Hôm nay,  

Món quà đêm đông

08/01/201614:18:00(Xem: 4898)

Món quà đêm đông

blank
Paris đang bước vào cái rét của những ngày đầu đông. Ngồi một mình trong đêm vắng lặng câm, gậm nhấm từng nét vẽ trên bức tranh của một người họa sĩ mà tôi đã có cùng anh rất nhiều những cảm nhận về nỗi đau thân phận, nỗi đau của một quê hương ngập tràn mùi thuốc súng, quyện cùng mùi tanh của máu, trộn lẫn trên những giọt nước mắt của người góa phụ, hay xót xa hơn trong ánh mắt của người thiếu nữ lặng buồn bên những tháng ngày xuân sắc.
Những mất mát trong thời chiến cho dù có bi thương thế nào, mất mát ấy cũng được đền bù bằng niềm tự hào qua sự hy sinh cho một giá trị cao cả của người lính đã tận hiến đời mình cho non sông. Bên cạnh sự hy sinh tận hiến ấy có biết bao người phụ nữ đã phải mang thân cò tần tảo sớm hôm để an lòng người nơi chiến tuyến. Chiến tranh qua đi, những tưởng sẽ được sống an bình bên những tháng ngày không còn nghe tiếng bom rơi đạn nổ. Nhưng không... kết thúc cuộc chiến tranh bằng súng đạn là khởi đầu cho những cái chết oan nghiệt, chết tức tưởi, chết vì không muốn sống cùng lũ ngợm đang thẳng tay giết hại đồng bào. 
Trời về khuya nhiệt độ càng xuống thấp, tiếng gió rít bên ngoài làm buốt giá thêm tâm hồn của một người xa xứ. Ngồi nhìn bức tranh với bao nhiêu cảm xúc dâng trào, quá khứ ùa về như những vết dao cứa trên da thịt. Ngày ấy non nớt quá để không kịp nhận ra những bất hạnh đau đời của Mẹ, của chị. Giờ đây... trong đêm tối của một ngày đông buốt lạnh, lặng mình bên bức tranh, bút tích của người họa sĩ vẽ lên thân phận của người phụ nữ Việt Nam bất hạnh trong thời chiến, nhục nhã trong thời bình... tim tôi se thắt. Nhìn cánh hồng quấn quít trên thân đôi nạng gỗ, dù quanh co, dù khúc khuỷu... nhưng vẫn vươn lên như đang trơ gan cùng tuế nguyệt. Chiếc nón lá bên ngoài hàng rào kẽm gai chứa đựng biết bao mưa nắng cuộc đời. Người họa sĩ ơi, sao để lòng tôi trắc ẩn với những ăn năn ngày tháng. Hình ảnh Mẹ tôi, chị tôi đó... vẫn nặng gánh đời trong nỗi điêu linh cùng cực của phận người trong một xã hội đầy những dối gian, tàn bạo. Định mệnh ơi, khắc nghiệt chi những mảnh đời đã tan nát sau trận bão của dân tộc...
"Còn ai thương dân tôi
Đang đau khổ một trời
Đang cúi đầu im tiếng
Ngậm buồn mà nghe giọt nước mắt rơi... xuống đời
Còn ai thương dân tôi
Sau cuộc chiến rã rời
Sau trăm nghìn mất mát
Vết thương sao vẫn còn rỉ máu tươi... chưa thôi."
