Hôm nay,  

Cà phê cánh diều

13/08/201100:00:00(Xem: 7634)
Cà phê cánh diều

buivanphu_20110810_caphecanhdieu_sanjose_h01a-large-contentCác cô tiếp viên mặc bikini bưng cà phê đến cho khách một cách tự nhiên, như quán ở biển vào mùa hè. (ảnh Bùi Văn Phú)
Bùi Văn Phú
Ở Mỹ có cà phê Starbucks nổi tiếng. Việt Nam có Trung Nguyên. Tôi không uống cà phê mỗi ngày, thỉnh thoảng ra quán ở Berkeley, San Francisco ngồi nhìn giòng đời trôi chảy hay vào Barnes & Noble đọc sách, gọi một ly flappuccino với đường đặc quánh rồi thư thả thưởng thức hương vị cà phê thơm ngọt bên từng trang sách. Cà phê đắng trên môi kiểu espresso không hợp vị với tôi.
Một hôm xuống San Jose chơi được bạn rủ đi uống cà phê cánh diều. Tôi hỏi đó là tên một loại cà phê mới, chắc là thơm ngon lắm sao" Bạn nói cà phê này vừa thơm ngon, vừa mát nên mới gọi là cánh diều, uống một lần rồi sẽ mê. Nghe bạn quảng cáo và cái tên “cánh diều” là lạ dễ thương nên tôi cùng đi với bạn.
Ðến một quán trên đường Tully gần khu chợ Lion của người Việt. Ngày cuối tuần đông khách. Quán có nhiều màn hình ti-vi với các chương trình tranh tài thể thao đang được chiếu, mỗi góc quán hình như dành riêng cho một môn thể thao khác nhau. Bóng rổ, bóng chổng mông, bóng đá. Một màn hình với ca nhạc Việt. Ngoài vườn cũng đông khách.
Nhưng đặc biệt ở đây các cô hầu bàn toàn mặc bikini để lộ thân hình trắng nõn nà và những đường cong tuyệt đẹp, cùng những hình xâm. Nhìn mấy cô lướt qua, lướt lại từng bàn, bạn hỏi tôi có thấy cánh diều chưa. Thì ra thế. Những áo tắm hai mảnh che suối, che đồi đã được bạn hình tượng hoá nó thành những cánh diều phất phơ trong quán.
Tôi không ngạc nhiên lắm với lối ăn mặc như thế trong một số quán cà phê Việt ở California. Cách đây vài năm, cùng bạn từ nhiều nơi tụ về nam California họp mặt, chúng tôi đã rủ nhau đến Café Dĩ Vãng 2 ở Little Saigon. Dạo đó tôi đã thấy những cánh diều như thế rồi.
Ở đây, bạn kể là mới có cà phê kiểu này đôi ba năm trở lại. Ðặc biệt cà phê cánh diều San Jose không chỉ phục vụ những khách hàng Việt, có quán chuyên dành cho người Mễ và các cô bán hàng gốc Việt cũng “Habla, hablo. Uno, dos mas” khá trôi chảy như những người Việt bán hàng ngoài chợ trời Berryessa.
Dưới Quận Cam câu chuyện cà phê cánh diều hồi đầu năm nay được giới chức thành phố và truyền thông chú ý. Sau vài vụ bố ráp người đánh bạc trong các quán này, thành phố Garden Grove đã ban hành một luật mới hiệu lực từ cuối tháng Sáu vừa qua và có ảnh hưởng đến sinh hoạt của các quán cà-phê Việt như quán Lú, quán Dĩ Vãng. Nhưng cũng không phải là luật lệ ngăn cấm các cô gái bán quán ăn mặc hở hang.

Luật mới không cho hút thuốc, không bài bạc trong quán. Chuyện này thì không chỉ Garden Grove mà nhiều thành phố khác ở Mỹ cũng đã cấm. Riêng phần quần áo thiếu vải, luật mới của thành phố không trực tiếp đề cập đến mà chỉ cấm các màn vũ táo bạo của các cô bán hàng. Nhưng quán cà phê Việt không có vũ khoả thân như những hộp đêm trên phố đèn đỏ Broadway.
