Hôm nay,  

Những Phụ Nữ Đội Đá

30/12/200700:00:00(Xem: 6584)

Bạn,

Những phụ nữ được nhắc trong lá thư này là dân nghèo đội đá mướn để kiếm kế sinh nhai qua ngày ở bãi đá Hòn Sóc, tỉnh Kiên Giang. Suốt năm, không một ngày nghỉ, họ đều "ứng trực" trên bãi đá này để chờ người mướn. Câu chuyện của các phụ nữ này đậm vị mặn mồ hôi và cả nước mắt như ghi nhận của báo Tuổi Trẻ qua đoạn ký sự sau đây.

Vẻ mệt mỏi hằn sâu trên mặt nhưng chỉ cần một tiếng "Xuống đá cho ghe!" là các chị lại đứng dậy tức thì. Mùa nắng cũng như mùa mưa, các chị vẫn có mặt thường xuyên trên bãi đá, ai kêu đội đá thì làm, miễn sao có việc làm.Giờ giấc của công việc vô chừng. Có khi sáng sớm tới chiều, có khi 12 giờ trưa hoặc 6 giờ tối. Cứ có người mướn là các chị quần quật đội đá, áo quần thấm đẫm mồ hôi. Khi không có ghe mướn xuống đá các chị lại lũ lượt kéo nhau ngồi lại một chỗ để cùng giãi bày tâm sự, những nỗi niềm riêng tư của mình... Khổ cực là vậy nhưng những bữa cơm của các chị cũng hết sức đạm bạc, có khi chỉ mấy con cá ba thú kho, tô canh cho xong bữa.

Chị Nguyễn Thị Tuyết quê ở An Giang, không chỉ có mình chị mà cả chồng con cũng qua bãi đá Hòn Sóc làm mướn kiếm sống. Chị tâm sự: "Bữa nào có nhiều ghe mướn, bữa đó có nhiều tiền mua đồ ăn, còn bữa nào không làm được thì ăn cũng đơn giản cho qua bữa. Có khi đang ăn cơm có ghe mướn xuống đá là lại phải nghỉ ăn để đi làm..." Chị Điệp, một trong những người phụ nữ đang làm công việc nặng nhọc này, cho biết đá tính theo khối, một khối đá từ trên bãi xuống ghe là 10 ngàn đồng. Như vậy trung bình mỗi ngày các chị kiếm được 30 ngàn đồng-50 ngàn đồng, ngày nào có nhiều ghe thì được 70 ngàn-80 ngàn đồng. Các chị cho biết có ngày một chị có thể đội tới 1 tấn đá xuống ghe.

Chị Loan đi đội đá mướn đã được tám năm, nhưng cuộc sống vẫn chỉ đủ ăn qua ngày, hai đứa con của chị học hành chưa tới đâu cũng phải nghỉ học ở nhà. Chị nói: "Biết là thiệt thòi cho nó, nhưng với thu nhập thất thường từ nghề đội đá mướn buộc phải thôi học, chịu vậy". Cũng như chị Loan, chị Hường buồn vì đời mình đã không được học đến nơi đến chốn, ráng làm mướn cho con học hành đàng hoàng vậy mà cũng không được. Ăn cơm nghèo, ngủ nhà lá, làm thì quần quật, lúc nào cũng mong có được cuộc sống ổn định. Lúc khỏe thì vậy, lúc trái gió trở trời, một ngày nằm trong nhà lá tạm trú là một ngày tốn tiền ăn, tiền trọ. Thế là bệnh mấy cũng phải ráng đi làm. Lúc ấy, các chị lại ước giá như có việc làm ở tại quê mình thì dù thu nhập thấp cũng ráng ở quê làm ăn, vì dù sao cũng có nhà, có bà con dòng họ...

Bạn,

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, ở bãi đá Hòn Sóc hiện nay trẻ em theo cha mẹ đi làm ăn khá nhiều. Điều này cũng đang đặt ra một câu hỏi là tình trạng trẻ em thất học ở đây khá cao.

Hiện nay cả bãi đá Hòn Sóc có đến 20 tổ đội đá, hầu hết là phụ nữ, tuổi đời từ 30-40. Công việc nặng nhọc nhưng không phải là nghề, lại làm tự do, làm mướn nên chẳng có quyền lợi gì khi sơ sẩy...Họ đội mỗi ngày hàng tấn đá nhưng không vá nổi cuộc đời mình.

