Hôm nay,  

Những Phụ Nữ Đội Đá

30/12/200700:00:00(Xem: 6475)

Bạn,

Những phụ nữ được nhắc trong lá thư này là dân nghèo đội đá mướn để kiếm kế sinh nhai qua ngày ở bãi đá Hòn Sóc, tỉnh Kiên Giang. Suốt năm, không một ngày nghỉ, họ đều "ứng trực" trên bãi đá này để chờ người mướn. Câu chuyện của các phụ nữ này đậm vị mặn mồ hôi và cả nước mắt như ghi nhận của báo Tuổi Trẻ qua đoạn ký sự sau đây.

Vẻ mệt mỏi hằn sâu trên mặt nhưng chỉ cần một tiếng "Xuống đá cho ghe!" là các chị lại đứng dậy tức thì. Mùa nắng cũng như mùa mưa, các chị vẫn có mặt thường xuyên trên bãi đá, ai kêu đội đá thì làm, miễn sao có việc làm.Giờ giấc của công việc vô chừng. Có khi sáng sớm tới chiều, có khi 12 giờ trưa hoặc 6 giờ tối. Cứ có người mướn là các chị quần quật đội đá, áo quần thấm đẫm mồ hôi. Khi không có ghe mướn xuống đá các chị lại lũ lượt kéo nhau ngồi lại một chỗ để cùng giãi bày tâm sự, những nỗi niềm riêng tư của mình... Khổ cực là vậy nhưng những bữa cơm của các chị cũng hết sức đạm bạc, có khi chỉ mấy con cá ba thú kho, tô canh cho xong bữa.

Chị Nguyễn Thị Tuyết quê ở An Giang, không chỉ có mình chị mà cả chồng con cũng qua bãi đá Hòn Sóc làm mướn kiếm sống. Chị tâm sự: "Bữa nào có nhiều ghe mướn, bữa đó có nhiều tiền mua đồ ăn, còn bữa nào không làm được thì ăn cũng đơn giản cho qua bữa. Có khi đang ăn cơm có ghe mướn xuống đá là lại phải nghỉ ăn để đi làm..." Chị Điệp, một trong những người phụ nữ đang làm công việc nặng nhọc này, cho biết đá tính theo khối, một khối đá từ trên bãi xuống ghe là 10 ngàn đồng. Như vậy trung bình mỗi ngày các chị kiếm được 30 ngàn đồng-50 ngàn đồng, ngày nào có nhiều ghe thì được 70 ngàn-80 ngàn đồng. Các chị cho biết có ngày một chị có thể đội tới 1 tấn đá xuống ghe.

Chị Loan đi đội đá mướn đã được tám năm, nhưng cuộc sống vẫn chỉ đủ ăn qua ngày, hai đứa con của chị học hành chưa tới đâu cũng phải nghỉ học ở nhà. Chị nói: "Biết là thiệt thòi cho nó, nhưng với thu nhập thất thường từ nghề đội đá mướn buộc phải thôi học, chịu vậy". Cũng như chị Loan, chị Hường buồn vì đời mình đã không được học đến nơi đến chốn, ráng làm mướn cho con học hành đàng hoàng vậy mà cũng không được. Ăn cơm nghèo, ngủ nhà lá, làm thì quần quật, lúc nào cũng mong có được cuộc sống ổn định. Lúc khỏe thì vậy, lúc trái gió trở trời, một ngày nằm trong nhà lá tạm trú là một ngày tốn tiền ăn, tiền trọ. Thế là bệnh mấy cũng phải ráng đi làm. Lúc ấy, các chị lại ước giá như có việc làm ở tại quê mình thì dù thu nhập thấp cũng ráng ở quê làm ăn, vì dù sao cũng có nhà, có bà con dòng họ...

Bạn,

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, ở bãi đá Hòn Sóc hiện nay trẻ em theo cha mẹ đi làm ăn khá nhiều. Điều này cũng đang đặt ra một câu hỏi là tình trạng trẻ em thất học ở đây khá cao.

Hiện nay cả bãi đá Hòn Sóc có đến 20 tổ đội đá, hầu hết là phụ nữ, tuổi đời từ 30-40. Công việc nặng nhọc nhưng không phải là nghề, lại làm tự do, làm mướn nên chẳng có quyền lợi gì khi sơ sẩy...Họ đội mỗi ngày hàng tấn đá nhưng không vá nổi cuộc đời mình.

