Hôm nay,  

Chỗ Trống

14/08/200700:00:00(Xem: 6764)

Tôi được nghe kể rằng tục lệ cổ xưa là vào lễ Giáng Sinh, người ta để ra một chỗ trống ở bàn ăn hầu gia đình có thể mời một người khách nghèo không có gì mà ăn. Việc giữ một chỗ trống ở bàn ăn sẽ làm cho người khách lạ cảm thấy thân mật và tự nhiên hơn.
Chỗ trống trên bàn ăn đó là để được làm đầy. Tuyệt vời làm sao nếu có ai đó đến để điền vào chỗ trống ấy. Khi đó nó được lấp đầy bằng sự cởi mở và thân tình của bạn.
Hãy ước rằng bạn luôn có một chỗ trống như thế trong cuộc sống và trong trái tim mình, để những yêu thương sẽ có chỗ hạ cánh và vĩnh viễn ngự trị.

Những yêu thương ấy bạn dành cho đồng bào thân thương bên quê nhà bị trận lũ lụt xảy ra trong tuần lễ thứ hai của tháng Tám này, đã hoành hành gây thiệt hại rất lớn tại hai tỉnh Hà Tĩnh và Quảng Bình. Có ít nhất 43 người thiệt mạng trong khi cả chục ngàn người đang bị đói và cần được cứu trợ.

Tại huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình, 80 ngàn dân ngập chìm trong lũ lụt nay chẳng còn gì để ăn, nhà cửa bị nước cuốn trôi, san bằng.

Nước lụt đã sát hại 3 người ở Quảng Bình và ảnh hưởng tới khoảng 200,000 người, trong số đó có ít nhất 7,500 người đã được di tản tới những miền đất cao.

Tôi được thấy mấy tấm ảnh chụp cảnh lũ lụt tang thương mà lòng mình bỗng chùng xuống! Nước dâng cao tới tận nóc nhà mái tranh vách đất vô cùng nghèo nàn, người ta phải leo lên ngồi trên nóc nhà để tránh khỏi bị nước cuốn trôi. Các linh mục dùng ghe để đến cứu trợ họ với những gói mì ăn liền và mấy món quà cần thiết cấp thời khác. Một ông cụ mình trần da bọc xương bị cụt chân phải chống nạng ra trước nhà mình để nhận quà cứu trợ ân tình, khi linh mục quản nhiệm không thể vào nhà ông.

“Máu chảy ruột mềm”, xin quý đồng hương hải ngoại gửi tiền nhanh về cứu giúp các nạn nhân của trận “lụt hồng thủy” thời đại, nơi địa chỉ:
ĐGM Cao Đình Thuyên
Tòa Giám Mục Xã Đoài
Nghi Diên – Nghi Lộc - Nghệ An
Đt: 038.3611.845; 0977006526
Email: [email protected]
[email protected]

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Portland/OR.- Vào một ngày đẹp trời trong sáng mát mẻ của tiết mùa Xuân,trong một bầu không khí thật vui tươi và náo nhiệt với những màn biểu diễn múa lân ngoạn mục, chiêng trống phụ họa, pháo nổ tưng bừng trong ngày khai trương của một Siêu Thị Thuận Phát mới
Garden Grove (Bình Sa) – Tại hội trường Thư Viện Việt Nam vào lúc 6 giờ chiều thứ Sáu ngày 14 tháng 6 năm 2019, như thông lệ hằng năm vào ngày 19 tháng sáu, Biệt Đội Văn Nghệ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa do chiến hữu Vũ Long Sơn Hải, Biệt Đội Trưởng và Nhà báo Du Miên, Giám Đốc Thư Viện, Bảo Tàng Viện Việt Nam đều đứng ra tổ chức đêm văn nghệ tưởng niệm và vinh danh QLVNCH,
Washington, D.C. – Tuần trước, tại sàn Hạ Viện Hoa Kỳ, Dân Biểu Harley Rouda (CA-48) đã tuyên bố chống lại việc hồi hương những cá nhân đến Hoa Kỳ từ Việt Nam trước 1995.
Trên đường Đi Tìm Vết Chân Đức Phật chùa Nhựt Quang trên đảo Guliangyu, tôi rời Saigon trên chuyến bay Hainan Airlines bay lên phi trường Bạch Vân tỉnh Quảng Châu, chuyển máy bay, lên thành phố Xiamen tỉnh Phúc Kiến Trung Quốc.
Bắt đầu từ Thứ Hai, 17 tháng 6, 2019 đến tháng Mười, 2019, một số khu vực trong Thành phố sẽ được sửa chữa và có thể gây chậm trễ giao thông tạm thời.
Họp mặt phát giải thưởng và ra mắt sách Việt Báo Viết Về Nước Mỹ năm thứ XX - gồm những bài viết được phổ biến từ 1 tháng Bẩy 2018 tới 30 tháng Sáu 2019 - được quyết định tổ chức vào Chủ Nhật 11 Tháng Tám 2019, và 16 tác giả sẽ nhận các giải thưởng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.