Hôm nay,  

Đan Điền (Hara)

04/10/200800:00:00(Xem: 12904)
Đan Điền là Trung Tâm dung chứa năng lực, sức sống của con người; Nó giống như một cái bình điện (Acquy) ở ngay dưới rốn khoảng 3, 4 đốt ngón tay (2, 3 inches) mà chúng ta thường gọi là:

- Bụng Dưới ( Abdomen)

-Bộ Phận Tiêu Hóa (Bowel)

- Tử Cung (Ulterus)

Còn một nghĩa khác, nó là nơi, là phương tiện phù hợp và tối quan trọng cho những ai Hành Thiền để kiếm tìm "Bộ Mặt Trước Khi Cha Mẹ Sinh" của mình.
Vâng, với những vị Tu Thiền này thì nó là:

- Tim (Heart)

- Tâm (Mind)

- Tấm Lòng Chân Thật (Heart-Mind)

- Và cũng là nơi tĩnh lặng, thư giãn, không hề bị căng thẳng bao giờ!

Hầu hết chúng ta sống theo sự suy nghĩ, học hỏi, tính toán bằng đầu óc chứ không mấy ai biết dùng Đan Điền (Hara), là con tim, còn gọi là tấm lòng của chúng ta mà người ngoại quốc gọi là "Heart-Mind".

Nơi Đan Điền (Hara) ấy thanh thanh, tịnh tịnh, không hề có Danh Từ, không hề có Lời Nói lảm nhảm, thầm thì suốt ngày đêm như đầu óc của chúng ta! Lúc nào cũng bận bịu bởi những vọng tưởng, suy nghĩ lăng xăng không bao giờ ngưng nghỉ! Làm cho Tâm Thần dễ căng thẳng, làm cho thân thể dễ mỏi mệt, và cũng dễ gây nên bệnh hoạn để mà tổn thọ, mau già, mau chết!

 Do lẽ đó mà chúng ta cần Tĩnh Tâm lại, trước hết là cho sức khỏe, cho đời sống cá nhân, ảnh hưởng rất nhiều đến gia đình, quốc gia, xã hội; Sau nữa việc TĩnhTâm này còn liên hệ mật thiết đến vấn đề Tâm Linh, cũng là việc trọng đại nhất, nan giải nhất của hầu hết mọi người cần giải quyết, đó là vấn đề:

"Luân Hồi Sinh Tử!"

Nhưng muốn Tĩnh Tâm mà cứ dùng cái đầu để thực tập thì e khó mà thành công! Vì cái "Tâm con khỉ" lăng xăng ấy, nó không chịu hàng phục chúng ta bao giờ! Cho dù có dùng bất cứ phương tiện nào, công phu nào đi nữa thì chúng ta cũng vẫn bị trong tình trạng là: Công Phu và Vọng Tưởng lẫn lộn xen nhau; Ấy là chưa kể hôn trầm (buồn ngủ) đến bất cứ lúc nào!

Để tránh được sự việc quá khó khăn và phức tạp này, thay vì dùng đầu óc để "Hạ Thủ (Hành Trì) Công Phu" là:

- Niệm Phật

- Trì Chú

- Tham Thoại Đầu

- Tham Công Án ...

thì chúng ta hãy dùng Đan Điền (Hara) là nơi để "Hạ Thủ (Hành Trì) Công Phu",  sẽ dễ dàng hơn và kết quả cũng nhanh hơn vì:

- Nơi Đan Điền ấy, không nói năng thầm thì, lảm nhảm suốt ngày đêm như trong đầu óc!

- Nơi Đan Điền ấy, quá ư tĩnh lặng nên không dễ gì hồ đồ, nóng nẩy, sân si như trong đầu óc!

- Nơi Đan Điền ấy, không có Tướng này biến, Tướng kia hiện như trong đầu óc!

