Hôm nay,  

“Mẹ à!”

16/06/202018:22:00(Xem: 7608)
TRAN-NGUYEN 01
Cáo Phó Bà Cố Elizabeth Huỳnh Phúc Ánh Clara OFS.

TRAN-NGUYEN 02.jpeg
Cha Tim trao phần thưởng cho học sinh Việt ngữ Kitô Vua, Giáo xứ St. Columban.

TRAN-NGUYEN 03.jpeg
Gia đình sum họp nhân dịp 14 năm thụ phong linh mục của Cha Tim.

* Một thành viên của Văn Phòng Giới Trẻ và Sinh Viên Công Giáo *


Mỗi lần tôi tới thăm, Dì hay kể chuyện Dì vui đùa bên con cái. Chuyện các con hay chọc Dì khi Dì nói giỡn. Các con hay kêu, “Mẹ à!” Cái chữ à, Dì kéo thật dài.


Những ai gặp Dì lần đầu sẽ không biết những ngổn ngang niềm riêng Dì chôn chặt trong lòng. Dì hay nói, “Sao bây giờ Dì quên nhiều lắm.” Ai lớn tuổi mà lại không hay quên. Tôi chưa lớn tuổi mà cũng hay quên nè. Dì không hẳn bị lẩn. Phần nhiều là bị mất thăng bằng về tình cảm. Dì hay nhắc chuyện cũ với người thân, nhất là Bà Ngoại và con trưởng của Dì. Rồi có lúc, Dì nói chuyện như thể người Mẹ đã đi xa mười mấy năm của Dì vẫn còn sống.


Qua những tâm sự của Dì, tôi chứng kiến những khoảnh khắc thương tâm của quá khứ như những trận mưa trút trời rơi xuống trên Dì. Dì xoè đôi tay đã khẳng khiu vì tân toan cuộc đời và sự hao mòn của năm tháng ra để hứng. Nước mưa cứ tuôn qua kẽ tay, đi hết. Còn nỗi đau cứ bám lại trên tim. Nên khi kể lại lúc xa Bà Ngoại để đi định cư ở Mỹ, Dì nghẹn lời. “Bà Ngoại đưa Dì ra phi trường. Dì thấy Bà Ngoại chảy nước mắt.” Và khi xa con gái duy nhất, Dì cũng chảy nước mắt. Ký ức lặng lẽ cuộn lấy Dì. Như nắng hè cuộn lấy con đường quê. Dài hun hút.


Dì thích con gái. Lại sanh trai đầu lòng. Vậy mà Dì vẫn mê và yêu lắm. Yêu từ cái tên Dì đặt cho con, từ mái tóc của con, đến tính tình. Dì thấy hoa quả đầu mùa của mình tuyệt hảo, một món quà của Thượng Đế, một niềm vui vô tận cho Dì. “Nó hiền lắm! Ai nói gì nó cũng cười!” Dì hay nói như vậy. Con trưởng của Dì chọn đưa cõi Trời vào cõi người. Kê vai sắt cõng cuộc đời. Tiếp tục đời thứ bốn trong gia đình có những tâm hồn chọn con đường phục vụ. Dì thương con lắm. “Tội lắm! Tuần nào ngày nghỉ nó cũng về thăm.”


Tôi đã được Dì dắt đi trên tâm thức thăm thẳm của người Mẹ già. Đi qua những bóng râm của tuổi thơ con Dì. Đến gần những hoa nắng chiếu trên vách tường tuổi trẻ, lúc Dì lấy chồng khi mới ngoài hai mươi. Và tôi đi cạnh tuổi già mong manh như bóng câu qua cửa của Dì, cái tuổi già chỉ mong mình có chút ý nghĩa đối với con cái, chỉ mong được gần con cháu, chỉ biết nói về con cái như một niềm vui bất diệt. 


