Hôm nay,  

Tìm Về Cội Nguồn

21/08/202419:32:00(Xem: 1993)

Phi,-chàng-trai-trẻ-đi-tìm-cội-nguồn-của-mình.
Phi, chàng trai trẻ, đi tìm cội nguồn của mình.
           
- Cô ơi, con học xong 4 năm đại học, con nghỉ 1 năm trước khi học Master, vì con muốn để thì giờ đi tìm ba con.
           
Giọng nói tiếng Việt rất chuẩn ở đầu giây bên kia của một chàng trai trẻ, giọng nói reo vui. Sinh ra ở Mã Lai trong trại tị nạn, cha định cư ở Úc vì có cha mẹ, anh em định cư ở Úc, mẹ định cư ở Hoa Kỳ. Người con trai và người con gái gặp nhau trong trại tị nạn ở Mã Lai, sinh ra đứa con trai, không có giá thú, mạnh ai nấy chọn con đường của mình.
           
Đứa trẻ sinh ra không có cha. Ông nội chết ở trại tị nạn, bà nội và các bác, chú, cô, đều định cư ở Úc. Đứa trẻ cùng mẹ định cư ở Hoa Kỳ. Sau một thời gian ngắn, người mẹ kết hôn với một người tị nạn Việt Nam có nhà cửa, làm nghề chài lưới, quanh năm suốt tháng ở dưới tàu ngoài biển, phải cưới ngay để ra biển tiếp tục làm nghề đánh cá, 6 tháng mới trở lại đất liền.
 
 
Phi-đến-thăm-Kiều-Mỹ-Duyên-tại-văn-phòng.
Phi đến thăm Kiều Mỹ Duyên
           
Chàng trai dễ thương, tìm về cội nguồn nói tiếp:
           
- Tháng 11/2024, con sẽ sang Úc gặp bà nội, các chú bác, cô dì, cậu mợ, rồi sẽ về Việt Nam gặp các cô và bà con. Con đã đi Houston gặp ông Hiền, em ruột của bà nội. Con sẽ đi Las Vegas, Oregon và nhiều tiểu bang khác để gặp ba của con.
           
Chàng trai trẻ sinh ở Mã Lai, định cư ở Mỹ lúc 1 tuổi, nói tiếng Việt rất rành. Một mình, một xe đi tìm thân nhân để gặp gỡ để nhìn bà con làm tôi xúc động.
 
Chánh-Lục-Sự-Hugh-Nguyễn-và-cha-của-ông,-ông-Roy-Patterson-3
Chánh Lục Sự Hugh Nguyễn và cha của ông, ông Roy Patterson.
         
Tôi cũng hiểu tại sao có những người con mà tôi đã gặp ở Mỹ đi tìm cha suốt mấy chục năm, khi gặp được cha của mình thì ôm cha mà khóc nức nở như Hiếu Nguyễn, làm chánh lục sự ở Orange County, tìm cha ròng rã 40 năm, khi bố của Hiếu Nguyễn rời Việt Nam bỏ lại vợ con.
           
Hiếu có khuôn mặt giống Mỹ, sau năm 1975, những đứa trẻ cùng xóm gặp Hiếu hay đánh Hiếu và chế nhạo: con rơi, con rơi. Sau khi được định cư ở Hoa Kỳ theo diện con lai, Hiếu đi học và đi làm. Không lúc nào Hiếu không nghĩ đến việc tìm cha, ít nhất cũng gặp cha một lần trong đời. Nhiều đứa trẻ con lai Việt Nam ở khắp nơi trên thế giới mơ ước được gặp cha của mình.
 
Chánh-Lục-Sự-Hugh-Nguyễn-và-cha-của-ông,-ông-Roy-Patterson-2
Chánh Lục Sự Hugh Nguyễn và cha của ông, ông Roy Patterson. (Hình chụp trước tượng đài Chiến Sĩ Việt Mỹ)
           
Riêng người trẻ tên Phi, đi khắp nơi trên thế giới để tìm bà con của mình, dù cha một nơi, con một nẻo, nhưng Phi vẫn giữ được họ cha của mình, vẫn liên lạc được với gia đình bên nội thường xuyên. Đó cũng là phúc đức của một đứa trẻ không cha. Cha kế quanh năm suốt tháng ở trên biển, bắt cá, bắt tôm. Bất kể đứa trẻ nào thiếu tình thương của cha hoặc của mẹ cũng là điều bất hạnh. Bất hạnh lớn nhất của một đứa trẻ không có tình thương của ông bà, cha mẹ. Người lớn cũng cần tình thương huống hồ những đứa trẻ mới 1 tuổi. Tình mẹ không chưa đủ, tình cha không cũng không đủ, gia đình phải có ông bà, cha mẹ. Hạnh phúc thay cho những đứa trẻ nào sinh ra được ở gần ông bà, cha mẹ.
 
