Hôm nay,  

Chuyện Ở Đất 100 Nghề’

16/04/200700:00:00(Xem: 3429)

Bạn,

Theo báo quốc nội, trong số các tỉnh VN có nhiều làng nghề truyền thống, tỉnh Hà Tây được gọi là đất trăm nghề bởi có số lượng làng nghề nhiều nhất cả VN (411) với đủ loại ngành nghề khác nhau từ gỗ mỹ nghệ, sơn mài, dệt lụa, dệt len, bánh kẹo, thêu ren, khảm trai... Tuy nhiên, nhiều sản phẩm làng nghề vẫn chưa quẩn quanh nội địa. Sản phẩm làng nghề ở Hà Tây chưa thể đi xa do cách làm ăn cẩu thả của cư dân địa phương.  Báo Người Lao Động ghi nhận thực trạng này tại làng lụa Vạn Phúc qua đoạn ký sự như sau.

Phóng viên tìm đến làng dệt lụa Vạn Phúc (thị xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây) hay còn gọi là lụa Hà Đông, nằm bên con sông Đáy. Hình ảnh đầu tiên nơi cổng làng là dấu tích tấm biển ghi tên làng nghề truyền thống đã bị kẻ gian lấy cắp từ lâu, hở ra một hố trống hoác. Từ nhiều năm qua, làng Vạn Phúc đã trở thành một điểm đến trong nhiều tour du lịch của Hà Nội, Hà Tây và khách du lịch tìm đến đây cũng chỉ mong mua được mảnh lụa được dệt nên từ sợi tơ tằm. Có điều, khách đến chủ yếu chỉ để xem mà mua còn rất dè dặt. Bà Triệu Thị Thực, 68 tuổi, vợ ông Nguyễn Hữu Chỉnh, chủ tịch Hiệp hội Dệt lụa làng nghề Vạn Phúc, cho biết mỗi năm gia đình bà sản xuất trung bình 6 ngàn mét chủ yếu là loại lụa rẻ tiền từ 18 ngàn đồng đến 30 ngàn đồng/m và tự sản  xuất, tự tìm nơi tiêu thụ là chủ yếu.

Cũng như nhiều gia đình khác trong làng, bà Thực không thể cho chạy máy hết công suất, nhiều máy dệt phải phủ bạt bỏ không và có khi nghỉ sản xuất cả tháng vì hàng không tiêu thụ được. "Lụa Vạn Phúc chủ yếu vẫn chỉ bán tại chỗ hay đem lên Hà Nội và thi thoảng mới có người mua mang đi nước ngoài hay khách ngoại quốc mua làm quà", bà Thực nói. Vào thời điểm này, lụa Vạn Phúc đang ế ẩm, 50 cửa hàng trong làng lâu lâu mới có khách vào mua, bà Thực bộc bạch: "Nếu không khéo tính, dệt mét lụa ra còn lỗ, còn khéo tính thì cũng được lãi 1 ngàn - 2 ngàn đồng". Phóng viên thắc mắc vì sao dân làng không dệt loại lụa đắt tiền để có lợi nhuận và đáp ứng nhu cầu khách cao cấp, bà Thực giải thích là do ở làng chỉ có một, hai người dệt được loại tầm se, loại lụa dày dặn, màu không phai và không pha sợi tơ bóng (tơ sa khoáng) nhập từ Trung Quốc; còn lại chủ yếu sản xuất loại lụa rẻ tiền.

