Hôm nay,  

Kỹ Nghệ Giấy

10/10/200700:00:00(Xem: 4528)

Kỹ nghệ làm bột giấy và giấy trên thế giới đang ngự trị do một số quốc gia sau đây chiếm hầu hết các doanh thu toàn cầu: Bắc Mỹ có Hoa Kỳ và Canada, Bắc Âu có Finland (Phần Lan) và Sweden (Thuỵ Điển), Đông Á do Nhật Bản. Úc châu và các quốc gia Châu Mỹ La tinh đang phát triển đáng kể. Cũng như Trung Quốc và Russia (Nga) sẽ tăng trưởng kỹ nghệ nầy trong vài năm tới.

Bột giấy là sản phẩm cần thiết để làm ra giấy. Theo lịch sử của kỹ nghệ nầy, vào năm 1850, Friedrich Gottlob Keller, người Đức đã thành công trong việc nghiền gỗ hành bột giấy bằng một máy nghiền làm bằng đá. Sau đó, C.B. Tilghman, Mỹ và C.F. Dahl, Thuỵ Điển dùng hoá chất để biến những sợi giấy (fiber) thành bột (pulp). Kể từ đó, với sự sáng chế ra máy in bằng hơi nước, giấy trở thành một công cụ quan trọng trong việc khai trí và giải quyết nạn mù chữ trên thế giới.

Hoa Kỳ là quốc gia xử dụng giấy và làm ra giấy nhiều nhất trên thế giới. Mức tiêu thụ giấy của Hoa Kỳ từ 84,9 triệu tấn năm 1990 lên đến 97,2 triệu tấn năm 2002. Trong khí đó nhu cầu của Việt Nam là 1,8 triệu tấn cho năm 2006 và dự kiến tăng lên 5,1 triệu tấn  năm 2015. Hiện tại Việt Nam có khả năng sản xuất 1,1 triệu tấn giấy do đa số bột giấy nhập cảng từ ngoại quốc.

Yếu tố môi trường trong công nghệ giấy

Kỹ nghệ giấy là một công nghệ tạo ra nhiều ô nhiễm bậc nhất so với nhiều công nghệ khác. Lượng nguyên liệu sử dụng như nước, xút caustic, chlor và một số hoá chất khác cùng những phế thải rắn và lỏng vẫn còn là hai vấn nạn lớn trong công nghệ nầy. Căn cứ vào mức sản xuất của nhà máy giấy Bãi Bằng, Vĩnh Phú, Bắc Việt, hàng năm nhà máy thải hồi vào các phụ lưu sông Hồng gần 13 triệu m3 nước thải không qua xử lý. Một số hoá chất độc hại hình thành trong hoá trình biến chế hiện đang là những đề tài nghiên cứu để xử lý cho các nhà làm khoa học.

1- Nạn giảm thiểu rừng: Đây là một yếu tố quan trọng ảnh hưởng lên môi trường lớn nhất trong kỹ nghệ giấy. Số lượng cây rừng cần thiết để sản xuất ra 1 tấn giấy tuỳ thuộc vào phương pháp làm bột giấy cũng như phẩm chất của từng loại cây. Thông thường, theo phương pháp Kraft, một phương pháp làm ra giấy có phẩm chất cao và trắng, cần 24 cây gỗ mềm hoặc cứng cao 12 mét và có đường kính trung bình từ 15 đến 20 cm là có thể sản xuất ra 1 tấn giấy. Còn đối với phương pháp “groundwood”, chỉ cần phân nửa lượng cây trồng trên là có thể cho ra 1 tấn giấy, nhưng với phẩm chất xấu hơn.

Dù xử dụng phương pháp đi nữa, với nhu cầu trên 200 triệu tấn giấy hàng năm cho toàn thế giới, số lượng cây dùng đã là mối lo ngại cho những nhà môi trường. Tuy đa số nhà máy làm giấy đã trồng lại cây rừng sau khi chặt đốn cây để làm nguyên liệu, số lượng rừng thất thoát vẫn là một con số lớn đáng kể, vì cần phải có thời gian để thay thế những cây đã đốn. Điều nầy là một yếu tố không nhỏ trong việc làm giảm thiều sự hâm nóng toàn cầu vì 1 triệu mẫu cây trồng có thể hấp thụ hàng năm 70 triệu tấn CO2 . Do đó, việc dùng giấy tái sinh (paper recycling) là một việc làm đúng đắn nhất trong lúc nầy vì một miếng giấy có thể được “tái sinh” từ 5 đến 7 lần trước khi sợi (fiber) giấy trở thành quá ngắn đê làm giấy trở lại. Muốn giữ  lại phẩm chất của giấy gần giống như ban đầu, có thể trộn giấy tái sinh và bột giấy nguyên thuỷ để tăng thêm phẩm chất của giấy.