Từ ngày luật mới có hiệu lực cách đây hơn một tháng, theo ghi nhận của truyền thông miền nam California thì chưa tiệm cà phê cánh diều nào bị biên phạt.
Ngồi uống cà phê, tôi thỉnh thoảng ngó quanh xem có gì khác thường. Các cô tiếp viên trong lứa tuổi đôi mươi, không chỉ tóc đen mà cả tóc vàng, tóc nâu, bưng cà phê, nước đến từng bàn một cách tự nhiên. Ðông khách, nhiều người chỉ trò chuyện với nhau hay xem tranh tài thể thao, thỉnh thoảng đưa mắt ngó khi có cánh diều lướt ngang. Không ai cứ dán mắt theo những cánh diều chao đảo qua lại. Tôi hỏi bạn liệu có đấm bóp, mại dâm ở phiá sau" Bạn nói không có chuyện đó trong quán.
Việc các đấng mày râu thường la cà vào cà phê có những cô gái ít vải che thân như thế không biết có làm lung lay hay đổ vỡ gia đình không thì không biết. Nhưng mặc bikini phục vụ khách hàng có vi phạm luật pháp không là điều tôi muốn biết.
Hỏi luật sư Nguyễn Tâm có văn phòng ở San Jose về cách ăn mặc nóng bỏng của các cô tiếp viên, ông cho biết: “Theo tôi tìm hiểu thì không có luật lệ nào của tiểu bang cũng như thành phố cấm họ mặc như thế trong quán cà phê.”
So sánh với trường hợp ở Quận Cam, luật sư Tâm nói các quán dưới đó bị phạt vì vi phạm luật đánh bạc và cấm hút thuốc chứ không phải vì cách ăn mặc của các tiếp viên.
Về những quán cánh diều ở San Jose, luật sư Tâm nói thành phố khó mà làm luật ngăn cấm vì nó liên quan đến không chỉ quán cà phê mà còn các phòng trà khác. Theo ông: “Chuyện ra luật cấm sẽ khó vì các hộp đêm khiêu vũ sẽ phản đối thành phố và áp dụng luật cũng không dễ vì làm sao định nghĩa rõ được thế nào là váy dài, váy ngắn là áo quần mỏng, khoe mông khoe đùi.”
Riêng về sự có mặt của những quán cánh diều trong sinh hoạt thương mại của cộng đồng, luật sư Tâm có nhận xét: “Lúc đầu coi như cú sốc. Nhưng dần các ông cũng lờn đi và các bà thấy cũng bình thường. Tôi thấy khách Việt đi uống cà phê lịch sự một cách bất ngờ. Các anh chỉ nhìn, còn các cô bán hàng vui vẻ. Không anh nào sàm sỡ để các cô phải bực mình.”
Tôi cũng mới chỉ đi uống cà phê cánh diều đôi lần. Một vài bạn khác cho biết có quán các cô còn thiếu vải đến độ để núi rừng sững sững lộ ra trước mắt khách hàng.
Với cách kinh doanh cà phê cánh diều, người Việt đã đem không khí biển mùa hè vào thành phố. Quanh năm. Ở những nơi như Cheo Leo, Courtyard, Quyên, Riêng Một Góc Vườn, Vì Sao, Lú, Dĩ Vãng…
© 2011 Buivanphu

Ý kiến bạn đọc
17/08/201120:54:24
Khách
xem trong tấm hình thấy có một ông đang nhìn ly [ cafe ] hay là ? tôi mới đi làm về vừa ngồi xuống [ đi văng ]
cảm giác miệng hơi bị lạc thiếu thiếu cái gì đó . ah nhớ ra rồi vội chạy ra xe đề máy dọt tới quán [ cafe ] gọi một
ly [ cafe đen đá ] uống một ngụm cảm giác tỉnh táo trở lại ,một ngày làm việc mệt mỏi bây giờ thì tới thuốc bổ
mắt đây . đang ngồi uống chưa hết ly [ cafe ] thì bổng cái cell phone nó rung rung lấy ra nhìn thấy bà vợ gửi
messenger ông đang ở quán [ cafe nào vậy cha nội ] chạy đi mua tả cho thằng boy hết tả rồi, thôi lại phải đứng lên trả tiền [ cafe ] dọt ra khỏi quán phóng lên xe mà lòng nghĩ phải chỉ lúc đi làm về mua tả trước thì bi giờ chắc
cũng còn đang lạc vào cảnh tiên .