Với cái đầu thì khi chúng ta nghĩ tới Nha Trang là Tướng của Nha Trang hiện, và tiếp tục chúng ta lại nghĩ đến Sài Gòn là Tướng  của Nha Trang tự nhiên biến đi, để Tướng của Sài Gòn hiện ra! Và cứ thế, Tướng này Sinh, thì Tướng kia Diệt, Tướng này Diệt,  thì Tướng kia Sinh!

- Qua Nơi Đan Điền ấy, chúng ta mới thấy rõ là mình chỉ có một cái Tâm, mà vì "Tán Loạn Tâm", "Vọng Tưởng Tâm" làm cho mình tưởng như có đến trăm ngàn cái Tâm! Có ai hay "con khỉ" đã đậu ở cành đào thì thôi đậu ở cành mận; Ngược lại, khi đậu ở cành mận thì thôi ở cành đào là lẽ đương nhiên! Cũng như thế, khi đã có Công Phu thì thôi có Vọng Tưởng, và khi có Vọng Tưởng thì thôi có Công Phu! Cho nên khi qua Đan Điền chúng ta Chú Tâm để "Hạ Thủ Công Phu" thì Tâm đã ở Đan Điền và đang bận với Công Phu nên đầu óc bặt đi cái suy nghĩ miên man! Bởi chúng ta chỉ có một cái Tâm, nếu nó đã ở chỗ này thì thôi ở chỗ kia!

- Do lẽ nơi Đan Điền ấy, là tấm lòng chân thật Vô Tướng (Heart-Mind); Là Tâm yên lặng (Silent-Mind); Là nơi không có một danh từ, lời nói nào cả, thì quả là tuyệt vời cho chúng ta Hạ Thủ Công Phu, tức là để sự Chú Tâm nơi đó, thì sẽ thư thái, nhẹ nhàng, không bị căng thẳng như khi dùng đầu óc! Nơi đây chúng ta hãy đề lên một Niệm thật đứng đắn, thí dụ như đề lên câu: Công Án "Tôi Là Ai"" thì với sự Chú Tâm trong tĩnh lặng ở  Đan Điền, ta sẽ thấy rõ từng chữ:  "Tôi...Là...Ai..."" một cách rõ ràng, minh bạch, không có tạp niệm để  pha trộn lẫn lộn; Không có sự mơ hồ để không tỉnh táo, rồi bị hôn trầm  bởi Vọng Tưởng hỗn tạp của đầu óc! Vì khi sự Chú Tâm đã ở nơi Đan  Điền thì nơi đầu óc không còn Vọng Tưởng lan man nữa! Vì vậy mà sự  "Hạ Thủ Công Phu" sẽ dễ dàng đến độ miên mật, để rồi nơi Heart- Mind, nơi yên lặng Không Lời Vô Tướng ấy, chúng ta sẽ chợt nhận ra  sự: Tịnh Chiếu và Chiếu Tịnh, tức là sự tham vấn của mình (Chiếu), và  sự tĩnh lặng của Đan Điền (Tịnh); Vâng, chỉ còn toàn là Chiếu với Tịnh,  Tịnh với Chiếu; Định và Huệ, Huệ và Định mà thôi! Do đó mà mọi  Công Án, mọi Thoại Đầu đều giải quyết một cách rất nhanh chóng!

- Tóm lại, qua nơi Đan Điền ấy, nơi tĩnh lặng Vô Tướng ấy, chúng ta lại dùng câu Thoại Đầu Vô Tướng hoặc Câu Công Án Vô Tướng (Vì Vô Tướng nên không biết nó là cái gì! Mà khi đã không biết thì tự động sẽ Nghi và đã có Nghi là sẽ có Ngộ! Thì quả là nơi phù hợp lý tưởng cho mọi Hành Giả thực tập Tham Thiền:

- Nếu chưa được miên mật, thì cũng đang được trong trạng thái của Tiềm Thức (Intuition) tức Thức số Bảy và Thức số Tám! Chứ không phải trong Kiến Thức (Intellect) của bộ óc, là Tiền Ngũ Thức và Thức số Sáu!

