Hôm nay,  

Mùa Lễ Lộc

13/12/200800:00:00(Xem: 6498)

MÙA LỄ LỘC

Trước và sau khi ăn nhớ rửa tay cho sạch.
Nguyễn Thượng Chánh, DVM
Chúng ta hiện đang bước dần vào mùa lễ lộc, nào là Giáng Sinh, Tết Tây và sắp tới là Tết Ta... Thôi thì tiệc tùng lu bù liên miên, ăn uống ngất ngư mệt nghỉ.
Tiệc cuối  năm trong cơ quan, trong sở, trong hãng, tiệc khao mừng xếp lớn xếp nhỏ, tiệc gây quỹ hội đoàn, tiệc từ thiện, tiệc gia đình,v.v…Chưa kể trong năm còn biết bao là tiệc nầy tiệc nọ khác nữa, v.v…
Không ăn thì lỗ, còn ăn thì khổ
 Tiệc tùng là dịp để chúng ta gặp gỡ bạn bè, đấu láo, thăm hỏi đẩy đưa, nói phét với nhau, nhậu nhẹt, và bàn chuyện trên trời dưới đất.
Đây cũng là cơ hội để các bà các chị có dịp ăn diện thời trang thật đẹp, thật à la mode hết xảy, đi tới đi lui cho bà con ngấm nhìn đã con mắt rồi sau đó từ từ ỏn a ỏn ẽn bước lên sân khấu cất tiếng oanh vàng thật trữ tình bản Anh cho em mùa Xuân. Phía dưới thì từng cập, từng cập ôm nhau xà nẹo, diều bước thật lả lướt theo nhịp điệu Tango. Còn ở các bàn thì thiên hạ cứ nói chuyện rần rần rào rào hết sức tự nhiên và vui vẻ.
 Ăn riết tại mấy cái tiệm Tàu thì cũng có bấy nhiêu món đó mà thôi, mỡ dầu và bột ngọt thấy mà phát ngán phát sợ.
 Kẹt một nỗi là phần đông trong chúng ta, ai nấy cũng đều có ít nhiều vấn đề sức khỏe như mỡ cao, đường cao hoặc cao máu, nên ăn uống cũng phải tốp bớt lại, và thường cần phải coi chừng cái nầy coi chừng cái nọ rất phiền phức chớ không được thoải mái như lúc chúng ta còn trẻ đâu.
Còn có những thứ mình muốn cho nó vẫn còn cao thì nó cứ dần dần tuột giảm xuống.
 Đúng là già cả khổ thiệt!
Không ăn thì lổ, còn ăn thì khổ.
Bệnh tòng khẩu nhập, họa tòng khẩu xuất
 Ăn vào nhiều quá thì bị bội thực, bị bệnh. Phát ngôn bừa bãi ẩu tả, nổ dữ quá thì bị chúng ghét.
Đó là chưa kể đến nỗi ám ảnh triền miên về các loại thực phẩm xuất xứ từ Trung Quốc. Sợ, mà vẫn ăn. Đúng là chạy trời không khỏi nắng.
http://www.yduocngaynay.com/8-8TK_NgTChanh_ChayTroiKhongKhoiNang.htm
  Coi chừng bị ngộ độc thực phẩm
Không cẩn thận thì ngộ độc thực phẩm là vấn đề có thể xảy ra...Tiêu chảy, nôn mửa, nhức đầu, sốt nóng, v.v…là những dấu hiệu tiêu biểu khi bị trúng thực sau một buổi tiệc.
Cách chữa trị tốt nhất vẫn là việc đề phòng
Vậy chúng ta cần nên lưu ý các điểm sau đây:
*- Giữ gìn thức ăn thức uống ở nhiệt độ thích hợp:
  Thức ăn nóng thì phải giữ nóng từ 60 độ C trở lên.
  Thức ăn lạnh thì phải giữ ở nhiệt độ 4 độ C trở xuống.
   Nên nhớ là vùng nhiệt độ nguy hiểm để cho vi khuẩn dễ phát triễn làtừ 4 độ C đến 60 độ C.