13/08/201120:36:49
Khách
Với cách bán cafe ăn mặc khêu gợi mà vn ta có tiếng trong dân mỹ gốc á, hảnh diện lắm vì gái nuóc việt đuọc nổi tiếng vì chịu hở hang chứ ko phải tiếng học giỏi .
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dự luật hòa giải năm 2025, được gọi là Đạo luật Đẹp và Lớn, hiện đã được ban hành. Đạo luật thay đổi các quy tắc và điều kiện dành cho các chương trình quan trọng như Medicaid, SNAP (phiếu thực phẩm) và các chương trình y tế thông qua Đạo luật Chăm Sóc Giá cả Phải Chăng. Trong chuyên mục Hỏi & Đáp dưới đây sẽ giải thích những gì đang thay đổi, khi nào bắt đầu và những gì quý vị cần làm để cập nhật thông tin và duy trì quyền lợi của mình.
Tại Fredom Hall trong công viên Mile Square Regional Park liên tục trong hai ngày Thứ Bảy 23 và Chủ Nhật 24 tháng 8 năm 2025, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ, Cộng Đồng Phật Giáo Nam California, cùng Bà Janet Nguyễn Giám Sát Địa Hạt 1 Quận Cam đã trang nghiêm tổ chức Lễ Hội Vu Lan năm 2025 với chủ đề: “Nguyện Làm Con Thảo Cháu Hiền” nhân dịp kỷ niệm 50 năm từ sau biến cố Tháng 4 năm 1975.
Mùa lễ Vu Lan lại về, làm con ai cũng phải hiếu thảo với cha mẹ của mình, nếu không có cha mẹ làm sao có mình? Cuối tuần qua, chúng tôi đã tham dự ba đại lễ Vu Lan tại 3 nơi: Lễ Vu Lan thứ nhất tại Mile Square Park do Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ, Lễ thứ hai do Cộng Đồng Phật Giáo Nam California tổ chức, tại chùa Phổ Đà; và Lễ Vu Lan thứ ba tại chùa Bảo Quang, thành phố Santa Ana.
Chiến dịch ICanGoToCollege.com của Văn Phòng Viện Trưởng Hệ Thống Các Trường Cao Đẳng Cộng Đồng California và Ủy Ban Hỗ Trợ Sinh Viên California (CSAC) đang hợp tác để khuyến khích sinh viên hiện tại và tương lai của các trường cao đẳng cộng đồng hoàn thành Đơn Xin Hỗ Trợ Tài Chính Liên Bang (FAFSA) và Đơn Xin Hỗ Trợ Tài Chính theo Đạo Luật Ước Mơ California (CADAA) trước hạn chót nhận Hỗ Trợ Tài Chính (Cal Grant) ngày 2 tháng 9. Việc bỏ lỡ hạn chót này có thể đồng nghĩa với việc bỏ lỡ các khoản hỗ trợ tài chính, học bổng của tiểu bang và các khoản tài trợ không hoàn lại khác giúp việc học đại học trở nên dễ dàng và tiết kiệm hơn.
Mùa tựu trường đã đến, và năm nay chúng ta sẽ thực hiện những thay đổi đơn giản để tiết kiệm tiền, và dạy cho con cái cách những hành động nhỏ bé có thể tạo nên tác động lớn. Dưới đây là ba mẹo hàng đầu mà phụ huynh có thể áp dụng để bắt đầu năm học mới không tạo ra rác thải
“Anh nhớ đến dự lễ trao đẳng cấp Đại Bàng cho thằng con em nha! Để mừng cho em và cháu…” Tôi nhận được điện thoại như vậy từ C., một người bạn trẻ có con trai là hướng đạo sinh thuộc Liên Đoàn Trường Sơn, được nhận danh hiệu Đại Bàng vào ngày 16/08/2025. Đã lâu rồi, kể từ khi hai thằng con ngưng sinh hoạt hướng đạo để đi học đi làm, tôi không có dịp trở về thăm lại liên đoàn. Công việc thì nhiều, thời gian thì ít. Nhưng lần này thì không từ chối được rồi!