Bạn,

Cũng theo báo NLĐ, hiện cả làng Vạn Phúc, với 5 ngàn ngườu, có khoảng 1.000 máy dệt (5 triệu đồng/máy), nhưng một nửa trong số đó không thường xuyên hoạt động hoặc đóng máy quanh năm. Theo ông H., một người dệt lụa lâu năm ở Vạn Phúc, nguyên nhân sâu xa dẫn đến làng nghề không phát triển lại xuất phát từ việc sản xuất hàng pha. Ông H. cho biết, một mảnh lụa tơ tằm không pha sợi sa khoáng thấp nhất cũng trên 100 ngàn đồng/m, loại đắt nhất có thể tới 300 ngàn đồng/m, tùy thuộc vào màu sắc, độ dày mỏng, hoa văn. Do ham giá thành rẻ mà hầu hết dân trong làng đều dệt lụa pha sợi sa khoáng (70% - 80%) thay vì sợi tơ tằm và tấm lụa không thể thu hút khách hàng vì mặc rất nóng, bí và phai màu.  "Sản phẩm không hấp dẫn được khách, dẫn tới nhiều máy dệt phải "đắp chiếu", sản phẩm không thể ra khỏi biên giới và không ít gia đình bị phá sản", ông H. rầu rĩ kể như thế.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sân trường không an toàn tí nào... Lớp học cũng không an toàn... Thậm chí, văn phòng Hiệu trưởng cũng không an toàn.
Vậy là tràn dầu… Chắc là khi rút ruột đã gặp bất ngờ… Báo Môi Trường & Cuộc Sống kể: Trả lời PV VTC News vào tối 18/12, ông Vũ Đức Kính – Phó chủ tịch UBND TP Thanh Hóa (Thanh Hóa) cho biết: “Bước đầu chúng tôi xác định được vào ngày 14/12 xảy ra sự cố tràn dầu, khoảng 3.000 lít dầu tại bể thu gom dầu thừa của cây xăng quân đội nằm sát Cảng Lễ Môn, Khu công nghiệp Lễ Môn, thuộc phường Quảng Hưng, thành phố Thanh Hóa bị nước mưa làm chảy tràn ra khu vực dân sinh.
Vậy là vô địch bóng đá... Hóa ra, Việt Nam bây giờ lên cơn sốt chủ yếu là do: Hoa hậu và bóng đá.
Thê thảm là ô nhiễm môi trường... Đây là những cái chết chậm. Báo Tuổi Trẻ kể: từ Sở Tài nguyên và Môi trường TP.SG cho hay trung bình một người phụ nữ Việt "gánh" trên mình gần 6 ký bụi ô nhiễm mỗi năm.
Vậy là lương tôi thiểu tăng... cũng không bao nhiêu. Nhưng vẫn rất cần. Báo Thanh Niên kể: Từ ngày 1.1.2019, lương tối thiểu tăng lên 4,18 triệu đồng/tháng... Mức lương tối thiểu vùng quy định nêu trên là mức thấp nhất làm cơ sở để doanh nghiệp và người lao động thỏa thuận và trả lương.
Hai ông Thứ trưởng Bộ Công An ra tòa... Báo Dân Việt kể: Ngày 14/12, Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã khởi tố bị can Trần Việt Tân, nguyên Tổng cục trưởng và ông Bùi Văn Thành, nguyên Cục trưởng Bộ Công an về tội Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng. Hai bị can bị cấm đi khỏi nơi cư trú.
Cô giáo ỷ thế gần mặt trời Hà Nội mắng học trò, mắng cả gia đình học trò... bị kỷ luật. Báo Giao Thông kể: Phòng GD&ĐT huyện Ứng Hòa, Hà Nội, đã cảnh cáo, chuyển trường "giáo viên đuổi học học sinh vì... bố làm thợ xây, mẹ bán hàng".
Vậy là huề... đành phải chờ đá trận chung kết lượt về ở Hà Nội. Giải thi đấu bóng đá AFF Cup 2018 trận Chung kết lượt đi tại Malaysia ngày 11/12/2018 có kết quả: Hai đội tuyển Malaysia -- Việt Nam huề 2-2.
Mưa lũ quá lớn… Chết, bị thương, nhà ngập nước, xa lộ hư hỏng, xe cộ rỉ sét… Bản tin VOV kể: Mưa lũ ở miền Trung làm 6 người chết, hàng chục ngàn ngôi nhà bị ngập. Mưa lũ khiến hàng chục nghìn ngôi nhà bị ngập. Hàng ngàn cán bộ, chiến sĩ quân khu 5 cùng lực lượng quân đội, công an địa phương giúp người dân.
Sau Sài Gòn ngập, là tới Nha Trang… và bây giờ là Đà Nẵng ngập nước. Y hệt như ca khúc gì có câu: trời làm cơn lụt mỗi năm. Bây giờ thêm cơ cấu hạ tầng thoát nước yếu kém nữa, là tăng phần bi thảm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.