Hôm nay,  

Xả Stress

23/03/201300:00:00(Xem: 8861)
Tiền nhân ta vẫn nói: “Đời là bể khổ”.

Khổ là hoàn cảnh trong đó con người chịu nhiều khó khăn thiếu thốn về vật chất hoặc bị giày vò bất an về tinh thần. Như vậy thì “Khổ” cũng là một trong những cái stress mà con người phải sống với. Nếu stress cứ liên tục tái diễn hoặc kéo dài sẽ đưa tới nhiều ảnh hưởng bất lợi cho sức khỏe.

Sống không có stress là điều khó có thể thực hiện được, nhất là trong hoàn cảnh xã hội có nhiều biến đổi, kinh tế khó khăn, đạo đức xuống dốc như hiện nay. Làm sao để đối phó với stress mới là điều cần thiết. Mỗi người có những phương cách riêng để giải quyết khó khăn của mình.

Sau đây là một vài gợi ý:

1-Tìm hiểu nguồn gốc của stress. Có thể là do gập ghềnh trong giao tế nhân sự, khó khăn trong công việc làm ăn, thất thoát tài chánh, suy yếu sức khỏe, gia đạo bất an…Biết để tìm cách xả stress.

2-Sắp đặt lại công việc hàng ngày, theo thứ tự ưu tiên, quan trọng.

3-Đặt giới hạn cho các tham gia, cam kết với các sinh hoạt trong đời sống, tránh ôm đồm quá sức. Đừng cố quá để rồi thành “quá cố”.

4-Đừng coi thường sức khỏe, lắng nghe tiếng cầu cứu của một cơ thể bị lạm dụng lao động quá mức.

5-Cân bằng đời sống, chia thì giờ cho việc làm, ăn uống, ngủ nghỉ.

6-Năng vận động cơ thể. Đang căng thẳng mà làm mươi phút đi bộ, bơi lội, hít thở thì stress cũng giảm cường độ khá nhiều.

7-Dành thì giờ để giải trí với gia đình bạn bè.

8-Áp dụng các phương pháp đối phó với stress như thư giãn thiền định, hít thở xâu, thoa bóp; tạm rời công việc để “xả xú báp” và “tái nạp bình điện”;

9-Tâm sự chia sẻ khó khăn của mình với người đáng tin cậy để nhờ góp ý.

10-Duy trì một tâm trạng hài hước. Cười là 10 thang thuốc bổ.

11-Đề cao cảnh giác, nhận diện và chú ý tới các dấu hiệu báo động sự xuất hiện của stress và sẵn sàng giải quyết.

12-Ghi nhớ các hoàn cảnh stress xảy ra, ở đâu, vào thời điểm nào, tại sao xảy ra. Biết để tránh.

13-Tránh những stress nào có thể tránh được.

14- Giải quyết stress với các khả năng hiện có. Với những stress bướng bỉnh, không giải quyết được thì để một bên, giải quyết sau.

Xin ghi nhớ là những cảm giác không vui như sợ hãi, lo âu, giận dữ, bực tức phát xuất từ phản ứng của ta mà ra chứ không phải từ stress. Nếu ta kiểm soát được các phản ứng này là ta đã tạo được một tâm trạng bình an, thoải mái trong đời sống.

