Hôm nay,  

Cao Nhãn Áp Glaucoma

14/10/200600:00:00(Xem: 7324)

Cao Nhãn Áp Glaucoma

 - Hỏi: Bệnh cườm nước, cao nhãn áp (glaucoma) là gì" Vì sao phụ nữ tiểu đường tăng cao nhãn áp nhiều hơn đàn ông bị bệnh tiểu đường"

- Bs Trần Mạnh Ngô thông tin: Phụ Nữ Tiểu Đường Bị Tăng Nguy Cơ Cao Nhãn Áp (glaucoma) Hơn Đàn Ông.

Bs Louis Pasquale và các đồng nghiệp thuộc Đại Học Y Khoa Harvard theo dõi bệnh tăng nhãn áp (glaucoma) nghiên cứu 20 năm cho phụ nữ bị tiểu đường loại 2. Tất cả bao gồm 76,312 phụ nữ tiểu đường từ năm 1980 tới 2000 trong chương trình nghiên cứu Nurse Health Study. Tất cả mọi bệnh nhân đều trên 40 tuổi, chưa bao giờ bị bệnh cao nhãn áp. Tất cả mọi bệnh nhân được khám mắt định kỳ. Nghiên cứu xác suất bao gồm những yếu tố như tuổi tác, người thuộc chủng tộc (race) nào, cao huyết áp, chỉ số trọng khối cơ thể (body mass index), tập thể dục, uống rượu, hút thuốc lá, tiểu sử gia đình tăng nhãn áp.

Kết quả cho thấy 60%-70% phụ nữ tiểu đường loại 2 bị bệnh tăng nhãn áp. Dường như không có liên hệ mập phì, tiểu đường loại 2 và nguy cơ cao nhãn áp. Kết quả nghiên cứu cho biết hiện tượng kháng insulin tăng cao áp xuất nhãn cầu, do đó tăng cao nguy cơ cao nhãn áp (glaucoma). Kết quả cũng khuyến cáo: phụ nữ tiểu đường loại 2 nên khám định kỳ truy tầm bệnh tăng nhãn áp. Nghiên cứu đăng trong báo Ophthalmology, July 2006.

Những nghiên cứu khác liên hệ bệnh tiểu đường và tăng nhãn áp:

1) Cơ Quan Nghiên Cứu Glaucoma Hoa Kỳ cho biết cứ mỗi 2 năm bệnh nhân tiểu đường nên khám mắt định kỳ truy tầm bệnh cao nhãn áp glaucoma (Glaucoma Foundation, 2006).

2) Bệnh tiểu đường tăng cao nguy cơ bệnh cao nhãn áp glaucoma gấp 2 lần.

3) Ngoài bệnh tiểu đường, những nguyên nhân khác có thể gây nguy cơ bệnh cao nhãn áp như: thoái hóa điểm vàng, những thuốc như corticosteroids, thuốc trị bệnh trầm cảm, thuốc trị cao huyết áp, bệnh cao huyết áp, khi về già chất dịch trong mắt di chuyển chậm, bệnh thiếu dinh dưỡng hay di truyền.

Bác Sĩ Đặng Văn Việt, Chuyên Khoa Bệnh Mắt, Orange County, California, viết:

Có vài nghiên cứu cho thấy KHÔNG có liên quan giữa tiểu đường và glaucoma. Nhưng trong vòng vài năm gần đây Việt (Bs Việt) nhận thấy có một số liên hệ rõ ràng là bệnh nhân bị tiểu đường rất hay bị glaucoma. Điều này có nhiều nguyên nhân:

1) Phương tiện và dụng cụ Y khoa bên nước Mỹ available nên bệnh được khám phá sớm.

2) Tiểu đường hay phá hoại những mạch máu nhỏ (arterioles) thành ra mắt dễ bị ảnh hưởng.

3) Bệnh nhân bây giờ sống lâu hơn ngày xưa cho nên bị nhiều thứ bệnh.

4) Một điều quan trọng mình phải nghĩ tới khi nói đến bệnh glaucoma: high pressure + optic nerve damage + visual field damage.

5) Nếu không đủ 3 yếu tố trên, KHÔNG thể nói bệnh nhân bị glaucoma.

6) Tại sao đàn bà bị nhiều hơn, không ai biết rõ tại sao...Có nhiều studies đưa ra nhưng kết luận trái ngược nhau. Thành ra là tất cả những người đến khám mắt đều được screen for glaucoma. Cảm ơn Bác Ngô đã góp ý kiến Have a nice weekend.

Bs Trần Mạnh Ngô viết:

Xin cảm ơn Bs Đặng Văn Việt, và xin góp thêm ý kiến: Cao nhãn áp (glaucoma) thông thường nhất là loại primary open-angle glaucoma. Bệnh tiến diễn từ từ. Nhiều khi không thấy triệu chứng và có trường hợp bệnh nhân không biết mình bị bệnh. Theo Bs Đặng Văn Việt thì muốn xác định cao áp nhãn phải hội đủ 3 điều kiện:

1) Giây thần kinh mắt (optic nerve) bị hư hại.

2) Áp xuất trong chòng mắt tăng cao. 

3) Thị giác kém (visual field damage).

Khi bệnh nhân nhìn thấy những đốm đen là phải lưu ý giây thần kinh mắt có thể bị hư.

Nếu không chữa kịp thời có thể bị mù. Ngày nay, nhờ những phương pháp tối tân hơn, điều trị cao nhãn áp khả quan hơn. Càng điều trị sớm càng tốt. Phải theo dõi và dùng thuốc suốt cả đời.

