Hôm nay,  

Mỹ Báo Nguy

05/11/200600:00:00(Xem: 8346)

Mỹ Báo Nguy: Ngoại Quốc Nắm 21% Giá Trị Vốn Cả Nước 

Bước vào thế kỷ 21, Hoa Kỳ vẫn là một quốc gia mạnh nhưng hiện nay đang đối đầu với sự cạnh tranh ở bên ngoài biên giới cũng như gặp nhiều khó khăn ngay trong nước. Tầng lớp trung lưu và thu nhập thấp đang đứng trước nguy cơ thua thiệt trong 'chiến tranh toàn cầu hóa.'

Theo tác giả bài báo, ký giả Gabor Steingart, Hoa Kỳ vẫn là quốc gia hùng mạnh vào đầu thế kỷ mới. Tuy nhiên sự hùng mạnh đó đang bắt đầu gặp khó khăn, trở ngại bởi cuộc cạnh tranh từ trong lẫn ngoài nước bởi sự toàn cầu hóa. Một châu Á đang tiến lên đã dẫn tới sự suy sụp liên tục của nền kinh tế Hoa Kỳ, ít nhất là vào thời điểm hiện nay. Lớp công nhân trí thức cũng như thợ phổ thông, người lao động tay chân cũng như trí óc, đã bị mất đi nhiều thứ mà trước đây họ vẫn có. Lợi tức gia đình tăng trưởng trong ba thâp niên đầu sau Thế Chiến lần thứ II, trong đó có một số người nghèo tăng thu nhập khá nhanh. Tầng lớp đứng đầu xã hội Hoa Kỳ tăng 120% lợi tức, trong khi tầng lớp thứ hai tăng 101%, thứ ba: 107%, thứ tư 114% và thứ năm tăng 94%.

Đồng thời với Hoa Kỳ, Nhật Bản cũng báo động: đầu tư thương mại toàn cầu đã bị chuyển hóa. Các nhà đầu tư Nhật bỏ nước để đi tìm các vị trí thích hợp mà đầu tư. Đầu tư trực tiếp ra nước ngoài, trước đây vốn giúp cân bằng cán cân xuất cảng và nhập cảng, nay đã gia tăng khủng khiếp.

Cho tới nay thì đầu tư ở nước ngoài đã giúp gia tăng phần lớn sản phẩm xuất cảng của Đức, Hoa Kỳ hoặc Pháp. Tuy nhiên khi các nhà máy bắt đầu được tái cấu trúc, chủ yếu là cắt giảm chi phí sản xuất, sản phẩm các loại trên thị trường tăng nhanh toàn cầu đã dẫn tới sự tái phân phối tiền vốn và lực lượng lao động. Sản phẩm toàn cầu đã tăng 100% trong khoảng thời gian từ 1985 tới 1995 nhưng đầu tư ngoại quốc trực tiếp chỉ tăng 40% trong cùng thời điểm. Sự biến động tiền vốn không ngừng đã trở thành một yếu tố khác của sản xuất và lao động.

Khi các việc làm mới được tạo ra ở nơi khác đã tác động tới lợi tức gia đình ở Hoa Kỳ. Trong hai thập niên tới, lợi tức của tầng lớp thấp nhất của Hoa Kỳ sẽ sụt xuống 1.4%.  Tầng lớp thứ hai chỉ đạt ở mức 6.2%, thứ ba: 11.1%, thứ tư: 19%, và nhóm ở trên đầu của cái hình tháp đó sẽ đạt được mức 42%.

Cho tới thập niên 1970, Hoa Kỳ cung cấp đô la và sản phẩm cho mọi người trên thế giới. Đế chế nguyên tử Hoa Kỳ đã giúp tái thiết Nhật Bản và châu Âu bị cạn kiệt vì chiến tranh. Hoa Kỳ là nước xuất cảng thuần lớn nhất thế giới và là nhà cho vay lớn nhất trong bốn thập niên qua.

Nhưng vai trò đó giờ đây đã không còn tồn tại. Hiện nay, các nước châu Á, Mỹ La Tinh và Liên Âu đang giữ vai trò sản xuất kỷ lục sang Hoa Kỳ. Nhà xuất cảng kỷ lục thế giới giờ đây trở thành nhà nhập cảng lớn nhất. Người chủ nợ quan trọng nhất thế giới giờ trở thành người mắc nợ nhiều nhất thế giới. Các nước đã giữ trong tay giá trị tiền vốn lên tới 2.5 ngàn tỉ đô tại Hoa Kỳ, tương đương 21% tổng sản phẩm quốc nội. Khoảng 9% cổ phần, 17% chứng khoán của các tập đoàn kinh tế và 24% trái phiếu chính phủ Hoa Kỳ do người ngoại quốc sở hữu.

Nền kỹ nghệ Hoa Kỳ trước hết phải chịu trách nhiệm. Chỉ trong vài thập niên, kỹ nghệ Hoa Kỳ co lại một nửa so với trước. Nó chỉ sản xuất 17% tổng sản phẩm quốc gia, so với tỉ lệ 26% tại các nước Liên Âu.

Nhiều quốc gia có nền kinh tế mạnh trên thế giới hiện đang xuất cảng hàng tới Mỹ mà không hề mua lại của Hoa Kỳ một số lượng sản phẩm tương ứng. Thâm thủng mậu dịch của Hoa Kỳ với Trung Quốc lên tới 200 tỉ đô trong năm 2005 và 80 tỉ đô với Nhật, hơn 120 tỉ đô với Liên Âu. Hoa Kỳ không đạt được số thặng dư mậu dịch với cả các nước có nền kinh tế ít phát triển như Ukraine và Nga. Mỗi một ngày các chuyến tàu chở đầy container tới Hoa Kỳ, sau khi bốc dỡ hàng tại cảng Mỹ, nó rỗng không khi quay trở về quốc gia họ.

