Hôm nay,  

Bệnh Bò Điên

28/12/200300:00:00(Xem: 8014)
Vào cuối thế kỷ 20, trước khi bàn giao nhân loại cho thiên niên kỷ thứ ba, tạo hóa còn cố tặng cho loài người, nhất là cho dân châu Âu, một vấn đề y học nhức nhối : Bệnh Bò Điên.
Rồi mấy ngày trước Giáng Sinh 2003 thì một trự bò ở nước Mỹ được xác định là DẠI, khiến dư luận Mỹ lại xôn xao , nhất là giới sản xuất thịt bò bán sang các nước trên thế giới.
Nhiều người điên
Chẳng biết con bò nó có điên tới mức độ nào hay không, nhưng từ thập niên 1980, người ta thấy có thêm dăm bẩy loại điên :
*-Bò bị điên vì khi không bị bỏ lò tiêu hủy hàng triệu con một cách vô tội vạ. Theo các nhà khoa học thì chứng bò điên có thời kỳ tiểm ẩn khá lâu trước khi triệu chứng bệnh xuất hiện, nên cuối năm 1999, ở Âu châu cả mấy chục chú bò tuổi tữ 30 tháng trở lên đều được hỏa thiêu. Báo chí đăng hình ảnh mấy chú bò mang bảng chữ “Xin đừng làm thịt tôi. Tôi chưa tới 30 tháng”, nom rất thương tâm.
*-Người nuôi bò điên vì nuôi được một bầy bò nom có vẻ tốt lành mà bây giờ vì nghi là có bệnh nên được lệnh mang hỏa thiêu thì sao chẳng đau lòng, sót của và sao chẳng điên cho được .Trại chủ bên Anh và bên Pháp chịu ảnh hưởng nhiều nhất. Năm 1996, nhiều quốc gia tẩy chay thịt bò từ Anh khiến dân nuôi bò xứ này lâm vào tình trạng khốn đốn.
*-Dân tiêu thụ thịt bò điên vì thịt bò khi không bị khan hiếm, muốn ăn miếng bíp tếch không biết mua ở đâu; mua được thịt mà không biết thịt có tốt lành không; ăn xong miếng bíp tếch mà cứ lo cả mấy năm sợ lây bệnh Bò Điên, vì theo mấy thầy khoa học, có khi cả mười năm sau mới có triệu chứng bệnh.
Thị trường thịt bò giảm tới 50%. Lò sản xuất thịt bò bị nhiều người gán cho danh hiệu “nhóm đầu độc dân chúng”. Dân không biết tin ai mặc dù thịt bầy bán đã được ghi nhận là an toàn. Chính quyền khuyên dân chúng chỉ mua thịt từ những lò đáng tin cậy. Nhưng liệu giới tiêu thụ có tin tưởng được ở ai không. Chẳng may mua phải miếng thịt làm từ lò không có giấy phép hoặc mấy anh giết bò lậu, thì nguy hiểm lắm. Chỉ mấy vị cao niên là không quan tâm, cứ vô tư ăn cho đã miệng. Vì có khi ra đồng nằm đắp chăn cỏ chán chê rồi bệnh mới xuất hiện.
Bên Anh có trên một trăm trường hợp người bị lây bệnh Bò Điên. Các chuyên viên dịch học ước lượng có từ 1000 tới 136, 000 trường hợp bệnh sẽ được chẩn đoán trong tương lai. Trong mấy chục triệu thần dân của vị Nữ hoàng khả kính, không biết ai sẽ là một trong những người bất hạnh đó.
*-Giới chức hữu trách điên đầu để đối phó với bệnh và bị dân chúng la làng chỉ trích. Bệnh từ trên trời rơi xuống quá đột ngột khiến các khoa học gia không biết giải thích nguyên nhân, hậu quả, chữa trị ra sao. Chính trị gia, chính quyền cuống cuồng đối phó để tránh sự phẫn nộ của dân chúng, nhưng vì khoa học chưa soi sáng vấn đề nên chỉ biết ra lệnh giết bò nghi có bệnh, cấm bán thịt bò nghi có bệnh, cấm nhập cảng bò từ nơi nghi có bệnh, rồi ngồi chờ, cầu nguyện sao cho tai mau qua, nạn mau khỏi.
*Dân đóng thuế điên vì phải đóng thuế để trả tiền bồi thường cho trại chủ có bò bị thiêu hủy mà bên Âu châu tính ra có cả vài tỷ mỳ kim.