(Phan Văn Hưng)
Hơn bốn mươi năm qua, cánh hồng ấy vẫn song hành cùng đôi nạng gỗ, dắt dìu nhau bước đi trong giông bão định mệnh. Chiếc nón xưa nay đã nát nhàu theo ngày tháng, nhưng nghĩa tình vẫn nguyên vẹn. Thương thay người phụ nữ Việt xưa, dù Tam tòng không còn ràng buộc bởi nếp sống mới, nhưng Tứ đức vẫn là nền tảng để giữ gìn nét văn hóa đặc trưng của người phụ nữ Việt mà tôi cho rằng người phụ nữ ngày nay "đa số" đã vô tình đánh mất bởi một nền giáo dục không còn dựa trên luân lý, đạo nghĩa thiên nhiên của Đất Trời mà Cha Ông ta đã bao đời tích lũy. 
blank
Tôi nhận được bức tranh trên do họa sĩ "Kỳ Văn Cục" gửi tặng trong một ngày thật đặc biệt, ngày tôi được sinh ra làm kiếp con người. Một bức tranh như một món quà sinh nhật mà anh chẳng hay, tôi chẳng biết, chỉ kịp nhận ra qua lời chúc sinh nhật của bạn bè gửi đến. Một món quà trong một đêm đông đầy ấp tình người, đã vẽ lên thân phận người phụ nữ Việt nói chung và người vợ Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa nói riêng. Món quà này tôi rất trân trọng bởi ý nghĩa và giá trị của bức tranh, dù anh không nói nhưng tôi cảm nhận được những gói ghém tâm tư của anh qua nét họa mà khi tôi nhìn vào như có một ma lực khiến tôi có thể ngồi ngắm suốt mấy tiếng đồng hồ trong một đêm vắng lạnh. Người họa sỹ ấy thật đa tài, đa năng, không loại bỏ sự đa tình trong con người anh đối với tha nhân, đối với bạn bè, đặc biệt là đối với Tổ Quốc. Ai xem qua những biếm họa của anh đều phải tâm phục cái sắc bén của anh về ý tưởng, con người và bút hiệu của anh quả thật rất đẹp với cái tên "Kỳ Văn Cục". Bức tranh này họa sỹ Kỳ Văn Cục đã vẽ tặng riêng tôi, vì anh biết tôi đang thực hiện chương trình văn nghệ "Đêm Vinh Danh Những Người Vợ Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa" vào ngày 23 tháng 1, 2016 tại:
Albin-Goehring-Halle
Masenheimer weg 2
61352 Bad Homburg (Ober-Eschbach)
vào lúc 17h00 - 23h00
blank
Chương trình này không nhằm mục đích gây quỹ, tôi chỉ muốn vinh danh những người vợ Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa nói riêng và tất cả phụ nữ Việt Nam qua những tác phẩm thời chinh chiến, để nói lên sự hy sinh của người phụ nữ Việt sống nghiệt ngã thăng trầm theo vận nước, và chắc chắn tôi cũng sẽ không quên nhắc đến những người phụ nữ can trường đang phải đương đầu với bạo quyền tại quê nhà. 
Sau chương trìnhKhúc Tù Ca - Hát Cho Việt Khang, tôi cho rằng còn rất nhiều thiếu sót ở cá nhân tôi, nhưng lại rất thành công ở khía cạnh "Tình người". Có rất nhiều anh chị đã giúp chúng tôi cho đến nay, tôi vẫn không biết tên hoặc như có gặp lại tôi cũng không biết có còn nhận ra. Xin cho tôi được mượn nơi đây để nói lời tạ lỗi đến các anh chị mà tôi chưa kịp bày tỏ sự biết ơn của tôi đến với các anh chị; Cá nhân tôi cùng với các anh chị em nghệ sĩ chỉ là những người đứng ra thực hiện chương trình, nhưng nếu không có sự hỗ trợ từ các anh chị thân quen cũng như không quen chắc chắn chương trình sẽ không được thành tựu mà tôi tin rằng sau khi kết thúc chương trình sự nuối tiếc vẫn còn trên gương mặt của nhiều quan khách. 
