Hôm nay,  

Thăm Những Cơ Sở Của Chính Phủ

11/08/202010:34:00(Xem: 4620)

 unnamed (1)

                                                           

   Làm đại Bồi Thẩm Đòan là một việc  tình nguyện, nhưng phải thi, phải qua nhiều giai đọan thử thách,  và  vượt nhiều đối thủ mới được chọn lựa, sau giai đoạn  tranh tài rồi bắt thâm, hên xui may rủi, tùy theo số phận của mỗi người.

  Ứng cử viên là những người phải giỏi, có nghề chuyên môn, có kinh nghiệm trong đời sống, có bằng cấp của đại học  Mỷ, ứng cử viên hàng ngàn người, nhưng cuối cùng 19 ngừơi thắng cử, 11 dự khuyết, nếu có người nào chết hay từ chức thì người dự khuyết được làm việc thay thế cho những người bất trắc đó nhưng nhiệm kỳ  làm đại bồi thẩm đòan của tôi, không có ai bỏ dỡ giữa chừng hay ai chết nên 11 người dự khuyết không có cơ hội để phục vụ trong ngành đại Bồi thẩm đòan.

    Có người  hỏi: đại bồi thẩm đoàn và bồi thẩm đoàn khác nhau như thế nào? 

   unnamed (2)
 Đại bồi thẩm đoàn phải ứng cử, phải nộp đơn, phải viết bài, phải trả lời những câu phỏng vấn của đoàn chánh án , phải làm việc thời gian là 12 tháng, sau khi được chọn làm đại bồi thẩm đòan phải được huấn luyện một ngày 8 giờ đồng hồ , trong vòng 2 tuần lễ có nhiều  người có liên quan đến luật pháp hướng dẫn. để có khả năng và kiến thức  xử kiện, 19 người  làm việc trong một phòng rất lớn ở toà án,  đủ tiện nghi  mọi người có một computer  để  trước mặt, có 6 uỷ ban, mỗi đại bồi thẩm đoàn là thành viên của 2 ủy ban, những uỷ ban như : xã hội, nhân duyên,   tội phạm,những đề nghị đặc biệt, v.v... 

    Trong những bài trước KMD đã mời qúy đồng hương cùng bay với Cảnh Sát tư pháp, đại bồi thẩm đoàn trên vùng trời của quận Cam, gồm  34 thành phố , thăm nhà tù của tiểu bang, của liên bang của quận Cam, bây giờ mời qúy đọc giả  đi thăm những cơ sở hành chánh của quận Cam, như cơ sở chua lua, nhà tam tru cho những  phụ nữ bị chồng hành hạ, những cơ sở nuôi xúc vật, sở Cảnh Sát,  bộ y tế, v.v...

unnamed (3)
Sự khác biệt của đại bồi thẩm đòan và bồi thẩm đoàn nhiều lắm, 
bồi thẩm đòan là hằng năm tòa án lấy tên một số người , mời  họ tới tòa, nhân viên của tòa phỏng vấn họ, một lúc có thể cả trăm người đến, người được chọn lựa không nhiều chừng 7 người, 13 người tùy theo thành phố, quận hạt, v.v...

 Người đang làm công chức , từ chức  thì hãng, hay chính phủ trả lương, còn lại những người khác không đi làm thì miễn phí,  người làm bồi thẩm đoàn phải là công dân Mỹ , phải có tín chỉ tốt, có kiến thức chuyên môn, v.v..., đại bồi thẩm đoàn hay bồi thẩm đoàn là công việc danh dự ( hornorable job ) nhưng có mấy người  thích làm  việc này, nhiều người trả lời như không thông thạo tiếng Anh để  từ chối, hay công việc tự túc không thể làm đựơc. 

    Tôi thường đề nghị đồng hương của mình nếu được chọn làm bồi thẩm đòan nên  vui vẻ nhận lời, cuộc tuyển chọn rất khó, đâu phải ai cũng được chọn, làm việc mới sẽ học hỏi nhiều điều hay,  quen được nhiều người giỏi , tại sao mình lại từ chối chứ?

  Nếu không làm đại bồi thẩm đoàn làm sao có cơ may đi thăm tất cả nhà tù, nhà tù liên bang, tiểu bang, của quận Cam, làm sao thăm được những cơ sở của chánh phủ ?

