Hôm nay,  

Xóm Nghèo Ở Cố Đô

16/03/200900:00:00(Xem: 3183)

XÓM NGHÈO Ở CỐ ĐÔ

Bạn,
Theo báo Người Lao Động, giữa lòng thành phố  Huế hôm nay có một thế giới khác, thế giới của những thị dân đã gần 25 năm sống nghèo mạt ngay sát chân kinh thành Huế. Nhiều năm qua, bao lời khẩn cầu của họ về một chốn an cư chưa nhận được sự hồi đáp "có hậu" của cơ quan có trách nhiệm.. Báo Người Lao Động  ghi nhận tình cảnh khốn khổ của những cư dân này như sau.
Họ, 140  gia đình với 600 con người ,vốn là dân sống trên các đò , định cư tại thành phố Huế từ năm 1985, đã gần 25 năm sống giữa lòng cố đô ( thuộc khu dân cư tổ 11, phường Phú Bình,) nhưng nay vẫn chưa bắt nhịp, thậm chí còn biệt lập, với cuộc sống thị thành. Không chỉ sống nghèo, bệnh tật và chết chóc đe dọa họ từng ngày. Họ sống tựa lưng vào chân kinh thành Huế, sát bên một hồ nước lớn đã bị rác thải bồi lấp, thường trực mùi hôi nồng nặc, thối đến mức những hôm trời nắng, ngồi ăn cơm mà ai cũng phải bịt mũi. Toàn khu có 12 nhà vệ sinh tập thể do địa phương xây cách đây gần 10 năm, nay đã xuống cấp. "Cung" không đủ "cầu" buộc dân phải phóng uế xuống hồ. Thêm nữa, vì đường ống dẫn nước hư hỏng nên rất ít hộ dân ở đây được sử dụng nước sạch, hầu hết phải dùng nước giếng, nước ven hồ dù giếng này đã bị nhiễm chất thải, nước đen và tanh tưởi.Có lẽ vì thế mà ngày càng có nhiều người dân ở đây mắc các bệnh hiểm nghèo, nhất là ung thư.  "Đã có gần chục người chết vì bệnh ung thư và hiện có nhiều người đang mắc bệnh, do ô nhiễm mà ra cả" cư dân Mai Văn Thành, tổ phó tổ 11, nói.


Từ ngày chồng qua đời vì bệnh ung thư, chị Nguyễn Thị Hoa cùng 3 người con như người mất hồn. Tài sản ít ỏi trong nhà chị sắm được sau nhiều năm làm thuê đều đã lần lượt ra đi. Ba con của chị đành phải bỏ học để theo mẹ bán vé số. Cạnh nhà chị Hoa, gia đình bà Võ Thị Rọm cũng trắng tay vì bệnh tật "ghé thăm" thường xuyên. Gia đình bà Rọm có 7 người thì nay 3 người nằm liệt giường vì trọng bệnh (một người bị ung thư giai đoạn cuối, một bị bệnh lao, một bị bại liệt). Hằng ngày, bà Rọm cùng người con dâu phải còng lưng bốc vác ở chợ  Đông Ba từ 3 giờ cho đến chập tối để kiếm tiền lo thuốc thang cho 3 người bệnh trong nhà. Ông Mai Văn Thành có 4 con thì hết 3 người bị bại liệt. Một người con của ông (trong số đó) vừa qua đời vì bệnh. Số người mắc bệnh ngày càng tăng nên dân ở đây rất hoang mang. Ban ngày, khi tất cả những người khỏe mạnh trong khu tỏa đi các nơi kiếm sống, khu dân cư nghèo này chỉ còn lại những người bệnh vật vờ đi lại, xơ xác và hoang dại.
Bạn,
 Chỉ tay về những túp nhà xiêu vẹo,  cư dân Mai Văn Thành thở dài, nói với phóng viên: "Mùa này còn đỡ, những ngày bão lũ mới là ác mộng, nếu dân không nhanh chân chạy thì nhà sập, mất mạng như chơi. Mười mấy năm ni chúng tôi thay nhau viết đơn gửi các cơ quan chức năng xin giúp nơi ở mới nhưng chờ đỏ mắt mà vẫn không thấy chi cả."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đình làng lẽ ra phải là nơi hấp dẫn du khách... vậy mà bây giờ nguy cơ đổ sập. Báo Công Lý & Xã Hội ghi nhận về một ngôi đình ở Huế: Với tuổi đời gần 300 năm, Đình làng Lại Thế (xã Phú Thượng, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên – Huế) là một trong ngôi đình cổ nhất tại Huế. Hiện nay, đang xuống cấp nghiêm trọng, tìm ẩn nhiều nguy cơ có thể sập bất cứ lúc nào khi mùa mưa bão đến.
Chìm tàu câu mực trên vùng biển Trường Sa? Có bí ẩn gì không? Tại sao tự nhiên chết máy? Hay vị tàu lạ gây sự?
Có phải xin lỗi rồi huề... Có phải một tiếng xin lỗi là đủ để làm người chết sẽ sống lại? Bản tin Zing ghi lời ông Chủ tịch UBND TP.HCM: Tôi rất xin lỗi người dân Thủ Thiêm... "Thay mặt lãnh đạo TP trong các thời kỳ, tôi xin lỗi người dân vì những sai phạm trong thời gian qua. Vì sự phát triển của TP mà phải rời nơi gắn bó từ tấm bé. Tôi rất xin lỗi"
Bây giờ vẫn gọi là tàu lạ… chưa dám gọi thẳng là tàu Trung Quốc. Thế nên, mới bị gây chuyện hoài, chỉ khổ dân mình. Tại sao chính phủ Ba Đình chỉ thị cho dân mình, từ công an, hải giám cho tới ngư dân và báo chí phải gọi đám phương Bắc là tàu lạ?
Quy hoạch gì đi nữa, rồi cũng có phá rào. Các quan chức luôn luôn biết cách làm ra ngoài lề… và thoát hiểm.
Hy vọng Hoa kỳ vào Biển Đông, chặn bước tiến bành trướng của TQ… Bản tin RFA ghi lời Cố vấn an ninh quốc gia Hoa Kỳ: Mỹ sẽ khai thác dầu khí ở Biển Đông bất chấp Trung Quốc.
Vậy là có sẵn bài thuyết minh, khỏi ứng biến gì hết, vì ứng biến sẽ sai với sử liệu, phần lớn.
Thống kê về các cơ sở giáo dục Việt Nam hy vọng khả tín một phần, vì nơi đây chỉ về số trường các cấp thôi.
Vậy là sân bay Tân Sơn Nhứt sẽ bành trướng khổng lồ... vậy rồi xe cộ chạy tới và lui ra sao? Báo Lao Động nêu câu hỏi: Mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất 50 triệu khách/năm, kết nối giao thông như thế nào?
Bản tin VOV kể: Gạo Việt Nam có mặt ở 150 thị trường nhưng vẫn ít người biết… Hạn chế về năng lực tiếp cận, thâm nhập thị trường, marketing thương hiệu… nên gạo Việt Nam ít được người tiêu dùng thế giới biết đến.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.