Hôm nay,  

Sống Được Hay Sao?

07/08/200600:00:00(Xem: 2744)

Nhạc Trọng, người ở Tây An, thích bàn chuyện thơ văn thi phú. Chẳng may cha mất sớm lúc Trọng còn trong bụng, nên mẹ Trọng càng thương yêu. Cố gìn giữ đứa con của mình nhiều hơn nữa.
Ngày nọ, mẹ của Trọng có chuyện đến chốn Thiền môn, thấy người ở đó ăn nói nhỏ nhẹ, cư xử đàng hoàng, đã vậy nét mặt đầy tràn phúc hậu, bèn phớn phở tâm can, thì thào tự nhủ:
- Đằng sau vinh hoa phú quý là những thảm kịch, đang đón chờ những kẻ ham vui. Con mình, cho dầu đứt ruột đẻ ra - cũng không thể thay nó mà giảm bớt sự đau lòng cho được - nên chi ta phải đường xa tính trước, để lúc chào đời con khoan khoái được vui, thì phận mẫu thân mới yên lòng đó vậy. Chớ đến lúc đau thương rồi than trời trách đất, thì Cậu Bà dẫu hiền cũng chẳng thể nào cải số được đâu!
Nghĩ vậy, bèn tất tả đi về cuối bếp, thấy rau quả đầy bàn, mà món ăn hàng chục loại cứ bày ra tới tới, liền đến xin mà học, những mong kiêng ăn mặn sẽ giúp con sống đời hòa hoãn, quên chuyện ghét ghen, mà an lành tâm tính.
Khi Trọng lớn lên, lại thích đàn đúm bạn bè, thêm ham rượu chè ăn uống, lại không khoái đồ chay, nên tính tình vì đó mà không được như mẹ già mong muốn. Ngày nọ, Trọng đến núi Lao Sơn coi đá gà, bất chợt đi ngang Hà Thanh Cung, thấy một người con gái mặc áo trắng đang lượn ở vườn hoa, bèn bần thần đứng ngó. Bụng nghĩ thầm:
- Ở nơi thanh vắng này. Sao lại có người đẹp quá chời như thế"
Rồi đực mặt ra mà ngó, đến lúc người con gái vào nhà, mới thờ thẫn tìm nhà trọ mà nghỉ. Qua ngày mai, Trọng lại đến chốn cũ, núp ở bụi cây, bất chợt thấy cô gái ấy cùng một người con gái mặc áo hồng đi lại, bèn nhô đầu ra mà nhìn cho kỹ, bỗng cô gái áo hồng hốt hoảng nói:
- Ở đây có người. Phải dzọt đi thôi!
Rồi nắm tay nhau mà chạy. Trọng điếng cả người. Phần chưa mãn nhãn, phần tiếc thời gian hội ngộ không lâu, bèn ra sức mà rượt, nhưng hai cô gái ấy đã vào nhà, liền bực tức nói:
- Chưa bày tỏ được lời nào, đã vội biến đi, thì còn nước nôi gì được nữa" Thôi đành nhờ cây cỏ bắc nhịp cầu nối tiếp, để mai này đôi trẻ được gặp nhau, thì chuyến đi chơi mới ngon lành hết ý.
Đoạn, móc trong túi ra con dao nhíp, khắc vào thân cây hai câu thơ của Huy Cận: Một hôm trận gió tình yêu lại, đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư, rồi lê chân về gác trọ, mà nghe hồn đau điếng. Tưởng như thuở cha đi bán muối cũng không buồn như vậy!
Mấy ngày sau, Trọng đang ngồi uống cà phê buổi sáng, bất chợt thấy cô gái áo trắng xách giỏ đi chợ phiên, bèn lúc thúc chạy theo, lẹ miệng nói rằng:
- Tiểu sinh họ Nhạc, tên Trọng, ở đất Tây An. Không ngờ đến đây gặp được phân nửa thân xác của mình, đến nỗi lúc nào cũng mơ tưởng được xách giày cho người đẹp. Chẳng muốn về quê, lại càng không thích chuyện cưới xin với người bên xứ đó.