Thấy Dượng vất vả, tôi muốn bày chuyện cho Dì giải khuây. Tôi gom góp hình gia đình Dì rồi làm album để Dì coi mỗi khi nhớ con nhớ cháu. Tôi hỏi, “Hồi trẻ, Dì có thích thêu thùa may vá vẽ vời gì không?” Dì nói, và cười tươi, như mọi khi, “Đâu có! Mắc làm công chuyện nhà hết rồi! Nhà có năm đực rựa mà!” Rồi Dì đọc tên anh em trong nhà như một dòng thơ. Tôi thử đem hình cho Dì tô màu. Hình thánh bổn mạng Dì. Hình thánh gia. Hình Giáng Sinh có máng cỏ. Hình nhiều đề tài và nhiều kiểu, có cảnh gia đình, có hình đạo. Chì màu, chì sáp, bút lông. Mong là khi ngồi tô màu, Dì có thể thư giãn đầu óc, cầu nguyện cho ơn thiên triệu. Nhưng Dì nói mắt Dì yếu lắm. Chắc Dì không quen. Dì không quen ngồi yên. Hở chút là Dì chạy đi lau dọn nhà cửa. Như đã thành một bản năng sống. Những người phụ nữ cán đán việc nhà, quên đi niềm vui riêng của bản thân. Hôm ghé nhà tôi, ra tới hàng ba, Dì hỏi, “Chổi đâu? Dì quét chỗ này cho.” Ăn cơm xong, Dì đòi rửa chén. Tôi phải cản lắm mới được. Thiệt tình. Dì muốn tôi tổn thọ hay sao mà đòi rửa chén cho tôi? Dì lấy giấy lau cái bếp, rồi tiện tay lau lên kệ, vòng qua phòng ăn, chùi mấy vết bụi trên cửa kiếng. Sao mà xót ruột.


Tôi vẫn thương lắm những người phụ nữ cùng thế hệ với Mẹ tôi, như Dì. Một thế hệ nhiều mất mát. Trong hai mươi mấy năm nghiên cứu về người Việt hải ngoại, tôi đã gặp nhiều những cảnh lòng như Dì ở mọi miền thế giới. Những người phụ nữ dành cho con cháu nụ cười và giữ riêng nước mắt cho mình. Những người phụ nữ cuối cùng của một Việt Nam trước khi đất nước này bị thống nhất và bị giải phóng. Những người phụ nữ tinh ròng, sống hết mình vì gia đình, chồng con. Những người phụ nữ gánh gồng những binh đao trận mạc, vẫn còn đón hoả châu rơi trên tâm thức mấy chục năm sau, vẫn đón bom rơi đạn lạc dù chồng con ra trận đã mấy chục năm trước. Ở hải ngoại, họ mất luôn cái môi trường xã hội cộng thể của xóm làng, của họ hàng. Trong tuổi già, đời sống trở nên đơn lẻ. Nên những mất mát tăng theo luỹ thừa kép, lũy thừa ba. Trái tim Mẹ già - mênh mông nỗi nhớ, bát ngát niềm đau.


Liệu ai sẽ giữ trái tim Mẹ trong tuổi già bóng xế, xa con xa cháu, xa quê xa nhà? Những người phụ nữ lầm lũi trên lối mòn ký ức lung linh tắt. Trong những lần đi thăm các Viện Dưỡng Lão, tôi vẫn cảm cái quạnh quẽ hắt hiu của một không gian bị xã hội bỏ quên. Bãi đậu xe ở những nơi này thường rất vắng.


Nếu trái đất được giữ bởi trọng lực, thì cuộc đời được giữ bởi lực hút từ trái tim những người Mẹ. Nhưng lực nào sẽ giữ cho những trái tim mẹ già thổn thức nhớ con nhớ nhà khỏi bật ra khỏi nhịp tim mong manh của hoàng hôn đời người? Sẽ có mãi những nhịp ru cuộc đời trong cõi người, mà hai chữ đẹp nhất chính là “Mẹ à!” của con cái trách yêu Mẹ già thích giỡn.


Đời sống ở Mỹ cô quạnh đến chát đắng cho người cao niên. Lần cuối tôi thay Mẹ đến thăm Tết Dì Dượng ở căn hộ gần biển, Dì khóc, đòi về nhà, “Tui muốn về nhà Mẹ tui…” Những chấn thương tình cảm, như những cơn động đất tần số cao, cứ lập lại, lập lại, lập lại. Lập lại, cho đến khi mọi thứ vỡ tan, nhòa đi, trong nước mắt tủi hờn. Xa cha xa mẹ, rồi con cái lấy vợ lấy chồng ra riêng. Nỗi cô đơn ấy, người sống trong đợi chờ, bao giờ mới cạn? Lần tôi mời ghé nhà chơi, Dì ngồi ngoài hàng ba, nói với Dượng:


  • Ở nhà Mẹ, em hay ở với con Lý, anh nhớ không?


