Hôm nay,  

Kiềng Ba Chân

14/01/201200:00:00(Xem: 9673)

Kiềng Ba Chân

huong_dao_san_jose__4_-large-contenthuong_dao_san_jose-large-contentNhững hình ảnh trong sinh hoạt Hướng Đạo.

Phạm Phú Bình

Hội Phụ Huynh HĐVN – San Jose.

(Bài viết dành cho các phụ huynh của các em Hướng Đạo Sinh HĐVN)

“Dù ai nói ngả nói nghiêng,

Thì ta vẫn vững như kiềng ba chân.”

***

Chắc hẳn trong chúng ta không ai mà không biết cái kiềng ba chân, đây là một dụng cụ nấu nướng ngày xưa. Cái kiềng ba chân rất đơn giản mộc mạc, nhưng rắn chắc vô cùng bởi vì ba chân nó trụ lại không thể nào nghiêng ngả được. Nhưng nếu một trong ba chân bị sụm hay yếu đi thì hậu quả thật khó lường.

Sở dĩ tôi phải nói dài dòng một chút để chúng ta hình dung được cái thế đứng của cái kiềng ba chân, cái thế đứng này nó giống như trong bất cứ Liên Đoàn Hướng Đạo Việt Nam nào ở Hải ngoại.

Đó là :

PHỤ HUYNH – TRƯỞNG – ĐOÀN SINH

“Gặp nhau đây rồi chia tay…”

Phụ Huynh, Trưởng và Đoàn sinh trong một Liên Đoàn là ba trụ cột trong một cái kiềng ba chân.

Hãy làm một lý luận đơn giản:

- Nếu không có phụ huynh (điều này không thể xảy ra) thì tất nhiên không có đoàn sinh, thì Trưởng không biết làm Trưởng với ai.

- Nếu không có Trưởng, thì phụ huynh và đoàn sinh cũng không làm được việc gì trong Liên Đoàn.

- Nếu không có đoàn sinh, thì phụ huynh và Trưởng chắc là nhìn nhau cười.

Bởi vậy 3 nhóm này đều rất quan trọng ngang hàng với nhau, một trong ba nhóm này yếu đi thì Liên Đoàn khó mà đứng vững, nếu có đứng được thì đó chỉ là một sự gượng gạo nhất thời.

Tôi không đi sâu vào nhóm Trưởng và đoàn sinh vì đó là ngoài chủ đề, bài viết này tôi chỉ muốn chú trọng đến các phụ huynh chúng ta.

Sức mạnh của phụ huynh

Tôi còn nhớ lúc tôi còn là một Hướng Đạo Sinh ở quê nhà, mỗi buổi sáng Chủ Nhật, ba tôi thường chở tôi đến một ngôi trường tiểu học, thả tôi ở đấy sinh hoạt cùng với Đoàn, buổi chiều lại đón tôi về, lớn một chút thì tôi tự đi sinh hoạt bằng xe đạp. Hồi đó ba má tôi chỉ biết Hướng Đạo là một phong trào tốt và có giáo dục, cho nên cho con cái gia nhập, hơn nữa tất cả các anh tôi đều là HĐS, cho nên tôi nối gót theo là chuyện thường tình, chứ ba má tôi cũng không biết Trưởng là gì và ai là người điều hành, lắm lúc khi đi trại thì cha mẹ mới phải ký váo giấy cho phép con đi trại, hồi đó phụ huynh và Trưởng ít khi biết nhau, chứ không như Hướng Đạo ở Hoa Kỳ bây giờ, phụ huynh là một phần tử của phong trào, vì hầu hết các em Hướng Đạo ở dưới tuổi vị thành niên, cho nên cha mẹ lúc nào cũng gắng bó với phong trào, với Liên Đoàn, đó là chưa nói đến luật lệ của Mỹ, vì ở Mỹ, trẻ em được bảo vệ chặt chẽ bởi pháp luật.

Đã là phụ huynh thì lúc nào cũng muốn con em mình nên người hữu dụng, cho nên ngoài việc giáo dục học đường, chúng ta cho các con em mình gia nhập phong trào Hướng Đạo, bởi vì chúng ta biết Hướng Đạo là một tổ chức giáo dục, được điều hành bởi các Trưởng chuyên nghiệp và có trình độ chuyên môn. Khi đưa các con em chúng ta vào Hướng Đạo, chắc hẳn các phụ huynh cũng có một ít khái niệm về phong trào Hướng Đạo, các phụ huynh lâu năm thì hiểu Hướng Đạo nhiều hơn, còn một số phụ huynh trẻ sống nhiều năm trong nước sau năm 1975 thì ít có cơ hội biết về Hướng Đạo, nhưng từ khi định cư ở nước ngoài thì qua bạn bè, sách báo, internet thì bây giờ sẽ hiểu nhiều về phong trào Hướng Đạo. Hiện nay với phương tiện truyền thông đại chúng, chúng ta dễ dàng tìm hiểu bất cứ việc gì, chỉ cần vào Google hay Yahoo, đánh chữ Hướng Đạo Việt Nam thì chúng ta sẽ đọc được rất nhiều bài vở về Hướng Đạo Việt Nam trên khắp năm châu.

“Nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc”, chúng ta hiện nay đang định cư tại Hoa Kỳ, cho nên khi HĐVN thành hình ở hải ngoại thì HĐVN cũng phải hòa nhập vào Hướng Đạo Hoa Kỳ, chúng ta cũng phải tuân thủ những nguyên tắc về luật chơi của Hướng Đạo Hoa Kỳ, tuy nhiên chúng ta vẫn luôn giữ truyền thống căn bản của người Việt Nam.

Phụ huynh chúng ta biết về các luật lệ và quy định Hướng Đạo ở Hoa Kỳ, cha mẹ phải là sợi dây nối liền giữa Đoàn và các em, vì hầu hết các em vào Hướng Đạo đều ở lứa tuổi vị thành niên, cho nên bất cứ việc gì, các em đều phải hỏi qua ý kiến của cha mẹ, cho nên cha mẹ là những người giúp sức và ủng hộ các em rất nhiều, nếu như cha mẹ không quan tâm thì các em cũng sẽ “xìu” theo, cụ thể là nếu các phụ huynh không chở các em đến chỗ sinh hoạt thì làm sao các em tiếp tục sinh hoạt được.

Vào những ngày cuối tuần, chúng ta thường đưa con em đến sinh hoạt, rồi chúng ta gặp gỡ những phụ huynh khác, từ những lời thăm hỏi xã giao ban đầu, rồi dần dần thân nhau tự lúc nào, rồi cũng từ đó mà hội phụ huynh chúng ta được hình thành, chúng ta được quen biết rất nhiều bằng hữu anh em với nhau, những lần đi trại là tay bắt mặt mừng, thức với nhau thâu đêm suốt sáng để mà kể cho nhau nghe những câu chuyện mà chưa bao giờ bộc lộ cùng ai, hay là cùng nhau hát cho nhau nghe bên những ánh lửa bập bùng của lửa trại. Các con cái chúng ta được kết bạn với nhau, thân nhau hơn vì chúng biết tất cả các bậc cha mẹ đều có cùng chung một chí hướng.

Tôi còn nhớ mỗi lần con tôi xin phép đi chơi với bạn, tôi hỏi lại là con đi chơi với bạn nào, khi con tôi trả lời là đi chơi với bạn Hướng Đạo, là tôi cảm thấy an tâm và ok liền mà không cần suy nghĩ gì nhiều, nhưng nếu nó nói con đi chơi với bạn học hay bạn nào khác thì vô số câu hỏi tiếp theo sau đó là "bạn con tên gì, ở đâu, ghi cho ba số phone, địa chỉ, ..." và khả năng cho phép sẽ giảm đi nhiều. Như vậy chúng ta thấy rằng giữa phụ huynh có sự tin tưởng lẫn nhau và biết nhau nhiều khi con em chúng ta chơi chung với nhau. Cho nên phụ huynh chúng ta đến với nhau tất cả cũng chỉ vì các con em chúng ta, chơi với nhau trong tình thân hữu, tôn trọng lẫn nhau, và trên “tinh thần Hướng Đạo”.

Tinh thần Hướng Đạo có thể được gói gém trong 3 lời hứa và 10 điều luật của Hướng Đạo, chúng ta là phụ khuynh, không phải là Hướng Đạo Sinh, cho nên không nhất thiết phải tuân thủ tất cả, chỉ cần biết vài điều là chúng ta có thể “chơi” với nhau rồi.