Cô gái liếc Trọng một hơi mấy cái, rồi nhỏ giọng nói:
- Tiện thiếp là Ngọc Hương, buổi đầu tiên tưởng chàng là cướp cạn, khiên lòng hoảng sợ ối chao là vô số. Nào hay chàng cũng là người tao nhã, biết chuyện thơ văn, lại khéo mượn cây kia trải phơi niềm tâm sự, khiến thiếp dẫu muốn lơ mà lòng cứ vướng. Muốn yên lặng với tình mà sóng vẫn đập dzô. Muốn khỏi phải trở trăn mà không làm sao đặng…
Trọng nghe Ngọc Hương giải bày như vậy, lòng mừng hơn trúng số, bèn nắm vội đôi tay. Tha thiết nói:
- Được mỹ nhân để ý đến, lòng luống cảm động. Tự nghĩ tài hèn không xứng đáng, ai dè mộng ước là đây. Tưởng nghĩ cha sống lại cũng khó mừng hơn thế!
Rồi nắm chặt đôi tay không thèm buông ra nữa. Ngọc Hương thấy vậy, mới gỡ nhẹ ra, rồi trang nghiêm nói:
- Hai câu thơ chàng khắc trên cây, là tặng cho ai thế"
Trọng sửng sốt đáp:
- Cho cả hai chớ còn cho ai nữa! Mà người con gái mặc áo hồng là ai vậy" Quan hệ gì với nàng" Có thể vì… duyên nợ mà nói rõ được chăng"
Ngọc Hương chần chừ một lúc, rồi ấp úng đáp:
- Chị ấy là Giáng Tuyết. Chị em kết nghĩa của tiện thiếp, mà quý nhau còn hơn ruột thịt. Chị thường nói rằng: "Điều mơ ước lớn nhất của đời chị, là được suốt đời kề cận bên thiếp, để vui buồn sướng cực cùng chia, thì mới không uổng phí cuộc đời nơi dương thế!". Thiếp buồn cười chợt hỏi: "Thế ngày em theo chồng, thì chị tính sao" Chẳng lẽ cứ theo em cho tới cùng trời cuối đất"". Chị hiền lành đáp trả: "Chị làm bé. Em làm lớn. Chị em mình cứ nhất dạ chung… phu, thì tình nghĩa đôi bên sẽ thắm hoài tươi tới.". Thiếp bàng hoàng chợt nghĩ: "Lỡ chồng em không chịu vợ mọn vợ hai, thì chữ nhân duyên mần răng nối kết" Nên từ buổi ấy đến nay, thiếp hằng cầu khẩn Cậu Bà, xui cho thiếp gặp dược người như thế, để chị em nhà này còn trông thấy mặt nhau…"
Đoạn, nhìn thẳng vào mắt của Trọng. Thân thiết nói:
- Thương nhau thương cả đường đi. Đường đi mà còn thương được, hà huống thêm một người. Lẽ nào không chịu mà coi đặng hay sao"
Rồi trong lúc Trọng ngần ngừ chưa quyết. Hương chợt nói rằng:
- Ham vui quên cả giờ giấc, thì thiệt là không phải!


Bèn quay mình đi tuốt, sau khi hẹn với Trọng con trăng sau sẽ mừng vui hội ngộ. Trọng gật đầu khứng chịu, rồi hướng về nhà trọ. Vừa đi vừa tính:
- Được một lúc hai bà, mà không sợ chuyện ghen tương, thì tự cổ chí kim ắt chỉ mình ta đó vậy. Có điều mẹ ta ăn chay trường, bỗng nghe chuyện hai… dâu, thì hông biết có đủ sức mà mừng không nữa"
Nay nói về Giáng Tuyết. Một hôm nằm mộng, thấy mình đi qua một cái cầu, mà thành cầu cuốn bằng loại hoa tươi, hãy còn roi rói. Đã vậy qua đến bờ bên kia thì tràn đầy hoan lạc. Phớn phở cười vui, khiến lúc tỉnh giấc say bỗng tiếc vô vàn khôn tả. Mắt rơi vài giọt lệ. Môi thiếu vắng nụ cười. Trước bàn trang điểm mà chẳng hứng thú chi. Buồn như… măm chết!
