Hôm nay,  

Vì Sao Dân Mình Đói?

14/04/201500:00:00(Xem: 3627)

Sài Gòn chật hơn, vì thanh niên từ các nơi rủ nhau về... Không kể chuyện mấy ông cán bộ từ 1975 tràn vào, chỉ nói gần đây, cũng thấy đời sống ở tỉnh, đặc biệt là ở làng xã miệt quê rất là khó sống. Thế là rủ nhau lên tỉnh.

Đó là chuyện tự nhiên. Ông bà mình nói, đất lành chim đậu. Đây cũng là nan để phát triển đất nước: nơi quá nghèo, nơi quá giàu... tất nhiên, nước chảy vê chỗ trũng.

Báo Người Lao Động có bản tin, trên tựa đề nêu rõ nan đề: “Người làng ồ ạt bỏ xứ: Không ly hương lấy gì sống!”

Bản tin kể về tỉnh Phú Yên cho biết rằng thanh niên trai tráng bỏ xứ khiến làng quê giờ đây thiếu lao động trầm trọng. Có địa phương phải cử cán bộ nhiều thôn vào tận miền Nam vận động cả tháng để quyên tiền xây dựng nông thôn mới.

Bản tin ghi về trừờng hợp bà Nguyễn Thị Quá (ngụ thôn Tân Mỹ, xã Hòa Phú, huyện Tây Hòa, tỉnh Phú Yên) về quê gần 1 năm nay để lo tang cho chồng, giờ chuẩn bị vào lại TP SG bán vé số. Bà chấp nhận để lại quê 2 đứa con, đứa lớp 12, đứa lớp 9 tự chăm nhau.

Bà Quá nói:

“Không đi thì lấy gì ăn? Vào trong ấy lê chân cả ngày còn kiếm được 50.000-100.000 đồng gửi về cho con, chứ ở đây lấy gì cho chúng học?”

Bản tin NLD viết:

“Ông Nguyễn Văn Thiện, Trưởng thôn Tân Mỹ, phân tích theo định biên, mỗi người từ 20 tuổi trở lên được chia 540 m2 ruộng để làm lúa 2 vụ, dưới 20 tuổi thì chẳng còn đất chia. “Năm nào trúng mùa, giỏi lắm cũng chỉ đủ ăn, tiền đâu lo cho con học hành? Ở quê lại chẳng có gì để làm thêm. Bởi thế, hầu hết bà con trong thôn đã cho những người ở quê thuê lại ruộng rồi đi làm ăn xa” - ông cho biết...”(ngưng trích)

Trong khi đó, một bản tin từ báo Sao Sáng ghi theo Nông Nghiệp VN tựa đề “Làng vắng... thanh niên.”

Chuyện này ở tỉnh Bình Định. Báo này viết:

“Đang mùa thu hoạch vụ đông xuân, trong khi hầu hết những làng quê khác đang rộn rã thì ở làng Vĩnh Đức, xã Ân Tín (Hoài Ân, Bình Định) vắng lặng lạ thường.

Làng vắng... thanh niên

Trên những con đường làng, thi thoảng mới có bóng người, mà toàn là người già và trẻ con, không một bóng thanh niên…

Tha phương cầu thực

Anh Huỳnh Hữu Trường, Phó Bí thư Chi bộ làng Vĩnh Đức, giải thích: “Thanh niên trong làng đi hết vào Nam làm ăn rồi, hầu hết đi bán vé số, ở làng bây giờ chỉ còn người già và con nít.

Người già không còn sức làm ruộng nên ruộng nương trong nhà cho người làng bên thuê làm hết, mỗi mùa đóng cho chủ ruộng 50 kg/sào. Do đó, dù đang mùa thu hoạch mà làng Vĩnh Đức lặng lờ như thế này”.

Vĩnh Đức là làng đông dân nhất xã Ân Tín, có gần 600 hộ mà giờ nhìn đâu cũng thấy những ngôi nhà cổng đóng then cài.


Hỏi ra thì biết, làm ruộng khó kiếm ăn quá, cách đây hơn chục năm, trong làng có vài ba người vào miền Nam hành nghề bán vé số. Không ngờ cái nghề chẳng ra nghề này lại cho thu nhập khá, lôi kéo thanh niên trong làng lũ lượt vào Nam.