Dì hay nhớ chuyện xưa. Nhớ mái nhà thơ ấu. Mái ấm sung túc trước khi Cộng Sản cưỡng chiếm miền Nam. Nhớ Bà Ngoại thương Dì, cưng Dì. “Dì muốn gì, Ngoại cũng cho,” Dì hay nhắc vậy. Ở quê cũ, họ hàng, người quen thật nhiều. Xóm giềng thân thiết. Đời sống gắn bó, người với người. Khi đi tìm tự do, nhiều người Việt phải chấp nhận đánh đổi tất cả những giềng mối thân thiết ấy. Và sự chấn thương tình cảm đó, đối với nhiều người, hầu như không vãn hồi được. Ức chế tâm lý đưa đến niềm đau khôn nguôi. Cách duy nhất là tìm về dĩ vãng, níu lấy thương yêu thưở nào.


Cuộc đời Dì cùng chung tâm sự với những người phụ nữ Việt Nam, một cảnh hai quê, sinh trưởng ở quê mình, mà lưu vong ở quê người. Nên lạc lõng. Bơ vơ. Xa lạ. Càng sống ở xứ người càng lâu, thì càng lạc lõng, buồn tênh. Nên Dì hay đi lạc. Vì tìm hoài không ra cái ngôi nhà tuổi thơ vẫn réo gọi trong tiềm thức. Dượng đi tìm. Con cái đi tìm. Sau nhiều lần đi lạc ở trần đời, Dì đã tìm được đường về nhà thật trên trời.


Dì đã dâng cho Chúa hoa quả đầu mùa. Nay Dì về Nhà Cha, hưởng ân lộc muôn vàn. Xin Chúa thương an ủi Dượng và tang gia trong niềm đau trần thế, và ban cho gia đình hy vọng trong niềm tin muôn đời. Để con cái, cháu chắt, khi nhớ đến Dì, sẽ còn nhớ nụ cười và tính hay đùa nghịch của Dì mà khẽ gọi, “Mẹ à!”