- Còn nếu Công Phu được miên mật không có gián đoạn thì Hành Giả sẽ đi đến Giác Ngộ, tức là chứng nghiệm được cái Chân Lý thật sự! Vì khi đó đã buông được hết mọi Tán Loạn Tâm để chỉ còn trơ lại "Một Niệm" đang Tham, đang  Hỏi từng chữ, từng câu không gián đoạn! Niệm không gián đoạn này là Nhất Tâm (Single Mind), tuy nhiên nó vẫn còn là Hữu Tâm! Từ Hữu Tâm cứ tiếp tục Tham nữa sẽ đến được Vô Tâm, còn gọi là "Công Phu Thành Phiến", cũng là "Công Phu Thành Khối Nghi", tức Chân Nghi; Khi có Nghi thì các Tướng đều không còn! Nói cách khác, Chân Nghi đã hiện thì cũng là Vô Tướng Thuần Nhất hiện! Và Hành Giả đang ở giai đoạn sắp Kiến Tính, giai đoạn này có nhiều tên gọi khác nhau nhưng đồng một nghĩa:

- Đầu sào trăm thước

- Đã đến được Thoại Đầu, cũng là sắp phá vỡ Công  Án...

- Đỉnh Núi Muôn Trượng

- Vô Tâm

- Chỗ Một Niệm Chưa Sinh Khởi

- Chỗ Vô Thủy Vô Minh

- Và cũng chính là cội gốc Vô Minh, Vô Ký Không.

Để rồi từ cái Chân Nghi Vô Tướng Thuần Nhất ấy, tức Đầu Sào Trăm Thước ấy, Hành Giả lại vẫn phải tiếp tục Công Phu, tức là tiếp tục Tham Thiền mãi không ngừng để phá "Bản Tham", là làm cho Khối Nghi tan rã, cũng là lúc Hành Giả đã "Kiến Tính"! "Kiến Tính" còn gọi là:

- Đập Bể Ngân Sơn, Nhẩy Qua Thiết Bích

- Bàn Tay Đập Vỡ Hư Không

- Hang ổ Vô Minh đã bị phá hủy

- Căn bản Vô Minh tự tan tành

- Lúc ấy Niệm Nghi tự biến thành "Chân Như Niệm"

Hầm Sâu Đen Tối, Vô Thủy Vô Minh biến thành thuần một Chân Định! Đồng thời "Toàn Thức" đã     chuyển thành "Toàn Trí"!

- Và Thập Phương Thế Giới hiện Toàn Thân.

Dĩ nhiên, câu Công Án đã có câu trả lời chính xác, đồng thời Hành Giả tự rõ biết mình là ai! Lúc này đây, Hành Giả vượt ra ngoài cả Vô Tâm lẫn Hữu Tâm và thấy rằng:

- Dụng là Thể, Thể là Dụng.

- Dụng là Tâm, Tâm là Sự.

- Sự là Lý, Lý là Sự, (Tức Tâm Cảnh đều Vô Ngại, chúng tự hỗ dụng cho nhau)   Nên:

- Khi cầm cuốn sách lên, hay là nâng, hay là nhấc bất cứ vật gì cũng đều là Tâm

- Và Tâm lại là cuốn sách, Tâm cũng là bất cứ vật gì đang ở trong tay! Tuy nhiên, "Kiến Tinh" mới khởi Tu, Tu bất kể thời gian để còn Ngộ mãi chứ không phải chỉ Ngộ vài lần mà là Ngộ không giới hạn... Đồng thời cũng là để màn mây mù của Tập Khí sâu dầy tích trữ từ bao đời, bao kiếp ấy phải được tan biến hết để Vầng Trăng Trí Tuệ hiện ra thật tròn đầy! Thì đó mới là Giác Ngộ Viên Mãn! Còn "Kiến Tinh" chỉ như một mũi kim khâu đã chọc và chạm được vào mặt trăng, để ánh sáng của mặt trăng tỏa ra vừa cỡ của đầu mũi kim khâu đó mà thôi! Ấy thế mà Hành Giả cũng đã ra khỏi được Tam Giới, Sáu Nẻo rồi! Và Quả vị của Hành Giả tương đương với Bồ Tát Thập Địa! Nhưng nếu giải đãi, không tiếp tục Hành Trì Công Phu nữa, cũng như không hề thực hành để buông bỏ mọi thói hư tật xấu! Mà trái lại, được một chút đã cho là đủ, rồi Trụ vào việc: "Ta đã Ngộ Đạo" để huênh hoang, để cao ngạo, thì cái "Sự Ngộ" nhỏ bằng mũi kim ấy lại tự nó đóng bít lại!
Chú Giải:

