyền liên bang vốn cồng kềnh, kém hiệu quả. Lẽ ra hai điều ấy đủ để ngăn một cá nhân cai trị bằng mệnh lệnh từ Bạch Ốc. Nhưng Trump đang làm đúng điều đó: đưa quân vào thành phố, áp thuế quan, can thiệp vào ngân hàng trung ương, chen vào quyền sở hữu công ty, gieo nỗi sợ để buộc dân chúng cúi đầu. Quyền lực bao trùm, nhưng không được lòng dân. Tỉ lệ chấp thuận của ông âm 14 điểm, chỉ nhỉnh hơn chút so với Joe Biden sau cuộc tranh luận thảm hại năm ngoái. Khi ấy chẳng ai lo ông Biden “quá mạnh”. Vậy tại sao Trump, dù bị đa số phản đối, vẫn dễ dàng thắng thế?
Có bao giờ bạn nói một điều rõ ràng như ban ngày, rồi nghe người khác nhắc lại với nghĩa hoàn toàn khác? Bạn viết xuống một hàng chữ, tin rằng ý mình còn nguyên, thế mà khi quay lại, nó biến thành điều bạn chưa từng nghĩ đến – kiểu như soi gương mà thấy bóng mình méo mó, không phải bị hiểu lầm, mà bị người ta cố ý dựng chuyện. Chữ nghĩa, rơi vào tay kẻ cố ý xuyên tạc, chẳng khác gì tấm gương vỡ. Mỗi mảnh gương phản chiếu một phần, nhưng người ta vẫn đem mảnh vỡ đó làm bằng chứng cho toàn bộ bức tranh. Một câu, một đoạn, một khẩu hiệu – xé khỏi bối cảnh trở nên lệch lạc – hóa thành thứ vũ khí đâm ngược lại chính ý nghĩa ban đầu. Câu chuyện của đạo diễn Trấn Thành gần đây là một minh họa. Anh chỉ viết đôi dòng thương tiếc chia buồn với sự ra đi của nghệ sĩ đàn bầu Phạm Đức Thành. Vậy thôi. Thế mà lập tức bị chụp mũ, bêu riếu, bị gọi “3 que,” “khát nước,” “Cali con.” Người ta diễn giải đủ kiểu, vẽ ra đủ cáo buộc: từ tội mê văn hóa Việt Nam Cộng Hòa đến tội phản quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.