Hôm nay,  

13 Năm Không Nhắm Mắt

14/07/200700:00:00(Xem: 4512)
Bạn,

Theo báo Thanh Niên, tạiấp Tân Phú, xã Thuận Hưng, huyện Thốt Nốt, TP Cần Thơ, có 1 thiếu niên tên là Nguyễn Văn Đức, 14 tuổi, do căn bệnh da nilon ác nghiệt, đã 13 năm trôi qua mà Đức không thể nhắm được đôi mắt của mình.  Báo TN ghi nhận tình cảnh thương tâm của thiếu niên này qua đoạn như sau.

Nơi cư ngụ của gia đình Đức là một căn nhà lá rách tơi tả nằm cạnh một con rạch. Căn nhà vừa chỉ đủ đặt 2 cái giường bằng tre. Chúng tôi quá đỗi bàng hoàng khi lần đầu tiên gặp Đức. Toàn thân em ửng đỏ, da khô nứt, phồng rộp và ứa máu. Mỗi lần ngứa ngáy, em dùng tay gãi, lập tức hàng loạt mảng da rớt xuống. Hai bàn tay em bị co rút và teo lại, cầm, nắm đồ vật rất khó khăn. Hai bàn chân cũng teo lại, lớp da căng phồng, đỏ tươi với năm ngón chân bị biến dạng, không thể đi lại bình thường.

Chị Võ Thanh Thủy, mẹ của Đức nghẹn ngào kể lại: Suốt 13 năm qua, em chưa từng nhắm mắt được vì da bị căng ra, kéo co mi mắt, khi Đức ngủ mắt vẫn mở trao tráo. Lúc sinh ra, Đức vẫn bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhưng 4 tháng sau, da của em bỗng dưng nổi đỏ khắp toàn thân. Ban đầu gia đình cứ tưởng Đức bị nổi sảy, nào ngờ bệnh tình ngày càng nặng. Hết lớp da này tróc rớt ra rồi đến lớp da khác khô lại, nứt nẻ và đỏ tấy...  Đã 2 lần vợ chồng chị Thủy đưa em xuống Trung tâm Da liễu Cần Thơ điều trị. Mỗi lần nằm viện mất nửa tháng nhưng bác sĩ vẫn chưa tìm ra bệnh. Gia đình nghèo không đủ tiền chạy chữa thuốc men đành bồng con trốn bệnh viện về nhà.


Sống ở miệt vườn nhưng vợ chồng chị Thủy không có một công ruộng, phải làm thuê quanh năm suốt tháng để chạy gạo cho cả nhà 4 miệng ăn. Hằng ngày, khi cha mẹ đi làm, Đức ở nhà chơi với em trai vừa tròn 4 tuổi. Nói chuyện với  phóng viên, Đức hồn nhiên: "Mấy bạn trong xóm thấy con bị bệnh, thấy ghê nên không ai dám lại gần. Cũng may là em không chê con nên hai anh em chơi cũng vui. Suốt ngày con chỉ quanh quẩn trong nhà chơi với em trai hoặc chơi một mình với mấy vỏ hộp thuốc bôi da, mấy con cá lia thia ba bắt được".

Bạn,

Cũng theo báo Thanh Niên, cư dân Nguyễn  Văn Tám (33 tuổi) cha của Đức cho biết: "Mỗi khi đến mùa lạnh, thấy con đau đớn mà không làm gì được cho con vì nhà nghèo quá, vợ chồng tui chỉ biết khóc". Mùa lạnh, da Đức bị tróc nhiều hơn, da non nứt nẻ tươm máu, phải xức thuốc Đức mới đi được. Do không ngồi được nên mỗi lần tiểu tiện, vệ sinh rất khó khăn phải nhờ đến ba mẹ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, tại vùng duyên hải miền Nam, tỉnh Bà Rịa -Vũng Tàu có vị trí địa lý và tiến trình lịch sử tương đối đặc biệt ở miền Đông Nam phần
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại thị xã Đông Hà, tỉnh Quảng Trị, cư dân khu phố 3, phường 4, hằng ngày phải dùng nguồn nước này chảy ra từ nghĩa địa
Trong 2 tuần qua, các trường đại học tại VN đã tổ chức kỳ thi tuyển sinh viên vào học năm thứ nhất. Tùy theo ngành nghề, đợt 1 tuyển sinh viên đã diễn ra
Theo báo quốc nội, tại miền Tây Nam phần, gần một tháng qua, sau mỗi một đêm người dân sống ven biển Tây Cà Mau lại thấy có thêm nhiều căn nhà mới mọc
Theo báo quốc nội, tại VN, trong nhiều nghề làm thuê kiếm sống, có lẽ nghề xịt thuốc là nguy hiểm nhất, bởi hàng ngày phải tiếp xúc trực tiếp
Theo báo quốc nội, trong các ngôi chùa trên địa bàn tỉnh Tiền Giang,có chùa Kim Tiên, một ngôi chùa cổ tọa lạc ở khu phố 6, thị trấn Cai Lậy
Theo báo quốc nội, tại miền Nam, các bậc cao niên nói rằng khoảng năm 1890, trong làn sóng di dân về miền Tây, có một nhóm người đem theo nghề mộc
Theo báo quốc nội, trên sông Hương hiện có hơn 100 thuyền du lịch làm dịch vụ ca Huế với 351 diễn viên, nhạc công thuộc 6 câu lạc bộ.
Theo báo quốc nội, tại miền Trung, người Hoa định cư ở phố cổ Hội An ( tỉnh Quảng Nam) ngay từ thế kỷ XVII. Nhiều món ăn có nguồn gốc Trung Hoa
Theo báo quốc nội, tại miền Tây Nam phần, những trẻ con lai Đài Loan gặp nhiều rào cản khi theo mẹ về Việt Nam sinh sống


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.