Nhân tiện đây xin cho tôi được bày tỏ tấm lòng biết ơn đến với trang nhà Dân Làm Báo, tôi chủ trương "ăn cây nào rào cây nấy". Không có ý mượn nơi này để làm việc "riêng tư". Xin các anh chị coi việc làm này như một sự "trung thành" của cá nhân tôi đối với trang nhà Dân Làm Báo. Xin hãy giúp tôi cho phổ biến chương trình "Đêm Nhạc Vinh Danh Những Người Phụ Nữ Việt Nam Cộng Hòa", để tôi có thể chia sẻ chút tâm tình của đồng bào hải ngoại đến với các chị nơi quê nhà, tôi muốn các chị hiểu rằng... Đồng bào hải ngoại dù xa quê nhưng luôn nhớ về các chị cũng như những Người Lính Năm Xưa. Nhất là mỗi dịp khi xuân về, chẳng biết có phải bởi cái lạnh se lòng khiến dạ bồi hồi trông về chốn ấy. Thương ơi những thân cò lận đận lao đao suốt một kiếp người, đến cuối đời chẳng còn gì ngoài manh chiếu rách, làm sao nói được hết những đoạn trường mà các chị đã đi qua. Có những hoàn cảnh mà tôi không thể nào đủ sức để nghe nốt câu chuyện, người bên kia nức nở, người bên này dạ xé tâm can. 
Xin cảm ơn món quà trong một ngày đông buốt giá, đã cho tôi tìm lại những thổn thức yêu thương về những phận đời bất hạnh. Cảm ơn người họa sỹ của quê hương, tôi biết nét họa của anh không phải để vẽ lên những bức chân dung cho người thưởng ngoạn. Anh là một họa sỹ "vẽ rong", vẽ lại những nỗi đau thân phận, mỗi bức tranh biếm họa của anh có thể nói lên hết những thực trạng xã hội. Tôi quý anh ở cái chân tình, đặc biệt là cái "Kỳ Cục" như cách sống con người của anh, bất cứ ai đến với anh một lần, khó mà không quay lại. 
Paris ngày 8 tháng 1 năm 2016 
Thu Sương

.
.

Ý kiến bạn đọc
09/01/201601:58:13
Khách
Rất xúc động khi đọc bài viết của chị và thấm thía thân phận của đoá hồng bên đôi nạng gỗ. Vinh danh những người vợ lính thương phe binh VNCH, theo tôi là một việc làm đầy ý nghĩa và an ủi biết bao! Chúc tác giả nhiều an mạnh. Cũng xin cảm ơn hoạ sĩ Kỳ văn Cục- bức tranh vẽ tuyệt vời. Kính.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Pechanga Resort Casino hân hạnh giới thiệu cùng quý khán thính giả chương trình nhạc sống mang chủ đề “Hoài Lâm – Hoa Nở Không Màu in USA” sẽ được tổ chức vào lúc 7 giờ tối ngày 14 tháng 9, 2025 tới đây. Hẳn giới yêu thích âm nhạc trong những năm gần đây ít ai không biết đến một giọng ca rất trẻ từ tỉnh nhỏ đã được nghệ sĩ Hoài Linh chú ý đến tài năng và xem như con nuôi của anh, đó là ca sĩ Hoài Lâm. Hoài Lâm đã đặc biệt thu hút sự chú ý của lớp nghệ sĩ đàn anh bằng khả năng ca hát của anh ngay từ lúc 14 tuổi trong lần hát tại Việt Nam nhân dịp nữ ca sĩ Bích Thảo kỷ niệm 9 năm ca hát của cô. Đến 16 tuổi, Hoài Lâm càng lúc càng đam mê với âm nhạc và đã được nam ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng giúp đỡ, hướng dẫn trên con đường nghệ thuật. Hoài Lâm đã biết khai thác khả năng hát hay cũng như tài trình diễn trên sân khấu nhạc sống để lôi cuốn và chinh phục khán giả từ lúc còn rất trẻ.
