Hôm nay,  

“FREE AT LAST”!

16/11/201415:24:00(Xem: 10858)
“FREE AT LAST”!
           Nam Lộc
 
Không ai có thể ngờ được câu nói lịch sử của Mục Sư Martin Luther King, nhà tranh đấu cho nhân quyền nổi tiếng ở Hoa Kỳ hơn nửa thế kỷ trước, mà nay lại được 28 người tỵ nạn Việt Nam reo vang trên đất nước Canada để diễn tả niềm vui sướng cùng tâm trạng của mình khi họ vừa đặt chân đến bến bờ tự do trong vòng tay ân cần và thương mến của cộng đồng người Việt tại thành phố Vancouver vào lúc 4 giờ chiều Thứ Năm, 13 tháng 11, 2014 vừa qua.
                                   blank                                                                                     
Đây là đợt đầu tiên trong tổng số gần 100 người tỵ nạn VN sống vất vưởng, lạc lòai trên bước đường lưu vong đã hơn 25 năm qua kể từ ngày vượt biên bằng thuyền hoặc bằng đường bộ. Hầu hết đều là những người đã lẻn trốn ra khỏi các trại tỵ nạn ở Thái Lan để chống bị cưỡng bức hồi hương. Trong số này có anh Nguyễn Văn Tùng, chị Trần Thị Bành và cậu Lê Văn Dũng là những người đã quyết định tự sát ở trại Sikhiu khi nhận được lệnh trục xuất về VN vào năm 1996. Anh Tùng và cậu Dũng thì dùng dao đâm vào bụng, còn chị Bành thì uống thuốc độc để quyên sinh, tuy nhiên họ đã được cứu sống và trả giá bằng những năm tháng lưu đầy, sống ngoài vòng pháp luật từ đó cho đến nay.
 
Anh Nguyễn Văn Tùng, người cựu quân nhân nhân hào hùng của Sư Đoàn 25 Bộ Binh ngày nào đã khóc như một đứa trẻ khi được xướng ngôn viên Minh Phượng của đài Radio Bolsa phỏng vấn lúc anh vừa đặt chân đến Tu Viện Hoa Nghiêm, là nơi anh được Thượng Tọa trụ trì cùng các Phật Tử bảo trợ! Tôi nhìn thấy anh ngã xuống chiếc giường gỗ nhỏ mà Thầy Thích Nguyên Thảo vừa đóng xong để đồng bào tạm trú và nghe anh nói trong nước mắt “…tôi đang mơ hay tỉnh đây! Phải tôi đã được làm ‘người’ trở lại thật rồi sao? Tôi biết nói gì để cám ơn quý vị đồng hương ở hải ngọai đã không quên chúng tôi, đã thương xót cho người lính bất hạnh này! Tôi phải làm gì để đền đáp những ân tình đó”!
 Chia phòng tạm trú với anh Tùng là cậu Hùynh Hữu Hậu, em ruột của một Sĩ Quan Không Quân VNCH. Hậu vượt biên năm 1989 khi chưa đầy 20 cái xuân xanh, thế mà nay đã gần 45 tuổi đời! 25 năm sống không địa chỉ, Hậu mất hết liên lạc với gia đình và nay cũng muốn tìm người anh ruột, nghe nói đi theo diện HO và đang sống ở Texas?
    
                              blank
Riêng chị Bành, là vợ của một công chức hành chánh tỉnh hạt của “chế độ cũ”! Sau biến cố 1975, tinh thần và thể xác ông đã hòan tòan suy sụp, lại thêm phần vừa đau yếu, vừa lớn tuổi nên vào năm 1989, ông khuyên vợ mình, vì tương lai của đứa con trai duy nhất, đề nghị bà dẫn cậu vượt biên bằng đường bộ qua Thái Lan. Đến khi bị Cao Ủy Tỵ Nạn LHQ báo tin là gia đình sẽ phải hồi hương, thì chồng của bà đã nhắn nhủ, rằng “bằng mọi giá hai mẹ con phải tìm bằng được con đường dẫn đến bến tự do, đừng trở về nơi ngục tù Cộng Sản”! Và có lẽ cũng chính vì thông điệp mạnh mẽ đó mà cả bà Bành cùng người con đã quyết định đổi hai chữ Tự Do bằng mạng sống của mình? Nhưng thật không ngờ mãi đến một phần tư thế kỷ sau họ mới thực hiện được lời nguyện ước của ông!
 