Theo báo quốc nội, tại thành phố Sài Gòn, nhu cầu tuyển nữ sinh viên giúp việc nhà đang nổi lên, chiếm đến 20% số việc làm thời vụ như tiếp thị, dạy kèm, bán hàng, phát bướm... Sinh viên cũng nhanh chóng thích ứng với cái nghề vốn không được xem trọng. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi nhận về tình cảnh mưu sinh của nữ sinh viên giúp việc nhà như sau.
Theo báo Thanh Niên, trong khu vực huyện đảo Cát Hải thuộc vùng biển Hải Phòng, có một ngôi làng nghèo đến kỳ lạ :không có chợ; một nhà mổ lợn, cả làng đến ăn. Cửa các nhà không bao giờ khoá vì không có một mống trộm cắp. Để vào được làng mà áo quần khô ráo, phải "thoát y" lội qua quãng ngập. Báo TN ghi chuyện lạ về làng này như sau.
Theo báo quốc nội, vào thượng tuần tháng 6 vưà qua, trên địa bàn quận Gò Vấp, thành phố Sài Gòn, đã xảy ra một vụ công nhân đập phá trụ sở 1 công ty sản xuất giày. Theo các nhân chứng, vụ việc xuất phát từ khu vực nhà ăn của công ty này. Các công nhân đồng loạt bỏ ăn, hất đổ đồ ăn xuống đất và một số người bắt đầu đập phá. Vụ việc gây náo loạn cả khu vực
Theo báo quốc nội, tại tỉnh Nam Định, có 1 ngôi làng mà 80% dân số biết sử dụng ít nhất một loại nhạc cụ, mỗi đứa trẻ đều là một nhạc công. Trong làng có nhiều "nghệ sĩ" không qua trường lớp nào, nhưng lại rất sành âm nhạc. Nhiều gia đình vì quá mê âm nhạc đã đem bán cả ruộng đất, để có tiền mua đàn. Báo Thiếu Niên Tiền Phong viết về làng này như sau.
Tại vùng sông nước của miền Tây Nam phần, do hình thái địa lý và nhu cầu thương mại, nhiều ngôi chợ nổi trên sông đã hình thành. Một trong những chợ luôn tấp nập người buôn bán là chợ nổi Cái Răng gần thành phố Cần Thơ.Theo các nhà nghiên cứu nhân văn, chợ nổi, ngay cái tên cũng đã thể hiện sự mộc mạc, chân chất của con người phương Nam. Báo QĐNN viết về chợ nổi Cái Răng như sau.
Theo báo quốc nội, Quảng Nam được biết đến như là một trong những "cái nôi của nghệ thuật tuồng". Hành trình Trò bội - Hát tuồng - Nghệ thuật tuồng là một quá trình chiết lọc, tích lũy trải qua mấy trăm năm. Thế nhưng hiện nay, những tinh hoa ấy dường như đang mai một. Báo SGGP viết như sau. Hiện nay chỉ có một gánh hát tuồng duy nhất sống được nhờ biểu diễn là gánh hát Sông Thu (huyện Duy Xuyên).
Tại Sài Gòn, quán nhậu, bida không còn là chốn dành riêng cho nam giới và việc "cắm quán, ngồi đồng" không chỉ là "đặc quyền" của phái mạnh. Hiện nay, khách cũng đã quen mắt với hình ảnh các cô gái thường trực ở những quán cà phê hàng giờ liền. Những lý do của họ cũng "muôn màu muôn vẻ". Báo Phụ Nữ Chủ Nhật viết như sau.
Chỉ còn 1 tháng nữa là đến mùa thi tuyển sinh viên vào các trường đại học, cao đẳng trong nước. Vào những ngày này, tại nhiều khu vực gần các trường Đại học, ký túc xá, khu nhà tập thể của nhân viên ngành giáo dục tại Hà Nội, dịch vụ bán tài liệu thu nhỏ để thí sinh mang lén vào phòng thi mà giới học sinh gọi là "phao" đã hoạt động mạnh, khách hàng tấp nập.
Trong các món ăn đặc biệt của ba miền Việt Nam, đã bao đời, hầu như ít có người hiểu rõ ngọn nguồn của mắm kho, chỉ biết đó là món ăn gia đình của người nông dân miền Nam nơi xóm ấp đồng quê. Câu ca xưa khắc họa sự tần tảo, chịu khó trong lối sống đạm bạc, dân dã của người nông dân vùng sông nước: "Một đời bông súng mắm kho, ngày đêm lam lũ nỗi lo bưng biền".
Theo báo Tuổi Trẻ, trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên-Huế, hàng ngàn gia đình cư dân vùng đầm Cầu Hai và ven biển đang nơm nớp lo âu cho sự sống của mình khi con đường vào ra biển, nơi lấy nước biển và cũng là nơi thoát lũ cho cả vùng đất của hai huyện Phú Lộc và Phú Vang, chẳng bao lâu nữa bị đóng chặt. Báo Tuổi Trẻ viết như sau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.