Hôm nay,  

Cười ra nước mắt

15/11/201420:40:00(Xem: 5498)

Cười ra nước mắt

Thân gửi Việt Báo một bài viết ngắn của tôi khi xem đoạn video trên youtube về cuộc đón chào đoàn ngươi tỵ nạn từ Thái Lan sang Canada đợt 1 gồm 28  người ngày 11/13/2014 của cộng đồng người Việt quốc gia ở Vancouver.
=========

Tôi có 7 năm để chờ đợi, nỗi mong còn đếm được mỗi ngày, còn thấy được một tí ánh sáng nhấp nháy ở cuối đường để biết được con đường đi tới.
Câu chuyện chờ và đợi hơn 25 năm, không có tí ánh sang ở cuối đường, ở một con đường đi hoài không tới để đến nỗi có người đã tự mổ bụng khi bị bắt phải quay về cõi chết.
 Rồi có những đứa trẻ sình ra ở một nơi không biết mình là người nước nào?
Của nơi sinh ra? không biết! của nơi bỏ đi? không phải! của nơi sắp tới? chả biết đâu!
Toàn là không và không.
Nhưng có điều chắc chắn là họ không bị bỏ quên bởi họ là người Viêt Nam đi tìm tự do và ở một nơi xa xôi khác trên quả đất, vẫn có nhiều người Việt Nam yêu tự do khác đang nhớ tới họ.
Phải thành thật cám ơn những người này, những người đã đi qua con đường đó, vẫn nhớ được con đường đã đi và đã nhớ con đường trở về tìm họ.
Hơn 1/4 thế kỷ, hơn 25 năm, nó dài lắm chứ không ngắn đâu các bạn.
Họ, những người không và những người có đó đã chọn một ngày gặp nhau, ngày 13 tháng 11 năm 2014,  mọi người đã gặp nhau ở cuối đường tỵ nạn Thai Lan và đầu đường tự do ở Vancouver.
Phải đi hơn 25 năm mới tới! Không hiểu chân đã mỏi, gối đã chồn hay lưng đã gù chưa?
Thương thật.
Lúc tôi xem và thấy được nụ cười đầu tiên trên vùng đất hứa của người " Đi riết rồi cũng tới", mắt tôi nhòa đi vì khi cánh cửa của tự do lần đầu tiên mở ra trên đời ỏ phi trường Vancouver, Canada, nhìn người đàn ông bước ra với nụ cười nở trên môi này, tôi tưởng là mình đang đi đó. Sao nó giống nụ cười của tôi quá, một nụ cười hạnh phúc của tự do nở vào ngày 11 tháng 8 năm 1982 tại phi trường LA, USA, hơn 30 năm về trước.
Ngày ấy, mắt tôi không nhòa như hôm nay nhưng nước mắt ướt tuôn trên mặt. Quanh tôi, không có đông người như vậy, chỉ cớ anh em gia đình ở đầu đường tự do đón chờ mà thôi.
Cái câu của ông bà nói : "Cưởi ra nước mắt" bây giờ mình mới hiểu. 
Cám ơn Voice, cám ơn người Việt Quốc Gia tự do ở Vancouver, cám ơn đất nước Canada giầu tình người và cuối cùng, phải cám ơn hai  chữ tự do đã giúp cho những người đi mất hơn 25 năm trên con đường tỵ nạn để rồi cuối cùng cũng đến bên kia bờ Đại Dương.
Đằng sau tự do là niềm tin và hy vọng, là những gì đã nuôi họ sống được trên con đường dài đi sâu thăm thẳm này.
Đó mới là câu chuyện chính.
Nguyễn Ngọc Phúc.
xin click link sau để xem câu chuyện mới để nhớ chuyện xưa.
 