“Phong trào vào Nam bán vé số mạnh lên từ năm 2002 đến nay, hầu như gia đình nào cũng có người đi. Hộ đi nhiều nhất là 4 người, hộ ít cũng 2 người. Những cặp vợ chồng trẻ gửi con lại cho ông bà nội, ngoại trông coi, dắt díu nhau đi tất”, anh Trường cho hay.

Cả làng Vĩnh Đức hiện có đến hàng trăm trường hợp người già chăm con trẻ để cha mẹ chúng tha hương mưu sinh.

Ví như vợ chồng anh Trương Quang Đức ở xóm 5, có 2 đứa con, đứa lớn học lớp 4, đứa nhỏ mới vào mẫu giáo lớn nhưng gửi hết ở nhà cho ông bà ngoại ở xóm 1 chăm nom để 2 vợ chồng vào Nam bán vé số.”(ngưng trích)

Không chỉ ở các tỉnh Miền Trung như Phú Yên, Bình Định... từ xa tận Miền Bắc cũng thế. Sống không nổi, là ra đi.

Bản tin VOV trong bản tin “Vì sao thanh niên miền núi bỏ bản làng ra đi?” đã ghi nhận:

“Hiện nay tại nhiều bản làng ở tỉnh Yên Bái, thanh niên không muốn ở lại quê hương làm ăn, mà về các thành phố lớn hoặc xuất cảnh trái phép để kiếm việc làm. Nhiều bản làng dần vắng bóng thanh niên...

Làng Năm Hăn, xã Phù Nham, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái sau Tết trở nên vắng vẻ, bởi đám thanh niên đã lại xách ba lô ra đi sau những ngày về đoàn tụ với gia đình. Công việc đồng áng giờ chỉ có các cụ già và bậc trung niên làm.

Chị Đinh Thị H, một người dân trong làng, cho biết: Cứ học hết lớp 12 là bọn trẻ theo lớp anh chị đi hết. Các bậc cha mẹ cũng chẳng biết con mình đi đâu cho tới khi chúng trở về sau vài tháng, thậm chí cả năm. Đứa đi trước trở về làng với những bộ quần áo đẹp đẽ, đầu tóc chải chuốt, tiền tiêu rủng rỉnh khiến những đứa sau không kìm được lòng vội tìm cách đi theo. Cha mẹ chẳng giữ chân nổi. Đinh Văn Q, một thanh niên đã từng nhiều lần ra đi cho biết đất ruộng ít, công việc thì không có nên mới bỏ làng đi tìm việc ở khắp nơi: "Lí do thì là gia đình quá nghèo, quá vất vả nên thấy người ta bảo đi lương cao thì mấy anh em rủ nhau đi thôi"

Xã Vũ Linh, huyện Yên Bình gần đây nhiều người vượt biên trái phép đi lao động bên Trung Quốc, trong đó phần nhiều là thanh niên trai tráng....” (ngưng trích)

Trong khi thanh niên Miền Trung vào Sài Gòn mưu sinh, thanh niên Yên Bái lại sang Trung Quốc tìm kế sinh sống... hẳn là một nan đề quôc phòng.

Thưc ra, dân đói, dù Nam, Trung hay Bắc... lúc nào cũng đáng lo vậy.

