Hôm nay,  

Bi Thảm Vì Điện, Nước

06/04/200900:00:00(Xem: 4155)

Bi Thảm VÌ ĐIỆN, NƯỚC

Bạn,
Theo báo Sài Gòn, liên tục trong một thời gian ngắn, người nghèo tại VN hứng chịu nhiều đợt tăng giá các mặt hàng, dịch vụ. Một bộ phận lớn người lao động lao đao vì mất việc, giảm thu nhập, lại phải cố "leo theo" các loại giá leo thang hoặc đang "đe doạ" tăng giá. Các đợt tăng giá điện, nước  đã ảnh hưởng một phần đến túi tiền của đa số người dân.  Nhưng chịu nặng nhất là những người phải thuê nhà trọ. Đây là thành phần nghèo, gồm công nhân làm việc trong các khu công nghiệp, lao động tự do và sinh viên. Chủ nhà trọ "té nước theo mưa", nhanh chóng thu tiền điện, nước cao hơn so với giá thực tăng.  Báo Lao Động ghi nhận thực trạng này tại thành phố Sài Gòn như sau.
Hiện nay, với thu nhập của công nhân, mỗi tháng phải chi thêm ba bốn chục ngàn đồng tiền điện (vừa theo giá điện tăng, vừa theo giá kinh doanh của chủ nhà trọ) là số tiền đáng kể, khó khăn chồng chất lên cuộc sống. Nhiều người thuê phòng trọ biết mình bị ép nhưng không làm gì được, bởi vì đi thuê ở đâu cũng vậy, và mỗi lần thay đổi chỗ ở là một lần tốn kém và mất thời gian ổn định cuộc sống. Người lao động bị giảm thu nhập do đóng thêm tiền điện, nhưng còn một mối đe doạ khác, đó là sẽ bị giảm thu nhập từ đồng lương cũng vì điện tăng. Đơn giản là vì chi phí sản xuất của nhà máy tăng lên thì chủ doanh nghiệp sẽ bóp lại các khoản chi để đảm bảo sản xuất, trong đó có khoản chi tiền lương.


Đang lao đao vì giá điện, người dân tại  TPSG nhận được thông tin Tổng công ty cấp nước Sài Gòn (Sawaco) gửi tờ trình lên Sở Tài chính đề  nghị tăng giá nước sạch từ 24% - 86% so với giá hiện hành. Công nhân thuê nhà trọ trung bình chịu 30 ngàn đồng/người/tháng tiền nước, nay hay tin nước tăng giá, các chủ nhà trọ thông báo sẽ tăng thêm 5 ngàn đồng/người. Những người thuê nhà trọ có nước máy khổ một, còn người dân sống ở  khu vực không có nước sinh hoạt khổ mười. Nhiều khu vực ở huyện Nhà Bè, Bình Chánh, quận 7 không có hệ thống nước máy, người dân phải đi mua tại ở các xe, giá 3 ngàn đồng một can 30 lít. Nhà nào tiết kiệm cũng phải dùng mỗi ngày 3 can mất 9 ngàn đồng. Nếu giá nước tăng thì họ phải chi trên 300 ngàn đồng/tháng tiền nước. Thu nhập của người nghèo mà chi cho tiền điện, tiền nước, tiền phòng trọ mất tương đương một triệu đồng/tháng thì còn tiền đâu để chi tiêu cho nhiều sinh hoạt khác"
Bạn,
Cũng theo báo Lao Động, chưa hết lo vì bị dọa tăng tiền nước người dân lại hay tin chuẩn bị tăng giá vé xe buýt. Phần lớn họ là người lao động, sinh viên, công chức, phải tiết kiệm từng đồng, tính toán từng cắc để sống qua ngày. Họ chịu áp lực vì các loại lệ phí sinh hoạt tăng liên tục, thu nhập không đủ cho sinh hoạt tối thiểu. Đề  nghị  tăng giá vé xe buýt đã được ủy ban thành phố SG thông qua, hiện đang thảo luận thời gian áp dụng. Giá vé xe buýt tăng là thêm một gánh nặng đặt lên vai người nghèo.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bán ráo hết, bán sạch hết... Tiền thu vào để đâu không biết. Vì đó là bí mật của kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa vậy.
Có những lằn ranh khó phân biệt nổi. Đó là lằn ranh của tâm ý, giữa thiện và ác, thí dụ như khi đốt tiền của người khác. Đứng về mặt kinh doanh, người ta nói đó là vỡ nợ, khi doanh nhân không trả nợ nổi nữa. Nhưng có thật hay không, khi người ta gom đủ thứ tiền thiên hạ và xài cho những thứ không ai kiểm soát nổi – và có người gọi đó là lừa đảo.
Không phải Tết nào cũng vui, không phải tỉnh nào cũng vui, không phải nghề nào cũng vui.
Hình như không ai đo lường chính xác có tỷ lệ bao nhiêu công chức ngồi chơi tà tà...
Đúng như vậy. Nhiều trí thức bây giờ đã nói thẳng là cũng muốn đa đảng.
Chuyện rất lạ: các vị sư ni đã nhiều lần nói rằng cúng sao giải hạn không nằm trong giáo lý nhà Phật, nhưng các chùa Hà Nội vẫn tưng bừng nhận ghi danh làm dịch vụ để gọi là giúp dân cúng sao để giải hạn xấu.
Công chức ngồi chơi là muôn đời nói hoài, sửa hoài không nổi, chỉ vì ngồi chơi trong công sở phải là người có thế lực. Bởi vậy mới có chuyện, theo một quan chức trên báo Dân Trí rằng: “Khó xử công chức 'cắp ô' con ông cháu cha.”
Bây giờ thì bánh chưng đã đi khắp thế giơi rồi. Đơn giản vì đồng bào đang sống nhiều nơi trên thế giới, và nhiều nơi không có cộng đồng Việt đông đảo, hay là có nhưng không ai làm chuyện nấu bánh chưng nữa - một việc làm nặng nhọc nhưng không chắc đã có bao nhiêu lợi tức khi so với nhiều việc khác ở hải ngoại.
Đó là chuyện nghe hoài, nghe khắp nơi rồi: ăn thứ gì cũng sợ dính nhằm hóa chất độc. Dĩ nhiên, đây nói là dân thường thôi, không kể chuyện quan quyền hay đại gia, vì đó là tiêu chuẩn khác rồi.
Làm sao bây giờ, khi chúng ta nhìn thấy hàng khối tiền ném qua cửa sổ?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.