Hôm nay,  

Đan Điền (Hara)

04/10/200800:00:00(Xem: 12906)
Đan Điền là Trung Tâm dung chứa năng lực, sức sống của con người; Nó giống như một cái bình điện (Acquy) ở ngay dưới rốn khoảng 3, 4 đốt ngón tay (2, 3 inches) mà chúng ta thường gọi là:

- Bụng Dưới ( Abdomen)

-Bộ Phận Tiêu Hóa (Bowel)

- Tử Cung (Ulterus)

Còn một nghĩa khác, nó là nơi, là phương tiện phù hợp và tối quan trọng cho những ai Hành Thiền để kiếm tìm "Bộ Mặt Trước Khi Cha Mẹ Sinh" của mình.
Vâng, với những vị Tu Thiền này thì nó là:

- Tim (Heart)

- Tâm (Mind)

- Tấm Lòng Chân Thật (Heart-Mind)

- Và cũng là nơi tĩnh lặng, thư giãn, không hề bị căng thẳng bao giờ!

Hầu hết chúng ta sống theo sự suy nghĩ, học hỏi, tính toán bằng đầu óc chứ không mấy ai biết dùng Đan Điền (Hara), là con tim, còn gọi là tấm lòng của chúng ta mà người ngoại quốc gọi là "Heart-Mind".

Nơi Đan Điền (Hara) ấy thanh thanh, tịnh tịnh, không hề có Danh Từ, không hề có Lời Nói lảm nhảm, thầm thì suốt ngày đêm như đầu óc của chúng ta! Lúc nào cũng bận bịu bởi những vọng tưởng, suy nghĩ lăng xăng không bao giờ ngưng nghỉ! Làm cho Tâm Thần dễ căng thẳng, làm cho thân thể dễ mỏi mệt, và cũng dễ gây nên bệnh hoạn để mà tổn thọ, mau già, mau chết!

 Do lẽ đó mà chúng ta cần Tĩnh Tâm lại, trước hết là cho sức khỏe, cho đời sống cá nhân, ảnh hưởng rất nhiều đến gia đình, quốc gia, xã hội; Sau nữa việc TĩnhTâm này còn liên hệ mật thiết đến vấn đề Tâm Linh, cũng là việc trọng đại nhất, nan giải nhất của hầu hết mọi người cần giải quyết, đó là vấn đề:

"Luân Hồi Sinh Tử!"

Nhưng muốn Tĩnh Tâm mà cứ dùng cái đầu để thực tập thì e khó mà thành công! Vì cái "Tâm con khỉ" lăng xăng ấy, nó không chịu hàng phục chúng ta bao giờ! Cho dù có dùng bất cứ phương tiện nào, công phu nào đi nữa thì chúng ta cũng vẫn bị trong tình trạng là: Công Phu và Vọng Tưởng lẫn lộn xen nhau; Ấy là chưa kể hôn trầm (buồn ngủ) đến bất cứ lúc nào!

Để tránh được sự việc quá khó khăn và phức tạp này, thay vì dùng đầu óc để "Hạ Thủ (Hành Trì) Công Phu" là:

- Niệm Phật

- Trì Chú

- Tham Thoại Đầu

- Tham Công Án ...

thì chúng ta hãy dùng Đan Điền (Hara) là nơi để "Hạ Thủ (Hành Trì) Công Phu",  sẽ dễ dàng hơn và kết quả cũng nhanh hơn vì:

- Nơi Đan Điền ấy, không nói năng thầm thì, lảm nhảm suốt ngày đêm như trong đầu óc!

- Nơi Đan Điền ấy, quá ư tĩnh lặng nên không dễ gì hồ đồ, nóng nẩy, sân si như trong đầu óc!

- Nơi Đan Điền ấy, không có Tướng này biến, Tướng kia hiện như trong đầu óc!

Với cái đầu thì khi chúng ta nghĩ tới Nha Trang là Tướng của Nha Trang hiện, và tiếp tục chúng ta lại nghĩ đến Sài Gòn là Tướng  của Nha Trang tự nhiên biến đi, để Tướng của Sài Gòn hiện ra! Và cứ thế, Tướng này Sinh, thì Tướng kia Diệt, Tướng này Diệt,  thì Tướng kia Sinh!

