Hôm nay,  

Tin Vắn Thế Giới

03/04/200500:00:00(Xem: 7357)
10% DÂN IRAQ SỐNG NHỜ VÀO CÂY CHÀ LÀ
Ước tính hiện nay có 10% lực lượng lao động Iraq sống dựa vào cây chà là, hoặc là bằng trồng cây này hay là làm về chế biến và đóng gói chà là. Nhưng chiến tranh nhiều thập niên đã làm số cây chà là giảm còn 13 triệu cây hiện nay, từ 30 triệu cây thời đầu 1960s. Bây giờ thì ngồi trên mỏ dầu, nhưng chưa tự túc lương thực nổi vì Iraq dựa vào nhập cảng 60% lương thực.

KOSOVO Ô NHIỄM THÊ THẢM
Một người chăn cừu Albania gốc Kosovo dẫn cừu ăn cỏ bên sông Sitnica đã ô nhiễm tệ hại, gần thị trấn Lipljan, 20 km phía nam thủ phủ Pristina. Chai lọ và rác nhập ở nhiều dòng sông Kosovo. Sáu năm sau cuộc chiến, tỉnh nghèo khó này do quân Liên Hiệp Quốc quản trị không có dư tiền để dọn sạch môi sinh.

ĐẠI HỌC MỚI Ở BRITISH COLUMBIA MỞ CỬA


Thủ Tướng Paul Martin kiểm soát một cánh tay robot tại khu vực Trades and Technology tại đại học mới nhất của British Columbia là Thompson Rivers University tại Kamloops hôm 1-4-2005. Martin là khách chính thức đầu tiên. Những vị khác trong ảnh là giáo sư.

CÔNG CHÚA SAUDI TRÙM MỀN VÌ MẮC CỠ
Hana Al Jader, 39 tuổi, một công chúa Saudi, được trùm tấm mền trắng và dìu đi bởi gia đình và bạn hữu, khi bà rời Tòa Liên Bang Mỹ ở Boston hôm 1-4-2005, sau buổi điều trần. Bà Al Jader, người bị truy tội buộc 2 phụ nữ làm đầy tớ cho bà và đe dọa gây tổn thương cho họ nếu họ muốn ra đi, đã được gỡ lệnh quản chế tạm ở nhà. Công tố nói bà Al Jader tịch thu chiếu khán 2 phụ nữ Indonesia, những người làm tớ gái tại nhà của gia đình bà ở Arlington và Winchester.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trung Quốc thường đánh cắp kỹ thuật quân sự ngoại quốc nhưng có nhiều nguy hiểm để làm thế. Nên nhớ rằng phản lực cơ dựa trên tàu sân bay Nga mà Trung Quốc ăn cắp có được cho phép?
Khoảng giữa tháng 09/2019, một công ty công nghệ trụ sở tại California tố cáo, phó giáo sư Bo Mao tại đại học Hạ Môn đã liên lạc với họ về một bảng mạch điện tử do công ty phát triển, nói là dùng để nghiên cứu riêng, nhưng kỳ thực là lấy về cho Huawei nghiên cứu.
Theo NBC News, vào ngày Thứ Năm 12 tháng 9, Thủ Tướng Anh Boris Johnson đã phủ nhận đã nói dối với Nữ Hoàng Elizabeth II, trong khi đang đối diện với nhiều áp lực do quyết định trì hoãn họp Quốc Hội có liên quan đến Brexit.
Các nhà nhập cảng Trung Quốc đã mua ít nhất 10 tàu chất đầy đậu nành của Mỹ hôm Thứ Năm, việc mua nhiều nhất kể từ ít nhất tháng 6 của họ cho thấy rằng, trước cuộc họp cấp cao vào tháng tới nhằm mục đích chấm dứt cuộc chiến thương mại song phương đã kéo dài hơn một năm.
Chính quyền Bahamas hôm Thứ Tư nói rằng có 2,500 người nằm trong danh sách những người còn mất tích sau cơn bão Dorian.
SEOUL, Nam Hàn – Theo Reuters ngày 10 tháng 9, Bắc Hàn có vẻ như vẫn tiếp tục khiêu khích cả Nam Hàn lẫn tổng thống Trump, khi tiếp tục thử nghiệm các vụ phóng hỏa tiễn.
BERLIN, Đức – Reuters đưa tin vào ngày 10 tháng 9: trong một cuộc họp báo tổ chức tại Berlin-Đức, nhà tranh đấu sinh viên Hong Kong Joshua Wong đã so sánh vai trò của Berlin trong thời kỳ chiến tranh với Hong Kong ngày hôm nay.
LONDON, Anh – Theo Reuters, vào hôm thứ ba (10/9), thủ tướng Boris Johnson tuyên bố sẽ không yêu cầu gia hạn Brexit.
tổ chức người lao động China Labor Watch đã công khai báo cáo điều tra điều kiện làm việc tại các nhà máy sản xuất iPhone của Foxconn tại Trung Quốc.
DUBLIN - Trong buổi gặp đầu tiên Thủ Tướng Varadkar của Ireland, Thủ Tướng Johnson tuyên bố “ Brexit không thỏa thuận là 1 thất bại”, và cả 2 chính quyền phải chịu trách nhiệm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.