Hôm nay,  

Cholesterol Và Sugar

07/10/200600:00:00(Xem: 8959)

Hỏi: Tôi năm nay 42 tuổi, hiện ở Ấn Độ. Xin được hỏi thăm bác sĩ về hai việc như sau:

1). Về cholesterol: qua xét nghiệm thường kỳ thì lượng cholesterol của tôi là: 242. bác sĩ ở Ấn Độ cho uống STORVAS trong hai tháng và một tuần. Tôi xét nghiệm lại thì còn 121. Bác sĩ bảo đừng uống thuốc.

2). Về sugar: lượng đường trong máu là:179. Bác sĩ bảo kiêng cữ các thức ăn có đường, cơm; các loại trái cây như: nho, xoài, chuối, xum u chê, bánh mì trắng, khoai lang tây; các loại nước uống có ga. Tôi tuân thử chế độ này, (một ngày vẫn ăn hai bát cơm) một tháng sau xét nghiệm lại thì lượng đường còn 124. Tuy vậy, tôi lại được trường cho xét nghiệm định kỳ thì đường lại tăng lên 192. Tôi nhớ lại trước khi xét nghiệm 1 tiếng đồng hồ, tôi có ăn một loại thức ăn liền có nho khô va hơi ngọt, cũng như trước đó vài ngày tôi có dùng mật ong trong 5 ngày liên tiếp.Qua trình bày trên, tôi xin bác sĩ hướng dẫn giùm một chế độ ăn uống và sinh hoạt hợp lý để có thể ngăn chặn các bệnh tật trên; và nếu được, bác sĩ cho tên một loại thuốc để tôi có thể sử dụng. Tiện đây, xin bác sĩ cho tôi biết cách thử đường trong máu như thế nào là chính xác. Và tôi cũng có một băn khoăn là nếu không ăn cơm được thì thật là bất tiện cho người Việt Nam.

- Trả lời: Trước hết xin thưa vơí ông là điều trị bệnh tiểu đường rất phức tạp, cần sự hỗ trợ giữa bệnh nhân và bác sĩ, theo dõi định kỳ, lâu dài, cho cả cuộc đơì. Tôi xin trả lời ông vắn tắt về những câu hỏi của ông, nhưng trong tương lai ông cần một bác sĩ hiểu biết nhiều về bệnh tiểu đường điều trị. Ông nên theo dõi với bác sĩ trong một gian ngắn để xem ông có bị bệnh tiểu đường và cao mỡ (cholesterol) trong máu hay không. Nếu có bệnh thì phải uống thuốc.

Theo tài liệu ông cho biết thì mức cholesterol tổng quát (total cholesterol) như vậy là cao. Nên thử thêm lipid profile bao gồm cholesterol tổng quát (total cholesterol), cholesterol xấu (low density lipid, LDL), cholesterol tốt (high density lipid, HDL) và mỡ triglycerides, tỉ số HDL/cholesterol, ước lượng nguy cơ bệnh tim mạch. Chỉ dùng cholestol tổng quát thì không đủ tiêu chuẩn mà cần phải theo dõi cholesterol xấu, low density lipid (LDL) vì là đầu dây mối nhợ gây nguy cơ bệnh tim mạch, tai biến mạch máu não, suy thận, v...v... Phải để ý vai trò quan trọng của cholesterol tốt (high density cholesterol) trong bệnh tiểu đường và tim mạch.

Mức đường của ông như vậy cũng là cao. Tôi đề nghị nên thử glycohemoglobin A1C để xác định bệnh tiểu đường và nếu đúng thì phải uống thuốc trị tiểu đường. Người tiểu đường phải tuyệt đối ăn ít hay tránh ăn cơm và đồ ngọt. Trước khi thử máu phải tránh ăn uống. Nếu tiếp tục ăn đồ ngọt thì đường sẽ tiếp tục lên cao.