                                                    blank
                                           
 Cộng đồng người Việt tại Canada đã cùng nhau tiếp đón cũng như chia sẻ trách nhiệm bảo trợ cho số 28 đồng bào vừa đặt chân đến quốc gia giầu lòng nhân đạo này: 7 người định cư ở Vancouver, 13 người sẽ đến Toronto, 1 sống tại Ottawa, số còn lại được Calgary đón nhận.   
 Tôi hân hạnh được tiếp xúc với đồng bào ngay từ lúc họ vừa xuống máy bay và được đưa vào một khu vực biệt lập của sở di trú Canada để làm thủ tục nhập cảnh. Nhìn ai cũng thấy nụ cười nở trên môi, nhưng vẫn không dấu được nét mệt mỏi, hỏi ra thì mới biết rằng tất cả mọi người, từ già đến trẻ đều vừa trải qua 2 ngày tù “tượng trưng” trong một khám đường ở Bangkok, rồi sau đó được đưa thẳng từ trại giam đến phi trường và lên máy bay, ngòai ra còn phải nộp phạt $200.00 US dollars cho mỗi đầu người. Đây cũng là một thủ tục, hay có thể nói, là một diễn tiến bất ngờ mà nhà cầm quyền Thái Lan đòi hỏi để “hợp thức hóa” những cư dân sống bất hợp lệ trước khi họ cấp giấy xuất cảnh. Chính điều kiện này đã là lý do khiến các chuyến đi định cư của đồng bào đã bị đình hoãn từ hơn một tháng qua, làm cho các thành viên của tổ chức VOICE cũng như những nhà bảo trợ, cùng cộng đồng người Việt ở Canada và cả chính cá nhân tôi đã hồi hộp lo âu về số phần  của những người tỵ nạn bất hạnh này vào giờ  thứ 25. Nhưng cuối cùng thì tự do đã đến với họ, “Free At Last”!
Tuy nhiên hậu qủa của sự trì hõan nói trên đã làm cho tổ chức VOICE phải trả thêm những chi phí bất ngờ vào giờ chót như tiền phụ trội vé máy bay, vấn đề ăn ở cho các đồng bào tập trung về Bangkok để chuẩn bị lên đường, nhất là tiền phạt “nhập cảnh bất hợp pháp” v..v… Theo các điều hợp viên của VOICE cho biết, nếu không nhờ sự hưởng ứng, đóng góp và tiếp tay về tài chánh của quý vị đồng hương thì có lẽ đồng bào tỵ nạn của chúng ta sẽ còn phải chờ lâu hơn nữa!
 
 
blank                                  

Trở về từ Vancouver, tôi cảm thấy có bổn phận phải tường trình và chia sẻ những tin tức cập nhật đến toàn thể quý vị, đặc biệt là những nhà hảo tâm đã đóng góp tài chánh, cũng như hỗ trợ lời kêu gọi của chúng tôi trong thời gian qua. Xin quý vị nhận nơi đây lòng biết ơn sâu xa của chúng tôi cùng những người tỵ nạn muộn màng. Kính chúc quý vị và gia quyến một mùa Lễ Tạ Ơn tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.
Muốn biết thêm chi tiết, muốn đóng góp tài chánh hoặc xem danh sách các vị hảo tâm xin vui lòng vào trang nhà của tổ chức VOICE ở địa chỉ website: www.vietnamvoice.org
 Trân trọng,
Nam Lộc Nguyễn
S.B.T.N.
P.O. Box 127
Garden Grove, CA 92842
PS: Trong mấy tuần qua chúng tôi cũng đã nhận thêm được một số chi phiếu đóng góp sau đây, xin được ghi vào danh sách Thứ 5, thành thật cám ơn sự tiếp tay của tòan thể quý vị:
blank