*- Chuẩn bị - Sửa soạn thức ăn - Buffet:
  Nguyên tắc hai giờ:
+ Nên chuẩn bị nhanh chóng và dùng càng sớm càng tốt sau khi làm xong.
 + Không nên để thức ăn nguội lạnh trên bàn, hoặc trên  bàn thờ quá lâu trên hai giờ đồng hồ rồi mới ăn.
   + Trong lúc chờ đợi nhập tiệc, tốt hơn hết là nên giữ thức ăn nóng trên bếp, vặn lửa nhỏ…còn thức ăn lạnh như mấy món gỏi, thịt nguội và  fromage thì nên giữ trong tủ lạnh.
+ Trong trường hợp phải mang đi xa, thì đối với rau cải trái cây, thịt nguội, bơ, sữa, fromage phải ướm nước đá để trong thùng.
+ Chúng ta không nên đem thức ăn mới nấu từ bếp châm thêm vào dĩa thức ăn nguội lạnh đã để quá lâu hơn hai giờ trên bàn tiệc!              
 *- Chuyên chở thức ăn đi xa
+ Thức ăn nóng: nên gói trong giấy nhôm, quấn vải dầy để giữ cho nóng và cất giữ trong thùng cách nhiệt 60 độ C (140oF).
+ Thức ăn lạnh: để trong thùng nước đá (có thêm nước đá!) để giữ lạnh ở 4 độ C (40oF). Khỏi phải nói, chắc chắn các bạn cũng nhớ để mấy lon beer và coke trong thùng nầy rồi.
*- Nhớ rửa tay kỹ lưỡng
Trước khi sờ mó vào thức ăn và trước khi ăn, phải rửa tay kỹ lưỡng bằng savon.
Kết luận
Những điều viết trên đây quá ư là tầm thường không ai mà không biết,       nhưng trong thực tế có rất nhiều người (kể cả người viết) hay quên, không để ý đến hoặc không thèm nhớ đến!
Đây là những nguyên tắc chính, tối quan trọng trong việc đề phòng các trường hợp ngộ độc thực phẩm trong lúc ăn uống.
 Chắc cũng có bạn hỏi tại sao mình cũng thường dùng đồ nguội lạnh mua từ chợ 4-5 tiếng đồng hồ trước đó rồi về đến nhà mới ăn mà có thấy gì đâu"
Câu trả lời, có lẽ nhờ bạn mạnh trong mình lúc đó. Nếu vẫn tiếp tục làm kiểu nầy, có ngày bạn cũng lãnh đủ mà thôi. Có thể bị đau bụng và bị tào tháo rượt chạy không kịp là cái chắc!
Trong thực tế, một số thức ăn bày bán trong các chợ Á đông đôi khi cũng không tôn trọng nguyên tắc vệ sinh an toàn thực phẩm.
Đúng là chết ai nấy chịu.
Hay nói theo kiểu Mỹ cho le là: UAYOR (use at your own risk).
Tham Khảo:
- Agence Canadienne d'Inspection des Aliments. La Salubrité des Aliments durant le Temps des Fêtes.
- Nguyễn thượng Chánh. Rửa Tay Để Bảo Vệ Sức Khỏe.YDNN
http://www.yduocngaynay.com/2-2NgTChanh_RuaTay.htm
- Nguyễn thượng Chánh. Cái Miệng Hại Cái Thân. YDNN
http://www.yduocngaynay.com/2-    2%20NgTChanh_InfectionAlimentaire.html
Montreal, Dec 12, 2008