* Tam Giới: Dục Giới, Sắc Giới, Vô Sắc Giới

*  Sáu Nẻo: Trời, Người, A Tu La, Ngã Quỉ, Súc Sinh, Địa Ngục.

* Chỗ Một Niệm Chưa Sinh Khởi, cũng là Cội Gốc của Vô Minh, còn gọi là:

- Đầu sào trăm thước

- Đã đến được Thoại Đầu, cũng là sắp phá vỡ Công  Án...

- Đỉnh Núi Muôn Trượng

- Vô Tâm

- Chỗ Một Niệm Chưa Sinh Khởi

- Chỗ Vô Thủy Vô Minh

- Và cũng chính là cội gốc Vô Minh, Vô Ký Không.

Cái cội gốc Vô Minh, Vô Ký Không này, là Chỗ của một Niệm Bất Giác khởi lên! Cho nên:

Khi chúng ta Biết là Vọng Giác Biết! Tức "Cái Biết" của Kiến, Văn, Giác, Tri (Thấy, Nghe, Hay, Biết  của Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi, Thân, Ý)

Còn khi Không Biết là Vô Ký Không, tức Vô Thủy Vô Minh! Hang ổ này chính là Tạng Thức số Tám dung chứa và quán xuyến toàn bộ Thấy, Nghe, Hay, Biết, cùng mọi Thiện/Ác, Ác/Thiện của Tiền Ngũ Thức và Ý Thức:

- Tiền Ngũ Thức:   Là Nhãn Thức, Nhĩ Thức, Tỷ Thức, Thiệt Thức, Thân Thức.

- Thức Số Sáu :  Là Ý Thức 

Những Thức này là nguyên nhân của sự tạo nên một dòng Nhân   Quả, Nghiệp Báo thật kiên cố, sâu dầy cho hằng hà sa số kiếp!   Mà chỉ có Tham Thiền sao cho thật nỗ lực, kiên trì, miên mật, và   nhất là phải đúng cách, đúng phương pháp như đã nói ở trên mới   có thể tiến đến được "Đầu Sào Trăm Thước".

Chú ý:

Mọi danh từ:  Đập vỡ, phá hủy, tan tành, quả vị ... đều chỉ là phương tiện, cũng là giả danh.

(Khi đã Kiến Tính tự động  (Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc)

Bát Thức chuyển thành Tứ Trí )

Tọa Thiền

Biết chú ý là cứu cánh tận cùng

Nếu không Tọa Thiền, khó lắm ai ơi

Đừng quên tĩnh tọa, ngày một vài tiếng

Để Tâm mình, thôi đừng chạy lung tung

Thiền chuyển thức Tâm, chuyển cùng cội rễ

Cho đến cùng, cái cội gốc si mê

Thiền, Thiền sâu là đã có đường về

Chú ý là đây, tận cùng chú ý

*

Nếu muốn cùng tột, tận cùng chú ý

Hóa chuyển đi hầm "Vô Thỉ Vô Minh"

Tọa, Tham đến độ quên Thân Tâm mình

Thân Tâm này, chính "Ổ Tâm Ý Thức"

Dù Tham Công Án, dù Tham Thoại Đầu

Miên mật Tham thôi, chẳng chút vọng cầu

Tham đến khi nào, nghi tình thành khối

Đi, đứng, nằm, ngồi, giữ chặt một câu

"Tôi là ai"" Hỏi mãi suốt canh thâu

Công Án nào, chẳng vi diệu, nhiệm mầu!