*Nhà sản xuất thực phẩm cho bò cũng điên luôn vì được lệnh phải hủy bỏ sản phẩm nghi là có nhiễm trùng gây bệnh. Thực phẩm cho bò thường được chế biến từ lục phủ ngũ tạng, xương, óc của động vật nhai lại.Thiệt hại lên cả vài tỷ mỹ kim cộng thêm tiền mua chất đạm thực vật để chế tạo món ăn mới cho bò sau này.
Về bệnh Bò Điên
Bệnh Bò Điên có tên y học dài dòng, khó hiểu là Bovine Spongiform Encephalopathy ( BSE ), nên dân chúng gọi giản dị là Mad Cow Disease.
Đây là một bệnh thoái hóa của hệ thần kinh nào tủy của loài bò, đưa tới tử vong và có thể truyền sang sinh vật khác. Nó tương tự như bệnh tiêu hủy não ở người, bệnh Creutzfeldt-Jakob Disease, thường thì do dùng kích thích tố tăng trưởng thiên nhiên mà có.
Loài người có thể nhiễm Bệnh Bò Điên khi ăn phải tác nhân gây bệnh và được coi như một dạng của bênh CJD. Bệnh cần thời gian dăm mười năm để phát hiện kể từ khi lây. Khi đã xuất hiện thì nó gây đau đớn cho nạn nhân, với cái chết không tránh được trong vòng một năm.
Bệnh được sự lưu tâm của giới khoa học vào tháng 11 năm 1986 khi một bác sĩ thú y thấy triệu chứng bệnh ở một con bò tại một nông trại trong miền tây nước Anh. Nhưng theo các nhà dịch học, thì có lẽ bệnh khởi đầu với trường hợp một con bò bị nhiễm bệnh từ thập niên 1970. Nhiễm từ đâu, chưa ai trả lời được. Con bò được đưa vào lò sát sinh trước khi có triêu chứng bệnh, thịt được mang ra chợ bán. Xương, đầu, bộ đồ lòng, tim phổi được đưa tới các xưởng để chế biến tăng cường chất đạm cho thực phẩm gia súc. Thực phẩm nhiễm độc này được tung ra thị trường, nhiều bò khác ăn phải và bệnh tiếp tục lan rôäng như những cánh thư luân lưu. Bệnh âm thầm phát triêån, vì con bò đầu tiên chỉ mới nhiễm chứ chưa có triệu chứng bệnh, và thực phẩm nhiễm độc được phân phối khắp nơi.
Bò Điên xẩy ra là do có một yếu tố gây bệnh. Cho tới nay, chưa khoa học gia nào chứng minh được yếu tố đó ra sao, là gì.
Có người cho đó là một phân tử chất đạm có khả năng tự sinh sôi nẩy nở, gọi là prion. Người khác cho đó là một vi sinh vật giống như virus có nhân và có bộ gene.Yếu tố đó rất cân bằng, không bị tiêu diệt bởi sự đông lạnh, xấy khô hoặc bởi sức nóng khi nấu nương hay trong lò khử trùng.

Yếu tố này tấn công óc nào, tủy sống loài bò, khiến các bộ phận này đổi dạng nom như miếng bọt biển. Theo các chuyên viên Y Tế Pháp, thì yếu tố này không có trong thịt và sữa của bò có bệnh, nên nếu không ăn óc não bò bị bệnh thì không lây. Nhưng ai mà dám tin trong khi dư luận còn xôn xao luôn luôn nói tới Bệnh Bò Điên.
Bệnh này rất hiếm có. Từ năm tháng 11 năm 1986 tới tháng Chạp năm 2000, có khoảng 180, 000 trường hợp Bò Điên được xác nhận ở Anh Quốc; 1300 trường hợp ở các nước Pháp, Ái Nhĩ Lan, Bỉ, Đan Mạch, Lục Xâm Bảo, Thụy sĩ, Bồ Đào Nha; vài trường hợp ở Đức, Tây Ban Nha; Một vài trường hợp ở Gia Nã Đai, Ý nhưng là do nhập cảng bò từ Anh tới. Bên Anh, số trường hợp khám phá ra cao nhất vào năm 1992 rồi sau đó giảm dần nhờ áp dụng các phương pháp thử nghiệm mới để tìm ra bệnh Bò Điên. Ở người, thì sau dịch Bò Dại ở Aâu Châu mấy năm trước đây, có 143 người ở Anh và 10 người từ các quốc gia khác chết vì một thứ bệnh CJD tương tự Bệnh Bò Điên. Bệnh sốp não bộ này còn có ở vài súc vật khác như cừu, dê, nai, mèo.