Gặp lúc bà quản gia là Như thị đi ngang, thấy Giáng Tuyết ra chiều ủ rủ. Mặt mày tư lự. Chốc chốc lại thở dài, khiến Như thị trong lòng hoảng hốt. Nói tựa như mơ:
- Tiểu thư nhà ta là người lễ giáo. Lấy đạo lý làm trọng, thì không thể lọt lưới tình để sầu đau như thế. Chẳng lạ lắm ư"
Bèn tức tốc chạy tới. Vội vã nói rằng:
- Nước không tin tất mất. Người không lẽ tất chết. Của không nghĩa tất mất. Tướng không mạnh tất thua. Người con gái ngồi trước bàn trang điểm mà không màng son phấn, tất ôm nhiều tâm sự. Có phải vậy chăng"
Giáng Tuyết thờ ơ đáp:
- Đúng!
Như thị lại nói:
- Tôi là quản gia nhà này, thì vui phải cùng vui. Lo phải cùng lo. Sống phải cùng sống. Chết thì tùy… số mệnh. Một ngày tâm khí đã trao. Trọn kiếp lương tâm không đổi. Nay tiểu thư có nhiều tâm sự, mà chẳng chịu tỏ bày. Hóa ra xem tôi là kẻ xa lạ hay sao"
Giáng Tuyết lặng người đi một chút, rồi chậm rãi nói:
- Bà có quen ai giải được giấc mơ hay không"
Như thị gật gật mấy cái, rồi hứng thú đáp:
- Thuở tôi còn nhỏ. Một hôm, có đạo sĩ vô nhà xin bát nước. Mẹ tôi, nhân nấu chè sâm bổ lượng, bèn múc ngay cho đạo sĩ một tô đầy, gọi là sẻ san với người mang lý tưởng phục vụ chúng sinh. Cho lòng thêm ấm áp. Đạo sĩ, sau khi thu dọn xong, bèn truyền cho tôi khả năng giải mã những giấc mơ để làm kỷ niệm. Nếu tiểu thư không chê tôi thấp phận kém tài, hoặc chưa thấu triệt bao nhiêu, thì xin cứ nói để dễ bề tính… số!
Giáng Tuyết như chết đuối gặp được cái… can, bèn đem giấc mơ ra mà kể, không bỏ sót chỗ nào. Lúc kể xong, liền ưu tư nói:
- Thế nào bà quản" Có đặng hay không"
Như thị liền đưa tay lên trán đập đập mấy cái. Hớn hở nói rằng:
- Đại cát! Đại cát. Tiểu thư đi qua cầu tức là có người giúp đỡ. Thành cầu bằng hoa có nghĩa là người giúp đỡ tiểu thư phải là con gái. Hoa tươi roi rói có nghĩa là người con gái ấy ở tuổi thanh xuân. Chưa vướng hồng trần. Còn hớn hở mừng vui tượng trưng cho điều hỷ sự. Giấc mơ này báo trước duyên phận của tiểu thư, sẽ ào nhanh bay đến.
Giáng Tuyết nghe tới đâu, phê tràn theo tới đó, nhưng cũng ráng đè nén mà nói rằng:
- Ta chưa yêu ai mà cũng chưa có ai yêu ta. Mần răng mà có"
Như thị cười cười đáp:
- Một khi số tới thì cho dẫu chưa yêu, cũng: Ừ! Ngay tức khắc.