Chọn một câu, thật hoài nghi, thật hợp

Tham mãi, miệt mài, chẳng kể dài lâu

Công Án, Thoại Đầu là kiếm kim cương

Chớ lìa xa, quá tuyệt diệu khôn lường

"MU" là gì" "Ai người đang Niệm Phật""

Vậy thôi mà, hội Tổ, Phật mười phương

Hởi những ai đã nhàm chán đau thương

Chọn lối đi, để dứt khỏi đoạn trường

Giản dị thôi, câu Thoại Đầu, Công Án

Tọa Thiền, Tham Thiền, vượt hết sầu vương

Tham không gián đoạn, nghi tình thành khối

Chân nghi hiện rồi, Diêm Vương bỏ chạy thôi

Thuần một khối nghi, đầu sào trăm thước

Bảo kiếm vung lên, dứt sạch nghiệp luân hồi

Hầm sâu đen tối, đáy thùng tan rã

Thập Phương Thế Giới, đã hiện Toàn Thân

Vô Tướng Thuần Nhất, chăng là Thuần Chân"

Siêu cả Sắc Không, vượt ngoài Phàm Thánh

Chẳng chi để nói, chẳng chỗ để về

Chẳng người chứng ngộ, ai người si mê"

Đặt Tổ, gọi Phật, tiền nhân dậy thế

Tùy duyên này, tôi phổ nhạc, ca thôi!

Thanh Tịnh Liên, Thích Nữ Chân Thiền

Thiền Viện Sùng Nghiêm: 11561 Magnolia Street, Garden Grove, CA 92841.

Tel : (714) 636-0118

Web: www.thienviensungnghiem.com

Email : [email protected]

