Hôm nay,  

Lúa Non Chết Rũ

15/06/201000:00:00(Xem: 4578)

Lúa Non Chết Rũ

Bạn,
Theo báo Sài Gòn,  trong những ngày vưà  qua, tại tỉnh Bình Định, những cánh đồng lúa ở xã Phước Sơn huyện Tuy Phước bị chết hàng loạt, một mùa vụ trắng tay đang cận kề. Dẫu biết đồng ruộng bị nhiễm mặn nhưng các cơ quan chức năng không khuyến cáo cũng như chưa có những biện pháp hữu hiệu để ngăn chặn nước mặn xâm nhập ruộng lúa. Báo SGGP ghi nhận thực trạng này qua bản tin như sau.
Tại huyện  Tuy Phước,tỉnh Bình  Định, có qua những ngôi làng nghèo nằm ven đầm Thị Nại của xã Phước Sơn mới hiểu được nỗi lo lắng của người dân khi lúa chết. Ngoài những đồng ruộng bỏ hoang từ năm trước là những cánh đồng trơ trụi, mùi lúa non chết rục bốc lên nồng nặc. Nông dân Huỳnh Thái Dũng (61 tuổi - ở xóm 14, thôn Dương Thiện) kể khổ: "Toàn thôn có 3 xóm (xóm 13, xóm 14 và xóm 15) nhưng chỉ những đám ruộng ở xóm 13 là thoát nạn, còn lại các cánh đồng Mả Ông Muôn, Nhà Lường, Gò Sậy... thuộc xóm 14 và 15 đều bị chết yểu. Gia đình tôi làm được 5.5 sào ruộng ở đồng Gò Sậy, xuống giống chưa được một tuần thì lúa non đã quắn đọt rồi chết thối. Cả 4 người trong gia đình đều trông chờ vào chừng ấy ruộng, giờ không làm được, chẳng biết mùa giáp hạt tới lấy gì để ăn"".


