Hôm nay,  

Chợ Trời Hàng Lậu

09/12/200700:00:00(Xem: 3425)

Bạn,

Theo báo SGGP, tại miền Tây Nam phần, hệ thống sông ngòi tại An Giang có một địa hình đặc biệt do nằm ở đầu nguồn của sông Tiền và sông Hậu, lại có hệ thống kênh rạch chằng chịt, nên ở tỉnh này dân buôn lậu gần như hoạt động quanh năm. Từ điểm đầu là thương khẩu sông Tiền đến đoạn cuối Tịnh Biên, lúc nào cũng thấy thấp thoáng bóng dáng của dân buôn lậu. Nhưng sôi động nhất vẫn là khu chợ trời gò Tà Mâu (đối diện xã Vĩnh Ngươn, thị xã Châu Đốc). Báo SGGP ghi nhận toàn cảnh hoạt động buôn lậu tại đây qua đoạn ký sự như sau.

Khi  phóng viên xuống Châu Đốc cũng là lúc mực nước lũ đạt cao nhất trong năm. Muốn sang bên chợ trời biên giới, không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc đi bằng phương tiện thủy. Khoảng hơn 10g, chiếc bobo chở  phóng viên chạy như xé nước dọc theo kênh Vĩnh Tế, hướng ra biên giới. Một vùng nước mênh mông hiện ra trước mặt. Không còn phân biệt được đâu là ranh giới đường biên cột mốc. Chợ trời gò Tà Mâu nằm cách biên giới khoảng 100m. Theo tìm hiểu của  phóng viên, năm 1992, khi mới hình thành, chợ trời chỉ có dăm ba căn nhà gỗ mái lá lụp xụp. Phát triển theo quan hệ cung cầu, khu chợ trời này ngày càng phình to và bề thế. Đang là mùa lũ nên nhìn xa "trung tâm hàng lậu này" hệt như một hòn đảo nhỏ nằm lọt thỏm giữa biển nước mênh mông. Hàng chục dãy nhà cao cẳng nghền nghện trong mùa khô, nay nhìn như những chiếc bè nuôi cá lồng, ấy thế nhưng bên trong lại ngồn ngộn hàng. Nhiều nhất vẫn là đồ điện tử, điện lạnh, phụ tùng xe, vải vóc, quần áo cũ, thuốc lá... Hàng hóa cũng được bày bán theo từng khu vực riêng, theo chủng loại cũ, mới.

 Đang là buổi trưa nên người mua ít hơn người bán. Xung quanh những căn nhà cao cẳng lúc nào cũng có sẵn vài ba chiếc ghe. Đó là ghe của dân chở mướn. Khi nào có khách, họ bám theo chèo kéo hệt như dân xe ôm. Nếu mua được hàng, chỉ cần đôi ba chục ngàn, họ sẽ dùng ghe chở thẳng về Châu Đốc.Trong vai những khách hàng đi lựa mua đồ,  được sự giúp đỡ của một chủ buôn hàng người Việt,  phóng viên được "lướt" qua "đệ nhất lậu thị". Tại một gian hàng rộng vài trăm mét vuông, phóng viên như bị ngợp trước hàng ngàn chiếc ti vi, đầu máy, vi deo được xếp lớp lớp như xếp gạch. Những ông chủ, bà chủ ở đây rất giỏi tiếng Việt nhưng lại không quen mời chào vồn vã như bên Châu Đốc. Ai muốn mua, muốn xem gì cứ tùy thích. Giá cả tương đối rẻ. Ti vi, đầu máy cũ chỉ đôi ba trăm nghìn, được bán theo lô hàng trăm chiếc. Nếu mua lẻ thì không được thử. Ai may thì chọn được hàng tốt, rủi gặp đồ xấu thì phải chịu vì không có bảo hành.