Những đồ ăn bác sĩ của ông ở Ấn Độ chỉ là căn bản. Có thể ăn ít cơm và ăn thế bằng bánh mì (không pha bột gạo), không nên ăn mì gói (vì chứa nhiều mỡ). Ở Ấn Độ có một loại gạo ít chất bột, nhiều chất xơ, rất tốt cho bệnh nhân tiểu đường. Đo đường buổi sáng nhịn ăn (12-14 tiếng đồng hồ trước khi thử máu) thường dùng để truy tầm bệnh tiểu đường. Khi đã bị bệnh tiểu đường rồi thì thử đường trong máu 2 giờ sau bữa cơm quan trọng hơn, vì giúp điều chỉnh ăn uống và lượng thuốc tiểu đường, để luôn luôn giữ mức đường trung bình. Không nên ăn lặt vặt thêm vào buổi tối, vì sẽ tăng cao nguy cơ bệnh tim mạch. Nếu đường xuống quá thấp muốn xỉu, toát mồ hôi, thì phải uống ly nước có đường như nước cam hay ngậm cục kẹo (ở Mỹ có loại kẹo glucose rất tốt).

Nên mua máy đo đường tự thử lấy mỗi ngày buổi sáng nhịn đói và 2 giờ sau bữa ăn tối, rồi ghi vào cuốn sổ để theo dõi. Giữ đường trong máu khi nhịn đói buổi sáng phải ở mức trung bình (70-120mg/dl là lý tưởng, và sau khi ăn cơm phải ở mức 150-160mg/dl hay thấp hơn chút ít là OK (sau khi ăn cơm bao giờ mức đường trong máu cũng lên cao). Nên hỏi thêm ý kiến bác sĩ của ông ở Ấn Độ về cách theo dõi đường trong máu mỗi ngày cho đúng, quan trọng nhất là theo dõi hemoglobin A1C định kỳ trong máu, 3 tháng một lần. Bác sĩ lưu ý A1C là đề coi người bệnh có ăn uống đúng mức, uống thuốc trị tiểu đường đúng mức.

Bệnh tiểu đường có nhiều biến chứng nguy hiểm, chết người, ngoài việc điều trị đường trong máu, còn phải phòng ngừa những nguy cơ bệnh tim mạch, cơn đau tim (heart attack), nhồi máu cơ tim (myocardial infarction), suy tim, tai biến mạch máu não, suy thận (bệnh nhân lọc thận vì bệnh tiểu đường cao nhất), hư võng mạc mắt, và tiểu động mạch tứ chi như bị co nhỏ gây hoại thư (gangrene), hư chân, có khi phải cưa chân. Điều trị tiểu đường không phải chỉ nhắm vào tiểu đường không thôi mà phải theo dõi, điều trị những biến chứng tiểu đường.

Trị tiểu đường đúng mức và giữ mức đường trong máu thật tốt, là cách hay nhất làm chậm phát hiện biến chứng tiểu đường. Đối với bệnh nhân tiểu đường luôn luôn phải hạ cholesterol xấu (LDL) trong máu thấp dưới 100mg/dl. (Có trường hợp khuyến cáo xuống thấp LDL hơn nữa, 70-80). Vì đây là đầu giây gây nguy cơ bệnh tim mạch. Đối với bệnh nhân tiểu đường, ngoài vấn đề giảm ăn đồ ngọt, giảm ăn chất bột carbohydrates ăn uống giảm chất mỡ cholesterol trong máu, tập thể dục mỗi ngày (30 phút, như đi bộ lẹ). Nếu bị cao huyết áp thì phải hạ thấp huyết áp. Phải hỏi ý kiến bác sĩ cho biết thuốc nào tốt nhất hạ huyết áp cho người tiểu đường. Phải theo dõi tim mạch, theo dõi võng mạc hàng năm. Theo dõi bạch đản trong nước tiểu microalbumin 24 giờ, một năm 2 lần hay hàng năm, theo dõi chức năng thận định kỳ. Đo tim định kỳ. Nên uống thuốc loãng máu như aspirin nhưng phải hỏi ý kiến bác sĩ cách uống và nếu bị dị ứng aspirin thì tuyệt đối không được uống. Lở loét bao tử cũng không uống được aspirin vì sẽ lở loét thêm và chảy máu bao tử. Làm máu loãng là để giảm nguy cơ nhồi máu cơ tim và tai biến mạch máu não.