- Qua Nơi Đan Điền ấy, chúng ta mới thấy rõ là mình chỉ có một cái Tâm, mà vì "Tán Loạn Tâm", "Vọng Tưởng Tâm" làm cho mình tưởng như có đến trăm ngàn cái Tâm! Có ai hay "con khỉ" đã đậu ở cành đào thì thôi đậu ở cành mận; Ngược lại, khi đậu ở cành mận thì thôi ở cành đào là lẽ đương nhiên! Cũng như thế, khi đã có Công Phu thì thôi có Vọng Tưởng, và khi có Vọng Tưởng thì thôi có Công Phu! Cho nên khi qua Đan Điền chúng ta Chú Tâm để "Hạ Thủ Công Phu" thì Tâm đã ở Đan Điền và đang bận với Công Phu nên đầu óc bặt đi cái suy nghĩ miên man! Bởi chúng ta chỉ có một cái Tâm, nếu nó đã ở chỗ này thì thôi ở chỗ kia!

- Do lẽ nơi Đan Điền ấy, là tấm lòng chân thật Vô Tướng (Heart-Mind); Là Tâm yên lặng (Silent-Mind); Là nơi không có một danh từ, lời nói nào cả, thì quả là tuyệt vời cho chúng ta Hạ Thủ Công Phu, tức là để sự Chú Tâm nơi đó, thì sẽ thư thái, nhẹ nhàng, không bị căng thẳng như khi dùng đầu óc! Nơi đây chúng ta hãy đề lên một Niệm thật đứng đắn, thí dụ như đề lên câu: Công Án "Tôi Là Ai"" thì với sự Chú Tâm trong tĩnh lặng ở  Đan Điền, ta sẽ thấy rõ từng chữ:  "Tôi...Là...Ai..."" một cách rõ ràng, minh bạch, không có tạp niệm để  pha trộn lẫn lộn; Không có sự mơ hồ để không tỉnh táo, rồi bị hôn trầm  bởi Vọng Tưởng hỗn tạp của đầu óc! Vì khi sự Chú Tâm đã ở nơi Đan  Điền thì nơi đầu óc không còn Vọng Tưởng lan man nữa! Vì vậy mà sự  "Hạ Thủ Công Phu" sẽ dễ dàng đến độ miên mật, để rồi nơi Heart- Mind, nơi yên lặng Không Lời Vô Tướng ấy, chúng ta sẽ chợt nhận ra  sự: Tịnh Chiếu và Chiếu Tịnh, tức là sự tham vấn của mình (Chiếu), và  sự tĩnh lặng của Đan Điền (Tịnh); Vâng, chỉ còn toàn là Chiếu với Tịnh,  Tịnh với Chiếu; Định và Huệ, Huệ và Định mà thôi! Do đó mà mọi  Công Án, mọi Thoại Đầu đều giải quyết một cách rất nhanh chóng!

- Tóm lại, qua nơi Đan Điền ấy, nơi tĩnh lặng Vô Tướng ấy, chúng ta lại dùng câu Thoại Đầu Vô Tướng hoặc Câu Công Án Vô Tướng (Vì Vô Tướng nên không biết nó là cái gì! Mà khi đã không biết thì tự động sẽ Nghi và đã có Nghi là sẽ có Ngộ! Thì quả là nơi phù hợp lý tưởng cho mọi Hành Giả thực tập Tham Thiền:

- Nếu chưa được miên mật, thì cũng đang được trong trạng thái của Tiềm Thức (Intuition) tức Thức số Bảy và Thức số Tám! Chứ không phải trong Kiến Thức (Intellect) của bộ óc, là Tiền Ngũ Thức và Thức số Sáu!