California – (Ngày 28 tháng 7, 2025) – Năm thứ 10 liên tiếp, Pechanga Resort Casino lại vinh dự góp mặt trong danh sách đề cử độc quyền các khu nghỉ dưỡng/sòng bài xuất sắc, tranh tài danh hiệu “Sòng Bài Tốt Nhất Bên Ngoài Las Vegas” (Best Casino Outside of Las Vegas). Cuộc bình chọn thường niên của trang 10Best.com do USA Today đang tổ chức kêu gọi người hâm mộ bầu chọn cho sòng bài yêu thích nhất của mình bên ngoài Las Vegas. Một trong những ứng cử viên sáng giá nhất năm nay chính là Pechanga Resort Casino, tọa lạc gần Temecula. Pechanga cũng đồng thời được đề cử ở hạng mục “Sòng Bài Chơi Máy Kéo Tuyệt Nhất” (Best Casino for Slots). Khách đến thăm chỉ cần truy cập Pechanga.com/vote để tham gia bầu chọn cho Pechanga ở cả hai hạng mục này.
Đọc sách báo, thưởng thức âm nhạc là nhu cầu cần thiết cho người lớn tuổi. Người trẻ thích chơi thể thao, tập võ, đấu võ. Mỗi người có nhu cầu riêng. Người lớn tuổi sức khỏe không mạnh mẽ như ngày xưa thì nhu cầu khác hơn lúc còn trẻ, nên đọc sách báo, xem truyền hình và nghe đài phát thanh. Chúng ta may mắn sống ở California, ở đây có nhiều đài truyền hình và truyền thanh, trung tâm giải trí. Ở tiểu bang khác nếu không biết tiếng thì đành chịu. Ở đây, muốn ăn món gì cũng có, rau cải tươi đem từ nông trại tới, muốn ăn cá tươi nếu không muốn mua ở chợ thì đi câu cá, xuống biển bắt cá. Đời sống nếu muốn thảnh thơi, không lo nghĩ, thì lên rừng. Có người bỏ rừng về phố thị, có người bỏ thành phố về rừng, muốn gì thì làm việc đó. Người nào thích âm nhạc về lính thì cuối tuần có nhiều đại nhạc hội hát về lính.
Trong chương trình Giáo Dục Cộng Đồng (Community Education) Gia Đình Thiền Thực Nghiệm được trường University of the West (Đại Học Tây Lai) công nhận là lớp học “Non-Credit” theo chương trình mở rộng ngoại khoá. Trường UWest toạ lạc tại TP Rosemead-California do cố Đại Sư Tinh Vân sáng lập và cũng là chi nhánh của Phật Quang Sơn Đài Loan. Đại Học West gồm nhiều phân khoa và đặc biệt phân khoa “Chaplaincy-Tuyên Uý PG” là phân khoa đầu tiên cấp Tiến Sỹ (PH.D Program) tại Hoa Kỳ. Ngoài phân khoa Chaplaincy, trường đại học còn các phân khoa khác như Tâm Lý PG, Triết học PG, Tâm Lý, Tôn Giáo Học, Thương Mại và Anh Ngữ…
Ông X. Nguyễn bị trục xuất vào sáng sớm của một ngày trong tháng Tư. Cuối ngày hôm đó, vào lúc 5 giờ chiều, cô K. Nguyễn bay về Sài Gòn. Cô đến phi trường Tân Sơn Nhứt sau chuyến bay trục xuất anh cô khoảng một ngày.“Khi đến Tân Sơn Nhứt, họ đưa anh tôi và mấy người bị trục xuất một lối đi đặc biệt để vào nơi làm thủ tục hải quan. Họ phỏng vấn, lăn tay, làm giấy tờ. Rồi họ đọc tên từng người, nếu có thân nhân, họ sẽ dắt ra cổng, bàn giao lại cho người nhà. Với ai không có thân nhân, nhưng có tên trong danh sách của Ba Lô Project (BLP) thì tình nguyện viên của nhóm sẽ nhận. BLP cho mỗi người một ba lô, trong đó có những vật dụng cá nhân cần thiết, một điện thoại có sim sẵn và $50”, cô K. kể.
