Hôm nay,  

Nghề Chăm Mai Thuê

05/02/200700:00:00(Xem: 8372)

Nghề Chăm Mai Thuê

Bạn,

Theo giới chơi hoa Xuân, trong số các loài hoa, cây kiểng, hoa mai vốn chỉ khoe sắc vào mỗi dịp Tết nhưng luôn soán ngôi đầu với những đặc tính nổi bật về vẻ đẹp và sự kỳ công trong quy trình chăm sóc. Để cho loài hoa đặc biệt dễ dị ứng với thời tiết này "phát tiết" vào đúng những ngày xuân, hầu hết chủ nhân của nó không còn cách nào khác là phải ký gửi cho những nghệ nhân có kinh nghiệm trong nghề làm vườn chăm sóc, bảo dưỡng. Trong giới nghệ nhân hoa kiểng dần hình thành nên những tên tuổi chuyên sống bằng nghề chăm mai thuê. Báo Thanh Niên viết về nghề chăm mai thuê tại Bình Định qua đoạn ký sự như sau.

Tuy đã hơn 10 năm lao lực với nghề hoa kiểng nhưng anh Ngọc chỉ thừa nhận mình có tiếng chăm mai thuê khoảng ba bốn năm trở lại đây. Ở Quy Nhơn (tỉnh Bình Định), số nghệ nhân "phải lòng" các chủ mai để họ tin tưởng gửi gắm "của quý" chăm nom như anh Ngọc không nhiều lắm.

Anh Ngọc chưa bao giờ anh nghĩ đời mình có lúc lại gắn bó nghề chăm mai thuê để mưu sinh cho cả gia đình với một vợ và hai con nhỏ đang độ tuổi đến trường. Người nghệ nhân này bảo, trong ký ức của mình chỉ có hoa đào. Ở đất Bắc, hoa mai rất hiếm hoi.

Khi  phóng viên tìm đến vườn mai của anh nằm dưới chân núi Vũng Chua, hỏi chủ nhân khu vườn, một người hàng xóm bảo anh đang xây hòn non bộ cho một đại gia dưới phố. Anh đã tức tốc quay về sau một cuộc điện thoại báo tin chớp nhoáng của người hàng xóm. Dáng người cao, mảnh khảnh, nhưng vì quanh năm suốt tháng vật lộn với nghề, từng mảng da trên đôi bàn tay thô ráp của người nghệ nhân lưu lạc xuất hiện nhiều vết rạn nứt, sần sùi. Trong số hơn 250 cây mai mà anh chăm thuê được kê đặt cẩn thận trong khu vườn, có cây trị giá lên đến vài chục triệu đồng.

Bạn,

Cũng theo báo Thanh Niên, các nghệ nhân chăm mai ở miền Trung thường được chia thành hai giới, phân biệt rạch ròi với nhau về phần "hậu đãi". Một số ít nghệ nhân có tên tuổi chỉ nhận chăm cho những người thân quen, không lấy tiền. Với những nghệ nhân khác, vì điều kiện kinh tế, họ thường nhận chăm thuê cho bất kỳ khách hàng nào chở mai đưa đến vườn mình. Mấy năm trước, số người chơi mai Tết nguyên cây chưa nhiều, các nghệ nhân chỉ biết "chiến đấu" với các loài hoa kiểng bình thường.

Một thời chúng ta đi học là để chuẩn bị các kỹ năng bước vào đời. Không học, tất nhiên là vào đời sẽ gian nan.
Chúng ta đều biết rằng dân tộc mình là một nhà, cùng con rồng cháu tiên. Khi ba mẹ ly dị, ba dắt 50 con lên núi, má dẫn 50 con xuống biển. Núi sông hiển nhiên là hai ngã rẽ. Và sau này là trăm lối cách biệt.
Chuyện gì ở quê nhà, mười phần hết chín là không vui. Đây là nơi đầy bất an, đủ thứ sợ. Có vẻ như, bạo lực hiện ra khắp nơi, từ lời nói tới việc làm, từ tâm tưởng tới hiện tượng xã hội.
Chuyện trần gian lúc nào cũng buồn, thực tế như thế. Bởi vì, khổ bao giờ cũng nhiều hơn là vui. Nhưng đau lòng nhất là đối với những trẻ em ngây thơ đã rơi vào các hoàn cảnh bị kỳ thị.
Tương lai đất nước là ở giaó dục. Vì chính sự học mới đưa Việt Nam chạy theo kịp người khác.
Đaị học luôn luôn là ước mơ lớn của tuổi trẻ thế giới. Không thể khác được.
Có vẻ như các công ty của xứ tư bản giãy chết đang có cách trả thù êm ái: vào Việt Nam làm ăn, rồi khai lỗ liên tục nhiều năm bất kể thương vụ tăng vọt khổng lồ.
Có phải là dân chơi Cầu Muối, dân chơi Cầu Ông Lãnh, dân chơi Cầu Chữ Y?
Quê hương mình đang xài tiền của ông bà mình. Và chưa thấy làm ra bao nhiêu tiền cho hàng con cháu về sau.
Khi tiền không phải từ mồ hôi nước mắt của mình, ai cũng muốn xài thoải mái, và trong khi xài thì cấu xé, rút ruột đem bớt về nhà.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.