2- Vấn đề phế thải trong công nghệ giấy: Trong quá trình sản xuất giấy, việc xử dụng một lượng lớn hoá chất và chất phế thải cũng là một mối ưu tư lớn cho nhân loại. Như chlor dùng để tẩy trắng bột giấy sẽ tạo ra một số hoá chất độc hại như furans và dioxins là hai hoá chất nằm trong danh sách 12 hoá chất “dơ bẩn” đã bị cấm sản xuất và cấm dùng từ năm 2002 do Liên Hiệp Quốc đề ra. Ngoài hai yếu tố trên, phế thải lỏng còn chứa  nhựa cây (lignins), một số hợp chất hữu cơ, kim loại độc hại như arsenic, mangan, selenium v.v…, và mức oxy hoà tan giảm (DO). Tình trạng nầy đã xảy ra  tại bang British Columbia làm cho ngành cá nơi đây phải chấm dứt vào năm 1992 do nguồn nước đã bị ô nhiễm.

3- Một phế thải khác cũng không kém phần quan trọng là dung dịch đen (black   liquor). Đây là một dung dịch hình thành trong quá trình phá vỡ những mãng cây mỏng thành bột giấy. Dung dịch nầy được xử lý bằng cách bốc hơi để có được một hổn hợp màu trắng sau khi tác dụng với vôi sống. Chất sau nầy sẽ được tái dụng trong việc làm bột giấy.

4- Phế thải rắn trong công nghệ giấy: Trong tất cả công nghệ hiện hành, công nghệ giấy phát thải một lượng phế thải lớn nhất. Tại Hoa Kỳ, lượng rác từ công nghệ nầy chiếm 31 đến 38% ở các bãi rác khắp nơi. Do đó vấn đề tái sinh giấy là một vấn đề cấp bách. Chỉ riêng tại Mỹ, hàng năm Hoa Kỳ tái sinh trên 45 triệu tấn giấy chiếm gần nửa nhu cầu giấy cho toàn quốc. Tuy nhiên vấn đề tái sinh giấy cũng tạo ra một nguồn phế thải mới. Tuy giấy tái sinh cần ít nước, hoá chất, năng lượng, và ít ô nhiễm hơn sản xuất giấy nguyên thuỷ từ cây. Nhưng vì phải xử dụng nhiều chất tẩy (chlor) do đó các hoá chất độc hại, nguy cơ tao ra ung thư sinh ra nhiều hơn. Hiện tại các nhà nghiên cứu đang truy tìm hoá chất thay thế chlor trong việc tẩy màu và làm trắng bột giấy.

Đối với nhà máy giấy Bãi Bằng, vì đây là một đầu tư do Thuỵ Điển (Sweden) giúp đở từ năm 1974, trong quá trình hơn 30 năm vận hành, một số nghiên cứu đã được các nhà khoa học Thuỵ Điển thực hiện ở nhà máy nầy. B.E. Bengtsson, L. Reutergardh et al. đã phân tích phế thải lỏng (effluent), và chất rắn lắng đọng dưới đáy hồ chứa (sediment). Kết quả cho thấy, những hợp chất hữu cơ chứa chlor có hàm lượng là 4,7 Kg/ta^'n, và hợp chất hứu cơ chứa chlor và phenol (dioxins và furans) 31g/ta^'n trong phế thải lỏng. Về chất rắn lắn đọng trong hồ chứa có hàm lượng hữu cơ có chlor là 70 – 100 ug/g, gấp 100 lần cao hơn mức độ mức độ thông thường ở sông ngòi…Do đ, tình trạng tôm cá, cua, và các loài nhuyễn thể (sò, ốc) ở các vùng chung quanh nhà máy đã bị nhiễm độc. Thậm chí gạo sản xuất ở những nơi nầy cũng có dấu vết của hợp chất hữu cơ chứa chlor và kim loại độc hại. Nước ở các phụ lưu chung quanh đã chảy vào sông Hồng và có thể ảnh hưởng đến sức khoẻ con người  một khi ăn phải tôm cá đánh bắt được từ những nơi đã bị ô nhiễm do 13 triệu m3 nước thải hàng năm từ nhà máy Bãi Bằng, theo kết luận của các tác giả trên.