Xin ghi lại 3 lời hứa và 10 điều luật để các phụ huynh có thể hình dung được:

Lời hứa

Tôi lấy danh dự hứa cố gắng hết sức:

1. Làm bổn phận đối với tín ngưỡng tâm linh, Tổ Quốc và quốc gia tôi

2. Giúp ích mọi người bất cứ lúc nào.

3. Tuân theo luật Hướng Đạo.

Luật Hướng Đạo Việt Nam trước 1975:

1. HĐS trọng danh dự, ai cũng có thể tin lời nói của HĐS

2. HĐS trung thành với Tổ quốc, cha mẹ và người cộng sự

3. HĐS giúp ích mọi người bất cứ lúc nào

4. HĐS là bạn của mọi người và coi Hướng Đạo Sinh khác như anh em ruột thịt

5. HĐS lễ độ và liêm khiết

6. HĐS yêu thương các sinh vật

7. HĐS vâng lời cha mẹ, huynh trưởng mà không biện bác

8. HĐS gặp khó khăn vẫn vui tươi

9. HĐS cần kiệm của mình và của người

10. HĐS trong sạch từ tư tưởng, lời nói đến việc làm.

Xin cảm ơn các anh chị đã đọc bài viết này .

Phạm Phú Bình -- Hội Phụ Huynh HĐVN – San Jose, những ngày cuối năm 2011.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đối thoại với các tác giả người Mỹ gốc Việt và Canada về Critical Refugee Studies và Tưởng niệm 50 năm Kết thúc Chiến tranh Việt Nam. Tất cả các cuốn sách đều được xuất bản trong loạt Critical Refugee Studies của Đại học California Press, do Critical Refugee Studies Collective biên tập.
T&T Supermarket là chuỗi siêu thị châu Á bán lẻ lớn nhất của Canada là xin hân hạnh thông báo sẽ mở cơ sở đầu tiên ở Nam California trong cộng đồng Great Park, một dự án bất động sản được quy hoạch tổng thể tại Thành phố Irvine, dự kiến sẽ ra mắt vào Mùa đông năm 2026. Sau khi khai trương cơ sở đầu tiên tại Hoa Kỳ ở Bellevue, WA vào tháng 12 năm 2024, T&T đang tiếp tục mở rộng thị trường Hoa Kỳ với một cơ sở trong Khu phố Great Park sôi động và đang phát triển nhanh chóng của Irvine.
Trưa hôm đó, tại một vị trí rất đặc biệt của vùng Hoa Thịnh Đốn, một rừng cờ vàng ba sọc đỏ tung bay cạnh mặt hồ Refecting Pool, phía trước là đài tưởng niệm Lincoln Memorial, phía sau là National Mall. Tại đây, cộng đồng Việt Nam vùng Washington DC và phụ cận tổ chức chương trình tưởng niệm Tháng Tư Đen với những hoạt động như đặt vòng hoa, cầu nguyện, nhắc lại lịch sử những vị anh hùng vị quốc vong thân. Dân biểu Derek Trần bước lên, bắt đầu bài phát biểu của ông với câu chào bằng tiếng Việt: “Xin kính chào quý đồng hương, thưa thầy, thưa cha, chào mấy bác, mấy cô, mấy chị, mấy chú và mấy đứa em…” Lời chào rất Việt Nam của vị dân biểu nhận được tràng vỗ tay kéo dài của khoảng 300 người có mặt ngày hôm đó.
Cho đến hôm nay, lịch sử người Việt tị nạn ghi nhận có ba người Mỹ gốc Việt đã bước vào Quốc Hội Hoa Kỳ. Người đầu tiên là ông Joseph Cao Quang Ánh (Louisiana, từ 2009 đến 2011); người thứ hai là bà Stephanie Murphy Đặng Thị Ngọc Dung (Florida, từ 2017 đến 2023), và cuối cùng là Derek Trần của California. Trong ba người, Derek Trần chính là thế hệ thứ hai, sinh ra và lớn lên ở Mỹ, bước vào vũ đài chính trị Hoa Kỳ bằng niềm hãnh diện của gốc rễ “tôi là con của một gia đình thuyền nhân vượt biển đi tìm tự do.”
Tại hội trường Thư Viện Việt Nam, Thành Phố Garden Grove vào lúc 5 giờ chiều Thứ Sáu ngày 25 tháng Tư năm 2025, Biệt Đội Văn Nghệ Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, Thư Viện Việt Nam đã tổ chức lễ tưởng niệm 50 năm quốc hận 30/4/1975 - 30/4/2025