Hậu quả bệnh Bò Điên
Hậu quả của Bệnh Bò Điên ảnh hưởng tới sinh hoạt mọi thứ của nhiều quốc gia.
Chính quyền Anh, Pháp, Liên Hiệp Âu châu thì bị chỉ trích năng nề vì đã không đối phó hữu hiệu, kịp thời với sự lan tràn của bệnh.
Thị trường thịt bò bị xáo trộn. Tiêu thụ thịt bò giảm cả 50%. Giới chăn nuôi bò bị lỗ lã. Ngay cả các tay đầu bếp cũng gặp trở ngại, vì không được nấu món sở trường như T-bone vì thịt này bị cấm bán. Và người sành ăn mất vài món ăn hợp khẩu. Đã có lúc, hệ thống thực phẩm mau lẹ Mc Donald đình chỉ xử dụng thịt bò Anh Quốc trong 660 tiệm này ở bên Anh.
Bên Mỹ, chính phủ và đại diện kỹ nghệ nuôi bò đã hội họp để thảo luận các biện pháp ngăn ngừa không cho bệnh Bò Điên từ Âu châu lan vào Mỹ. Cơ quan Thực phẩm và Dược Phẩm Hoa Kỳ cũng đã ra lệnh phong tỏa 1200 con bò ở Texas vì nghi là chúng có thể được nuôi bằng thực phẩm có thể nhiễm độc. Cơ quan này đã cấm nuôi bò bằng thực phẩm chế từ động vật.
Rồi đến cuối năm 2003 thì bò Điên đã thực sự vào nước Mỹ. Trước đây, dư luận dân chúng nơi đây biết có vấn đề Bệnh bò Điên ở Âu châu nhưng họ không mấy lo ngại , vì tin tưởng ở các biện pháp phòng ngừa. Nhưng nay thì họ xôn xao trước tin Bò Điên xuất hiện ở tiểu bang Wasington. Chính quyền Mỹ cố trấn an dân chúng, tuyên bố sản phẩm từ con bò Điên Dại đã được cô lập, tiêu hủy. Nhưng các quốc gia nhập cảng thịt bò từ Mỹ thì dè dặt hơn. Để bảo vệ con dân của họ, cả chục nưóc,trong đó có Việt Nam, đã tạm ngưng nhập cảng thị bò từ Mỹ cho tới khi tình hình sáng tỏ hơn. Kinh tế Mỹ đã rắc rối, bây giờ trự Bò Diên này lại làm rắc rối thêm. Vì mỗi năm Mỹ sản xuất cả trên 2,5 tỷ mỹ kim thịt bò, bằng số tiền mà người Việt sống ở nước ngoài gửi giúp đồng bào trong nước.
Một người khi có bệnh thì đi tìm thầy thuốc. Bệnh chẳng may bất trị, mêänh môät thì ông chủ nhà hòm tới giúp.
Nhưng ngày nay, thêm các thầy cãi cũng tiếp tay. Để coi ông thầy thuốc có hành nghề đúng tiêu chuẩn không, ông nhà nước có lo vấn đề y tế đầy đủ không. Phía nào mà nghi là sơ hở thì thầy cãi phải làm sáng tỏ. Để người bệnh khỏi thiệt hại oan. Và cũng để trương mục ngân hàng của mình mập thêm chút nữa. Trong khủng hoảng Bò Điên ở Âu châu, nhiều vị luật sư danh tiếng đã đứng ra bênh vực cho lẽ phải, cho người dân chẳng may tin ở sự bảo vệ của chính quyền, ăn phải thịt bò bị bệnh.
Phen này là khối chính phủ sạt nghiệp vì bồi thường, khối lãnh đạo về vườn đuổi gà cho người bạn trăm năm.
Phòng ngừa
Ngoài sự quan tâm của các quốc gia liên hệ, Cơ Quan Y Tế Thế Giới cũng đặc biệt dành nhiều ngân khoản để nghiên cứu nguyên nhân, cách tìm bệnh và cách phòng ngừa, chữa trị bệnh thoái hóa thần kinh này ở bò và ở người. Tổ chức này khuyến cáo tất cả các quốc gia cấm việc xử dụng tế bào của động vật nhai lại để làm thực phẩm cho đồng loại và loại bỏ mọi tế bào nghi là bị nhiễm yếu tố gây Bệnh Bò Điên. Cũng theo cơ quan này thì chưa có bằng chứng là thịt bò và sữa bò bị nhiễm độc .