   Nhờ làm đại bồi thẩm đoàn tôi được đi thăm nhiều cơ sở của chính phủ,  được biết những điều tôi chưa từng biết như đi thăm nhà tạm trú của phụ nữ bị chồng  bạc đãi, nhà tạm trú của phụ nữ bị bạc đãi rất tiện nghi, tôi gặp những phụ nữ bị chồng đánh xưng mặt,  gãy tay, què chân. 

unnamed (4)
Tôi gặp một phụ nữ băng ở tráng, người phụ nữ này kể như sau:

- Chồng em quýnh em, em dẫn con ra đường, định về nhà cha me nhưng mắc cỡ vì ngày xưa mẹ em khuyên em đừng lấy ông chồng này,  vì mẹ em nhìn tướng tá thấy không được, khi bị hoạn nạn, bị quýnh em nghĩ đến những lời mẹ em nói, nhưng em mắc cỡ với anh chi em của em, em không về nhà  em dẫn con nhỏ, bồng con trên tay đi lang thang vừa đi vừa khóc,  mấy đứa nhỏ thấy mẹ khóc chúng khóc theo, may mắn gặp ông Cảnh Sát, ngừng xe lại hỏi, em kể chuyện tình cảnh này,   ông Cảnh Sát chở em đến nơi cư trú này , cho nên bây giờ em ở đây.



   Cô gái kể bằng tiếng Việt với tiếng khóc nức nở, những đại bồi thẩm đoàn khác không hiểu gì nhưng trong mắt của họ , chúng tôi cũng thấy được sự xúc động ở đó .

    Chúng tôi cũng được hứơng dẫn thâm những nhà nuôi xúc vật , những con chó chạy hoang được   lụm đêm về nuôi, được chăm sóc rất kỹ, ăn uống, tấm rửa, thuốc khám bác sĩ,  mèo , chó ở xứ sở a có khác,  tự nhiên tôi thấy bùi ngùi trong lòng rằng ở những nước đang phát triển như Phi Châu, Á Châu người còn không có ăn huống gì có thuốc uống khi bệnh.
                              

   Một ngày đẹp trời Đại bồi thẩm đoàn đi thăm sở y tế, đi  đến đâu chúng tôi cũng được đón tiếp một cách nồng hậu,   theo Hiến Pháp Hoa Kỳ Đại Bồi Thẩm đoàn là tai là mắt của dân, thì phải được đón tiếp, khi về mỗi ủy ban đều làm phúc trình,  phúc trình với ai, với  Chánh Án, cố vấn của Đại Bồi  thẩm đoàn, và với chủ tịch chánh án đòan .

    Thành phần của đại bồi thẩm đoàn là Cảnh Sát trưởng hưu trí, là cựu Đại uý CẢnh SÁt tư pháp, bác sĩ giám đốc bênh viện hưu trí, ký giả của nhật báo lớn ở Cali, nhà văn, thương gia, v.v...
  

Đến với  sở y tế,  su khi nghe chuyên viên của sở trình bày về y tế, về sự giúp đỡ của chánh quyền với người  dân  có lợi tức thấp, tôi học hỏi được  nhiều điều hay ở đây, tôi hiểu rõ những điều chưa từng biết, chính phủ giúp rất nhiều cho dân, người dân bất hợp pháp, khi có bầu gần ngày sinh vào bệnh viện, bất  cứ bệnh viện nào cũng phải giúp đỡ người phụ nữ này, và người di dân bất hợp pháp cũng được giúp đỡ như nhau về y tế. Vì  quá nhân đạo cho nên nhiều khi đưa đến sự lừa dối đã xảy ra và   tiếp  tục xảy ra, người bệnh, hay các bà bầu đến bệnh viện , bệnh viện không được từ chối chăm sóc cho bệnh nhân  dù họ không có bảo hiểm,không có medical , medicare, v.v...

   Người đóng thuế thì vẫn đóng thuế, người hưởng phúc lợi về y tế, xã hội của chính phủ vẫn hưởng đều đều, có những người được lãnh Housing qua  bao nhiều đời vẫn tiếp tục được  hưởng phúc lợi này.

 unnamed
 Ngày xưa ít người xin trợ cấp tiền nhà vì lợi tức  thấp , xin được ngay trong vòng mấy tháng hoặc một năm , càng ngày người xin trợ cấp tiền thuê nhà càng nhiều nên phải đợi lâu hơn, bây giờ trung bình phải 10-11 năm, than ôi, nhiều người xin được trợ cấp tiền nhà được  người xin tiền trợ cấp đó đã  qua đời khi đơn xin được chấp nhận, nhưng dành vậy  thôi,  có người được chính phủ giúp cho tiền mướn nhà, con lớn lên có công ăn việc làm  ra khỏi nhà, ho không khai báo vẫn tiếp tục lãnh trở cấp như cũ,  có người xin được nhà  4 phòng,   đông người trong gia đình ở 2 phòng còn 2 phòng kia cho thuê lấy tiền mặt,nhưng nào ai biết ? Nếu có người biết tố cáo, chính phủ điều tra sự thật thì người hưởng trợ cấp nhà phải đền tiền và ...

Nếu đồng hương biết được quyền lợi mình được hưởng, khám bệnh miễn phí , trợ cấp tiền nhà, nên biết để mình có đủ điều kiện để hưởng phúc lợi  thì tại sao không hưởng những gì mình có thể hưởng chứ ? 

 Con mình, cháu của mình  sẽ đi làm và đóng thuế mà.

