Hôm nay,  

Cười ra nước mắt

15/11/201420:40:00(Xem: 5442)

Cười ra nước mắt

Thân gửi Việt Báo một bài viết ngắn của tôi khi xem đoạn video trên youtube về cuộc đón chào đoàn ngươi tỵ nạn từ Thái Lan sang Canada đợt 1 gồm 28  người ngày 11/13/2014 của cộng đồng người Việt quốc gia ở Vancouver.
=========

Tôi có 7 năm để chờ đợi, nỗi mong còn đếm được mỗi ngày, còn thấy được một tí ánh sáng nhấp nháy ở cuối đường để biết được con đường đi tới.
Câu chuyện chờ và đợi hơn 25 năm, không có tí ánh sang ở cuối đường, ở một con đường đi hoài không tới để đến nỗi có người đã tự mổ bụng khi bị bắt phải quay về cõi chết.
 Rồi có những đứa trẻ sình ra ở một nơi không biết mình là người nước nào?
Của nơi sinh ra? không biết! của nơi bỏ đi? không phải! của nơi sắp tới? chả biết đâu!
Toàn là không và không.
Nhưng có điều chắc chắn là họ không bị bỏ quên bởi họ là người Viêt Nam đi tìm tự do và ở một nơi xa xôi khác trên quả đất, vẫn có nhiều người Việt Nam yêu tự do khác đang nhớ tới họ.
Phải thành thật cám ơn những người này, những người đã đi qua con đường đó, vẫn nhớ được con đường đã đi và đã nhớ con đường trở về tìm họ.
Hơn 1/4 thế kỷ, hơn 25 năm, nó dài lắm chứ không ngắn đâu các bạn.
Họ, những người không và những người có đó đã chọn một ngày gặp nhau, ngày 13 tháng 11 năm 2014,  mọi người đã gặp nhau ở cuối đường tỵ nạn Thai Lan và đầu đường tự do ở Vancouver.
Phải đi hơn 25 năm mới tới! Không hiểu chân đã mỏi, gối đã chồn hay lưng đã gù chưa?
Thương thật.
Lúc tôi xem và thấy được nụ cười đầu tiên trên vùng đất hứa của người " Đi riết rồi cũng tới", mắt tôi nhòa đi vì khi cánh cửa của tự do lần đầu tiên mở ra trên đời ỏ phi trường Vancouver, Canada, nhìn người đàn ông bước ra với nụ cười nở trên môi này, tôi tưởng là mình đang đi đó. Sao nó giống nụ cười của tôi quá, một nụ cười hạnh phúc của tự do nở vào ngày 11 tháng 8 năm 1982 tại phi trường LA, USA, hơn 30 năm về trước.
Ngày ấy, mắt tôi không nhòa như hôm nay nhưng nước mắt ướt tuôn trên mặt. Quanh tôi, không có đông người như vậy, chỉ cớ anh em gia đình ở đầu đường tự do đón chờ mà thôi.
Cái câu của ông bà nói : "Cưởi ra nước mắt" bây giờ mình mới hiểu. 
Cám ơn Voice, cám ơn người Việt Quốc Gia tự do ở Vancouver, cám ơn đất nước Canada giầu tình người và cuối cùng, phải cám ơn hai  chữ tự do đã giúp cho những người đi mất hơn 25 năm trên con đường tỵ nạn để rồi cuối cùng cũng đến bên kia bờ Đại Dương.
Đằng sau tự do là niềm tin và hy vọng, là những gì đã nuôi họ sống được trên con đường dài đi sâu thăm thẳm này.
Đó mới là câu chuyện chính.
Nguyễn Ngọc Phúc.
xin click link sau để xem câu chuyện mới để nhớ chuyện xưa.
 
 
Kính thưa quý anh chị từ Thái Lan vừa đặt chân lên đất nước Canada, xứ lạnh, tình nồng này,

Tôi xin tự giới thiệu: tôi là Trần Văn Nhã, một cựu thuyền nhân tại Thái-Lan từ năm 1988 đến năm 1990. Chắc lúc tôi rời khỏi trại Phanat Nikhom, thì quý anh chị vừa mới đến. Trong thời gian ở trại, tôi làm việc thường xuyên với cha Jean Houlmann, người Thụy Sĩ, cha Olivier Morin, người Pháp và cha Peter Namwong, người Thái và anh Sagiang, người Thái làm việc với cha Peter Namwong. Tôi không ngờ 25 năm sau, cha Peter Namwong vẫn còn phục vụ đồng bào VN mình. Nếu anh chị em nào có dịp viết thơ cho cha Peter Namwong, xin cho tôi kính lời thăm hỏi ngài. Có thể nhắc với cha Peter là tôi sống ở trại với cha Nguyễn Hữu Lễ, bây giờ đang ở Tân Tây Lan, thì hy vọng ngài nhớ tôi.

