Hôm nay,  

Thơ Gởi Sinh Nhật Mẹ

12/06/201900:00:00(Xem: 6846)
QuyenDi_Mom_Graduation
Mẹ Và Quyên Dzi trong ngày lễ ra trường

4 Daughters Perry Iowa
Ba mẹ và 4 con gái

Grandma and Phelixx
Ngày 12 tháng 6 năm 2019

Mẹ yêu quý,

Con nghĩ mãi để tìm ra một món quà cho ngày sinh nhật của mẹ năm nay. Năm nào cũng vậy. Mua quà sinh nhật cho mẹ bao giờ cũng khó nhất vì mẹ là người khiêm tốn, không đòi hỏi gì bao giờ. Có khi con mua tặng mẹ một cái ví hàng hiệu, một món trang sức hay một tấm áo thật đắt tiền thì mẹ cất nó vào tủ, đợi cho nó “bớt mới”, nếu không thì mẹ trả lại con, nói rằng nó hạp với con hơn và bảo con đưa lại cho mẹ những thứ cũ kỹ con đã dùng. Dẫn mẹ đi ăn, mẹ cũng chẳng bao giờ cho chúng con trả tiền, để cuối cùng mẹ con om sòm nhau ở nhà hàng. Bao nhiêu hoa lan trên trái đất này con cũng đã mua tặng mẹ, con thực sự không còn ý nào nữa.

Rồi trí con chợt lóe. Điều duy nhất mẹ xin, mẹ cầu là hạnh phúc của các con mẹ. Thế thì, mẹ ơi, con có món quà trao tặng mẹ. Một món quà thật đơn giản, nhưng con đặt cả cuộc đời con trong đó, để ít nhất thì con cũng nghĩ ra một cách diễn đạt để đem lại cho mẹ niềm vui và sự an bình.

Đầu tiên, con có nhiều điều phải xin lỗi mẹ. Con xin lỗi vì hồi ở Iowa (nơi chúng ta đến định cư khi là thuyền nhân), vào tuổi đang lớn, con đã nhiều lần xấu hổ về mẹ. Con xin lỗi vì đã từ chối không mặc những áo đầm mẹ may cho, chỉ vì con thích mặc quần jeans, quần dài (con vốn là đứa con gái tính như con trai mà). Hoặc vì con cứ so sánh với áo của tụi con gái trung lưu Mỹ mua ở các khu mua sắm Mỹ và thấy áo mẹ may không đẹp bằng – con xin lỗi mẹ. Ước gì con giữ lại được tất cả những áo đầm mẹ may bằng những loại vải, những món trang trí, những khuy nút mà mẹ chọn mua tại tiệm vải. Những tấm áo đó quý giá hơn bất kỳ món hàng hiệu nào mà con có bây giờ. Con thừa hưởng của mẹ phong cách mặc của con bây giờ.

Con xin lỗi đã ngượng ngùng vì tiếng Anh vấp váp của mẹ, vì thói quen nói tiếng bản xứ với chúng con ở nơi công cộng vì lúc ấy những kẻ kỳ thị nhìn mình chằm chặp. Tiếng mẹ đẻ của mẹ, ngôn ngữ thứ hai của con đẹp, tinh tế và hết sức lãng mạn. Ngôn ngữ và văn hóa Việt có những âm sắc, những ngôn từ thi vị khiến nó có thể được coi như một loại tiếng Ý của Đông Nam Á, theo ý của tác giả Việt Thanh Nguyễn trong tác phẩm The Sympathizer đã đoạt giải Pulitzer.

Một trong những kỷ niệm đẹp nhất của con về mẹ là vào lúc con ba tuổi. Tối hôm ấy mẹ đi học lớp Văn Phạm Anh văn về đọc truyện Danny và Con Khủng Long cho chị em chúng con nghe trước khi đi ngủ. Con muốn nhắc để mẹ nhớ rằng đây là quyển sách đầu tiên mà con đọc cho cháu ngoại của mẹ nghe khi nó ra đời. Con thật không hiểu được làm sao mẹ có thể tung hứng thời gian để vừa làm hai công việc, vừa đi học lớp tối, vừa có thì giờ cho bốn đứa con gái của mẹ (sau đó còn thêm hai đứa con trai nữa cho phe cánh Đặng Phạm). Con xin lỗi vì đã giận mẹ không đến dự các lễ hội Giáng Sinh tại trường, hoặc những buổi bán bánh. Mẹ ơi, con thật lòng xin lỗi.