- Còn nếu Công Phu được miên mật không có gián đoạn thì Hành Giả sẽ đi đến Giác Ngộ, tức là chứng nghiệm được cái Chân Lý thật sự! Vì khi đó đã buông được hết mọi Tán Loạn Tâm để chỉ còn trơ lại "Một Niệm" đang Tham, đang  Hỏi từng chữ, từng câu không gián đoạn! Niệm không gián đoạn này là Nhất Tâm (Single Mind), tuy nhiên nó vẫn còn là Hữu Tâm! Từ Hữu Tâm cứ tiếp tục Tham nữa sẽ đến được Vô Tâm, còn gọi là "Công Phu Thành Phiến", cũng là "Công Phu Thành Khối Nghi", tức Chân Nghi; Khi có Nghi thì các Tướng đều không còn! Nói cách khác, Chân Nghi đã hiện thì cũng là Vô Tướng Thuần Nhất hiện! Và Hành Giả đang ở giai đoạn sắp Kiến Tính, giai đoạn này có nhiều tên gọi khác nhau nhưng đồng một nghĩa:

- Đầu sào trăm thước

- Đã đến được Thoại Đầu, cũng là sắp phá vỡ Công  Án...

- Đỉnh Núi Muôn Trượng

- Vô Tâm

- Chỗ Một Niệm Chưa Sinh Khởi

- Chỗ Vô Thủy Vô Minh

- Và cũng chính là cội gốc Vô Minh, Vô Ký Không.

Để rồi từ cái Chân Nghi Vô Tướng Thuần Nhất ấy, tức Đầu Sào Trăm Thước ấy, Hành Giả lại vẫn phải tiếp tục Công Phu, tức là tiếp tục Tham Thiền mãi không ngừng để phá "Bản Tham", là làm cho Khối Nghi tan rã, cũng là lúc Hành Giả đã "Kiến Tính"! "Kiến Tính" còn gọi là:

- Đập Bể Ngân Sơn, Nhẩy Qua Thiết Bích

- Bàn Tay Đập Vỡ Hư Không

- Hang ổ Vô Minh đã bị phá hủy

- Căn bản Vô Minh tự tan tành

- Lúc ấy Niệm Nghi tự biến thành "Chân Như Niệm"

Hầm Sâu Đen Tối, Vô Thủy Vô Minh biến thành thuần một Chân Định! Đồng thời "Toàn Thức" đã     chuyển thành "Toàn Trí"!

- Và Thập Phương Thế Giới hiện Toàn Thân.

Dĩ nhiên, câu Công Án đã có câu trả lời chính xác, đồng thời Hành Giả tự rõ biết mình là ai! Lúc này đây, Hành Giả vượt ra ngoài cả Vô Tâm lẫn Hữu Tâm và thấy rằng:

- Dụng là Thể, Thể là Dụng.

- Dụng là Tâm, Tâm là Sự.

- Sự là Lý, Lý là Sự, (Tức Tâm Cảnh đều Vô Ngại, chúng tự hỗ dụng cho nhau)   Nên:

- Khi cầm cuốn sách lên, hay là nâng, hay là nhấc bất cứ vật gì cũng đều là Tâm

- Và Tâm lại là cuốn sách, Tâm cũng là bất cứ vật gì đang ở trong tay! Tuy nhiên, "Kiến Tinh" mới khởi Tu, Tu bất kể thời gian để còn Ngộ mãi chứ không phải chỉ Ngộ vài lần mà là Ngộ không giới hạn... Đồng thời cũng là để màn mây mù của Tập Khí sâu dầy tích trữ từ bao đời, bao kiếp ấy phải được tan biến hết để Vầng Trăng Trí Tuệ hiện ra thật tròn đầy! Thì đó mới là Giác Ngộ Viên Mãn! Còn "Kiến Tinh" chỉ như một mũi kim khâu đã chọc và chạm được vào mặt trăng, để ánh sáng của mặt trăng tỏa ra vừa cỡ của đầu mũi kim khâu đó mà thôi! Ấy thế mà Hành Giả cũng đã ra khỏi được Tam Giới, Sáu Nẻo rồi! Và Quả vị của Hành Giả tương đương với Bồ Tát Thập Địa! Nhưng nếu giải đãi, không tiếp tục Hành Trì Công Phu nữa, cũng như không hề thực hành để buông bỏ mọi thói hư tật xấu! Mà trái lại, được một chút đã cho là đủ, rồi Trụ vào việc: "Ta đã Ngộ Đạo" để huênh hoang, để cao ngạo, thì cái "Sự Ngộ" nhỏ bằng mũi kim ấy lại tự nó đóng bít lại!
Chú Giải:

* Tam Giới: Dục Giới, Sắc Giới, Vô Sắc Giới

*  Sáu Nẻo: Trời, Người, A Tu La, Ngã Quỉ, Súc Sinh, Địa Ngục.

* Chỗ Một Niệm Chưa Sinh Khởi, cũng là Cội Gốc của Vô Minh, còn gọi là:

- Đầu sào trăm thước

- Đã đến được Thoại Đầu, cũng là sắp phá vỡ Công  Án...

- Đỉnh Núi Muôn Trượng

- Vô Tâm

- Chỗ Một Niệm Chưa Sinh Khởi

- Chỗ Vô Thủy Vô Minh

- Và cũng chính là cội gốc Vô Minh, Vô Ký Không.

Cái cội gốc Vô Minh, Vô Ký Không này, là Chỗ của một Niệm Bất Giác khởi lên! Cho nên:

Khi chúng ta Biết là Vọng Giác Biết! Tức "Cái Biết" của Kiến, Văn, Giác, Tri (Thấy, Nghe, Hay, Biết  của Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi, Thân, Ý)

Còn khi Không Biết là Vô Ký Không, tức Vô Thủy Vô Minh! Hang ổ này chính là Tạng Thức số Tám dung chứa và quán xuyến toàn bộ Thấy, Nghe, Hay, Biết, cùng mọi Thiện/Ác, Ác/Thiện của Tiền Ngũ Thức và Ý Thức:

- Tiền Ngũ Thức:   Là Nhãn Thức, Nhĩ Thức, Tỷ Thức, Thiệt Thức, Thân Thức.

- Thức Số Sáu :  Là Ý Thức 

Những Thức này là nguyên nhân của sự tạo nên một dòng Nhân   Quả, Nghiệp Báo thật kiên cố, sâu dầy cho hằng hà sa số kiếp!   Mà chỉ có Tham Thiền sao cho thật nỗ lực, kiên trì, miên mật, và   nhất là phải đúng cách, đúng phương pháp như đã nói ở trên mới   có thể tiến đến được "Đầu Sào Trăm Thước".

Chú ý:

Mọi danh từ:  Đập vỡ, phá hủy, tan tành, quả vị ... đều chỉ là phương tiện, cũng là giả danh.

(Khi đã Kiến Tính tự động  (Sắc, Thanh, Hương, Vị, Xúc)

Bát Thức chuyển thành Tứ Trí )

Tọa Thiền

Biết chú ý là cứu cánh tận cùng

Nếu không Tọa Thiền, khó lắm ai ơi

Đừng quên tĩnh tọa, ngày một vài tiếng

Để Tâm mình, thôi đừng chạy lung tung

Thiền chuyển thức Tâm, chuyển cùng cội rễ

Cho đến cùng, cái cội gốc si mê

Thiền, Thiền sâu là đã có đường về

Chú ý là đây, tận cùng chú ý

*

Nếu muốn cùng tột, tận cùng chú ý

Hóa chuyển đi hầm "Vô Thỉ Vô Minh"

Tọa, Tham đến độ quên Thân Tâm mình

Thân Tâm này, chính "Ổ Tâm Ý Thức"

Dù Tham Công Án, dù Tham Thoại Đầu

Miên mật Tham thôi, chẳng chút vọng cầu

Tham đến khi nào, nghi tình thành khối

Đi, đứng, nằm, ngồi, giữ chặt một câu

"Tôi là ai"" Hỏi mãi suốt canh thâu

Công Án nào, chẳng vi diệu, nhiệm mầu!