Giáng Tuyết nghe Như thị nói chắc như vậy, bèn đến nhà Ngọc Hương, thì thấy Hương đang dựa bên thân cây mà mơ mộng, liền ngạc nhiên nói:
- Em làm công việc gì, cũng đắn đo kỹ lưỡng. Tính toán trước sau, mà hôm nay lại tựa cây thả hồn theo gió. Là cớ làm sao"
Ngọc Hương bần thần đáp:
- Không phải thịt da, mà quay quắt kiểu này. E đến giờ… nộp mạng. Có phải vậy chăng"
Giáng Tuyết như trên cây cau trợt tay té xuống. Ú ớ đáp:
- Chị chưa yêu, nên chưa biết mãnh lực của nó thế nào, thì sao có thể trả lời em, cho êm thuyền êm sóng"
Ngọc Hương. Lúc thì đưa tay rờ nét chữ khắc trên cây. Lúc thì dõi mắt nhìn trời hiu quạnh. Lúc thì chắp tay trước ngực. Thành tâm khấn vái: "Thiếp chẳng mong cung vàng điện ngọc, nhà cửa ngựa xe. Chỉ xin ngày trở lại, được chàng cho biết mẹ chấp nhận hai… dâu, thì có chết cũng yên lòng nhắm mắt…".
Nhạc thị. Ngày nọ thèm bánh bột lọc, bèn lấy bột mà nấu. Lúc ra sức để nhồi, bất chợt thấy nhện sa trước mặt, bèn mừng rơn nói:
- Giờ ngọ mà nhện sa thế này, thì tin vui chắc về trong sớm tối.
Bèn ngóng cổ mà chờ. Chốc chốc lại chạy ra ngõ trước, ngó cửa sau, mà tin vui vẫn… chiều hoang biền biệt. Đang lúc buồn đau như thế, bất chợt Nhạc Trọng chạy vào. Lớn tiếng nói:
- Mẹ yêu! Con đã về bên dáng mẹ. Thiệt là sung sướng!
Nhạc thị, dẫu trong lòng mừng vui hết biết, nhưng cũng lấy làm lạ, bèn lầm bầm mà tự nhủ lấy thân:
- Thằng này ở bên mình mà cho là sung sướng, thì có khác chi nói… tuyết rơi giữa mùa hè. Hôm nay phang tràn ra vậy, ắt có hậu điều chi. Chớ không thể trong ít hôm lại đổi thay nhiều như thế!
Nghĩ vậy, bèn lân la dò hỏi. Thét rồi đến chuyện cưới xin, mà phải bắn một lúc hai em thì mới chịu. Nhạc thị vốn ăn chay trường. Nay nghe chuyện kinh thiên như vậy, liền rúng động tâm can. Lo lắng nói:
- Đã không bỏ được lòng tà, ắt tai họa sẽ đến. Một bà đã thấy ông bà ông vãi. Con lại dzớt hai bà. Sống được hay sao"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chương trình nhạc kịch 50 Nhật Ký Của Mẹ diễn ra vào lúc 6:30 PM ngày 26/04/2025 tại hội trường báo Người VIệt. Vào cửa miễn phí.
Liên tục trong tuần lễ vừa qua, tất cả các giáo xứ trên toàn thế giới đều đồng loạt cử hành Tam Nhật Thánh và cao điểm là Đại Lễ Chúa Phục Sinh. Tại Giáo phận Orange, hàng ngàn giáo dân giáo xứ Saint Barbara và Westminster đã hân hoan tham dự ba ngày thánh thiêng, quan trọng nhất của Giáo Hội Công Giáo:
Nhân kỷ niệm 50 năm kết thúc cuộc chiến ở Việt Nam, cũng là 50 năm xây dựng cộng đồng người Việt hải ngoại, Khoa Lịch sử trường Đại học California, Irvine tổ chức một chuỗi sự kiện trong 3-ngày: từ ngày 7 tới ngày 9 tháng Năm năm 2025.