Ngoài việc thử nghiệm kiếm tác nhân gây bệnh trong hệ thần kinh bò, bên Âu Châu người ta đã tìm ra một thử nghiệm mau lẹ để coi xem bò có bị nhiễm độc hay không. Một trong những tác giả của thử nghiệm nói rằng, từ nay, với phương pháp này, ta có thể loại những con bò bị bệnh mà chưa có triệu chứng đồng thời cũng giúp theo dõi tình hình dịch bệnh ở các quốc gia đang gặp nạn. Thịt con bò Điên ở Mỹ đã được các phòng thí nghiệm ở Anh xác định là bị bệnh nhiễm hủy hoại thần kinh.
Kết luận
Dinh dưỡng hiện bây giờ là câu chuyện thường bàn cãi của mọi người. Ăn sao cho khỏi mập, cho cholesterol khỏi lên cao kẻo bị nguy cơ tăng bệnh tật. Nhiều chuyên gia đã khuyên nên bớt ăn thịt đỏ, mà thịt bò là chính vì nhiều mỡ, khó tiêu.
Âu chuyện Bò Điên cũng là một cái cớ hay, để ta bớt tiêu thụ món filet mignon, rib eyes đạm chất này. Cứ thực phẩm thực vật, ăn chay, cơm nắm muối vừng lại khỏe. Đỡ tốn tiền lại bớt lo sinh bệnh.
Nói vậy chứ ăn rau trái bây giờ cũng cần cẩn thận vì hóa chất diệt trnøng được dùng thái quá nên vỏ táo, ngọn rau đầy dẫy những hóa chất này. Lai mất công gọt vỏ hoặc rửa nước kỹ cho sạch.
Bác sĩ Nguyễn Ý-ĐỨC
Texas-cuối 12-2003

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau biến cố 30 tháng 4, 1975, người Việt Nam tạo nên một cộng đồng hải ngoại chừng trên 4 triệu người, tương đương với dân số của New Zealand. Cuộc bùng nổ dân số ra hải ngoại này cũng gây nhiều ly tán, con cái thất lạc cha mẹ. Nhờ các tiến bộ về công nghệ gien và DNA chúng ta được chứng kiến những cuộc tái ngộ, đoàn tụ tưởng như không bao giờ có được, đặc biệt là những người con lai “mồ côi” tìm lại được người cha quân nhân Mỹ từng chiến đấu tại Việt Nam sau gần 50 năm. Chúng ta thử tìm hiểu những tiến bộ về lĩnh vực thử máu hay DNA để thiết lập quan hệ cha-con trên bình diện sinh học.
Mùa thu năm ngoái, số liệu thống kê liên bang cho thấy mức tuổi thọ trung bình của người dân Hoa Kỳ năm 2021 đã giảm hai năm liên tiếp. Dễ thấy rằng nguyên nhân trực tiếp và rõ ràng nhất là do COVID-19. Đại dịch tàn khốc đã cướp đi sinh mạng của hơn 1 triệu người ở Hoa Kỳ. Mức tuổi thọ trung bình đã giảm trong hơn hai năm, và giảm gấp đôi ở những người gốc Tây Ban Nha, người gốc da đen và người Mỹ bản địa, khiến đất nước chúng ta thụt lùi lại hai thập niên. Đây cũng là mức giảm tuổi thọ trung bình đột ngột nhất kể từ Thế Chiến II.
Trong tuần này, Đức Giáo Hoàng, Pope Francis đã trải qua một ca phẫu thuật để loại bỏ một khối thoát vị ở vùng bụng khiến ngài đau đớn không thôi. Nó là một khối thoát vị từ vết mổ của các ca phẫu thuật trước đó, được gọi là thoát vị vết mổ (incisional hernia). Thoát vị (Hernia) khá phổ biến và có nhiều loại khác nhau. Không phải tất cả các loại thoát vị đều phải làm phẫu thuật. Vậy thoát vị thực sự là gì? Và nếu cần phải làm phẫu thuật thì thế nào?