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ban Tổ Chức Diễn Hành Tết xin thông báo đến toàn thể quí đồng hương là cuộc Diễn Hành Tết tại Little Saigon năm nay sẽ bị hủy bỏ vì lý do đại dịch. Thay vào đó, Ban Tổ Chức Diễn Hành Tết sẽ cộng tác với Cộng Đồng Người Việt Nam California và Ủy Ban Dựng Cờ Chính Nghĩa Quốc Gia để treo cờ Việt Mỹ dọc theo Đại Lộ Trần Hưng Đạo (tức Bolsa Avenue) trong khu Little Saigon trong suốt hai tuần, từ trước Tết cho đến mồng 10 Tết.
Sở Xã Hội Quận Cam (SSA) thông báo rằng sở sẽ bắt đầu mở lại bốn văn phòng với chức năng hạn chế, có hiệu lực vào Thứ Hai, Ngày 1 Tháng 2 Năm 2021, theo sự gỡ bỏ lệnh phải ở nhà của của Tiểu Bang. Việc mở cửa trở lại sẽ bổ sung cho cư dân Quận Cam thêm khả năng tiếp cận các phúc lợi trợ giúp công cộng và các dịch vụ liên quan, đồng thời tiếp tục cung cấp các biện pháp giúp duy trì sự bảo vệ của khách hàng và nhân viên SSA trong khi đại dịch COVID-19 đang diễn ra.
Trong khi COVID-19 là ưu tiên hàng đầu đối với tất cả cư dân của California trong năm nay, các chủ nhà và những nhà trồng cây thương mại được nhắc nhở rằng có một loại bệnh thực vật không thể chữa khỏi, bệnh Huanglongbing (HLB) hay còn gọi là bệnh vàng lá gân xanh, vẫn đang đe dọa giống cây cam quýt, vườn tược và nền kinh tế liên quan của tiểu bang. Dịch bệnh HLB lây lan bởi một loại côn trùng nhỏ bé nhưng vô cùng nguy hiểm, giống rầy chổng cánh châu Á (ACP), vì chúng ăn lá cây cam quýt. Bệnh không nguy hiểm cho người hoặc vật nuôi trong nhà nhưng giết chết giống cây trái có múi cam quýt và hiện tại chưa có thuốc chữa. Một khi cây được xác nhận mắc bệnh, chắc chắn cây sẽ chết và phải được loại bỏ khỏi vườn cây càng sớm càng tốt để bảo vệ các cây cam quýt có múi lân cận khỏi bị nhiễm giống bệnh không thể cứu chữa này.
Sau thông báo của Tổng thống Biden, Covered California công bố hôm thứ Năm rằng họ sẽ thiết lập thời gian ghi danh đặc biệt để mang lại cho mọi người nhiều cơ hội hơn để ghi danh bảo hiểm chăm sóc sức khỏe trong khi cả nước tiếp tục đối mặt với đại dịch COVID-19 và kinh tế. suy thoái. Sự việc này diễn ra sau khi tổng thống thiết lập thời gian ghi danh mở đặc biệt trên toàn quốc cho 36 tiểu bang phục vụ thị trường bảo hiểm do liên bang điều hợp và sau khi tuyên bố cam kết thực hiện một chiến dịch tiếp thị để thúc đẩy việc ghi danh.
Hiện nay các nhà hàng và các nơi thờ phượng, các phòng tập thể thao hoặc các rạp chiếu phim chỉ được mở bên ngoài. Các shopping Centers và các tiệm bán lẻ thì được mở bên trong với giới hạn 25% khách vào. Các chợ hoặc cửa hàng tạp hóa thì có thể lên đến 50%. Tuy nhiên các tiệm tóc, nail hay dịch vụ săn sóc da và massage được quyền mở bên trong. Xin lưu ý, sự cho phép mở lại nêu trên đòi hỏi các cơ sở thương mại phải theo các đề nghị an toàn đã được ấn định bởi tiểu bang, quận hạt hoặc thành phố.
Chúng ta đang trải qua một giai đoạn đầy thử thách năm vừa qua do dịch Covid-19, đặc biệt cũng gây ảnh hưởng đối với những sinh viên mới tốt nghiệp đại học và tìm kiếm cơ hội làm việc. Vì vậy, Thành phố Garden Grove sẽ tổ chức Lễ Tuyên Dương Các Sinh viên Tốt nghiệp tại Garden Grove vào tháng Năm tới đây qua mạng (virtual event).
Dự báo có thêm các trận mưa bão mùa đông ở miền Nam, quý vị và gia đình có thể làm theo chín bước sau đây để giữ an toàn. Khi có mưa bão lớn và lũ lụt, điều quan trọng là phải lập kế hoạch từ trước và chuẩn bị sẵn sàng. Hãy làm theo những lời khuyên này để giúp đảm bảo rằng quý vị và người thân được an toàn và thoải mái khi các trận bão xảy ra ở Miền Nam California.
Vào chiều ngày 24-1-2021, một nhóm người Mỹ gốc Việt đã mang thức ăn đến tặng cho khoảng một trung đội của Guam National Guards đang dưỡng sức ở khách sạn Hyatt tại National Harbor, Maryland. Chỉ huy trung đội này là hai đại úy Atalib và Campell. Sinh hoạt ý nghĩa này do ông Hoàng Duy Linh khởi xướng và tổ chức. Ông là một người rất năng động, từng ra tranh cử chức nghị viện quận Fairfax, Virginia.
Tại đây mọi người đã cùng nhau chuẩn bị hằng trăm phần ăn tươi với những thức ăn ngon mua từ Costco và các khu chợ Việt, Mỹ cùng các nhà hàng. Tất cả được bỏ vào hộp riêng mỗi phàn ăn cũng như quà tặng vào một túi cho mỗi người, mỗi phần ăn trị giá là $5.00. Sau khi vào hộp xong, tất cả quý thiện nguyện viên chia nhau lãnh một số phần ăn lên xe đem đi phân phát cho những người vô gia cư đang sống rải rác khắp nơi trong một số các thành phố thuộc Quân Cam.
Chương trình Ước Mơ Việt sẽ tổ chức CHƯƠNG TRÌNH CHÚC TẾT TÂN SỬU để con em chúng ta vẫn được vui hưởng không khí ngày Tết. Qua màn ảnh ZOOM của chương trình Ước Mơ Việt này, các gia đình Việt Nam ở hải ngoại từ khắp mọi nơi trên thế giới sẽ: - trao đổi với nhau về những sinh hoạt, phong tục ngày Tết, những câu ca dao, tục ngữ, hay những bài đồng dao về Tết, về con trâu. - chúc Tết ông bà, cha mẹ, họ hàng ... và sẽ được nhận phong bao mừng tuổi. - mặc áo dài - hát nhạc Xuân giúp vui (nếu muốn, không bắt buộc).


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.