 
Kính thưa quý anh chị từ Thái Lan vừa đặt chân lên đất nước Canada, xứ lạnh, tình nồng này,

Tôi xin tự giới thiệu: tôi là Trần Văn Nhã, một cựu thuyền nhân tại Thái-Lan từ năm 1988 đến năm 1990. Chắc lúc tôi rời khỏi trại Phanat Nikhom, thì quý anh chị vừa mới đến. Trong thời gian ở trại, tôi làm việc thường xuyên với cha Jean Houlmann, người Thụy Sĩ, cha Olivier Morin, người Pháp và cha Peter Namwong, người Thái và anh Sagiang, người Thái làm việc với cha Peter Namwong. Tôi không ngờ 25 năm sau, cha Peter Namwong vẫn còn phục vụ đồng bào VN mình. Nếu anh chị em nào có dịp viết thơ cho cha Peter Namwong, xin cho tôi kính lời thăm hỏi ngài. Có thể nhắc với cha Peter là tôi sống ở trại với cha Nguyễn Hữu Lễ, bây giờ đang ở Tân Tây Lan, thì hy vọng ngài nhớ tôi.

Hiện nay, tôi đang làm việc cho Liên Hội Người Việt Canada (LHNVC) trong vai trò Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị, tôi xin thay mặt tất cả anh chị em trong LHNVC chào mừng 28 anh chị em vừa mới đến và cầu chúc quý anh chị sớm an cư, lạc nghiệp nơi quê hương mới Canada này, là nơi (như anh Nam Lộc nói) mà quý anh chị được hưởng một nền Tự Do chân chính và để bày tỏ lòng biết ơn của chúng ta đối với Canada, không gì bằng quý anh chị thi thố tài năng của quý anh chị qua công ăn, việc làm, và các em, các cháu chăm chỉ học hành để sau này thành những công dân tốt cho xã hội.

Xin thân ái chào mừng quý anh chị và thân chúc quý anh chị thực hiện được những ước mơ khi quý anh chi quyết định lên đường tìm Tự Do và ''đi riết rồi cũng tới''.