Ngoài nhà máy Bãi Bằng ra, Việt Nam hiện có các nhà máy sau đây đang hoạt động và có công suất lần lượt như sau: - Nhà máy Việt Trì, Bắc Việt với công suất 25.000 tấn giấy/na(m, - Nhà Máy Tân Mai, Biên Hòa, 48.000tấn/na(m 2000, - Nhà máy Đồng Nai, Đồng Nai, 14.000 tấn/na(m, Nhà máy Kontum, Trung Việt, bắt đầu khởi công từ 2001, đang trong vòng xây dựng hạ tầng cơ sở và “trồng rừng”, - Nhà máy Mang Yang, Gia Lai đang dự kiến trồng 20.000 mẫu rừng từ 1993, - Nhà máy Mục Sơn, Thanh Hoá dự kiến xây dựng nhà máy với công suất 50.000 tấn giấy/na(m từ 2001 nhưng đanhg bị hoãn lại vì lý do tài chính, - Nhà máy Bình Dương (2001), Hải Phòng (2000), Cầu Dương, Hà Nội (2001), - Nhà máy Lê Hoà, Khu chế xuất Tân Tạo thiết lập từ 1995, sản xuất một lượng nhỏ giấy tập học trò, giấy copy v.v…, - Nhà máy NDK, Sài Gòn sảm xuất 15.000 tấn giấy tái sinh hàng năm (2001), - Nhà máy Saigon Paper (2001) 10.00 tấn/na(m gồm giấy carton và giấy áti sinh, - Nhà máy Nissho Iwai, Hà Tỉnh sản xuất 130.000 tấn gỗ lát mỏng năm 2000. Và sau cùng nhà máy Hậu Giang với công suất dự kiến là 570.000 tấn/na(m mới vừa khởi công  ngày 6/8/2007 vừa qua.

Tất cả những nhà máy hiện có hay còn nằm trong trong dự án, hay các nhà máy sản xuất một công đoạn trong công nghệ giấy như là bột giấy, trồng rừng hay gỗ cắt lát mỏng v.v… đều không có hay chưa có hệ thống xử lý phế thải rắn, lỏng và khí hoàn chỉnh. Điều nầy tạo ra những vấn nạn ô nhiễm môi trường lên những vùng xây dựng nhà máy cũng như chuyển các hệ luỵ trên đến những vùng phụ cận cùng những phụ lưu của các sông ngòi qua dòng chảy có chứa ô nhiễm vì công nghệ giấy tạo ra nhiều phế thải lỏng nhất so với các công nghệ sản xuất khác.

Việt Nam cần xem đây là một vấn đề phải giải quyết để cân bằng mức phát triển xã hội và bảo vệ mội trường ứng hợp với chiều hướng toàn cầu hoá trên thế giới hơn là chấp thuận đầu tư ngoại quốc thiếu điều nghiên kỹ lưỡng khiến cho nhiều dự án đã bị “treo” hay chấm dứt nửa chừng thiệt hại hàng tỷ Mỹ kim trong quá khứ và hiện tại.. 

