Hôm nay,  

Lặn Biển Bắt Cá

21/04/200800:00:00(Xem: 6978)

Bạn,

Theo báo Tiền Phong, tại vùng duyên hải tỉnh Kiên Giang, ở khu vực Hòn Nghệ , huyện Kiên Lương, ngư phủ giăng câu, thả lưới đánh cá, cào tôm, dùng ốc bắt mực là chuyện hằng ngày ở biển, nhưng chuyện lặn biển bắt cá mú sao thì ít người làm được. Báo Tiền Phong ghi nhận về cuộc mưu sinh khốn  khó của những ngư dân làm nghề này qua đoạn ký sự như sau.

Như thường lệ, lúc hừng đông vừa rạng, sau khi uống cà phê xong các anh Huỳnh Văn Tiền 33 tuổi, Nguyễn Quốc Danh 31 tuổi, Nguyễn Văn Doãn 42 tuổi kéo nhau xuống biển. Họ ở ấp Bãi Chướng, xã Hòn Nghệ chuyên lặn bắt cá mú sao. Người nổi tiếng nhất trong nhóm là anh Tiền, được mệnh danh kình ngư Hòn Nghệ có ngôi nhà nhỏ xinh xắn, nên thơ nằm cạnh Bãi Chướng. Khi  phóng viên  nói muốn theo anh một ngày để xem lặn bắt cá mú sao,  anh trả lời:  Được anh đi theo càng vui, đi một lần nhìn  tận mắt cho biết.Ghe chạy gần hai giờ thì giảm tốc độ, anh Tiền cho biết đã cách bờ Hòn Nghệ 9 - 10 hải lý. Mất một hồi loanh quanh tìm bãi, anh Tiền nói: Loại cá mú sao chuyên sống ở bãi đá ngầm hay rạn san hô. Chúng tôi phải lặn sâu 10 m-12 m mới bắt được chúng.Trên ghe của anh Tiền còn có anh Long, hai sẽ người thay phiên nhau lặn. Nhìn cơ thể hai anh thấy bắp thịt nổi cuồn cuộn, nước da sạm đen nắng gió thật rắn chắc.

Anh Long bắt đầu với những vật dụng cần thiết, nào kiếng đeo mắt, ống hơi ngạm miệng, đặc biệt là chiếc nịt bằng chì nặng 6 - 7 ký đeo quanh lưng để khi lặn sâu không bị sức nước đẩy lên. Tay anh còn ôm theo lưới, anh giải thích là để bao quanh gạn khi phát hiện có cá, anh không quên mang theo túi cào nhỏ để đựng cá, rồi nhảy ùm một cái xuống biển. Anh Tiền ngồi trên ghe có nhiệm vụ khi anh Long ra dấu báo hiệu thì kéo lên. Cứ thế hai người tiếp tục thay phiên nhau lặn.

Bạn,

Cũng theo báo Tiền Phong, trước đây, ngư phủ lặn ở độ sâu đến hơn 40 m thường găp nhiều rủi ro như chảy máu lỗ tai, ho ra máu, liệt tay, liệt chân đó là tai nạn nghề nghiệp. Bây giờ các anh chỉ lặn ở độ sâu không quá 15 m.  Ngư dân  tên Tiền nhìn ra mặt biển xanh mênh mông có mấy con hải âu đang bay chập chờn, giọng hạ xuống như thì thầm: "Nói thiệt với anh, nghề này tay chân còn ướt thì còn tiền, tay chân khô rồi là đói. Thằng nào may mắn có vợ con ít ăn xài, để dành được chút ít thì còn đỡ."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Điều làm cho chúng ta phiền là khi những người quan tâm tới giáo dục và văn học thực ra lại gây rối thêm cho mọi chuyện, và như thế sẽ khó làm những gì có chiều sâu được.
Tình yêu tất nhiên là không tuổi rồi. Ai cũng biết như thế, vì đó là lời mọi người đều nói với nhau trên tất cả báo chí của mọi nền văn hóa.
Đôi khi có những chuyện bất ngờ xảy ra, các luật gia chính thống lại tranh cãi rằng có phải Việt Nam đã có luật để xử chưa, hay có phải rằng luật Việt Nam có thể né tránh được, hay có phải rằng VN có luật nhưng không hề áp dụng, hoặc là làm trái luật, hoặc là xử theo văn bản trái luật...
Đất nước ngày càng kinh dị. Không có vẻ gì như đời thường. Y hệt như trong phim ảnh căng thẳng, nơi xã hội đen khống chế cả quan quyền và trong đời dân thường.
Hễ đến cửa quan là mất tiền... Đó là lời bình phẩm của một viên quan, tuy chỉ là quan nhỏ thôi, nhưng hẳn là hiểu và chịu đựng cả một hệ thống như thế. Mà là chuyện ngay tại thủ đô cũng thế, tức là gần mặt trời, chứ không phải chuyện xa xôi gì.
Chúng ta đều từng tự hào là con rồng cháu tiên, và tin rằng được làm người Việt hẳn là cái gì ghê gớm lắm.
Có những hình ảnh chỉ mới nhìn đã không thể quên được. Đời người hẳn đã từng nhiều lần gặp các hình ảnh khó quên mang theo những tiếng cười vui, hay dòng nước mắt ngậm ngùi.
Có những hoàn cảnh thương tâm ở quê nhà, và rồi chúng ta chợt thấy lòng từ bi, muốn làm từ thiện. Nhưng không dễ đâu, cũng gian nan nhiều rào cản lắm.
Có những chuyện không bao giờ hiểu nổi trên đời này. Kể cả chuyện trong chùa.
Chuyện bi hài là trẻ em bây giờ hiểu biết về tình dục quá sớm. Và cái gọi là hiểu biết sớm này chỉ có nghĩa là hiểu biết không chính quy, không qua trường lớp, mà chỉ là kiểu “vừa học, vừa hành.” Nghĩa là, ăn cơm trước kẻng, nói theo ngôn ngữ thời đại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.