Trong khuôn viên đại lý xe Carvana số 13950 Springdale ST, Thành Phố Westminster vào lúc 10 giờ sáng Thứ Sáu ngày 18 tháng 4 năm 2025, Dân Biểu Tiểu Bang Ông Tạ Đức Trí Địa Hạt 70 đã long trọng tổ chức lễ khánh thành bảng “Little Saigon Freeway” được dựng trên Xa Lộ 405 đoạn ngang qua Thành Phố Westminster. Buổi lễ diễn ra với sự tham dự rất đông đống hương, một số đại diện các Cộng Đồng, Hội Đoàn, Đoàn Thể, quý vị nhân sĩ, một số quý vị dân cử tại địa phương và San Jose, qúy cơ quan truyền thông.
Tại hội trường 14361 Beach Blvd Thành Phố Westminster vào lúc 11 giờ trưa Thứ Bảy ngày 19 tháng 4 năm 2025, Hội Dân Chủ Việt Mỹ (Vietnamese American Democratic Club-VADC) đã tổ chức lễ tưởng niệm 50 ngày Quốc Hận. Tham dự buổi tưởng niệm nhận thấy có: Bà Florice Hoffman, Chủ Tịch Đảng dân Chủ Quận Cam; Bà Libby Frolichman, Phó Chủ Tịch Đảng Dân Chủ Quận Cam; Jim Moreno Coast Community College Trustee; Phú Nguyễn Coast Community College Trustee; Ông Long Trần, Dân Biểu Tiểu Bang Georgia; Ông Carlos Manzo, Phó Thị Trưởng Thành Phố Westminster; BS. Lê Đình Phước, Giáo Sư Đại Học UCLA; BS. Ngô Bá Định, Kỹ Sư Phạm Ngọc Lân, Hội trưởng Tây Ninh Đồng Hương Hội, Phó Hội trưởng Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ; một số đại diện cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể, quý vị nhân sĩ, quý cơ quan truyền thông và đồng hương.
Tại phòng họp nhật báo Người Việt vào lúc 11 giờ sáng Thứ Tư ngày 16 tháng 4 năm 2025, tổ chức ACoM America Community Media tổ chức họp báo để thông báo tình trạng Medi-Cal có thể bị cắt giảm tài trợ. Mục đích buổi họp báo là để thông báo tin tức đến các cộng đồng biết là “có thể với tình trạng nầy bảo hiểm Medicaid Quốc Hội có thể thay đổi ngân sách và cắt giảm số tiền $880 tỷ dành cho bảo hiểm Medicaid, làm hàng triệu người mất bảo hiểm.”
Trong gần nửa thế kỷ qua, phần lớn câu chuyện về chiến tranh Việt Nam được kể từ những người thuộc thế hệ có liên hệ trực tiếp với cuộc chiến. Nay đã đến lúc hiểu thêm về góc nhìn của thế hệ trẻ sinh ra sau 1975, lớn lên ở hải ngoại.
Năm nay GHPGVNTN hải ngoại tổ chức lễ kỷ niệm ngày đức Phật đản sanh tại công viên JFK Hocky Fields, đây là một địa điểm tuyệt vời nằm bên bờ hồ Tidal Basin, chung quanh là cả một quần thể di tích lịch sử như: Đài tưởng niệm Washington (Washington Monument), đài tưởng niệm Abraham Lincoln (Abraham Lincoln Memorials), đài tưởng niệm chiến tranh Việt Nam, đài tưởng niệm chiến tranh Triều Tiên, đài tưởng niệm chiến tranh đệ nhị thế chiến…
Rồi chuyện gì đã xảy ra sau ngày 30-4 năm đó, ở Việt Nam và ở hải ngoại? Đó là chủ đề của hội thảo 1975: The End of the Vietnam War (1975: Chấm dứt Chiến tranh Việt Nam), tổ chức tại Đại học Texas Tech từ ngày 10 đến 13-4 vừa qua.
Ngày càng có nhiều nhà giáo dục đang xem xét việc tái cấu trúc ngày học, với mục đích làm cho trường học trở nên hấp dẫn hơn, bổ ích hơn. Nhu cầu xem xét lại cấu trúc cơ bản của ngày học đang nhận được sự ủng hộ của cả hai đảng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.