Chọn một câu, thật hoài nghi, thật hợp

Tham mãi, miệt mài, chẳng kể dài lâu

Công Án, Thoại Đầu là kiếm kim cương

Chớ lìa xa, quá tuyệt diệu khôn lường

"MU" là gì" "Ai người đang Niệm Phật""

Vậy thôi mà, hội Tổ, Phật mười phương

Hởi những ai đã nhàm chán đau thương

Chọn lối đi, để dứt khỏi đoạn trường

Giản dị thôi, câu Thoại Đầu, Công Án

Tọa Thiền, Tham Thiền, vượt hết sầu vương

Tham không gián đoạn, nghi tình thành khối

Chân nghi hiện rồi, Diêm Vương bỏ chạy thôi

Thuần một khối nghi, đầu sào trăm thước

Bảo kiếm vung lên, dứt sạch nghiệp luân hồi

Hầm sâu đen tối, đáy thùng tan rã

Thập Phương Thế Giới, đã hiện Toàn Thân

Vô Tướng Thuần Nhất, chăng là Thuần Chân"

Siêu cả Sắc Không, vượt ngoài Phàm Thánh

Chẳng chi để nói, chẳng chỗ để về

Chẳng người chứng ngộ, ai người si mê"

Đặt Tổ, gọi Phật, tiền nhân dậy thế

Tùy duyên này, tôi phổ nhạc, ca thôi!

Thanh Tịnh Liên, Thích Nữ Chân Thiền

Thiền Viện Sùng Nghiêm: 11561 Magnolia Street, Garden Grove, CA 92841.

Tel : (714) 636-0118

Web: www.thienviensungnghiem.com

Email : [email protected]