Nhiều người có mặt tại USS Midway Museum (San Diego, Nam California) để tham dự buổi lễ tưởng niệm “Legacy of Hope: From Operation Frequent Wind to Vietnamese Refugees Resilience” (Di Sản Hy Vọng: Từ Chiến Dịch Gió Lốc Đến Sự Kiên Cường Của Người Việt Tị Nạn) vào Chủ Nhật ngày 27 tháng 4 năm 2025 cho biết họ gặp rất nhiều người quen từ khắp nơi ở Mỹ đổ về. Lý do đơn giản là vì qui mô của sự kiện. Ông Châu Thụy, Chủ Tịch của tổ chức Bảo tàng Di sản Việt Nam, nói với Việt Báo rằng số người tham dự là hơn 3,000 người gốc Việt; chưa kể hàng trăm cựu chiến binh Hoa Kỳ cùng gia đình tham dự. Ban tổ chức đã phải điều động 17 xe bus để chuyên chở người tham dự từ Quận Cam đến San Diego. Họ là cựu chiến binh VNCH, là những người từng di tản, vượt biên; họ thuộc nhiều hội đoàn khác nhau của cộng đồng gốc Việt. Người tham dự có người già đã trên 90 tuổi, có những em nhỏ còn học tiểu học. Ông Thụy đặc biệt tri ân những nhà tài trợ cùng hằng trăm thiện nguyện viên đã góp tài chính, công sức để sự k
Trong chuyến đi Nhật để ngắm hoa anh đào vào đầu tháng 4 năm 2025, gia đình tôi check-in tại một khách sạn ở Osaka. Đang loay hoay tìm tiếng Anh đơn giản để nói chuyện với một tiếp tân người Nhật, thì một cô nhân viên khác đến cười tươi và hỏi: “Cô chú là người Việt Nam?” May quá, gặp được đồng hương rồi! Cô bé tên Q., đưa chúng tôi sang bộ phận check-in dành cho khách ngoại quốc. Cô cho biết mình làm ở khách sạn đã gần hai năm. So với một số đồng nghiệp người Nhật, tiếng Anh của cô khá hơn, cho nên công việc cũng ổn định. Q. quê ở Đà Nẵng, gia đình vẫn còn ở đó. Cô sang Nhật sáu năm trước để đi du học; nay đã đi làm, đang chờ đủ điều kiện để nộp đơn xin thành thường trú nhân.
Hội Nhiếp Ảnh PSCVN ở Nam Cali, Hoa Kỳ đã tổ chức một buổi trưng bày cả trăm bức ảnh của hơn 60 hội viên và bạn hữu. Dưới sự hỗ trợ và góp sức của rất nhiều người, thêm sự bảo trợ của Dân Biểu Tạ Trí buổi khai mạc đã diễn ra rất long trọng và đông đảo quan khách tham dự. Người Việt ở khắp nơi đã đến tham dự và xem triển lãm trong vòng hai ngày 26 và 27 tháng Tư, năm 2025 tại phòng khánh tiết của Khu Bolsa Row, trung tâm của thủ đô người Việt tị nạn "Little Saigon". Buổi triển lãm còn có thêm sự góp mặt của Hội Hoa Lan của Ông Hà Bùi với những giò Lan đủ màu được sắp xếp hài hoà trong một khung cảnh lịch sự, ấm cúng và trang nhã. Ngoài ra, Tối Thứ Bảy ngày 26 còn có một buổi văn nghệ giúp vui của Ban Nhạc "No Name Band" do Trần Tùng điều khiển với sự góp mặt của ca sĩ Trọng Nghĩa trong chủ đề Romanza Night.
Mỗi ngày, tôi đều nhắc mình rằng: Chúng ta phải giữ gìn câu chuyện này, phải kể lại trung thực, để không ai – kể cả chế độ cộng sản – có thể viết lại lịch sử của chúng ta. Tôi mong các đồng nghiệp trong Quốc Hội hãy cùng tôi không chỉ tưởng nhớ những nỗi đau mà chúng tôi đã trải qua, mà còn tôn vinh tinh thần bất khuất của người Việt Nam. Hãy vinh danh các cựu chiến binh – cả Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa – những người đã hy sinh cho tự do. Và trong ngày kỷ niệm đau thương này, hãy cùng nhau nhắc lại cam kết: giữ vững các giá trị quan trọng nhất – dân chủ, nhân quyền, và khát vọng sống tự do.
Diasporic Vietnamese Artists Network – DVAN và Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (Vietnamese American Arts & Letters Association - VAALA) hân hạnh giới thiệu chương trình đặc biệt mang chủ đề “Five Decades in Diaspora: A conversation with Viet Thanh Nguyen & An-My Le” (Năm Thập Niên Hải Ngoại: Mạn đàm cùng Việt Thanh Nguyễn và An-Mỹ Lê), nhằm đánh dấu cột mốc lịch sử: 50 năm kết thúc chiến tranh Việt Nam. Chương trình sẽ diễn ra vào Chủ Nhật, ngày 4 tháng 5, năm 2025, từ 1:30 đến 3:30 chiều, tại Delhi Center ở Santa Ana, California.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.