Hôm nay,  

'thần Dược' Tắc Kè

15/04/200900:00:00(Xem: 4563)
'THẦN DƯỢC' TẮC KÈ
Bạn,
Theo báo Sài Gòn, tại miền Tây Nam phần, trên địa bàn các tỉnh Kiên Giang, An Giang, có một số khu vực buôn bán tắc kè, một động vật hoang dã mà theo các nhà nghiên cứu đông y là có nhiều dược tính của thuốc quý.  Hiện nay, loại "thần dược" này đã bày bán tràn lan, và loài động vật này có nguy cơ tuyệt chủng như ghi nhận của báo Thanh Niên qua đoạn ký sự như sau.
Dọc theo con đường vào chùa Hang và thắng cảnh hòn Phụ Tử (xã Bình An, huyện Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang) người ta để đầy lồng nhốt tắc kè. Hầu như nhà nào nằm ở mặt tiền đường cũng đều treo bảng bán khô tắc kè, tắc kè bông... Thấy phóng viên chúng tôi ngó trân trân mấy con tắc kè, chị D. liền nhanh nhảu mời mua. Chị nói nếu mua tắc kè phóng sinh thì được phước lớn, còn không mua về thả cho nó bò trong nhà sẽ gặp hên và giàu có! Tắc kè còn sống tùy lớn hay nhỏ mà có giá từ 20 ngàn - 40 ngàn đồng/con. "Các anh mua đi. Hôm nay kiểm lâm không kiểm nên mới dám bày ra bán chứ ngày thường bán động vật hoang dã là bị tịch thu liền", chị D. hối thúc. Phóng viên ghé vào quầy bán tắc kè cạnh bên. Anh T., chủ quầy, đang oang oang cất giọng quảng cáo công dụng tắc kè, nghe giống như phường "Sơn Đông mãi võ": "Bà con cô bác đi du lịch nhớ ghé qua đây mua tắc kè về làm quà cho người thân của mình. Rượu tắc kè uống vô tăng cái khoản đó dữ lắm nghe..."  Nghe anh T. thao thao bất tuyệt, các bà mặt đỏ lựng, còn mấy ông thì thích thú hỏi tới tới. Và, trước khi rời quầy hầu như ai cũng móc tiền ra mua, có bà mua tới 10 cặp tắc kè về ngâm rượu cho ông xã.