Mỗi năm cứ đến ngày rằm tháng 7 âm lịch, mọi chùa chiền Phật Giáo và những đoàn thể đông người Việt đều tổ chức Lễ Vu Lan, một ngày lễ của Phật Giáo nhưng mang âm hưởng Văn Hóa Việt Nam. Gia đình Thiền Thực Nghiệm cùng đi với truyền thống dân tộc, tổ chức Lễ Vu Lan trong tinh thần tỏa rộng yêu thương, nối kết năng lượng lại với nhau để tưởng nhớ công ơn của những đấng sinh thành quá khứ lẫn hiện tiền
Chúa Nhật, lúc 11 giờ sáng, ngày 17/8/2025, Hội Thân Hữu Gò Công Nam California tổ chức lễ giỗ Đức Bình Tây Đại Tướng Quân Trương Công Định, tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 1, thành phố Garden Grove, tiểu bang California. Đại Úy Huỳnh Ánh Nguyệt, Binh Chủng Nhảy Dù, ngồi ở bàn tiếp tân vui vẻ, ân cần tiếp đón quan khách. Đại Úy Nguyệt là một thành viên làm việc rất tích cực cho hội H.O khi Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn còn sinh tiền. Sự hiện diện của quan khách gồm có Hội Gia Long, như bà Hạnh Ngọc (Phó Hội Trưởng Gia Long), Hội Thân Hữu Gò Công, Hội Sóc Trăng, Cà Mau, Kiến Hòa, Phật Giáo Hòa Hảo, cư sĩ Điều Ngự, nghệ sĩ cải lương ở Hội Cao Đài, v.v. Cô Bích Thủy duyên dáng trong chiếc áo dài rực rỡ. Phụ nữ rất đông, người nào cũng mặc áo dài rất đẹp. Hội Trưởng là ông Trần Nghĩa Đời, ông Hồ Minh Xuân (có vợ là người Gò Công) và thư ký ông Đào Kiến Sơn.
Với chủ đề “Vinh Danh Quá Khứ, Tôn Vinh Hiện Tại, Thắp Sáng Tương Lai”, Giám Sát Viên, Địa Hạt 1 Quận Cam Bà Janet nguyễn đã tổ chức ba ngày lễ hội mang đầy ý nghĩa lịch sử nhân dịp kỷ niệm 50 năm người Việt phải bỏ quê hương đi tìm tự do ở các quốc gia khác trên khắp thế giới. Lễ Hội được tổ chức tại Freedom Hall trong công viên Mile Square thuộc thành phố Fountain Valley, miền Nam California vào ba ngày Thứ Sáu, Thứ Bảy và Chủ Nhật (15-17 tháng 8 năm 2025). Bên cạnh tòa nhà rộng lớn Freedom Hall dùng làm phòng triển lãm, phía ngoài một sân khấu rất lớn được dựng lên, hàng trăm ghế ngồi được sắp xếp ngay ngắn, và xung quanh đó có hàng trăm gian hàng phục vụ ăn uống, vui chơi, giải trí và nhiều gian hàng quảng bá thương hiệu, sản phẩm của các công ty... Một hình ảnh nổi bật phía ngoài sân khấu là chiếc Thuyền Tìm Tự Do của người Việt và một máy bay trực thăng, từng chở các quân y sĩ, y tá đi cứu thương ngoài mặt trận hay cứu người tỵ nạn trên biển đông.
Nếu muốn tạo ra một trận bão hoàn hảo tại Covered California (hợp tác giữa California Health Benefit Exchange và Sở Dịch vụ Chăm sóc Sức khỏe California) và các thị trường bảo hiểm khác của ĐạoLuật Chăm Sóc Sức Khỏe Giá Cả Phải Chăng (ACA), thì tất cả những gì cần phải làm là kéo dài thời gian ghi danh, tăng gánh nặng túi tiền của người tiêu dùng và chấm dứt hỗ trợ tài chính cho người ghi danh trẻ tuổi và khỏe mạnh nhất. Thế là người dân mất bảo hiểm, chi phí tăng cao, và một nhóm người ghi danh ít hơn, nhiều bệnh tật hơn, đồng nghĩa với phí bảo hiểm cao hơn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.