Con xin lỗi vì những lần, hồi còn nhỏ, con từ chối không ăn những thức ăn mẹ nấu với các món rau mẹ trồng ngoài vườn; thay vào đó con lại muốn một hộp Mac N Cheese hoặc xúc xích mà những đứa con nít Mỹ ăn vào buổi tối; và con xin lỗi vì có lần con đã để cho một đứa bạn học ngu si chế riễu nhà mình có mùi “kỳ cục” lúc mẹ đang nấu một bữa ăn bốn món cho chúng con. Con thật ân hận. Giờ thì tại Hollywood, nơi con đang sống, tất cả những đứa ham của lạ, khi biết con là người Việt Nam, đều hỏi phở ở đâu ngon nhất. Câu trả lời của con bao giờ cũng là “Tại nhà mẹ tôi.” Mỗi lần con thấy giá quá đắt của các củ dưa leo hoặc cà chua sạch tại một cửa tiệm Mỹ thì con lại mỉm cười, nghĩ đến những bữa ăn từ Vườn vào Bếp mà mẹ nấu từ ngày đầu tiên. Và cũng nhờ mẹ mà con biết giá trị của một bữa ăn nấu tại nhà cùng ăn với gia đình và bạn bè.


Mẹ ơi, dưới mắt con, mẹ là người đẹp nhất trần đời. Con thấy trong mẹ vừa nét khả ái, vừa lòng nhân hậu. Mẹ hết lòng xả thân cho các con, cho chồng và cho chính mẹ của mình. Con biết mẹ đã mất cha và chị trong chiến tranh và mẹ đã bỏ lại mẹ của mình (người mà mẹ thương nhớ từng ngày) để đến Mỹ xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình nhỏ riêng. Mẹ đã bắt đầu từ đầu ở Perry, tiểu bang Iowa, nơi mẹ làm những công việc cần lao để nuôi ba, trong khi ba đi học. Ngay khi ba đã khởi đầu sự nghiệp kỹ sư cơ khí tại hãng Boeing (công việc ba làm suốt 35 năm và chỉ mới về hưu đây). Và mẹ cũng nuôi hết đàn con. Mẹ quyết tâm không ngưng công việc để kiếm sống cho gia đình mình, để giúp bà ở Việt Nam và để góp tiền cho nhà thờ Thiên Chúa. Mẹ đã không hoài công hy sinh.

Ai cũng nói con giống ba như đúc. Quả vậy. Khuynh hướng của con là phải thành đạt hơn mức ấn định và con không chấp nhận loại người không làm mà hưởng. Tất cả những gì con làm được, thành công và vẻ vang, đều có sự góp phần của mẹ. Có những người chê con là ngang bướng, hay đỏi hỏi và không hiền. Tuy nhiên, những người biết tính con thì hiểu rằng con sẽ không chịu dừng lại. Thực vậy, con từ chối không dừng bước. Cũng chỉ vì mẹ. Con sống trọn vẹn đời con cũng chỉ để vinh danh mẹ - bởi vì dù con không đi ngược thời gian được và không cho mẹ được những điều tốt đẹp mà mẹ xứng đáng hưởng, con vẫn để mẹ sống cuộc đời của con. Đây là cách con dâng mẹ những điều tốt đẹp nhất trong đời vì mẹ đã không có được nó cho chính mẹ. Con sẽ cầy cục để có được cuộc sống mà mẹ đành phải từ bỏ để các con của mẹ có cuộc sống phong phú hơn. Mỗi lần con muốn bỏ qua một cơ hội nào – vì mệt mỏi hay vì lơ đãng – con lại càng hối hả hơn nữa.  không phải vì những lợi lạc của nỗ lực mà vì con biết cả đời mẹ không bao giờ được hưởng quyền
chọn lựa và nguồn lực mà con gặt hái được.

Mẹ chỉ muốn các con của mẹ được hạnh phúc. Mãi đến khi chính con được làm mẹ (điều này con mới nhớ ra nhờ xem lại phim Phúc Lạc Hội, xin cám ơn Amy Tan) con mới hiểu ra rằng được làm mẹ là một món quà quý giá nhất trần đời – có khi nó khiến mình gục ngã nhưng đồng thời, chỉ có nó mới tiếp sức cho mình hùng mạnh như một con sư tử cái.