Thân kính,
Trần Văn Nhã
Chủ Tịch Hội Người Việt Sherbrooke
Chủ Tịch HĐQT LHNVC





.
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong chuyến đi Nhật để ngắm hoa anh đào vào đầu tháng 4 năm 2025, gia đình tôi check-in tại một khách sạn ở Osaka. Đang loay hoay tìm tiếng Anh đơn giản để nói chuyện với một tiếp tân người Nhật, thì một cô nhân viên khác đến cười tươi và hỏi: “Cô chú là người Việt Nam?” May quá, gặp được đồng hương rồi! Cô bé tên Q., đưa chúng tôi sang bộ phận check-in dành cho khách ngoại quốc. Cô cho biết mình làm ở khách sạn đã gần hai năm. So với một số đồng nghiệp người Nhật, tiếng Anh của cô khá hơn, cho nên công việc cũng ổn định. Q. quê ở Đà Nẵng, gia đình vẫn còn ở đó. Cô sang Nhật sáu năm trước để đi du học; nay đã đi làm, đang chờ đủ điều kiện để nộp đơn xin thành thường trú nhân.
Hội Nhiếp Ảnh PSCVN ở Nam Cali, Hoa Kỳ đã tổ chức một buổi trưng bày cả trăm bức ảnh của hơn 60 hội viên và bạn hữu. Dưới sự hỗ trợ và góp sức của rất nhiều người, thêm sự bảo trợ của Dân Biểu Tạ Trí buổi khai mạc đã diễn ra rất long trọng và đông đảo quan khách tham dự. Người Việt ở khắp nơi đã đến tham dự và xem triển lãm trong vòng hai ngày 26 và 27 tháng Tư, năm 2025 tại phòng khánh tiết của Khu Bolsa Row, trung tâm của thủ đô người Việt tị nạn "Little Saigon". Buổi triển lãm còn có thêm sự góp mặt của Hội Hoa Lan của Ông Hà Bùi với những giò Lan đủ màu được sắp xếp hài hoà trong một khung cảnh lịch sự, ấm cúng và trang nhã. Ngoài ra, Tối Thứ Bảy ngày 26 còn có một buổi văn nghệ giúp vui của Ban Nhạc "No Name Band" do Trần Tùng điều khiển với sự góp mặt của ca sĩ Trọng Nghĩa trong chủ đề Romanza Night.
Mỗi ngày, tôi đều nhắc mình rằng: Chúng ta phải giữ gìn câu chuyện này, phải kể lại trung thực, để không ai – kể cả chế độ cộng sản – có thể viết lại lịch sử của chúng ta. Tôi mong các đồng nghiệp trong Quốc Hội hãy cùng tôi không chỉ tưởng nhớ những nỗi đau mà chúng tôi đã trải qua, mà còn tôn vinh tinh thần bất khuất của người Việt Nam. Hãy vinh danh các cựu chiến binh – cả Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa – những người đã hy sinh cho tự do. Và trong ngày kỷ niệm đau thương này, hãy cùng nhau nhắc lại cam kết: giữ vững các giá trị quan trọng nhất – dân chủ, nhân quyền, và khát vọng sống tự do.
Diasporic Vietnamese Artists Network – DVAN và Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (Vietnamese American Arts & Letters Association - VAALA) hân hạnh giới thiệu chương trình đặc biệt mang chủ đề “Five Decades in Diaspora: A conversation with Viet Thanh Nguyen & An-My Le” (Năm Thập Niên Hải Ngoại: Mạn đàm cùng Việt Thanh Nguyễn và An-Mỹ Lê), nhằm đánh dấu cột mốc lịch sử: 50 năm kết thúc chiến tranh Việt Nam. Chương trình sẽ diễn ra vào Chủ Nhật, ngày 4 tháng 5, năm 2025, từ 1:30 đến 3:30 chiều, tại Delhi Center ở Santa Ana, California.
Thành phố Garden Grove sẽ có buổi lễ tuyên dương những sinh viên đại học sống tại Garden Grove cho thành tích học tập của họ. Các sinh viên undergraduate, post-graduate, hoặc sắp ra trường mùa học 2025 đồng thời là cư dân Garden Grove có thể liên lạc với Thành phố để tham gia chương trình ‘Garden Grove College Graduates' Reception’ được tổ chức vào Thứ Ba, 10 tháng Sáu, 2025. Hạn chót để ghi danh là Thứ Ba, 27 tháng Năm, 2025 trên website ggcity.org/grads.
Năm nào 30 tháng 4 cũng là ngày quan trọng đối với mọi người Việt. Người gọi đó là ngày “thống nhất đất nước”, người thì coi là ngày “quốc hận”. Năm nay là năm thứ 50, dù đứng ở phía nào, chính kiến nào, ngày này lại càng có ý nghĩa đặc biệt. Đặc biệt bởi con số “50” tròn trịa; đặc biệt vì dù được xem là ngày đất nước thống nhất, lòng người vẫn chia xa; đặc biệt cũng là bởi vết thương không lành, còn đầy tủi hờn chưa vơi của nửa còn lại – quốc hận.
Cuộc vui nào rồi cũng tan, buổi sum họp nào rồi cũng phải chia lìa, cho dù cuộc vui, cuộc họp mặt ấy hoan hỷ, thanh tịnh và tràn đầy ý nghĩa. Lễ Phật đản chung ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn đã khép lại, quý thầy đã quay về bổn tự, quý đồng hương Phật tử về lại nhà và tiếp tục công việc mưu sinh. Đất trời Hoa Thịnh Đốn vẫn trong xanh và cao rộng như tư thuở tạo thiên lập địa. Ấy vậy mà dường như có điều chi khác lạ? Phải chăng là đồng vọng âm thanh và hình ảnh của những ngày lễ Phật đản sinh?
Khi có hỏa hoạn, Bạn phải gọi Sở Cứu Hỏa. Khi Bạn đang ở trong tâm trạng khủng hoảng về tinh thần thì Bạn cần phải làm gì? Hãy liên hệ với OC Links để được tư vấn.
Ngày 4/1/2025, trong phòng House Press Gallery của Capitol Hill, giữa hàng trăm dân biểu chuẩn bị tuyên thệ nhậm chức, có một người đàn ông gốc Việt, nắm chặt tay cậu con trai nhỏ của ông, đứng trò chuyện với các dân biểu, thượng nghị sĩ khác. Vài tiếng sau đó, cùng với các dân biểu đắc cử trên khắp tiểu bang nước Mỹ, ông đưa tay tuyên thệ, chính thức trở thành dân biểu liên bang gốc Việt đầu tiên đại diện cho Little Saigon trong 50 năm qua.
Trong chuyên mục này, chúng tôi sẽ nâng cao nhận thức về bệnh loãng xương, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tầm soát sớm và chẩn đoán kịp thời, đặc biệt tập trung vào phụ nữ lớn tuổi trong cộng đồng người Mỹ gốc Á, người Hawaii bản địa và người dân đảo Thái Bình Dương.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.