Một thí dụ về việc nhập cảng dầu chẳng hạn, có tới 160 tỉ đô nhập siêu. Các nước kinh tế phát triển đã đưa vào Hoa Kỳ các loại sản phẩm mọi nơi trên thế giới: xe hơi, máy điện toán, TV, trò chơi - mà không mua lại như số lượng sản phẩm nó đã sản xuất trên thị trường thế giới.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Zohran Mamdani đã trở thành tân thị trưởng của thành phố New York, ghi tên mình vào lịch sử với tư cách là người Hồi giáo đầu tiên, người gốc Nam Á đầu tiên và cũng là người trẻ nhất trong hơn một thế kỷ qua đảm nhận chức vụ này.
Câu chuyện khởi đi từ một tấm ảnh tưởng chừng vô hại: tám giáo viên toán ở trường trung học Cienega, miền nam Arizona, mặc áo phông trắng vấy máu giả, trên ngực in dòng chữ “Problem Solved” – “bài toán đã giải xong.” Nhưng trong thời buổi một cú nhấp chuột có thể đốt cháy cả cộng đồng, chỉ vài giờ sau, họ nhận được hàng trăm lời đe dọa tính mạng. Bức ảnh được Andrew Kolvet, phát ngôn viên của tổ chức bảo thủ Turning Point USA và là nhà sản xuất chương trình Charlie Kirk Show, tung lên mạng X sáng thứ Bảy. Ông viết rằng nhóm giáo viên “chế nhạo vụ ám sát Charlie Kirk” và kêu gọi “họ đáng bị lôi ra ánh sáng – và bị đuổi việc.” Chỉ trong vài giờ, bài đăng lan rộng gần mười triệu lượt xem, được các nhân vật MAGA như Benny Johnson chia sẻ lại, kéo theo hàng ngàn lời bình luận giận dữ.
Trong một đất nước tự nhận là văn minh, hiếm ai tưởng tượng cảnh nhân viên liên bang dùng hơi cay đối với trẻ con đang sửa soạn dự lễ hội Halloween. Nhưng đó chính là điều đã xảy ra tại Chicago hôm 28 tháng 10.
Chicago — Hai thành viên Vệ binh Quốc gia Illinois cho biết họ sẽ không tuân theo lệnh điều động của chính quyền liên bang đến Chicago trong khuôn khổ chiến dịch cưỡng chế di trú của Tổng thống Donald Trump, một hành động hiếm hoi thể hiện sự phản đối công khai từ trong hàng ngũ quân đội. “Thật đau lòng khi bị buộc phải quay lưng lại với cộng đồng và hàng xóm của mình,” Trung sĩ Demi Palecek, một nữ quân nhân gốc La-tinh kiêm ứng cử viên vào cơ quan lập pháp tiểu bang Illinois, nói với CBS News. “Cảm giác như điều này là bất hợp pháp. Đây không phải là lý do chúng tôi khoác lên bộ quân phục.”
Cuộc hội thảo “California Connects” (Kết Nối California) có sự tham gia của các tổ chức cộng đồng, tổ chức từ thiện, các nhà lãnh đạo địa phương và giới truyền thông báo chí.
Vẽ lại bản đồ bầu cử không chỉ là các lằn ranh địa lý, mà là sự đại diện tại quốc hội liên bang, là quyền lợi của các cộng đồng có đông dân số tại các tiểu bang.
70% người Mỹ được hỏi trong một cuộc thăm dò của tổ chức KFF mới đây cho biết không đủ khả năng chi trả cho dịch vụ y tế.
- Trump Kháng Cáo Lên Tối Cao Pháp Viện Về Quyền Điều Động Vệ Binh Quốc Gia Đến Chicago - California: Phá Vỡ Ổ Trộm Lego, Thu Giữ Hàng Chục Ngàn Mảnh Ghép Và Tượng - Chính Quyền Trump Thực Hiện Các Biện Pháp Mạnh Nhằm Thu Hẹp Bộ Giáo Dục Liên Bang - Instagram Ra Mắt Công Cụ Bảo Vệ Trẻ Vị Thành Niên Trước Tác Động Của AI - Chính quyền Trump cân nhắc khả năng gặp gỡ lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong Un trong chuyến công du châu Á
Ít nhất 15 người nhập cư đã chết trong các trại giam giữ di dân tính đến nay. Trong số đó, 10 người chết trong sáu tháng đầu năm, trở thành giai đoạn chết chóc nhất trong lịch sử gần đây.
Hôm nay, giữa những chiếc bàn trống nơi hành lang Lầu Năm Góc, tôi bỗng hiểu sâu hơn thế nào là làm báo. Làm báo không phải chỉ là cái nghề, mà là một lựa chọn, lựa chọn đứng về phía sự thật, ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc rời bỏ vùng an toàn. Tôi thoáng ước mình được sánh bước cùng những đồng nghiệp đã lặng lẽ ra đi hôm nay, mang theo lòng kiêu hãnh và nỗi cô đơn của người giữ ngọn lửa. Bởi chính trong khoảnh khắc ấy, họ đã nói thay cho tất cả chúng ta, rằng báo chí không sinh ra để cúi đầu, mà để soi rọi.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.