Lỗi làm dân đói là do ai?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Pechanga Resort Casino hân hạnh giới thiệu cùng quý khán thính giả chương trình nhạc sống mang chủ đề “Hoài Lâm – Hoa Nở Không Màu in USA” sẽ được tổ chức vào lúc 7 giờ tối ngày 14 tháng 9, 2025 tới đây. Hẳn giới yêu thích âm nhạc trong những năm gần đây ít ai không biết đến một giọng ca rất trẻ từ tỉnh nhỏ đã được nghệ sĩ Hoài Linh chú ý đến tài năng và xem như con nuôi của anh, đó là ca sĩ Hoài Lâm. Hoài Lâm đã đặc biệt thu hút sự chú ý của lớp nghệ sĩ đàn anh bằng khả năng ca hát của anh ngay từ lúc 14 tuổi trong lần hát tại Việt Nam nhân dịp nữ ca sĩ Bích Thảo kỷ niệm 9 năm ca hát của cô. Đến 16 tuổi, Hoài Lâm càng lúc càng đam mê với âm nhạc và đã được nam ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng giúp đỡ, hướng dẫn trên con đường nghệ thuật. Hoài Lâm đã biết khai thác khả năng hát hay cũng như tài trình diễn trên sân khấu nhạc sống để lôi cuốn và chinh phục khán giả từ lúc còn rất trẻ.
California – (Ngày 28 tháng 7, 2025) – Năm thứ 10 liên tiếp, Pechanga Resort Casino lại vinh dự góp mặt trong danh sách đề cử độc quyền các khu nghỉ dưỡng/sòng bài xuất sắc, tranh tài danh hiệu “Sòng Bài Tốt Nhất Bên Ngoài Las Vegas” (Best Casino Outside of Las Vegas). Cuộc bình chọn thường niên của trang 10Best.com do USA Today đang tổ chức kêu gọi người hâm mộ bầu chọn cho sòng bài yêu thích nhất của mình bên ngoài Las Vegas. Một trong những ứng cử viên sáng giá nhất năm nay chính là Pechanga Resort Casino, tọa lạc gần Temecula. Pechanga cũng đồng thời được đề cử ở hạng mục “Sòng Bài Chơi Máy Kéo Tuyệt Nhất” (Best Casino for Slots). Khách đến thăm chỉ cần truy cập Pechanga.com/vote để tham gia bầu chọn cho Pechanga ở cả hai hạng mục này.
Đọc sách báo, thưởng thức âm nhạc là nhu cầu cần thiết cho người lớn tuổi. Người trẻ thích chơi thể thao, tập võ, đấu võ. Mỗi người có nhu cầu riêng. Người lớn tuổi sức khỏe không mạnh mẽ như ngày xưa thì nhu cầu khác hơn lúc còn trẻ, nên đọc sách báo, xem truyền hình và nghe đài phát thanh. Chúng ta may mắn sống ở California, ở đây có nhiều đài truyền hình và truyền thanh, trung tâm giải trí. Ở tiểu bang khác nếu không biết tiếng thì đành chịu. Ở đây, muốn ăn món gì cũng có, rau cải tươi đem từ nông trại tới, muốn ăn cá tươi nếu không muốn mua ở chợ thì đi câu cá, xuống biển bắt cá. Đời sống nếu muốn thảnh thơi, không lo nghĩ, thì lên rừng. Có người bỏ rừng về phố thị, có người bỏ thành phố về rừng, muốn gì thì làm việc đó. Người nào thích âm nhạc về lính thì cuối tuần có nhiều đại nhạc hội hát về lính.
Trong chương trình Giáo Dục Cộng Đồng (Community Education) Gia Đình Thiền Thực Nghiệm được trường University of the West (Đại Học Tây Lai) công nhận là lớp học “Non-Credit” theo chương trình mở rộng ngoại khoá. Trường UWest toạ lạc tại TP Rosemead-California do cố Đại Sư Tinh Vân sáng lập và cũng là chi nhánh của Phật Quang Sơn Đài Loan. Đại Học West gồm nhiều phân khoa và đặc biệt phân khoa “Chaplaincy-Tuyên Uý PG” là phân khoa đầu tiên cấp Tiến Sỹ (PH.D Program) tại Hoa Kỳ. Ngoài phân khoa Chaplaincy, trường đại học còn các phân khoa khác như Tâm Lý PG, Triết học PG, Tâm Lý, Tôn Giáo Học, Thương Mại và Anh Ngữ…