Mẹ ơi, mẹ còn là một người mẹ tị nạn. Mẹ thuộc một nòi giống hoàn toàn khác biệt, một nòi giống cần được thường xuyên chúc mừng và nhắc đến. Mẹ đã phải làm lại cuộc đời, đời của một người mẹ trẻ bốn con trên xứ lạ quê người sau một cuộc chiến đau thương và một hành trình sóng gió. Chuyện cá nhân mẹ phải lăn lộn với đời đã bị lu mờ bởi chuyện cả một đất nước bị thử thách. Có biết bao câu chuyện trong lịch sử bị bỏ quên chỉ vì đó chỉ là chuyện của một kẻ bần hàn. Những người mẹ tị nạn như mẹ xứng đáng được ca tụng. Những phụ nữ như mẹ đã sống sót biết dường nào mà vẫn giữ được sự trầm tĩnh và tính kiên trì thật tinh tế; mẹ là nữ anh hùng thầm lặng của gia đình và cộng đồng mình, Ngoài tất cả những điều này, mẹ còn có trái tim nhân hậu và tấm lòng rộng lượng vô song. Lá thư này là một bài văn ca ngợi mẹ Phạm Đặng Kim Hoa, con gái của Đặng Thị Vọng, là hình ảnh trong trí con về mẹ. Câu chuyện về mẹ sẽ được chia sẻ và đây là món quà duy nhất của con để thể hiện tấm lòng con trân trọng cuộc đời của mẹ. Làm được đizu này, con cảm thấy hạnh phúc.

Không lời nào nói đủ tình thương yêu của con đối với tất cả những gì mẹ làm và đối với nhân cách của mẹ. Con không bái lạy bất cứ ai, bất cứ đền thờ hay lý tưởng nào, nhưng con bái lạy mẹ, Nữ Hoàng của mọi Nữ Hoàng.

Con gái thứ tư chúc mừng sinh nhật mẹ.