Chữa bệnh tiểu đường rất phức tạp: giữ đường trong máu bình thường, cố gắng theo dõi A1C ở mức trung bình, hạ thấp cholesterol xấu bad cholesterol, phối hợp điều trị và phòng ngừa bệnh tim mạch, chữa huyết áp cao, theo dõi và trị chức năng thận khi cần, truy tầm bệnh tiểu động mạch chân, võng mạc, v.v.. là một việc làm kiên nhẫn, định kỳ, suốt cả đời. Luôn luôn phải có bác sĩ gia đình trông nom và phải gặp bác sĩ định kỳ chứ không thể tự mình điều trị và theo dõi bệnh. Những lời khuyên kể trên hết sức tổng quát và xơ xài.

Ông nên hỏi ý kiến bác sĩ gia đình vì trường hợp mỗi bệnh nhân khác nhau. Ông có thể Search trong Internet để biết thêm về bệnh tiểu đường Diabetes Mellitus, nhất là những biến chứng của tiểu đường. Chúc ông may mắn và giữ gìn sức khỏe.

Trần Mạnh Ngô, M.D., Ph.D., F.A.A.F.P.; Điện Thoại: (714) 547-3915; E-mail: [email protected]; xin mời quý bạn ghé thăm Y Dược Ngày Nay: www.yduocngaynay.com, một trang Web Y Học của người Việt viết cho người Viêt.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mỗi khi đi khám bệnh lần đầu, bác sĩ hoặc nhân viên y tế thường hỏi về bệnh hoặc tình trạng sức khỏe của các thân nhân, như ông bà cha mẹ anh chị em.
Sau nhiều năm chơi quần vợt 12 giờ hàng tuần, cơ thể của Nyetta Nichol 49 tuổi đã bắt đầu cảm thấy đau, mỏi ở các khớp xương khủy tay và đầu gối
Trước khi đề cập đến cách trị bịnh tiểu đường, chúng tôi xin trích dẫn lời tâm tình của kỹ sư Nguyễn Ngọc Quang về bịnh tiểu đường như sau
Thuốc Ngừa Cúm cho Trẻ Em từ 2-5 tuổi. Ngày September 19, 2007, FDA cho phép dùng thuốc chủng ngừa cúm bơm mũi cho trẻ em từ 2 tới 5 tuổi
Bệnh long móng lở mồm (LMLM) là một bệnh truyền nhiễm do một loại virus RNA gọi là aphtovirus thuộc họ Picornaviridae gây nên ở các loài thú vật có móng chẻ
Tòa soạn một tuần báo thân hữu có chuyển cho người viết lá thư như sau của độc giả Trần Hữu hỏi về vấn đề sảy thai và loại máu không tương hợp.
Được sự ủy nhiệm cùng với sự hướng dẫn của GS Phạm Văn Chính. Tôi có cơ hội theo dõi, chăm sóc đặc biệt cho 5 vị mắc bịnh tiểu đường từ 3 đến trên 20 năm
Bác sĩ cho làm xét nghiệm sinh học: công thức máu, đo đường huyết, men gan, lipid. Kết quả bình thường. Bác sĩ gợi ý làm nội soi
Hầu như mọi người đều nhìn nhận rằng việc nuôi nấng một vài con thú trong nhà chẳng hạn như chó hoặc mèo
Hội nghị giữa 2500 các nhà khoa học, kinh tế và chuyên viên hoạch định chính sách của 120 quốc gia đã họp tại Bangkok, Thái Lan, vào tháng 5 năm 2007


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.