Ông X. Nguyễn bị trục xuất vào sáng sớm của một ngày trong tháng Tư. Cuối ngày hôm đó, vào lúc 5 giờ chiều, cô K. Nguyễn bay về Sài Gòn. Cô đến phi trường Tân Sơn Nhứt sau chuyến bay trục xuất anh cô khoảng một ngày.“Khi đến Tân Sơn Nhứt, họ đưa anh tôi và mấy người bị trục xuất một lối đi đặc biệt để vào nơi làm thủ tục hải quan. Họ phỏng vấn, lăn tay, làm giấy tờ. Rồi họ đọc tên từng người, nếu có thân nhân, họ sẽ dắt ra cổng, bàn giao lại cho người nhà. Với ai không có thân nhân, nhưng có tên trong danh sách của Ba Lô Project (BLP) thì tình nguyện viên của nhóm sẽ nhận. BLP cho mỗi người một ba lô, trong đó có những vật dụng cá nhân cần thiết, một điện thoại có sim sẵn và $50”, cô K. kể.
Tháng 8 này, Sky River Casino chào mừng cột mốc 3 năm hoạt động một cách hoành tráng với chương trình Biếu Tặng Cú Ăn Ba Ngoạn Mục trị giá $300,000, mang đến các cơ hội thắng lớn chưa từng có cho quý khách xuyên suốt tháng. Sự kiện đặc biệt này tiếp tục khẳng định cam kết của sòng bạc trong việc mang đến trải nghiệm giải trí đỉnh cao và tri ân các khách hàng thân thiết
Mùa hè là cơ hội tuyệt vời để kết nối lại với thiên nhiên và nạp lại năng lượng. Mặc dù nhiều nghiên cứu đã chứng minh rằng dành thời gian ngoài trời giúp giảm căng thẳng và cải thiện sức khỏe, nhưng những lợi ích này lại bị giảm sút do môi trường bị ô nhiễm và tàn phá. Bằng cách thực hành các hoạt động ngoài trời với tinh thần trách nhiệm, chúng ta có thể góp phần bảo vệ không gian thiên nhiên để tận hưởng trọn vẹn những lợi ích của chúng trong nhiều năm tới.
- Nửa đêm về sáng, thuế quan mới của Trump có hiệu lực - Trump – Putin sẽ gặp nhau - Trump ra lệnh Bộ Thương Mại bắt đầu cuộc điều tra dân số mới trái với Hiến Pháp - Trump cho phép đầu tư tiền điện tử vào quỹ hưu trí 401(k)s - Bộ Nội An bỏ giới hạn độ tuổi khi tuyển đặc vụ ICE - Giám đốc FBI nhận can thiệp vụ tìm các dân biểu Dân Chủ Texas - UCLA bị chính quyền Trump cắt hơn nửa tỷ tiền trợ cấp nghiên cứu - Hàng loạt chuyến bay hãng United Airlines bị hủy vì kỹ thuật nội bộ - OpenAI sẽ trao ChatGPT cho chính phủ với giá $1 - Chỉ trong 6 tháng đầu năm, Việt Nam chi gần $9 tỷ để nhập cảng hàng Mỹ
Thứ bảy, ngày 2/8/2025, lúc 10 giờ sáng, Ban Chấp Hành Tổng Hội Biệt Động Quân đã đến Orange County họp với một số niên trưởng, chiến hữu Biệt Động Quân thuộc Hội Biệt Động Quân Nam California về việc tổ chức đại hội Biệt Động Quân năm 2026 tại Orange County. Anh em gặp nhau tại nhà ông Nguyễn Ngọc Chấn, người sản xuất phim "Vì tôi là linh mục". Phim này một thời được đồng hương yêu thương. Nhà ông Chấn ở thành phố Garden Grove, gần 20 anh em và 6 người vợ của các anh em tham dự. Người nào cũng đội mũ nâu, hình như chiếc mũ này không rời chiến sĩ Biệt Động Quân ở chiến trường cũng như ở hải ngoại sau khi tị nạn ở khắp nơi trên thế giới.
- Ủy ban Hạ Viện triệu tập gia đình Clinton và một số cựu quan chức DOJ liên quan vụ Jeffrey Epstein. - New York: Bùng nổ dịch nhiễm trùng phổi, 2 người chết, ít nhất 58 người bệnh. - Texas, California ‘so găng’ giành lợi thế chính trị. - Pam Bondi ra lệnh bồi thẩm đoàn điều tra giới chức bầu cử thời Obama. - Tòa Tối Cao Brazil ra lệnh quản thúc tại gia đối với cựu Tổng thống Bolsonaro. - Netanyahu của Israel dự kiến sẽ thúc đẩy kế hoạch 'chiếm đóng' Gaza. - Trump thúc đẩy thỏa thuận ngừng bắn ‘được ăn cả ngã về không’ giữa Israel và Hamas. - Canada phát hiện 44 người vượt biên trốn trong thùng xe tải. - Thăm dò của AP: Người trẻ ít theo dõi chính trị hoặc ít quan trọng việc bỏ phiếu. - Đà Nẵng: Không cứu được bé trai 14 tháng tuổi bị bảo mẫu ném xuống nền đất.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.