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vận động hay thể dục hoặc thể thao, là việc mọi người trong chúng ta bất kỳ tuổi tác nào, cũng cần phải thực hiện thường xuyên mỗi ngày để mong duy trì được một sức khỏe tốt. Có rất nhiều cách vận động lắm, nhưng ở đây chúng ta chỉ đề cập đến việc đi bộ và chạy bộ vì có thể được xem là dễ thực hiện nhứt. Đây là hai môn thể thao xưa nhứt thế giới!
Khảo cứu của Gs Javier Espinosa (Rochester Institute of Technology in America) cho biết là ông chồng quá lệ thuộc vào bà vợ về tình cảm, tinh thần và về thể xác. Vợ (VN) được xem như là người chăm sóc chồng (caregiver). Trăm việc nhỏ lớn đều do một tay vợ già quán xuyến, lo hết và nắm hết. Từ việc con cái, nhà cửa ngăn nắp, sạch sẽ, tiền bạc dành dụm, bảo vệ hạnh phúc gia đình, canh giữ, kiểm soát ông chồng khỏi bị bà khác sớt đi mất… Chồng quá ỷ lại vào vợ cho nên khi bả chết bất thình lình thì ông bị chới với, stress tột độ, mất người săn sóc nên ảnh hưởng đến sức khỏe. Thường một thời gian ngắn sau thì ổng cũng lót tót theo bả về bên kia thế giới.
Chết phải là một chuyến du lịch tuyệt vời vì chưa có một ai đã trở về!(“La mort doit être un beau voyage puisque personne n'en est revenue”). Thông thường trong những dịp Tết, người đời thường chúc tụng lẫn nhau sống thọ đến trăm tuổi. Không phải ai muốn chết lúc nào là chết được đâu. Phải tới số mới chết. Trời kêu ai nấy dạ mà Sống quá thọ có tốt, có cần thiết không? Không có ai nghĩ giống ai hết. Đặt câu hỏi như trên có thể làm nhiều người cảm thấy khó chịu, nhưng đó là sự thật. Tuổi thọ (longévité) trong điều kiện sức khoẻ bình thường, không ngừng gia tăng thêm lên mãi tại các quốc gia kỹ nghệ giàu có... Sự gia tăng nầy thật ra phải được xem như là một sự kéo dài của tuổi trẻ (jeunesse) hơn là một sự kéo dài của…tuổi già (vieillesse). Tại sao chúng ta già? Tuổi thọ đến lúc nào sẽ dừng lại? Nhân loại đã đạt được đến mức nầy hay chưa?
Chúng ta chỉ có thể tung hoành trong một ngày thật ngắn ngũi mà thôi. Hãy trân quý ngày hôm nay. Chúng ta sẽ mất tinh thần, sẽ mất hết niềm tự tin cũng như sự can đảm, và cuộc sống chúng ta sẽ chìm đi nếu chúng ta để gánh nặng của ngày hôm qua và của ngày mai chồng chất thêm vào gánh nặng của ngày hôm nay. Không phải những kinh nghiệm của ngày hôm nay làm chúng ta thất vọng, nhưng đó chính là những đắng cay, hối hận, dằn vặt của ngày hôm qua cùng những nỗi lo ngại, ưu tư của ngày mai chưa đến, đã làm u ám vẫn đục ngày hôm nay. Vậy hãy sống trọn vẹn cho ngày hôm nay mà thôi.
Từ cuối tháng 12/2019 đến hôm nay là cuối tháng 3 / 2020, biến động đại dịch corona (covid 19) đã gieo tang tóc và chết chóc khắp cả thế giới-Bấn loạn khắp nơi không biết chừng nào dứt đây? Từ sáng sớm tới khuya Tv, internet không ngừng tin tức về đại dịch với số nạn nhân cập nhật từng giờ một…Tác giả muốn khùng đây vì bị phobia ám ảnh tinh thần. Chết vẫn còn là một việc cấm kỵ tabou, một điều quá bí ẩn đối với tất cả mọi người. Từ trước tới giờ vẫn chưa có người quá vãng nào trở lại dương thế để kể lại cho bà con ta nghe với.
Muối ăn (NaCl) là những hạt mầu trắng, vị mặn, tách ra từ nước biển hoặc khai thác từ mỏ di tích của biển. Đây là một chất cần thiết cho mọi sinh vật nhưng cũng có nguy cơ gây bệnh nếu dùng quá nhiều. Muối ăn được dùng từ thuở rất sớm trong lịch sử loài người. Trước đây, vì khan hiếm, nên muối là nguồn lợi mà nhiều lãnh chúa tranh giành. Ngày nay, nhờ kỹ thuật tinh chế tân tiến, muối được sản xuất dễ dàng, nhiều hơn và rẻ hơn.
Lục Súc Tranh Công là một truyện cổ Việt Nam mang nhiều ý nghĩa nhân sinh đáng suy gẫm. Có sáu con vật được chủ nuôi chung trong nhà là trâu, chó, ngựa, dê, gà và lợn. Nếp sống đang hài hòa thân thiện thì không hiểu tại sao một hôm lục súc ta lại có một cuộc bàn tròn “kiểm thảo” kể công của mình và chê bai súc khác. Chủ nhà dựa cột lắng nghe.
Ngày nay, rất nhiều nhà khoa học đều khuyên chúng ta nên giảm bớt việc ăn thịt đỏ (thịt bò, thịt heo, thịt dê cừu, đồ lòng, gan, tim, thận…). Nên ăn thịt nạc, hoặc thay thế bằng thịt trắng như thịt gà đã lóc da bỏ mỡ, và cũng nên ăn cá 2-3 lần trong tuần.
Trong vài thập niên qua, thiền chánh niệm đã trở nên ngày càng phổ biến, đặc biệt như là phương thức để giảm căng thẳng hay lo lắng và có được cảm nhận cuộc sống hạnh phúc lớn hơn, theo Ingrid Fadelli, trong bài viết “Exploring why mindfulness meditation has positive mental health outcomes” [Khám phá tại sao thiền chánh niệm có nhiều kết quả sức khỏe tinh thần tích cực] được đăng trên trang mạng Medical Xpress, hôm 17 tháng 2 năm 2020.
Nước tiểu mới đái của người không có bệnh đã được dùng để khử trùng, để uống khi du hành trong sa mạc mà không có nước. Và khi cơ thể bị thiếu nước thì hai trái thận vẫn tiếp tục lấy nước của mô bào để đái.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.