Bạn,

Cũng theo báo SGGP, trước nay, nhiều người vẫn cứ đinh ninh rằng: ở chợ trời biên giới chỉ toàn bán đồ xịn, nên rất yên tâm mỗi khi mua hàng tại đây. Phóng viên báo SGGP đã không ít lần chứng kiến những chiếc ghe chất đầy ti vi cũ được chở ngược từ Việt Nam sang Cam Bốt. Lúc đầu cứ nghĩ họ mang sang đổi, nhưng tìm hiểu mới biết mình nhầm. Đó chính là những chiếc ti vi đã bị cháy màn hình, được các ông thợ sửa chữa điện tử mua lại với giá rẻ như bèo. Vì mua đồ cũ bên gò Tà Mâu không được thử nên khi mua về chỉ sử dụng được dăm ngày là hư.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bệnh viện còn gọi là nhà thương, tức là nơi bày tỏ tình thương với những người gặp bệnh hoạn... Nhưng bây giờ, bệnh viện trở thành nơi phức tạp nhất trên đời, kể cả là nơi bùng nổ bạo lực. Sao đất nước mình lại thế nhỉ...
Có bao nhiêu người tin vào các con số thông kê của Việt Nam? Thí dụ, những con số tử trận, bị thương thời chiến? Thí dụ, những con số khai báo tài sản của quan chức? Hình như không bao nhiêu người tin... Nhưng các con số vẫn ra đều hàng năm.
Thoạt nghe chuyện hàng giả của người đẹp, hàng giả của Hoa Hậu... chúng ta có thể ngờ vực tới chuyện giải phẫu thẩm mỹ. Nhưng không phaỉ thế, đây chỉ là hàng giả mỹ phẩm. Báo Sao Star kể về “Lô hàng nghi giả của người đẹp tham dự Hoa hậu Quý bà: 100% sản phẩm không hóa đơn chứng từ”...
Bão lớn lại vào... Miền Trung thê thảm. Chết người, nhà hư, cầu sập, xả lũ, và Sài Gòn lại lo bão sẽ quét về phía nam, nghĩa là văng miểng...
Báo Thanh Niên kể: Từ 1.1.2018 sẽ bắt đầu áp dụng lộ trình thay đổi cách tính tỷ lệ phần trăm hưởng lương hưu theo luật Bảo hiểm xã hội 2014. Cách tính này sẽ khiến hàng triệu lao động nữ bị giảm lương hưu.
Vậy là Đại sứ sẽ về làm trong ngành giáo dục. Có vẻ như định mệnh đã sắp xếp như thế… từ Đại sứ lên làm Phó Chủ Tịch một Đại Học tại VN, nơi hy vọng sẽ đào tạo các lãnh đạo có tâm huyết với dân chủ và tự do…
Báo Dân Việt/VnExpress loan tin rằng theo Ông Nguyễn Đức Hà (thành viên tổ biên tập dự thảo Nghị quyết, Ban Tổ chức Trung ương) cho hay, Nghị quyết đề ra bốn nhóm mục tiêu cụ thể đến năm 2021, bao gồm việc giảm tối thiểu 10% biên chế so với năm 2015.
Nơi đây, chúng ta suy nghĩ về những ngày cuối tháng 10.... Mỗi năm, ngày 30 tháng 10 được thế giới ghi nhận là: Ngày tưởng niệm các nạn nhân của đàn áp chính trị. Quốc gia nào có nhiều đàn áp chính trị nhất? Khỏi cần suy nghĩ nhiều, ai cũng biết rằng Việt Nam nằm trong nhóm vài quốc gia cùng hung cực ác trên giang hồ...
Cuộc đời ông Nguyễn Trung Trực là một hình ảnh lịch sử tuyệt vời trong lịch sử Việt Nam: xuất thân từ áo vải nông dân, đứng lên dấy binh chống Pháp, và hy sinh. Trong tuần này, là ngày Nguyễn Trung Trực bị quân Pháp xử tử. Đó là ngày 27 tháng 10, năm 1868.
Cậu chuyện Lụa Tàu mang nhãn hiệu Lụa Ta vẫn còn nhức nhối... Nhưng không mấy ai ngạc nhiên, vì kiểu kinh doanh như thế hiểu ngầm là thường. Vì văn bằng Tiến sĩ còn giả mạo, huống gì mấy khoanh vải lụa...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.