Bác sĩ Nguyễn Ý Đức

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ông NĐ hỏi: "Mẹ tôi hiện đang sinh sống ở Việt nam, thời gian gần đây thường bị đau bụng, đi siêu âm thì được cho biết là bị "Sạn Túi Mật", nhưng bác sĩ không có cho thuốc gì để điều trị" Chỉ nói là khi nào bị đau bụng nhiều, không chịu nổi thì nhập viện để mổ" Tôi muốn hỏi bác sĩ là nguyên nhân nào gây Sạn Túi Mật và làm sao để phòng trị bệnh
Còn nhớ vào tháng 11 năm 2003, hơn 600 người tại thành phố Pittsburgh, tiểu bang Pensylvania bị trúng độc thực phẩm sau khi ăn uống tại nhà hàng Mễ Chi Chi với thực phẩm có những nhánh hành tươi. Họ bị nhiễm siêu vi viêm gan loại A, có lẫn trong rau. Tội nghiệp cho họ nhà Hành
Giúp Một Bàn Tay : Trong cuộc đời chúng ta ai cũng phải trải qua một cuộc sống. Từ lúc ra đời, tới lúc bố mẹ chăm sóc, rồi chập chững bước vào học đường. Đi học là để mở mang trí tuệ, trau giồi hiểu biết, không ngoài mục đích tự giúp mình, giúp người, hòa chung trong một nhịp độ xã hội. Nhờ đó, có thể đứng vững, sinh tồn
Trong một phút, trái tim của người trưởng thành, khỏe mạnh, đập khoảng 70 lần, mỗi lần đẩy ra 150ml máu. Một ngày tim đập 105,000 lần và bơm hơn 6000 lít máu vào 96,000 cây số mạch máu. Trong suốt đời người, tim lần lượt đâp cả gần ba tỷ nhịp, bơm ra cả triệu thùng máu. Tim làm việc liên tục ngày đêm, không mệt mỏi,
Cho dù em bé đang bò quanh nhà, ngủ ngon giấc trong nôi, hay đang được chở trong xe ô tô, điều quan trọng là phải nhớ sự an toàn của bé là trọng tâm. Các phụ huynh và người chăm sóc trẻ cần phải biết những phương pháp mình có thể thực hiện để bảo vệ trẻ sơ sinh và trẻ em nhỏ tuổi
Trong cuộc đời chúng ta ai cũng phải trải qua một cuộc sống. Từ lúc ra đời, tới lúc bố mẹ chăm sóc, rồi chập chững bước vào học đường. Đi học là để mở mang trí tuệ, trau giồi hiểu biết, không ngoài mục đích tự giúp mình, giúp người, hòa chung trong một nhịp độ xã hội. Nhờ đó, có thể đứng vững, sinh tồn
Tháng 10 năm 2001, em gái tôi bắt đầu trở bệnh. Cô ấy bị những chứng co giật trong bao tử và cảm thấy đi đứng rất khó khăn. Mỗi lần bước ra khỏi giường, cô ấy đã phải cố gắng lắm mới nhấc mình lên được vì đau đớn. Đến tháng 3 năm 2002, em tôi đã phải trải qua nhiều lần lấy mẫu nội tạng ra thử nghiệm
Chúng tôi tới thăm anh bạn trẻ Tuấn. Anh Tuấn giới thiệu cho chúng tôi biết về Tiên Thiên Khí Công và nói muốn tự trị bịnh thì phải trải qua kỳ “Nhập Thất”, có nghĩa là phải nhịn ăn trong thời gian 7 ngày và tập hô hấp theo TTKC ít nhứt ba lần mỗi ngày.v.v… Đồng thời chú ấy chỉ chúng tôi cách luyện tập
Bs Louis Pasquale và các đồng nghiệp thuộc Đại Học Y Khoa Harvard theo dõi bệnh tăng nhãn áp (glaucoma) nghiên cứu 20 năm cho phụ nữ bị tiểu đường loại 2. Tất cả bao gồm 76,312 phụ nữ tiểu đường từ năm 1980 tới 2000 trong chương trình nghiên cứu Nurse Health Study. Tất cả mọi bệnh nhân đều trên 40 tuổi, chưa bao giờ
LGT: Tuổi nào cũng có những khó khăn, nhung ở tuổi già, khó khăn dường như nhiều hơn và hơi khó giải quyết, nhất là về mặt tinh thần. Mời quý vị đọc một vài góp ý “gỡ mối tơ lòng”của bác sĩ Nguyễn Đức Phùng, là người có rất nhiều kinh nghiệm chuyên môn về bệnh Tâm Thần, hiện đang hành nghề ở Florida


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.