Trần Mạnh Ngô, M.D., Ph.D., F.A.A.F.P.; E-mail: [email protected]; Xin mời quý độc giả ghé thăm Y Dược Ngày Nay, www.yduocngaynay.com.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thường thường phải có thời gian trung bình là từ ba tới sáu tháng để một móng mọc ra từ gốc tới đầu của móng.Hướng mọc của móng được một lớp da mỏng mọc theo chiều cong ở đáy của móng. Miễn là nơi này của móng không bị tiêu hủy, các thương tích của móng có khuynh hướng kích thích sự tăng trưởng cho tới khi nó lành trở lại.
Theo Thiền sư Munindra (1915- 2003), tỉnh thức không phải là điều huyền bí nhưng đó là một một trạng thái bình thường mà chúng ta ai cững có thể thực hiện được bất cứ lúc nào hết. Nên hành thiền trong mọi hoàn cảnh và cho mọi sự việc: lúc ăn, lúc uống, lúc thay quần áo, lúc thấy, lúc nghe, lúc ngửi, lúc nếm, lúc sờ mó, lúc suy nghĩ…
Vị bác sĩ có ảnh hưởng y học trong suốt thế kỷ thứ 15 được sinh ra tại một thị trấn trước đây thuộc Hy Lạp Pergamum (ngày nay là Bergama, Thổ Nhĩ Kỳ) vào khoảng 129 AD. Claudius Galenus hoặc Galen là một thần đồng, viết ba cuốn sách lúc mới 13 tuổi. Sau khi đã hoàn tất toán học, canh nông, thiên văn học, và triết học, anh ta trở lại học y khoa và, trong 12 năm (thời đó học quá lâu) tại thành phố của mình và tại Smyrna, Corinth và quan trọng hơn, tại Alexandria.
“Năm 2008, thế giới có 115 nước trồng lúa và sản xuất khoảng gần 700 triệu tấn thóc mỗi năm…Lúa gạo là thức ăn căn bản của 36 quốc gia và cung cấp từ 20 đến 70% nguồn năng lượng quan trọng cho hơn phân nửa dân thế giới, đặc biệt tại nhiều nước Á Châu…“…Hiện nay lúa gạo ngày càng trở nên phổ biến sâu rộng ở các lục địa khác, như châu Mỹ, Trung Đông và nhất là châu Phi, vì loại thực phẩm này được xem như thức ăn bổ dưỡng lành mạnh cho sức khỏe và thích hợp cho đa dạng hóa thức ăn hàng ngày…” (Trần V. Đạt Ph.D)
Mỗi ngày ta hít thở khoảng 18,925 lít không khí. Thở có hai nhiệm vụ: Thứ nhất là nó cung cấp cho cơ thể dưỡng khí cần để đốt thực phẩm và cho dưỡng khí. Thứ hai là nó thải ra thán khí là chất không cần của đời sống. Dưỡng khí là chất hơi chiếm khoảng 20 phần trăm không khí mà ta hít vào phổi. Không khí thở ra chứa nhiều thán khí. Mặc dù thở là không tự chủ, tuy nhiên ta có thể du di nó một phần nào. Thí dụ ta có thể lấy hơi thật lớn trước khi lặn ở dưới nước.Ta cũng có thể ngưng thở nhưng đừng ngưng lâu quá; phản ứng không tự chủ bắt con người thở quá mạnh khiến ta không thể tự tử bằng cách ngưng thở.
Trong đời sống hằng ngày, cho để nhận là một chuyện rất bình thường trong mọi sự trao đổi lẫn nhau. Tôi trả tiền, tôi nhận món hàng. Vậy, cho để nhận là một quy luật tự nhiên hay còn là một nguyên tắc đạo đức? Đó là một hành động tự nguyện, bất vụ lợi, xuất phát từ lòng thương người?
Hoa Kỳ mất đi một cây cổ thụ quý giá có một trăm năm với hai ngày lẻ tuổi thọ.Trước sự ra đi này, đích thân vị nguyên thủ quốc gia cũng phải lên tiếng tỏ ý nuối tiếc là người Mỹ mới mất một bảo vật hiếm có. Đó là tài tử Bob Hope mà nhân dân Hoa Kỳ coi như một nhà ái quốc, một diễn viên hài tuyệt hảo, một người mang niềm vui tới cho mọi người.
Cách nay 100 năm, Émile Coué (1857-1926) một nhà tâm lý học và đồng thời cũng là một dược sĩ Pháp đã đề xướng ra phương pháp tư tưởng tích cực (pensée positive) để cải thiện sức khỏe. Đây là một phương pháp đơn giản và rất dễ thực hiện. Theo nhiều người cho biết nó tỏ ra rất hiệu nghiệm.
Theo truyền thông Hoa kỳ, ông Trump đang được chữa trị với nhiều thứ thuốc cho bệnh COVID-19. Ba thuốc trong danh sách hôm nay 2 tháng 10, 2020 là Regeneron, famotidine, và aspirin. Chúng tôi xin lược sơ một cách tổng quát lý do mà ba thứ thuốc này được bác sĩ dùng cho ông Trump.
Một trăm năm qua đã có nhiều phát minh, sáng kiến tuyệt hảo để chẩn bệnh, trị bệnh, phòng bệnh. Tuổi thọ trung bình 45 tuổi ở năm 1900 đã được nâng lên 76,5 tuổi vào cuối thế kỉ, cái gọi là thất thập cổ lai hy đã trở nên chuyện bình thường, trường thọ đã là một trong nhiều quà tặng của nền y khoa tiến bộ trong thế kỉ 20 dành cho nhân loại.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.