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Virus bệnh đậu khỉ là một poxvirus hình giống như viên gạch. Poxvirus là loại virus hình viên gạch hoặc hình bầu dục với bộ gen DNA sợi đôi lớn (large double stranded DNA genome)...
Nghiên cứu mới nhất cho thấy có bằng chứng rằng trầm cảm không phải là do “mất cân bằng hóa học” trong não – cụ thể là sự mất cân bằng của một chất hóa học gọi là serotonin. Trong suốt ba thập niên, mọi người đã bị “nhồi sọ” rằng trầm cảm là do “mất cân bằng hóa học” trong não – cụ thể là sự mất cân bằng của một chất hóa học gọi là serotonin. Tuy nhiên, nghiên cứu mới nhất của Joanna Moncrieff (Giáo Sư lâm sàng cao cấp, Khoa tâm thần học xã hội và phê bình, UCL) và Mark Horowitz (Nghiên cứu lâm sàng về Tâm thần học, UCL) cho thấy có bằng chứng không hỗ trợ điều đó. Nghiên cứu được đăng trên trang TheConversation.
Giăng biểu ngữ. Cầm bảng. Biểu tình. Hăm dọa… Chiến thắng. Thất vọng. Reo hò. Giận dữ. Cười, Khóc. …như một trận đấu football chuyện nghiệp chung kết hoặc trận túc cầu vô địch quốc tế, nhưng tệ hơn vì hai bên thua và thắng, từ cầu thủ cho đến người ủng hộ sinh lòng oán hận nhau. Chuyện này tạm gọi là “Trận Đấu Bầu,” mà trọng tài là chín thẩm phán Tối Cao Pháp Viện. Nói cho công bằng, cả hai phe: giữ bầu và phá bầu đều có lý do chính đáng, đều có thể thuyết phục đa số nếu cả hai phe đừng ngoan cố chèn ép lẫn nhau, có lẽ vì lòng hiếu thắng hơn là lợi ích, vì lợi ích trực tiếp ở nơi người có bầu hoang, bầu không được thừa nhận, không phải thuộc về đa số người không có kinh hoặc đã tắt kinh. Trong thiên nhiên ngàn năm vẫn vậy, từ chiếc nụ nở thành hoa cho đến khi đơm trái, biết bao nhiêu ong bướm dập dìu, mang phấn nhụy đi reo rắc dòng dõi khắp nơi trên mặt đất.
Chứng nhức đầu “migraine” đang hành hạ hơn 1 tỷ người và là nguyên nhân gây tàn tật đứng hàng thứ hai trên toàn thế giới. Ở Hoa Kỳ, cứ 4 gia đình thì có 1 gia đình mà trong đó có ít nhất một thành viên bị chứng đau nhức đầu, với những cơn đau dồn dập, kinh niên. Mỗi năm, ước tính có khoảng 85.6 triệu ngày nghỉ ốm là do bệnh đau đầu.
Lavender (Oải Hương) là một loài hoa rất phổ biến với các nền văn hóa phương Tây. Với người Việt – đặc biệt là người Việt ở Mỹ- trong vài thập niên qua cũng đã bắt đầu quen thuộc với loài hoa màu tím có hương thơm đặc trưng này. Lavender có tên khoa học là Lavendula, là một loại cây thuộc chi Oải Hương (Lavandula), là loại cây bụi có hoa mùi thơm nồng, xuất xứ từ vùng Địa Trung Hải. Cây hoa Oải Hương đã được biết đến cách đây hàng ngàn năm ở Châu Âu từ thời Hy Lạp cổ đại. Đó là nguồn cung cấp tinh dầu oải hương, được xem như là một thảo dược hữu dụng từ thuở xa xưa. Do mùi hương thơm sạch có tính chất đuổi côn trùng, có tính sát trùng, tinh dầu oải hương được ứng dụng rộng rãi để giúp thư giãn cơ thể, giúp làm lành vết thương, sát khuẩn nhẹ…
Cho đến nay, hầu hết các nỗ lực điều trị bệnh Alzheimer đều tập trung vào việc loại bỏ các dấu hiệu của căn bệnh: các mảng và đám chất độc tích tụ trong não. Những nỗ lực đó đưa đến việc sản xuất ra các loại thuốc có thể làm giảm các mảng và đám, nhưng vẫn chưa có tác dụng gì nhiều để duy trì tư duy và trí nhớ. Các kết quả mới nhất với dịch tủy sống cho thấy các phương pháp điều trị khác có thể có hiệu quả, ngay cả khi chúng không ảnh hưởng đến quá trình cơ bản của căn bệnh.
Ngày 24 tháng 3 là Ngày Lao Phổi Quốc Tế. Lao Phổi là một trong những bệnh truyền nhiễm gây tử vong hàng đầu trên thế giới. Có đến 13 triệu người tại Hoa Kỳ đang sống chung với nhiễm Lao tiềm ẩn. Nếu không được chữa trị, 5-10% sẽ tiến triển thành bệnh Lao Phổi. Tuy nhiên, nhiều người vẫn tưởng rằng Lao Phổi không còn là một vấn đề đáng quan tâm nữa.
Hôm nay, CDC và FDA tuyên bố là chính phủ cho phép chích mũi vaccine thứ tư cho những người từ 50 tuổi trở lên và cả những người từ 12 tuổi trở lên nhưng cơ thể không thể kháng bệnh như người bình thường. Các cơ quan liên bang đã đi đến quyết định này vì họ sợ rằng con vi khuẩn omicron có thể sẽ mang đến nhiều hiểm họa cho Hoa kỳ, tương tự như những gì đã xẩy ra cho châu Âu. -- Xin đọc bài viết rất thiết yếu cho sức khỏe của tất cả chúng ta, của bác sĩ Nguyễn C. Cường. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Sức khỏe rất quan trọng đối với mọi người mà thực phẩm đóng vai trò quan trọng trong lãnh vực này...
Đông y, còn được gọi là y học cổ truyền Trung Quốc, là một hệ thống y tế lâu đời nhất được biết đến trên thế giới. Không như Tây y, Đông y tập trung vào một sinh lực gọi là “Khí” (hay chi) lưu chuyển trong cơ thể, và khi bị tổn thương, cơ thể sẽ dễ mắc bệnh. Các bác sĩ tìm hiểu căn cơ dẫn đến sự mất cân bằng về tinh thần và thể chất, sau đó thực hiện một cách tiếp cận toàn diện để chữa lành và phục hồi khí cho bệnh nhân.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.