Chợ biên giới Xuân Tô (Tịnh Biên, An Giang) cũng lắm người bán tắc kè. Rượu tắc kè tùy theo chai lớn nhỏ mà có giá bán từ 300 ngàn - 500 ngàn đồng/chai. Do tắc kè được xem như một thứ "thần dược", nên ở Kiên Lương và vùng Bảy Núi (An Giang) có nhiều người chuyên đi săn tắc kè về bán. Một thợ săn tên H. cho biết săn tắc kè phải đi ban đêm vì khi đó chúng mới bò ra khỏi các hang hốc uống hơi sương và ăn côn trùng. Tắc kè ngụy trang giỏi, nhưng tiếng kêu của chúng to và liên hồi nên dựa theo đó tìm bắt rất dễ. Khi phát hiện, thợ săn dùng đèn pha rọi lên dụ tắc kè nghểnh cổ nhìn rồi dùng dây câu quấn thòng lọng tròng cổ giật xuống. Anh H. nói vùng núi An Giang, Kiên Giang ngày xưa tắc kè rất nhiều, nhưng bị săn bắt riết nên ngày càng ít đi, khiến cánh thợ phải mò qua Campuchia săn bắt. Săn được con nào, thợ săn phải may miệng lại vì sợ chúng kêu to, Kiểm lâm biết sẽ bị tịch thu. "Tắc kè may miệng đều làm khô, bán sống rất khó", H. nói
Bạn,
Cũng theo báo Thanh Niên, tắc kè sống tự nhiên ngày càng hiếm trong khi nhu cầu ngày càng cao. Nếu không có biện pháp bảo vệ loài vật này trước sự săn lùng ráo riết hiện nay, thì nguy cơ tuyệt chủng tắc kè là khó tránh.  Mà tắc kè không còn sẽ là nỗi buồn cho nhà nông, bởi đây chính là "sát thủ" của rất nhiều loại côn trùng phá hại mùa màng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo ghi nhận của báo quốc nội, khi tại các thành phố lớn như Hà Nội, TP.SG... công an CSVN đang tập trung truy bắt những ổ nhóm cờ bạc, thì những ông trùm cá độ túc cầu đã tìm cách di chuyển vùng hoạt động sang các địa bàn lân cận, hình thành những "trung tâm cờ bạc" lớn mà con bạc chẳng ai khác ngoài những nông
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại tỉnh Quảng Nam, nhiều năm qua hàng trăm gia đình cư dân sinh sống dưới chân núi mỏ vàng Bông Miêu thuộc xã Tam Lãnh, huyện Phú Ninh luôn sống trong tâm trạng lo âu thấp thỏm, bởi chất cyanua dùng trong việc đãi vàng đã ngấm vào lòng đất gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, và một
Chuyện kể trong lá thư này xảy ra tại một xã của tỉnh Hà Nam, miền Bắc VN. Tại xã này có một làng chài trên sông Đáy. Ở đây có gần 200 con thuyền lớn nhỏ nằm bất động trên sông. Sống trên dòng sông Đáy, họ mang trong mình bao nỗi lo âu, lo chạy từng bữa ăn, lo vì không có việc làm, lo vì đến một mảnh đất "cắm dùi"
Theo báo quốc nội, tại VN, đối với cư dân các sắc tộc thiểu số miền núi, nhà rông là một trong những biểu tượng văn hóa truyền thống đặc trưng và đặc sắc. Nhà rông là ngôi nhà sàn công cộng của từng làng, tùy theo từng sắc tộc, nhà rông có tên gọi cụ thể khác nhau. Người Cơtu gọi nhà rông là gươl; người Co gọi là hycơh
Chưa học lớp 1 đã phải đi luyện thi. Chuyện khó tin nhưng có thật ở TP.SG. Phần lớn các bé 6 tuổi ghi danh xin dự tuyển vào lớp 1 chương trình tiếng Anh (năm học 2006-2007) đều được bố mẹ cho đi "luyện" để chuẩn bị ứng thí trong kỳ khảo sát năng khiếu ngoại ngữ vào ngày 12 tháng 7/2006. Báo Tuổi Trẻ ghi lại  những cảnh tượng
Theo báo quốc nội, vào nững ngày cuối tuần, Trường đua Phú Thọ ở thành phố Sài Gòn lại tràn ngập những tiếng reo hò của dân mê ngựa đua. Ít ai biết rằng, để những chiến mã phi nước đại về đích trong tiếng reo hò dậy sóng, trong niềm vui tột độ của cả hàng chục ngàn người trên khán đài trường đua, những người nuôi ngựa
Vòng chung tuyển World Cup 2006 đã được hơn nửa chặng đường với các trận đấu vòng 1 và vòng 2. Theo báo quốc nội, tại thành phố Sài Gòn, dân cá cược túc cầu kẻ khóc người cười sau những trận cầu nửa đêm về sáng. Dịch vụ cầm đồ cũng "chong đèn" phục vụ sáng đêm, mức lãi suất được đội lên cao ngất ngưởng 
Theo báo SGGP, thành phố Sài Gòn hiện có hàng trăm chung cư cũ, thời gian sử dụng trên 30 năm, đang trong tình trạng xuống cấp trầm trọng. Đặc biệt, trên 100 chung cư đang đứng trước nguy cơ sụp đổ bất cứ lúc nào, nhất là vào mùa mưa. Thế nhưng, tiến trình tu bổ, tháo dỡ các chung cư cũ này vẫn đang giậm chân tại chỗ
Theo báo SGGP, trên địa bàn quận Bình Thạnh thành phố Sài Gòn, có khu tạm cư Cù Lào Chà, thuộc phường 17, được xây dựng từ năm 1998 để giải quyết nơi cư trú cho một số gia đình cư dân bị giải tỏa khi thực hiện dự án chỉnh trang kênh Nhiêu Lộc-Thị Nghè. Lúc đó, các gia đình cư dân về tạm cư nơi đây cũng không lo lắng lắm
Theo ghi nhận của báo quốc nội, hiện nay, trong giới sinh viên nghèo ở các trường đại học ở TPSG, Hà Nội, bên cạnh những công việc mưu sinh ngoài giờ học như phát tờ rơi, gia sư, tiếp thị... có nhiều sinh viên còn đầu tư thời gian và công sức cho một công việc mới, đó là "nghề" làm đồ án thuê. Đây không phải là một "nghề"


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.