Gia đình  cư dân  Trần Hữu Ngành (59 tuổi, ở thôn Dương Thiện) càng khốn khổ hơn, gieo sạ 11 sào ruộng thì giờ có 9 sào ở đồng Gò Sậy nhiễm mặn.  Ông Ngành cho biết: "Vụ đông-xuân kết khúc từ tháng 2 Âm lịch, đồng ruộng đang khô nứt nẻ thì nước mặn ở đầm Thị Nại tràn vào suốt thời gian dài. Đến vụ thu này, lẽ ra trước khi sạ giống phải dẫn nước ngọt về trước để nông dân "thay chua, rửa mặn" nhưng nước ngọt khan hiếm, chỉ đủ để làm đất rồi xuống giống ngay. Gieo sạ được hai ba ngày tôi ra thăm đồng thì thấy... muối đóng lớp trên mặt ruộng!".
Làm nhiệm vụ ngăn mặn giữa đầm Thị Nại và cánh đồng thôn Dương Thiện là bờ tràn Dương Thiện. Bờ tràn này có tất cả 153 cửa ván phai (ván gỗ dày ghép lại) thì 15 cửa đã vỡ toác, gần 140 cửa còn lại bị vênh, thủng, nước đầm Thị Nại mặc sức tràn vào. Chính quyền địa phương đã "chữa cháy" bằng cách dùng bao tải đựng cát chèn vào những nơi gỗ mục để ngăn mặn. Được một thời gian bao cát cũng mục theo và nước mặn lại tràn vào ruộng.
Bạn,
Báo SGGP dẫn  lời  của chủ tịch  ủy ban xã Phước Sơn Nguyễn Ngọc Tiến  cho biết, ngoài diện tích hơn 10  hécta ở xóm 14 thôn Dương Thiện lúa gieo đã chết, còn có 30 hécta khác ở thôn Lộc Thượng và thôn Vinh Quang 2 đang bị nhiễm mặn và phèn, hạt giống cũng bị queo mầm, đang chết dần. Trước khi gieo sạ vụ thu này,  xã  mua đất cát bỏ vào bao chắn các cửa phai bị vỡ nhưng không cầm cự được bao lâu. Nếu tình trạng nước mặn không ngừng xâm nhập thì thiệt hại vụ này ở Phước Sơn sẽ hơn 100 hécta.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, tại Sài Gòn, có nhiều thanh niên sẵn sàng sống chung với một cô gái hay một bà quả phụ, thậm chí với cả người cùng giới để khỏi phải lo lắng cho cuộc sống vật chất. Nhưng cũng có người chấp nhận làm trai bao như một kiểu sống sành điệu. Báo Thể Thao Ngày Nay ghi nhận một số trường hợp như sau.
Theo báo Giáo Dục & Thời Đại, hiện cả VN có khoảng 20,230 trẻ em lang thang (chiếm 0,1 % tổng số trẻ em toàn VN). Một nhóm bác sĩ tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương2, Đồng Nai mới đây đã đưa ra kết quả nghiên cứu về trẻ vị thành niên lang thang kiếm sống trên đường phố. Nhóm bác sĩ này cho rằng
Theo báo quốc nội, tại miền Tây, hàng chục ngàn gia đình khu vực đồng bằng sông Cửu Long lâm vào cảnh "màn trời chiếu đất", hoặc sống trong tâm trạng "lúc nào cũng thấp thỏm lo sợ" vì tình trạng sạt lở đất luôn xảy ra, nhất là khi mùa lũ đang đến. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận thảm họa này tại một số địa phương như sau.
Theo SGGP, gần 2 năm trước, một sự kiện gây chấn động giới khảo cổ học Việt Nam: Đoàn khảo cổ của Viện Khảo cổ học Việt Nam đã phát giác ra một nhà sàn gỗ có niên đại khoảng 2,000 năm bị cháy thành than vùi sâu trong đất tại Khu di chỉ khảo cổ học Gò Cấm (Mậu Hòa, Duy Trung, Duy Xuyên, Quảng Nam.
Tại miền núi tỉnh Quảng Nam, sau khi các bãi vàng đóng cửa, một số thanh niên chuyên nghề đào đãi vàng về làng và mang theo mầm bệnh tHIV/AIDS. Tính mạng, sức khỏe, hạnh phúc gia đình và đời sống tình cảm của họ bỗng chốc suy sụp. Báo Thanh Niên ghi nhận như sau.
Theo báo quốc nội, tại ngoại thành HN, có làng Cót (Yên Hoà, Cầu Giấy, là "trung tâm tài chính" của thế giới linh hồn, thế giới người âm. Ở đó, dòng luân chuyển "vốn" vẫn được thực hiện hàng ngày, kẻ bán, người mua tấp nập. Các cỗ máy in tiền địa phủ vẫn hoạt động không ngừng nghỉ, đặc biệt là những ngày của mùa rằm tháng bảy . Hãng thông tấn nhà nước VASC viết như sau.
Câu chuyện trong lá thư này là chuyện của những công nhân chăm sóc thú dữ tại vườn Bách Thú Hà Nội.Vất vả, nguy hiểm nhưng thu nhập của người công nhân vườn thú cũng chỉ 600-700 ngàn đồng/tháng, nhưng không có công nhân nào bỏ nghề bới tình cảm của họ gắn bó với những con thú từng gây họa cho họ. Báo Kinh Tế Đô Thị viết như sau.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại Sài Gòn, Hà Nội, nhiều người đi xe gắn máy thường muốn có những biển số xe gồm những con số đẹp như bộ bài Tây. Từ nhu cầu này, dịch vụ kinh doanh biển số xe đã hình thành. Tại Hà Nội, có cả 1 dãy phố chuyên bán biển số xe giả như ghi nhận của báo Hà Nội Mới qua đoạn ký sự như sau.
Theo báo quốc nội, trong khi TPSG đang tập trung giải tỏa nhà ổ chuột, nhà lụp xụp thì tại một số khu vực ở vùng ven lại mọc lên nhiều khu nhà "ổ chuột" kiểu mới xây dựng tạm bợ, diện tích chưa đến 10 mét vuông. Những quận như quận Bình Tân, Tân Phú, quận 12... là những nơi có nhiều khu nhà ổ chuột. Báo Người Lao Động ghi nhận hiện trạng này qua đoạn ký sự như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.