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hành tinh của chúng ta đang chứa rất nhiều rác. Kể từ cuộc Cách Mạng Công Nghiệp, nhân loại đã sản xuất ra 30 ngàn tỷ tấn hàng hóa – từ những tòa nhà chọc trời và những cây cầu đến quần áo và bao ni-lông. Phần lớn chúng vẫn còn đó, dưới dạng rác thải. Trên thế giới, mỗi ngày có thêm 350 triệu tấn rác được ‘bổ sung’ vào con số trên. Tệ hơn nữa, phần lớn rác thải đều không được kiểm soát đàng hoàng – chúng bị đổ đầy trên đất liền, trên nước và tại các bãi rác lộ thiên ở các thành phố và thị trấn. Điều này không chỉ khiến mọi người gặp rủi ro nghiêm trọng về sức khỏe, mà còn gây hại cho thực vật, đất đai, và cả đại dương. Suy nghĩ về mớ rác mà con người chúng ta đang tạo ra có thể khiến quý vị bị choáng.
Một nghiên cứu mới tiết lộ những gì xảy ra trong bộ não trong những giây phút cuối đời của chúng ta. Khi các khoa học gia ghi lại sóng não của một người đàn ông sắp chết, dường như các ký ức đã lóe lên vài giây trong não trước và sau khi tim ông ngừng đập. Nghiên cứu đầu tiên thuộc loại này cho thấy chúng ta có thể hồi tưởng lại một loạt ký ức khi cận kề cái chết.
Mặc dù các tác động của COVID-19 đối với phổi và hệ hô hấp đã được biết rõ, nhưng ngày càng có nhiều nghiên cứu cho thấy rằng virus này cũng đang ảnh hưởng đến tim, với các tác động có thể là dài hạn. Trong một bài thuyết trình tại cuộc họp thường niên của Hiệp hội Vật lý Sinh học, một nhóm khoa học lý sinh quốc tế, Tiến sĩ Andrew Marks, chủ nhiệm khoa sinh lý học tại Đại học Columbia, và các đồng nghiệp của ông đã báo cáo về những thay đổi trong mô tim của bệnh nhân COVID-19 chết vì căn bệnh này, với một số người bệnh cũng có tiền sử bệnh tim. Nhóm nghiên cứu đã tiến hành phân tích khám nghiệm tử thi và tìm thấy một loạt các bất thường, đặc biệt là trong cách các tế bào tim điều chỉnh canxi.
Thử nghiệm sinh thiết (sinh thiết mô – tissue biopsy) đi kèm một số rủi ro và thách thức – một số chỗ cần làm sinh thiết có thể khó tiếp cận, chảy máu và đau đớn có thể kéo dài đến một tháng sau khi làm sinh thiết. Chi phí cao và thời gian đợi kết quả có thể lên tới bốn tuần. Với một người đang bị ung thư ác tính, thì đó là cả một vấn đề.
Tết đã đến và xuân đã về. Khi ngày bắt đầu dài ra, đó là thời điểm phù hợp để chăm sóc sức khỏe thể chất và tinh thần tổng thể của quý vị thông qua các hành động tự chăm sóc hàng ngày. Sức khỏe thể chất và sức khỏe tinh thần có mối quan hệ mật thiết với nhau. Sức khỏe cảm xúc, tâm lý và xã hội của chúng ta ảnh hưởng đến cách chúng ta suy nghĩ, cảm nhận và hành động. Việc quan tâm đến tất cả các bộ phận trên cơ thể của chúng ta sẽ giúp xác định cách chúng ta đối phó với căng thẳng, kết nối với người khác và đưa ra những lựa chọn tốt cho sức khỏe.
Tại hội trường 8200 Westminster Blvd, Thành Phố Westminster vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật ngày 5 tháng 3 năm 2023, Vietnamese Community Health of UCLA (viết tắt là VCH) đã tổ chức buổi Hội Chợ Y Tế để phục vụ những người có lợi tức thấp trong cộng đồng.
Alzheimer và Parkinson là hai trong số các bệnh thần kinh phổ biến nhất dẫn đến sự phá vỡ các tế bào thần kinh của não. Mỗi năm đều có hàng ngàn người phát hiện bị mắc bịnh và vào thời điểm có thể chẩn đoán được, thì não đã bị tổn thương suốt một thời gian dài.
Năm 1984, Bộ trưởng Y tế Hoa Kỳ hứa rằng sẽ có vắc-xin phòng chống HIV/AIDS trong vòng hai năm. Gần 40 năm sau, vắc-xin cũng như thuốc chữa vẫn chưa có. Nhưng trong tuần vừa qua, một nghiên cứu đã được trình bày trên tạp chí Nature mang lại hy vọng mới. Một người đàn ông 53 tuổi ở Düsseldorf đã khỏi bệnh sau khi được cấy ghép tế bào gốc được hiến tặng từ một người miễn dịch với HIV. Như vậy, anh là bệnh nhân HIV thứ ba được chữa khỏi.
Nếu bạn đọc Kim Dung hay xem phim chưởng hẳn bạn quen thuộc với cảnh tóc bạc trắng qua một đêm lo âu không ngủ. Tương tự như cảnh tóc của Marie Antoinette bạc trắng chỉ trong một đêm sau khi biết tin bà sắp bị hành quyết. Từ xưa nay, người ta vẫn tin rằng tóc bạc không chỉ là vấn đề thời gian và tuổi tác – mà còn là dấu hiệu của kinh nghiệm sống. Nhưng trải nghiệm cuộc sống của một người có thực sự thay đổi màu tóc của họ không? Khoa học chứng minh điều này có xảy ra, dù màu tóc tự nhiên phai dần theo thời gian, nhưng một số yếu tố nhất định có thể đẩy nhanh quá trình thay đổi đó - bao gồm cả căng thẳng hay “stress”.
Với nỗ lực chủ động giúp đỡ các gia đình quản lý các tác nhân gây căng thẳng hàng ngày, First 5 California (F5CA) đang khởi động một chiến dịch mới nhằm mục đích tuyên truyền về tầm quan trọng của hơi thở như một công cụ hữu hiệu để giúp các gia đình và trẻ em đối phó với căng thẳng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.