.
,

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày càng có nhiều nhà giáo dục đang xem xét việc tái cấu trúc ngày học, với mục đích làm cho trường học trở nên hấp dẫn hơn, bổ ích hơn. Nhu cầu xem xét lại cấu trúc cơ bản của ngày học đang nhận được sự ủng hộ của cả hai đảng.
Vào thứ Bảy ngày 19 tháng 4 năm 2025, các dân cử, lãnh đạo cộng đồng và cư dân tại Little Saigon, Quận Cam sẽ cùng nhau tham gia buổi lễ tưởng niệm 50 Năm Tháng Tư Đen. Buổi lễ sẽ do Hội Dân Chủ Việt Mỹ (Vietnamese American Democratic Club – VADC) tổ chức.
50 năm trôi qua, nhiều thế hệ đã qua đời, những thế hệ sau có vấn đề của họ, nhiều thứ người ta muốn quên, nhiều thứ tưởng chừng quên nhưng vẫn nằm trong tâm thức cộng đồng, sẽ dai dẳng vài thế kỷ, ngăn trở sự phát triển lành mạnh của dân tộc. Như tiến sĩ Veith nói với các em, rằng chúng ta phải viết, phải là chứng nhân. Lịch sử phải được ghi lại trung thực nhất cho mai sau, để sự thật không được bóp méo bởi vô số ấn phẩm, phương tiện truyền thông của nhà cầm quyền “Bên Thắng Cuộc”. Đó là công việc các thiện nguyện viên Bảo Tàng Quân Lực VNCH đang nỗ lực thực hiện, và nhiều người khác, nơi khác cũng đang làm.
Ba mươi sáu tay golf hàng đầu thế giới của LPGA sẽ hội tụ tại Pechanga Resort Casino vào thứ Ba, ngày 8 tháng 4. Các nữ vận động viên sẽ tham gia sự kiện Pechanga Pro-Am lần thứ 12 với không khí vui vẻ và không áp lực tại sân golf Journey at Pechanga, một phần của Pechanga Resort Casino. Những tay golf như Angel Yin, Gabriela Ruffels, Grace Kim, Savannah Grewal và Dewi Weber sẽ có cơ hội thi đấu trên một trong những sân golf được đánh giá cao nhất tại California cùng với các khách mời và nhà tài trợ, trong khi tận hưởng sự gắn kết thân thiện và tinh thần thi đấu hữu nghị, bởi lịch thi đấu chính thức của giải Tour sẽ chưa bắt đầu lại cho đến ngày 17 tháng 4 tại khu vực Los Angeles.
Tổng thống Trump khi ra tranh cử đã hứa sẽ trục xuất hàng loạt di dân; thề sẽ làm cho nước Mỹ an toàn hơn bằng cách trục xuất những người nhập cư phạm tội. Nhưng khi thực hiện, chính phủ Trump đã không chỉ dừng ở tội phạm; cả những cư dân hợp pháp, người có visa hợp lệ, khách du lịch, và thậm chí cả những đang xin visa cũng bị giam giữ.
Sinh hoạt: Lớp Dưỡng Sinh vào mỗi Thứ Bảy & Chủ Nhật hàng tuần, ngày 12, 13, 19 & 20 tháng 4, 7 AM – 8:30 AM tại văn phòng Hội Ung Thư Việt Mỹ. Nhóm Hỗ Trợ Hàng Tháng Dành Cho Bệnh Nhân Ung Thư vào Thứ Bảy, 12 tháng 4, 10 AM – 12 PM tại văn phòng Hội Ung Thư Việt Mỹ. Để ghi danh tham dự, quý vị vui lòng liên lạc (714) 751-5805. Sinh hoạt: Lớp Khí Công vào mỗi Thứ Ba, ngày 15 & 22 tháng 4, 9 AM – 10:30 AM tại văn phòng Hội Ung Thư Việt Mỹ. Lớp Thủ Công Mỹ Thuật: Tự Làm Đồ Trang Trí Cho Mùa Xuân vào Thứ Bảy, ngày 19 tháng 4, 10:00 PM – 12:00 PM tại văn phòng Hội Ung Thư Việt Mỹ.
Jon Lê Culpepper là người Mỹ gốc Việt thế hệ đầu, con của một gia đình tị nạn. Anh lớn lên trong một gia đình Công Giáo. Tuổi thơ của anh là những năm tháng gắn liền với nhà thờ, giáo lý, thánh ca, ca đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể. Jon nói gần như nửa cuộc đời của anh quẩn quanh trong hai chữ “nhà thờ.” Từ thưở nhỏ đến lúc học xong trung học, Jon xác định “mình là đứa trẻ có suy nghĩ khác người.”
Hội Cao Niên Á Mỹ do Hoa Hậu Lam Châu (CEO) Hội Trưởng đã long trọng tổ chức Đại Lễ Giỗ Quốc Tổ Hùng Vương (Năm Thứ 4904) DL.2025 đã diễn ra vào lúc 1 giờ chiều Thứ Bảy, ngày 05 tháng 4 năm 2025 (Nhằm ngày 08 tháng 3 Âm Lịch Năm Ất Tỵ) tại Saigon Grand Center,16149 Brookhurst ST, Fountain Valley với sự tham dự của một số quý vị dân cử, đại diện dân cử Thành Phố, Quận Hạt, Tiểu Bang, Liên Bang, quý vị đại diện cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể, quý vị mạnh thường quân, các cơ sở thương mại bảo trợ, cùng số đông các cơ quan truyền thông một số các ban văn nghệ và rất đông đồng hương tham dự đã ngồi kín hội trường.
“Năm nay mang một ý nghĩa đặc biệt sâu sắc, là cột mốc 50 năm kể từ ngày những người tị nạn Việt Nam đầu tiên đặt chân đến Hoa Kỳ. Nửa thế kỷ kiên cường, dựng xây và tái định nghĩa thế nào là người Mỹ gốc Việt. Trong suốt hành trình đó, nghệ thuật kể chuyện đã đóng một vai trò thiết yếu—lưu giữ lịch sử, mở rộng tương lai, và thắt chặt cộng đồng. Chính vì thế, chúng tôi vô cùng tự hào được mang đến cho quý vị VietBook Fest năm nay—không chỉ một lễ hội sách, mà một không gian để kết nối, đối thoại và tôn vinh Bản Sắc Người Việt 50 Năm.”
Một tay cầm micro, tay kia cố gắng lật trang sách để giữ nó cố định, Thái Nguyễn chỉ vào hình ảnh cô tài tử Hollywood gốc Việt đang tiếp nhận những ‘hào quang ánh sáng’ của báo chí điện ảnh Mỹ, trong tà áo dài màu xanh lá cây đậm, giới thiệu về sách thiếu nhi Mai’s áo dài: “Đây là lần đầu tiên áo dài Việt Nam hiện diện trên thảm đỏ Oscar!”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.