Theo báo Đồng Nai trích dẫn tài liệu từ "Gia Định thành thông chí" của Trịnh Hoài Đức, vào hậu bán thế kỷ 17, trong cuộc hành trình phương Nam, các thế hệ di dân người Việt với phương tiện chính yếu là thuyền, ghe, xuồng... theo thủy triều ngược dòng Đồng Nai vào định cư ở các giồng đất hai bên bờ. Do đây là những nơi sẵn nước ngọt dùng cho sinh hoạt
Trên địa bàn các tỉnh miền Trung, có nhiều giáo đường, chùa cổ nổi tiếng. Riêng tại tỉnh Phú Yên, có chùa Đá Trắng là trong những 1 di tích lịch sử văn hóa. Nhiều câu chuyện xung quanh ngôi chùa này đã trở thành những điển tích không chỉ về mặt tôn giáo mà còn mang đậm bản sắc văn hóa.
Trong hệ thống sông ngòi thuộc miền Đông Nam phần, sông Thị Vải có chiều dài 76 km, chảy qua địa bàn các tỉnh Đồng Nai, Bà Rịa -Vũng Tàu và TPSG. Con sông này từ bao đời đã cung cấp một lượng lớn nguồn lợi thủy sản. Theo người dân sở tại, từ khi các nhà máy công nghiệp mọc lên dọc theo dòng sông này,cũng là lúc cuộc sống và sức khỏe của họ bị đe dọa bởi sông Thị Vải
Theo ghi nhận của báo Pháp Luật TPSG, cho đến nay, cá ngựa vẫn là một trong những môn thể thao hiếm hoi được phép cá cược tại Việt Nam. Tại mã trường Phú Thọ, đại đa số "tuyệt phích" (ngôn ngữ chuyên môn trong giới cá ngựa đặt cho những tay đánh cá) vẫn là những người lao động bình thường ở địa bàn thành phố Sài Gòn và Long An.
Hàng ngày, tại các bến xe trên địa bàn thành phố Sài Gòn, trong số hàng ngàn hành khách từ các tỉnh đến, luôn có những lao động nghèo ở vùng quê. Họ đi một mình, hoặc mang theo cả gia đình. Đến Sài Gòn mưu sinh mỗi người mỗi nghề, và có những nghề thu hút cả gia đình, thân quyến như nghề bán vé số dạo, bán ve chai. Với họ, dù phải sống lam lũ
Theo báo Lao Động, tại các khu công nghiệp, khu chế xuất thuộc địa bàn thành phố Sài Gòn, các nữ công nhân không chỉ đối mặt với cảnh nghèo ngay trong môi trường sống, họ đã phải chống chọi với nhiều nỗi lo: lo trộm cắp như rươi trong khu công nhân, lo kiếm người yêu nhưng khổ thay thường bị lừa, lo thân gái đi làm về khuya, lo giải quyết hậu quả từ những cuộc tình vội vã.
Theo ghi nhận của báo Cần Thơ, nguy cơ bùng phát dịch cúm gia cầm vẫn đang treo lơ lửng ở nhiều địa phương vùng miền Tây Nam phần VN. Nhiều gia đình nông dân trước đây chuyên sống bằng nghề nuôi gia cầm- nhất là nuôi vịt đàn - vẫn đang khốn khó khi phải tạm ngưng chăn nuôi mà chưa biết chuyển sang nghề gì để mưu sinh.
Trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên-Huế, có 1 ngôi làng cổ được thành lập hơn 530 năm. Đó là làng cổ Phước Tích nằm trong địa phận xã Phong Hòa, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên- Huế. Theo sử sách và gia phả các dòng họ còn lưu lại thì làng Phước Tích ngày nay được thành lập từ năm 1470, dưới triều vua Lê Thánh Tông.
Theo báo Thanh Niên, trên địa bàn tỉnh Phú Yên có 1 xóm mà cư dân luôn có nét buồn buồn, chẳng ai cười cho thoải mái. Điều này là do răng của người dân nơi đây đều bị đen xỉn, ố vàng và dễ bị gãy, rụng. Cư dân địa phương gọi cái xóm nàyvới cái tên hóm hỉnh "xóm... cười mỉm", dù xóm này có tên theo địa danh hành chính là xóm Trường, thôn Phú Xuân B, xã Xuân Phước, huyện Đồng Xuân, tỉnh Phú Yên
Theo ghi nhận của báo Người Lao Động, tại thành phố Cần Thơ, nhiều dân mua gánh bán bưng trang bị ampli, thùng loa để tiếng rao càng xa hơn, to hơn; lời rao hàng được thu âm sẵn, mở liên tục. Có những người bán trở thành ca sĩ bất đắc dĩ, còn xe bán hàng giống như một sàn diễn ca nhạc di động. Báo NLĐ ghi nhận về cách tiếp thị"hiện đại" của dân bán hàng rong ở Cần Thơ qua đoạn ký sự như sau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.