Kiều-Mỹ-Duyên-và-Phi,-chàng-trai-trẻ-đi-tìm-cội-nguồn-của-mình.
Kiều Mỹ Duyên và Phi, chàng trai trẻ đi tìm cội nguồn của mình.
            
Phi, người trẻ đi tìm nguồn cội của mình, cao lớn, khuôn mặt lúc nào cũng vui tươi. Cháu nói:
           
- Con đọc được tiếng Việt.
           
Mắt cháu thật to, thật sáng, lạc quan, một mình một xe đi xuyên bang để tìm bà con. Phi sẽ đi Úc và về Việt Nam trong năm nay.
           
Tự nhiên tôi thấy thương người trẻ này. Tôi nói:
           
- Con nghỉ ngơi đi, rồi lên đường.
           
Trời nóng trên 80 độ ở Orange County, ở Las Vegas hơn 110 độ. Đường thì xa, một mình lái xe đã nói lên ý chí của người trẻ muốn làm điều gì đó thì làm được thôi.
            
Những người trẻ bây giờ tìm về cội nguồn nhiều lắm. Thỉnh thoảng, đọc trên báo, nghe trên radio, nhìn trên TV, thấy con tìm cha, tìm mẹ thật nhiều. Hy vọng những người tìm thân nhân sớm gặp được thân nhân. Mong mọi cuộc đoàn tụ sẽ được tốt đẹp.
           
Câu châm ngôn của Pháp muốn là được, hy vọng Thượng Đế sẽ cho người có lòng sẽ được toại nguyện. Bây giờ, phương tiện truyền thông rất phong phú, bên này, bên kia quả đất có thể nhìn thấy nhau qua điện thoại, qua facebook. Mong gia đình đoàn tụ, thân nhân gặp nhau, vui vẻ và hạnh phúc với nhau. Nếu thế gian này mọi người thương yêu nhau, đùm bọc lẫn nhau, người thương người thì không có chiến tranh, không có giết hại lẫn nhau vì quyền lợi vật chất. Nếu người nào cũng có niềm tin ở Đấng Tối Cao thì sẽ sống hạnh phúc, và bình thản ở tâm hồn. Mong lắm thay!
           
Còn biết bao nhiêu người trẻ tìm về cội nguồn, những em trong cô nhi viện được Mỹ bảo lãnh, những người trẻ trên đường vượt biên cha mẹ bị hải tặc giết chết, hoặc đi đường bộ, ông bà, cha mẹ bị giết chết còn lại những đứa trẻ bơ vơ. Những đứa trẻ trong các cô nhi viện được người ngoại quốc nhận làm con nuôi, bây giờ lớn lên có trí khôn, muốn tìm ông bà, cha mẹ của mình. Hàng ngày, có các cơ quan từ thiện quốc tế tìm thân nhân cho những người nhờ thử máu. Có người vừa tìm được cha thì ra nghĩa trang thăm mộ cha của mình. Thê thảm thật!
           
Hy vọng người trẻ Phi tìm được thân nhân ruột thịt của mình ở Úc, Việt Nam và Hoa Kỳ. Không có người nào không cảm động khi thấy một người trẻ bỏ học 1 năm để tìm thân nhân, tìm nguồn cội của mình.
           
Người trẻ đưa cho tôi xem một tấm hình trong điện thoại cầm tay:
           
- Bà ơi, đây là ông bà nội con. Bà xem con có giống ông nội con không? Bà nội con học chương trình Pháp, ông con là hiệu trưởng một trường Pháp, ông nội là sĩ quan, du học ở Hoa Kỳ.
           