West Covina 10/2007

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau biến cố 30 tháng 4, 1975, người Việt Nam tạo nên một cộng đồng hải ngoại chừng trên 4 triệu người, tương đương với dân số của New Zealand. Cuộc bùng nổ dân số ra hải ngoại này cũng gây nhiều ly tán, con cái thất lạc cha mẹ. Nhờ các tiến bộ về công nghệ gien và DNA chúng ta được chứng kiến những cuộc tái ngộ, đoàn tụ tưởng như không bao giờ có được, đặc biệt là những người con lai “mồ côi” tìm lại được người cha quân nhân Mỹ từng chiến đấu tại Việt Nam sau gần 50 năm. Chúng ta thử tìm hiểu những tiến bộ về lĩnh vực thử máu hay DNA để thiết lập quan hệ cha-con trên bình diện sinh học.
Mùa thu năm ngoái, số liệu thống kê liên bang cho thấy mức tuổi thọ trung bình của người dân Hoa Kỳ năm 2021 đã giảm hai năm liên tiếp. Dễ thấy rằng nguyên nhân trực tiếp và rõ ràng nhất là do COVID-19. Đại dịch tàn khốc đã cướp đi sinh mạng của hơn 1 triệu người ở Hoa Kỳ. Mức tuổi thọ trung bình đã giảm trong hơn hai năm, và giảm gấp đôi ở những người gốc Tây Ban Nha, người gốc da đen và người Mỹ bản địa, khiến đất nước chúng ta thụt lùi lại hai thập niên. Đây cũng là mức giảm tuổi thọ trung bình đột ngột nhất kể từ Thế Chiến II.
Trong tuần này, Đức Giáo Hoàng, Pope Francis đã trải qua một ca phẫu thuật để loại bỏ một khối thoát vị ở vùng bụng khiến ngài đau đớn không thôi. Nó là một khối thoát vị từ vết mổ của các ca phẫu thuật trước đó, được gọi là thoát vị vết mổ (incisional hernia). Thoát vị (Hernia) khá phổ biến và có nhiều loại khác nhau. Không phải tất cả các loại thoát vị đều phải làm phẫu thuật. Vậy thoát vị thực sự là gì? Và nếu cần phải làm phẫu thuật thì thế nào?
Hoa Kỳ đang bước vào mùa bệnh “Lyme”, và nguy cơ lây nhiễm loại bệnh do bọ ve cắn đang gia tăng, đặc biệt là khi có một nửa số người dân hiện đang sống ở những nơi có bọ ve. Nếu không được điều trị bằng kháng sinh kịp thời, bệnh Lyme có thể gây ra các vấn đề về tim mạch và hệ thần kinh, viêm khớp và các biến chứng khác, khó mà chữa trị. Mặc dù nhiều loại vắc xin đang được phát triển, nhưng số ca nhiễm đã đạt đến mức độ nạn dịch ở Hoa Kỳ. Có khoảng 476,000 ca nhiễm Lyme được báo cáo mỗi năm, tiêu tốn khoảng 1 tỷ MK chi phí y tế.
Trầm cảm là một trong những căn bệnh lớn của thời đại. Hơn một phần ba phụ nữ và gần một phần tư đàn ông ở Thụy Điển bị trầm cảm vào một thời điểm nào đó trong đời. Đối với một số người, thì một sự kiện căng thẳng tâm lý nào đó gây ra trầm cảm, ở những người khác, bệnh dường như bùng phát một cách tự nhiên và với một số ít là do tác dụng phụ của thuốc.
Năm 2011, Gert-Jan Oskam đang sống ở Trung Quốc thì bị tai nạn xe máy, khiến ông bị liệt từ phần hông trở xuống. Giờ đây, với sự kết hợp của các máy móc thiết bị hiện đại, các khoa học gia đã giúp ông kiểm soát lại phần thân dưới của mình, theo trang NYTimes đưa tin vào cuối tháng 5 năm 2023.
Ngày 15 tháng 5 năm 2023, Cơ quan Y tế Quốc tế WHO đưa ra hướng dẫn mới nhất của họ về chất làm ngọt thay thế đường (non-sugar sweeteners) và khuyên không nên dùng các chất này để giảm cân. WHO đã tiến hành một cuộc đánh giá có hệ thống với 283 nghiên cứu về chất tạo vị ngọt mà không dùng đường. Nghiên cứu tổng quan này bao gồm cả các thử nghiệm đối chứng ngẫu nhiên và nghiên cứu quan sát (randomized controlled trials and observational studies).
Một số trẻ nhỏ bị dị ứng có thể ăn đậu phộng với liều lượng thấp mà không bị phản ứng nghiêm trọng sau khi đeo miếng dán trong một năm trong một thử nghiệm lâm sàng. Miếng dán thử nghiệm này có thể giúp giảm bớt căng thẳng cho các gia đình có trẻ nhỏ bị dị ứng. Theo kết quả của một thử nghiệm lâm sàng giai đoạn cuối, đối với trẻ mới biết đi bị dị ứng với đậu phộng, một miếng dán da mới có thể làm tăng khả năng chịu đựng của các em đối với loại đậu này.
Số ca tử vong do Covid-19 ở Hoa Kỳ hiện đã xuống mức thấp nhất kể từ tháng 3 năm 2020, theo dữ liệu của Trung tâm Kiểm Soát và Phòng Dịch Bệnh. Tỷ lệ ca bệnh cũng giảm ở mức tương tự, mặc dù việc lây nhiễm trở nên khó theo dõi hơn do các xét nghiệm nhanh tại nhà được phổ biến rộng rãi; nhiều hệ thống giám sát được thiết lập vào đầu đại dịch cũng đã ngừng hoạt động.
Toát mồ hôi về đêm là một hiện tượng khá phổ biến, và cách giải quyết cũng đơn giản. Tuy nhiên, cũng cần chú ý một số nguyên nhân đáng lo ngại. Chúng ta thường nghĩ rằng nhiệt độ cơ thể người bình thường là 98.6 độ F (37 độ C), nhưng thực tế là nhiệt độ đó sẽ thay đổi trong chu kỳ 24 giờ theo nhịp sinh học của chúng ta. Ngay trước khi đi ngủ, nhiệt độ cơ thể của chúng ta bắt đầu giảm xuống, và sẽ đạt mức thấp nhất là khoảng 97.7 độ F trước khi chúng ta thức dậy khoảng ba tiếng. Đây là mức giảm nhiệt tối thiểu, nhưng để giữ cho cơ thể ở nhiệt độ đó, nhiều người thường phản ứng lại bằng cách đổ mồ hôi – đặc biệt nếu nhiệt độ bên ngoài quá nóng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.