     Nếu quý đồng hương muốn làm một chút gì để trả ơn người Mỹ và nước Mỹ đã cưu mang mình đến đây, định cư, giúp đỡ mình lúc ban đầu nếu có cơ hội nên làm bồi thẩm đoàn, đại bồi thẩm đòan.

 Qúy vị sẽ học được nhiều điều hay ở ngành này. Làm Đại bồi thẩm đoàn không chỉ bỏ tù tội phạm về hình sự và dân sự mà học  và biết nhiều điều về hành chánh, về phúc lợi mà người dân được hưởng mà từ xưa đến giờ mình chưa hề biết.

    Chúc quý đồng hương nhà nào cũng có con vào hành pháp , lập pháp và tư pháp  để giúp đồng hương của mình.

  

Orange County ngày 10 tháng 8 /2020 

  KIỀU MỸ DUYÊN 

   [email protected]

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhà tôi ở Tuy Hòa thuộc Miền Trung nằm sát con sông nhỏ cho nên mỗi năm vào mùa mưa khoảng tháng 9 tháng 10 là lụt; có năm lụt nhỏ có năm lụt lớn. Nhìn con sông trở nên vạm vỡ, nước chảy cuồn cuộn trôi ra biển mà hiểu được sức mạnh của thiên nhiên.
Tin tức từ báo chí và các nguồn tin từ các trang mạng Việt Nam toàn cầu cho biết mưa lớn và lũ lụt tàn khốc đã tràn ngập khắp các tỉnh miền Trung và Nam Trung Bộ Việt Nam (Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên - Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên) từ ngày 07.10.2020
Văn phòng Dân Biểu Liên Bang Harley Rouda sẽ tổ chức văn phòng di động để phục vụ cử tri Địa Hạt 48 tại vùng Little Saigon vào ngày Thứ Bảy mỗi tuần trong tháng 10.
Ban Phục Vụ Cộng Đồng Thành Phố Garden Grove xin giới thiệu đến cộng đồng và các em nhỏ chương trình ‘Jack O’Lantern Jamboree’ nhân mùa Halloween năm nay. Chương trình được điều chỉnh để giữ an toàn và bảo vệ sức khỏe theo những quy định Tiểu bang giữa dịch Covid-19, và được tổ chức vào Thứ Sáu, 23 tháng 10 tại Garden Grove Park, địa chỉ là 9301 Westminster Boulevard.
Caltrain - một huyết mạch quan trọng cho hành khách đi lại giữa San Francisco, vùng Peninsula và Silicon Valley - đang ở trên bờ vực bị đóng cửa. Nó chủ yếu dựa vào doanh thu vé mà số lượng hành khách lại bị giảm mạnh vì đại dịch. Nhưng hàng ngàn công nhân cần thiết phải phụ thuộc vào nó mỗi ngày vì họ không có điều kiện làm việc tại nhà, và một khi đại dịch chấm dứt, nhu cầu đi lại đối với các dịch vụ Caltrain sẽ quay trở lại.
Các Viên chức Đắc cử của AAPI, các Lãnh đạo Cộng đồng và những Người Nổi tiếng kêu gọi những Người Ủng hộ ủng hộ cơ hội bình đẳng cho mọi người bằng cách bỏ phiếu Có cho Dự Luật 16
Tại khu đậu xe Catinat Plaza, trên đường Bolsa, Thành Phố Westminster vào lúc 10 giờ sáng Thứ Bảy ngày 10 tháng 10 năm 2020, một số đông đồng hương người Việt tỵ nạn cộng sản (đa số là giới trẻ) đã tham gia cuộc biểu tình tuần hành để vận động cử tri bỏ phiếu cho liên danh Phó Tổng Thống Joe Biden và Thượng Nghị Sĩ Kamala Harris
Sáng ngày Thứ Sáu mùng 9 Tháng 10 Năm 2020, tôi đến căn phòng số 1 thuộc Peek Family Funeral, thành phố Westminster, nam California, rất sớm để viếng anh Huỳnh Văn Kiên lần cuối.
Trước sự việc nêu trên, Nghị Viên Diedre Nguyễn Thu-Hà mạnh dạn lên tiếng: “Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã trắng trợn vi phạm quyền tự do phát biểu chính kiến của người dân. Bóp nghẹt tự do báo chí trong nước và đàn áp những người cô thân cô thế, vì Phạm Đoàn Trang chỉ còn một mẹ già năm nay đã 80 tuổi và ba năm nay bà phải xa con, vì Phạm Đoan Trang luôn bị theo dõi, rình rập nên cô đã phải lẩn tránh công an Việt Cộng”.
Ban Chăm sóc Động vật Garden Grove (Animal Care Services) vẫn đang hoạt động và cung cấp các dịch vụ trong thời gian COVID-19, và cư dân được khuyến khích xin giấy phép (license) và đăng ký (register) thú nuôi của mình, đồng thời làm triệt sản (spay/neuter) chó và mèo của họ để giảm số lượng thú nuôi không có người chăm sóc.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.