Hiện nay, tôi đang làm việc cho Liên Hội Người Việt Canada (LHNVC) trong vai trò Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị, tôi xin thay mặt tất cả anh chị em trong LHNVC chào mừng 28 anh chị em vừa mới đến và cầu chúc quý anh chị sớm an cư, lạc nghiệp nơi quê hương mới Canada này, là nơi (như anh Nam Lộc nói) mà quý anh chị được hưởng một nền Tự Do chân chính và để bày tỏ lòng biết ơn của chúng ta đối với Canada, không gì bằng quý anh chị thi thố tài năng của quý anh chị qua công ăn, việc làm, và các em, các cháu chăm chỉ học hành để sau này thành những công dân tốt cho xã hội.

Xin thân ái chào mừng quý anh chị và thân chúc quý anh chị thực hiện được những ước mơ khi quý anh chi quyết định lên đường tìm Tự Do và ''đi riết rồi cũng tới''.

Thân kính,
Trần Văn Nhã
Chủ Tịch Hội Người Việt Sherbrooke
Chủ Tịch HĐQT LHNVC





.
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) hân hạnh giới thiệu cuộc triển lãm “On Refuge: 50 Years of Recomposition” (“Nơi Tị Nạm: 50 Năm Tái Tạo”), nhằm kỷ niệm 50 năm cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Triển lãm diễn ra từ ngày 4 đến 24 tháng 10 năm 2025 tại Orange County Center for Contemporary Art - OCCCA (Trung tâm Nghệ thuật Đương đại Quận Cam), quy tụ 13 nghệ sĩ Việt Nam thuộc thế hệ 1.5 và thế hệ thứ 2 với các tác phẩm khám phá bản sắc Việt vốn không ngừng tiến hóa tại Hoa Kỳ.
TinyTAN Happy Meal Magic Meetup đến Los Angeles 🎶 🍟 McDonald’s trân trọng mời bạn bước vào thế giới TinyTAN với sự kiện Happy Meal Magic Meetup tại Los Angeles, chào mừng ngày ra mắt Happy Meal TinyTAN mới. Chi tiết sự kiện: ● Thời gian: Thứ Bảy 27/9 – Chủ Nhật 28/9/2025 ● Giờ: 11 giờ sáng – 7 giờ tối (giờ California) ● Địa điểm: NYA WEST, 1520 Wilcox Ave, Los Angeles, CA 90028 Để biết thêm chi tiết và ghi danh tham dự, xin vào: https://www.happymealmagicmeetup.com.
Tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 3 vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật 14 tháng 9 năm 2025, Hội Đồng Quản Trị Tượng Đài “Tái Chiếm Cổ Thành Quảng Trị” do Bác Sĩ Nguyễn Hoàng Quân làm Chủ Tịch, cùng các chiến hữu: Tsu A Cầu, Phó Nội Vụ, Nguyễn Văn Hùng, Phó Ngoại Vụ, Văn Công Mẫn, Thủ Quỹ, KS.Phạm Ngọc Lân, Tổng Thư Ký, cùng các thành viên: Tần Nam, Bùi Phát, Bùi Đẹp, Đinh Quang Truật, Đỗ Sơn, Hà Thế Đơn, Nguyễn Trung Việt, Lê Văn Sáu đã tổ chức buổi tiệc gây quỹ xây dựng tượng đài Tái Chiếm Cổ Thành Quảng Trị.
Ni sư Thích Nữ Minh Từ, trụ trì chùa Hương Tích, 4821 W đường số 5, thành phố Santa Ana, gửi thiệp đến quý Phật tử về chùa tham dự đại lễ Vu Lan thắng hội - Đại lễ trai đàn vào 3 ngày ngày: thứ sáu, thứ bảy và chủ nhật ngày 12, 13, và 14 tháng 9/2025. Ngày nào cũng có Phật tử đến chùa đọc kinh, cầu nguyện cho đồng bào Phật tử bình yên, ông bà, cha mẹ bình yên. Chùa Hương Tích trang hoàng rất đẹp, hoa rực trời, lều ở sân chùa với bàn ăn. Phật tử ở trong chùa tụng kinh, Phật tử trong bếp lo nấu thức ăn chay để đãi khách. Nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu, mùa hiếu hạnh là nét đẹp thiêng liêng, với truyền thống uống nước nhớ nguồn và đạo lý tri ân, báo ân với tổ tiên, ông bà, cha mẹ theo lời Đức Phật dạy, đồng thời cũng để cầu nguyện cho các vị tiền hậu công đức quá cố ân nhân, các vị hương linh đang thờ tự tại chùa Hương Tích, các chiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn trên con đường vượt biển tìm cầu chân lý tự do, chùa Hương Tích phát nguyện trang nghiêm tổ chức: Đại lễ Vu Lan Báo Hiếu- Trai Đà.
Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) bắt đầu bán vé cho Viet Film Fest 2025. Đây là lễ hội điện ảnh quốc tế lớn nhất của cộng đồng người Việt hải ngoại, nhằm tôn vinh những câu chuyện Việt Nam từ khắp nơi trên thế giới. Năm nay, khán giả có thể thưởng thức phim online từ ngày 4–19 tháng 10, đồng thời tham dự các buổi chiếu phim và trò chuyện cùng với các đoàn làm phim tại rạp The Frida Cinema, số 305 E. 4th Street #100, thành phố Santa Ana, vào các ngày 10, 11 và 12 tháng 10.
Ai cũng muốn tận dụng tối đa giá trị đồng tiền giải trí của mình. Pechanga Resort Casino nay giới thiệu chương trình Ghép đồng Hạng Thẻ (Tier Matching) hoàn toàn mới, cho phép khách hàng được hưởng các quyền lợi tốt nhất từ hầu hết các khu nghỉ dưỡng/song bài ở Nam California mà họ đã có thẻ và hạng thành viên. Từ ngày 01 tháng 8 đến ngày 31 tháng 12 năm 2025, bất kỳ hội viên mới hay hiện tại của Pechanga Club sẽ được tự động ghép đồng hạng theo thứ hạng mà họ đang có tại bất kỳ sòng bài nào trong số 16 sòng bài khu vực.
Ban trị sự Phật Giáo Hòa Hảo miền nam California trang trọng tổ chức Đại Lễ Vu Lan vào ngày 7-9-2025 tại Hội Quán PGHH số 2114 W. McFadden Ave., Santa Ana, California. Chương trình bắt đầu bằng diễn văn khai mạc của cô Dãn Thanh Trang, Thủ quỹ ban trị sự và là Trưởng ban tổ chức buổi lễ.
Vào ngày Chủ Nhật 7 tháng 9, 2025 Ban Trị Sự Phật Giáo Hòa Hảo Miền Nam California do Đồng Đạo Trần Văn Tài làm Hội Trưởng đã long trọng tổ chức đại lễ Vu Lan tại Hội Quán PGHH ở địa chỉ 2114 W. McFadden Ave, Santa Ana, California. Rất đông đảo tín đồ PGHH đến tham dự, một số đồng đạo cao niên có cụ 90, 80 tuổi vẫn còn khỏe mạnh với đôi chân vững vàng. Ban Trị sự PGHH kể từ ông Trần Văn Tài làm Hội Trưởng đến nay, ông chú tâm vào việc hướng dẫn giới trẻ PGHH gánh vác công việc
Tiếp xúc với Hòa Thượng Thích Thông Hải, Thành Viên Hội Đồng Giáo Phẩm, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ, (GHPGVNTNHK) Chánh Đại Diện GHPGVNTN Miền Nam California, Viện Chủ các Tu Viện Chân Không Hawaii, Tu Viện An Lạc, Ventura, Thiền Viện Chân Không Los Angeles và Vương Quốc Anh, Trụ Trì Chùa Bảo Quang, Santa Ana, Trưởng Ban Tổ Chức Đại Lễ Hiệp Kỵ Lịch Đại Tổ Sư và Ngày Về Nguồn Lần Thứ 14 nhân kỷ niệm 35 năm ngày thành lập Chùa Bảo Quang Nam California
Tại khu đậu xe văn phòng Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia số 12221 Brookhurst Thành Phố Garden Grove vào lúc 2 giờ chiều Chủ Nhật ngày 7 tháng 9 năm 2025, tiếp theo cuộc họp vào ngày thứ Bảy 30 tháng 8 năm 2025, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California, Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản và Tay Sai, Tập Thể Chiến Sĩ, Liên Hội Cựu Chiến Sĩ, các Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng, Đồng Hương Quảng Trị, Hội Quân Cán Chính Hải Ninh… Đại diện Giám Sát Viên Janet Nguyễn, Nghị Viên Garden Grove Cô Cindy Trần, một số quý vị nhân sĩ, rất đông các cơ quan truyền thông và đồng hương


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.