Người trẻ này nói reo vui trong niềm hạnh phúc:
           
- Bà xem con giống ông nội không? Giống lắm phải không?
           
Đó là một đứa trẻ không có tình thương của đại gia đình. Còn nhiều người có ông nội, bà nội, ông ngoại, bà ngoại mà không thăm viếng, không chăm sóc, lạ thật? Đến một lúc nào đó, người ta sẽ thấy có một thứ là tình cảm thiêng liêng không có không được. Nhiều khi nhu cầu là tình cảm gia đình, tiềm ẩn trong tiềm thức đến lúc nào đó sẽ thức dậy.
            
Biết bao nhiêu đứa trẻ ở trong cô nhi viện ở Việt Nam được cha mẹ đến từ khắp nơi trên thế giới đem về nuôi, khi lớn lên cha mẹ nuôi đưa về Việt Nam để tìm cha mẹ ruột. Những đứa trẻ được bồng đi ngày 30/4/2975, sau khi trưởng thành biết mình là người Việt Nam tìm về cội nguồn. Có những em may mắn sau nhiều năm vất vả tìm kiếm, nhờ những hội từ thiện, Hồng Thập Tự quốc tế, đã tìm được người thân nhờ thử máu. Phước đức thay cho những người nào tìm được ông bà cha mẹ của mình. Thương thay cho người tìm được ông bà cha mẹ thì ông bà cha mẹ đã ra người thiên cổ. Quỳ trước mộ tạ ơn cha mẹ đã sinh mình ra đời nhưng tiếc thay không có cơ hội để trả hiếu.
           
Mùa Vu Lan là mùa báo hiếu, tất cả các chùa đều tổ chức đại lễ Vu Lan trong nước cũng như ngoài nước, Phật tử nào cũng về chùa, lạy Phật, cầu cho ông bà cha mẹ của mình sức khỏe, sống lâu trăm tuổi với con cháu của mình. Nếu người nào ông bà cha mẹ đã quá vãng, thì cầu cho ông bà cha mẹ của mình được tiêu diêu nơi miền Cực Lạc.
           
Cầu chúc tất cả mọi người trên thế giới sum họp với người thân của mình trong những ngày lễ, ngày Tết, ngày hội. Cầu chúc cho những người không may mắn thiếu tình thương của gia đình sẽ tìm được người thân và sống thương yêu đùm bọc lẫn nhau.
  