Hoa Kỳ đang bước vào mùa bệnh “Lyme”, và nguy cơ lây nhiễm loại bệnh do bọ ve cắn đang gia tăng, đặc biệt là khi có một nửa số người dân hiện đang sống ở những nơi có bọ ve. Nếu không được điều trị bằng kháng sinh kịp thời, bệnh Lyme có thể gây ra các vấn đề về tim mạch và hệ thần kinh, viêm khớp và các biến chứng khác, khó mà chữa trị. Mặc dù nhiều loại vắc xin đang được phát triển, nhưng số ca nhiễm đã đạt đến mức độ nạn dịch ở Hoa Kỳ. Có khoảng 476,000 ca nhiễm Lyme được báo cáo mỗi năm, tiêu tốn khoảng 1 tỷ MK chi phí y tế.
Trầm cảm là một trong những căn bệnh lớn của thời đại. Hơn một phần ba phụ nữ và gần một phần tư đàn ông ở Thụy Điển bị trầm cảm vào một thời điểm nào đó trong đời. Đối với một số người, thì một sự kiện căng thẳng tâm lý nào đó gây ra trầm cảm, ở những người khác, bệnh dường như bùng phát một cách tự nhiên và với một số ít là do tác dụng phụ của thuốc.
Năm 2011, Gert-Jan Oskam đang sống ở Trung Quốc thì bị tai nạn xe máy, khiến ông bị liệt từ phần hông trở xuống. Giờ đây, với sự kết hợp của các máy móc thiết bị hiện đại, các khoa học gia đã giúp ông kiểm soát lại phần thân dưới của mình, theo trang NYTimes đưa tin vào cuối tháng 5 năm 2023.
Ngày 15 tháng 5 năm 2023, Cơ quan Y tế Quốc tế WHO đưa ra hướng dẫn mới nhất của họ về chất làm ngọt thay thế đường (non-sugar sweeteners) và khuyên không nên dùng các chất này để giảm cân. WHO đã tiến hành một cuộc đánh giá có hệ thống với 283 nghiên cứu về chất tạo vị ngọt mà không dùng đường. Nghiên cứu tổng quan này bao gồm cả các thử nghiệm đối chứng ngẫu nhiên và nghiên cứu quan sát (randomized controlled trials and observational studies).
Một số trẻ nhỏ bị dị ứng có thể ăn đậu phộng với liều lượng thấp mà không bị phản ứng nghiêm trọng sau khi đeo miếng dán trong một năm trong một thử nghiệm lâm sàng. Miếng dán thử nghiệm này có thể giúp giảm bớt căng thẳng cho các gia đình có trẻ nhỏ bị dị ứng. Theo kết quả của một thử nghiệm lâm sàng giai đoạn cuối, đối với trẻ mới biết đi bị dị ứng với đậu phộng, một miếng dán da mới có thể làm tăng khả năng chịu đựng của các em đối với loại đậu này.
Số ca tử vong do Covid-19 ở Hoa Kỳ hiện đã xuống mức thấp nhất kể từ tháng 3 năm 2020, theo dữ liệu của Trung tâm Kiểm Soát và Phòng Dịch Bệnh. Tỷ lệ ca bệnh cũng giảm ở mức tương tự, mặc dù việc lây nhiễm trở nên khó theo dõi hơn do các xét nghiệm nhanh tại nhà được phổ biến rộng rãi; nhiều hệ thống giám sát được thiết lập vào đầu đại dịch cũng đã ngừng hoạt động.
Toát mồ hôi về đêm là một hiện tượng khá phổ biến, và cách giải quyết cũng đơn giản. Tuy nhiên, cũng cần chú ý một số nguyên nhân đáng lo ngại. Chúng ta thường nghĩ rằng nhiệt độ cơ thể người bình thường là 98.6 độ F (37 độ C), nhưng thực tế là nhiệt độ đó sẽ thay đổi trong chu kỳ 24 giờ theo nhịp sinh học của chúng ta. Ngay trước khi đi ngủ, nhiệt độ cơ thể của chúng ta bắt đầu giảm xuống, và sẽ đạt mức thấp nhất là khoảng 97.7 độ F trước khi chúng ta thức dậy khoảng ba tiếng. Đây là mức giảm nhiệt tối thiểu, nhưng để giữ cho cơ thể ở nhiệt độ đó, nhiều người thường phản ứng lại bằng cách đổ mồ hôi – đặc biệt nếu nhiệt độ bên ngoài quá nóng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.