Phạm Đặng Quyên Di
(Còn được gọi là Bé Z)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trung tâm Thực tập Chánh Niệm miền Nam California SoCal MPC tại Quận Cam năm nay lại tổ chức một khóa học cho đại chúng, trong zoom, theo ngày giờ ghi dưới đây. Năm ngoái họ rất thành công khi làm khóa học online về liên hệ giữa cha mẹ và các con em tuổi mới lớn (Teenagers). Hơn một trăm người tham dự, từ nhiều địa phương khác nhau (kể cả Việt Nam), Học viên đã tìm được các giải pháp để có thể giúp con trẻ trong hòa ái.
Một cuộc thăm dò dư luận của AP-NORC thực hiện vào tháng 9 & 10 cho thấy hầu hết dân Mỹ coi việc chính phủ đóng cửa hiện tại là một vấn đề nghiêm trọng và đổ lỗi cho cả hai Đảng Cộng Hòa, Đảng Dân Chủ và cả Tổng Thống Trump với những tỷ lệ gần như ngang nhau. Cuộc thăm dò cũng cho thấy người Mỹ lo lắng về kinh tế, lạm phát và bảo đảm việc làm. Họ đang giảm những chi tiêu không thiết yếu như quần áo và nhiên liệu. Đa số cho rằng nền kinh tế yếu kém. Chi phí thực phẩm, nhà ở và chăm sóc sức khỏe được coi là những nguồn chính gây khó khăn tài chính.
Ông tên Nguyễn Văn Lịch quê quán tỉnh Mỹ Tho, theo nghiệp võ làm đến chức Quản Cơ triều đình Việt Nam. Khi Pháp chiếm ba tỉnh miền Đông, đau lòng trước cảnh nước mất nhà tan, đồng bào đau khổ. Ngài quy tụ nghĩa binh đánh phá quân Pháp bằng chiến thuật du kích, khôn ngoan, can đảm đã đạt được nhiều chiến thắng vẻ vang. Ông Nguyễn Trung Trực còn là thủ lĩnh phong trào chống Pháp vào cuối thế kỷ 19. Tên tuổi của ông là niềm tự hào của người dân Nam bộ và của cả nước với câu nói bất hủ : “Bao giờ người Tây nhổ hết cỏ nước Nam, thì mới hết người Nam đánh Tây”.
Ở Mỹ lâu năm, đồng bào tị nạn cũng quen với phong tục, tập quán của họ như lễ Halloween, lễ Tạ Ơn, ở Việt Nam không có những ngày lễ này. Vào ngày 31 tháng 10 hàng năm, lễ Halloween được tổ chức rất lớn, mọi người đã trang hoàng nhà cửa từ đầu tháng 10. Vào ngày lễ Halloween, nhà nhà chuẩn bị kẹo để gần cửa chính của nhà mình và mở đèn. Tục truyền rằng, nhà nào ngày ma quỷ có trẻ con đến nhiều thì nhà đó sẽ làm ăn khá. Khá thì chưa biết nhưng những tiếng cười của trẻ thơ, những tiếng nói rộn ràng của trẻ thơ làm cho chủ nhà vui hơn, sống lại thời thơ bé. Ở đây, chúng tôi muốn nói tuổi thơ của người Mỹ, chứ ở những quốc gia chiến tranh như Việt Nam, nhất là nhà nào ở gần tổng y viện Cộng Hòa hay gần nghĩa trang quân đội Hạnh Thông Tây, thì ngày nào cũng thấy quan tài, nhìn người quả phụ thiểu não, làm sao cười được?
Tại Văn phòng Câu Lạc Bộ Báo Chí, Westminster, vào lúc 10 giờ sáng Thứ Năm ngày 16 tháng 10 năm 2025, Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh, Quả Phụ VNCH đã tổ chức cuộc họp báo công bố kết quả thu, chi trong Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa kỳ thứ 20 đã được tổ chức vào Chủ Nhật, ngày 27 tháng 7 năm 2025 vừa qua tại QD Venue, Westminster. Theo thông lệ hằng năm sau mỗi lần tổ chức Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh Người Thương Binh Việt Nam Cộng Hòa, Hội sẽ tổ chức buổi họp báo để trường trình kết quả và báo cáo thu, chi đến với đồng hương khắp nơi được rõ.
Để tưởng niệm một bậc Thạch Trụ Tòng Lâm đã có nhiều cống hiến to lớn đối với Dân Tộc và Phật Giáo Việt Nam, Hội Đồng Hoằng Pháp GHPGVNTN sẽ tổ chức Lễ Đại Tường của Trưởng Lão Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ vào Thứ Bảy và Chủ Nhật, ngày 29 và 30 tháng 11 năm 2025 tại Tu Viện Đại Bi, 13852 Newland St, Garden Grove, CA 92844.
Cáo Phó Nhà Văn Nhà Giáo Doãn Quốc Sỹ
Cử tri California sẽ tham gia bầu cử đặc biệt vào ngày 4/11 để quyết định Dự Luật 50. Dự Luật này cho phép California sử dụng bản đồ phân chia địa hạt bầu cử mới, nhằm đáp trả việc Texas vẽ lại bản đồ quá thiên vị hồi tháng Tám.
Pháp Hội Địa Tạng Lần Thứ 14 do Hòa Thượng Thích Thánh Minh, Phó Chủ Tịch Nội Vụ Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ (GHPGVNTN/HK), Viện Chủ Chùa Hội Phước New Mexico, Trú Xứ Chùa Liên Hoa Nam California làm Trưởng Ban Tổ Chức, cùng Ông Triết Nguyễn, Giám Đốc Nhà Quàn Peek Funeral Home Phó Ban tổ chức, Đạo hữu Linda Trần, Phó ban tổ chức, đã long trọng cử hành vào thứ Bảy ngày 11 tháng 10 năm 2025 tại Tôn Tượng Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát (cạnh Tượng Đài Thuyền Nhân Việt Nam.) trong nghĩa trang Peek Funeral Home. (Lễ đài được thiết lập trong khu nhà quàn trước Phóng số 4.)
Tại nhà hàng Diamond Seafood Palace 2 Thành phố Garden Grove vào lúc 11 giờ trưa Chủ Nhật ngày 12 tháng 10 năm 2025, Hội Hoàn Nhiên do Thầy Trần Long Ấu sáng lập đã tổ chức buổi tiệc gây quỹ để hội có điều kiện duy trì những sinh hoạt nhằm phục vụ cộng đồng được tốt hơn, nhất là về phương diện sức khỏe.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.