Orange County, 8/2024
KIỀU MỸ DUYÊN

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
VVNM 2025 đánh dấu cột mốc 25 năm thành lập giải thưởng văn học lâu đời nhất của người Việt hải ngoại, lồng trong lịch sử 50 năm người Việt tị nạn. Trong hơn 14,600 trang sách là những câu chuyện của đủ loại ký ức, cảm xúc, có đủ cay, đắng, ngọt, bùi. Có những mất mát; chia xa, có những đoàn viên, thành tựu.
Khách yêu nhạc từ Việt Nam từng biết đến chương trình Vietnam Idol và các ca sĩ đoạt giải qua các năm mà trong đó nam ca sĩ Quốc Thiên là người lãnh giải nhất năm 2008. Quốc Thiên nổi bật trong kỳ thi nhờ giọng ca thật mạnh và đặc biệt trầm ấm. Anh có vẻ sở trường và trình bày thật xuất sắc nhiều bài tình ca, tuy nhiên trong thời gian đầu, hình ảnh một ca sĩ nghiêm nghị, chững chạc có vẻ không thích hợp với anh nên anh đã không thu hút khán giả cho lắm. Ý thức điều đó, Quốc Thiên đã “lột xác”, thay đổi cả từ diện mạo đến cách trình bày, tiếp cận khán giả trên sân khấu và trong rạp. Quốc Thiên đã được khán giả ưu ái đặt cho hỗn danh “Dì Lệ” khi anh bắt đầu thi thố tính chất hài hước, dí dỏm với hơi hướm tưng tửng khiến khán giả cảm thấy gần gũi hơn với anh.
Pechanga Resort Casino mang đến số tiền mặt và EasyPlay khổng lồ trong tháng 12 này với chương trình Xổ Số Triệu Đô Ngày Lễ. Để có cơ hội trúng thưởng, khách thăm chỉ cần đăng ký thẻ Pechanga Club, chơi các máy kéo hoặc bài bàn yêu thích của mình trong tháng 12, rồi đến sòng bài vào mỗi thứ Bảy trong suốt tháng để kích hoạt vé số và xem liệu tên mình có nằm trong danh sách người chiến thắng.
Vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật ngày 23 tháng 11 năm 2025, tại hội trường Westminster Civic Center số 8200 Westminster Blvd, Thành Phố Westminster. Hội Sinh Viên UCLA (Việt Nammse Community Health At UCLA) đã tổ chức Hội Chợ Y Tế miễn phí. Tiếp xúc với Cô Tracy Nguyễn BS. Nhi Khoa, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Hội Sinh Viên UCLA, Trưởng ban tổ chức Hội Chợ Y Tế 2025 được cô cho biết: “Liên tục trong 20 năm qua hội đã tổ chức mỗi năm 3 lần hội chợ Y Tế để giúp cho đồng hương cũng như cư dân không có điều kiện khám chữa bệnh, lần nầy là lần thứ 3 của năm 2025. Tham gia hội chợ Y Tế kỳ nầy có hàng trăm Bác Sĩ, Nha Sĩ, Dược Sĩ, chuyên viên kỹ thuật và Sinh Viên các ngành.”
Sau hơn nửa năm chuẩn bị, buổi Hội ngộ Quân Y-Nha-Dược sĩ đã được tổ chức ngày chủ nhật 09/11/2025 tại nhà hàng Sea Palace, Anaheim, California. Khởi đầu từ việc thành lập Diễn đàn Cựu Sinh Viên Quân Y Hiện Dịch năm 1970, nhóm đã nối kết được và mở rộng mối dây liên lạc giữa các y-nha-dược sĩ hiện dịch (tình nguyện chọn con đường binh nghiệp từ khi còn là sinh viên) trong Quân lực VNCH. Trong những năm qua, đôi lần có những kỳ đại hội Y Nha Dược, nhưng năm nay, để ghi dấu 50 năm kể từ ngày phải ly tán, Diễn Đàn CSV/QYHD đã dự trù tổ chức một buổi Hội ngộ rộng lớn, mang ý nghĩa đặc biệt.
Triển lãm và hội thảo kết thúc vào chiều ngày Chủ Nhật 23/11/2025, nhưng dư âm của nó chỉ mới bắt đầu. Khắp nơi trên mạng xã hội, những bài tường thuật, những mẩu đối thoại được mở ra.
Hiểu rõ về bảo hiểm, quyền lợi và cách sử dụng dịch vụ y tế là điều cần thiết để mỗi người có thể chủ động hơn trong hành trình chăm sóc sức khỏe cho bản thân và gia đình.
Hội Đồng Hương Quảng Nam Đà Nẵng do Giáo Sư Đoàn Ngọc Đa làm Hội Trưởng cùng các thành viên trong Ban Chấp Hành, Ban Cố Vấn sau nhiều phiên họp đã đứng ra vận động với đại diện các trường Trung Học Quảng Nam, Quảng Tín, Đà Nẵng và thân hữu tổ chức ngày Hội Ngộ Liên Trường 2025, đây cũng là dịp để tưởng niệm 50 năm sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975.
Vào mùa lễ Giáng sinh năm nay, Thành phố Garden Grove mang đến cộng đồng chương trình ‘Winter in the Grove’, sẽ được tổ chức vào ngày Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2025, từ 3:00 giờ chiều tới 7:00 giờ tối, tại khuôn viên Village Green Park, địa chỉ 12732 Main Street.
Ngay tuần lễ trước Lễ Tạ Ơn, tại trung tâm thành phố Los Angeles diễn ra một sự kiện làm xúc động những người tham dự. Vào trưa ngày Chủ Nhật 16 tháng 11 năm 2025, 711 chiếc ghế trống, trên đó đặt một cành hoa hồng vàng, đã được sắp xếp ở khu vực trước văn phòng Sở Giao thông Vận tải California (Caltrans), tượng trưng cho 711 nạn nhân đã chết vì tai nạn xe cộ trong năm 2024 ở Quận Los Angeles. Gia đình của những nạn nhân đã trưng bày di ảnh, kỷ vật của người thân xung quanh những chiếc ghế. Khá nhiều nạn nhân là trẻ em.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.