Tháng 8 này, Sky River Casino chào mừng cột mốc 3 năm hoạt động một cách hoành tráng với chương trình Biếu Tặng Cú Ăn Ba Ngoạn Mục trị giá $300,000, mang đến các cơ hội thắng lớn chưa từng có cho quý khách xuyên suốt tháng. Sự kiện đặc biệt này tiếp tục khẳng định cam kết của sòng bạc trong việc mang đến trải nghiệm giải trí đỉnh cao và tri ân các khách hàng thân thiết
Mùa hè là cơ hội tuyệt vời để kết nối lại với thiên nhiên và nạp lại năng lượng. Mặc dù nhiều nghiên cứu đã chứng minh rằng dành thời gian ngoài trời giúp giảm căng thẳng và cải thiện sức khỏe, nhưng những lợi ích này lại bị giảm sút do môi trường bị ô nhiễm và tàn phá. Bằng cách thực hành các hoạt động ngoài trời với tinh thần trách nhiệm, chúng ta có thể góp phần bảo vệ không gian thiên nhiên để tận hưởng trọn vẹn những lợi ích của chúng trong nhiều năm tới.
- Nửa đêm về sáng, thuế quan mới của Trump có hiệu lực - Trump – Putin sẽ gặp nhau - Trump ra lệnh Bộ Thương Mại bắt đầu cuộc điều tra dân số mới trái với Hiến Pháp - Trump cho phép đầu tư tiền điện tử vào quỹ hưu trí 401(k)s - Bộ Nội An bỏ giới hạn độ tuổi khi tuyển đặc vụ ICE - Giám đốc FBI nhận can thiệp vụ tìm các dân biểu Dân Chủ Texas - UCLA bị chính quyền Trump cắt hơn nửa tỷ tiền trợ cấp nghiên cứu - Hàng loạt chuyến bay hãng United Airlines bị hủy vì kỹ thuật nội bộ - OpenAI sẽ trao ChatGPT cho chính phủ với giá $1 - Chỉ trong 6 tháng đầu năm, Việt Nam chi gần $9 tỷ để nhập cảng hàng Mỹ
Thứ bảy, ngày 2/8/2025, lúc 10 giờ sáng, Ban Chấp Hành Tổng Hội Biệt Động Quân đã đến Orange County họp với một số niên trưởng, chiến hữu Biệt Động Quân thuộc Hội Biệt Động Quân Nam California về việc tổ chức đại hội Biệt Động Quân năm 2026 tại Orange County. Anh em gặp nhau tại nhà ông Nguyễn Ngọc Chấn, người sản xuất phim "Vì tôi là linh mục". Phim này một thời được đồng hương yêu thương. Nhà ông Chấn ở thành phố Garden Grove, gần 20 anh em và 6 người vợ của các anh em tham dự. Người nào cũng đội mũ nâu, hình như chiếc mũ này không rời chiến sĩ Biệt Động Quân ở chiến trường cũng như ở hải ngoại sau khi tị nạn ở khắp nơi trên thế giới.
- Ủy ban Hạ Viện triệu tập gia đình Clinton và một số cựu quan chức DOJ liên quan vụ Jeffrey Epstein. - New York: Bùng nổ dịch nhiễm trùng phổi, 2 người chết, ít nhất 58 người bệnh. - Texas, California ‘so găng’ giành lợi thế chính trị. - Pam Bondi ra lệnh bồi thẩm đoàn điều tra giới chức bầu cử thời Obama. - Tòa Tối Cao Brazil ra lệnh quản thúc tại gia đối với cựu Tổng thống Bolsonaro. - Netanyahu của Israel dự kiến sẽ thúc đẩy kế hoạch 'chiếm đóng' Gaza. - Trump thúc đẩy thỏa thuận ngừng bắn ‘được ăn cả ngã về không’ giữa Israel và Hamas. - Canada phát hiện 44 người vượt biên trốn trong thùng xe tải. - Thăm dò của AP: Người trẻ ít theo dõi chính trị hoặc ít quan trọng việc bỏ phiếu. - Đà Nẵng: Không cứu được bé trai 14 tháng tuổi bị bảo mẫu ném xuống nền đất.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.