Hôm nay,  

Giữ Hồn Trống Trận

17/02/200500:00:00(Xem: 6086)
Bạn,
Theo báo quốc nội, tại tỉnh Bình Định, có 1 phụ nữ trung niên tên là Nguyễn Thị Thuận, đã 25 năm chuyên nghề biểu diễn bài trống trận Quang Trung cho du khách xem. Đó là một nghệ nhân "múa" trống và "sống" với trống trận Quang Trung không chỉ như một cái nghiệp mà trên hết là niềm tôn kính và nỗi đam mê. Báo NLĐ viết về phụ nữ này như sau.
Hai bàn tay cầm dùi tung tẩy, lướt trên 12 mặt trống. Âm thanh phát ra từ mặt trống lúc khoan thai, chậm rãi lúc dồn dập, khi rộn ràng, vui tươi. Thỉnh thoảng xen lẫn trong tiếng trống văng vẳng tiếng vó ngựa, tiếng bước chân rầm rập của đoàn chiến binh...Người biểu diễn hồi trống tựa đoàn quân của người anh hùng Quang Trung-Nguyễn Huệ, là nghệ nhân Nguyễn Thị Thuận. Khúc "khải hoàn",đoạn kết của bài trống trận Quang Trung vừa kết thúc, chị Thuận cùng Đội Nhạc võ thuộc Bảo tàng Quang Trung (Tây Sơn- Bình Định) nhận được những tràng vỗ tay tán thưởng không ngớt của đoàn du khách Bangladesh. Ngày nào cũng vậy, chị Thuận luôn có mặt ở đây để biểu diễn phục vụ du khách.

Giống như bao cô gái "miền đất võ", mới 6 tuổi, cô bé Thuận đã được làm quen với 12 trống trận Quang Trung. Số là, tình cờ trong một lần thấy cha dạy cho người chị gái cách đánh trống trận, Thuận đã học lỏm. Cô bé Thuận đã lấy chén, đũa, xoong, nồi để làm "đồ nghề"... Và cứ thế, Thuận lớn lên cùng những bài trống trận. Hàng ngày chị theo cha (làm nhạc công) vào cúng tế lễ ở Điện thờ ba Ngài (Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Nguyễn Lữ). Ban đầu chỉ học cách đánh trống cúng nghi thần, dần dần, Thuận đã học hết các nhịp, phách và tinh hoa của bài trống trận. Năm 1980, tròn 20 tuổi, chị Thuận được vào làm việc ở Bảo tàng Quang Trung với "nhiệm vụ" biểu diễn trống trận Quang Trung. Siêng năng tập luyện và chịu khó học hỏi, ở tuổi 44 với trên 35 năm cầm dùi trống chị Thuận là một trong những người biểu diễn trống trận Quang Trung nổi tiếng ở Bình Định. Cứ vào ngày mùng 5 Tết, lễ hội biểu diễn trống trận Quang Trung lại diễn ra tại Tây Sơn. Trống trận Quang Trung còn được gọi là "nhạc võ Tây Sơn" vì người biểu diễn không chỉ đánh trống đơn thuần mà còn thể hiện các động tác võ thuật cổ truyền. Chị Thuận cho biết: Khi biểu diễn nhạc võ, ngoài đôi tay truyền lực, người đánh trống trận phải di chuyển cả đôi chân theo nguyên tắc "túc bất ly địa" để đánh 12 trống đúng theo nhịp của bài võ. Phóng viên hỏi: Tại sao phải là bộ 12 cái trống". "Vì con số 12 thể hiện cho thập nhị chi (còn gọi là 12 con giáp) hay 12 tháng trong một năm", chị Thuận giải thích như thế.
Bạn,
Báo NLĐ viết tiếp: Điều quan trọng khi biểu diễn trống trận Quang Trung là tiếng trống cất lên phải "hồn" và không thể thiếu sự kết hợp hài hòa của các nhạc cụ phụ trợ như: nhị, kèn, chũm chọe. Giống như người cha đã khuất, chị Thuận đang truyền dạy cho cô con gái út 21 tuổi những nhịp phách đầu tiên của một bài trống trận, với mong ước mãi mãi gìn giữ "hồn" trống trận Quang Trung. Chị nói: "Tôi không phải "hậu duệ" hay... "cháu chín đời của nhà Tây Sơn" như nhiều người nghĩ. Tôi chỉ là một người mê trống trận của người xưa..."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, trong tháng 8 vưà qua, nhiều khu vực ở miền Tây Nam phần đã bị sạt lở nặng.Trong khi các ngành chuyên môn và ủy ban hành chính địa phương bất lực thì cư dân tại một số địa phương đối phó bằng cách "lở đến đâu, chạy đến đó". Phóng viên báo SGGP ghi nhận toàn cảnh về thảm họa này như sau.
Theo báo quốc nội, từ thượng tuần tháng 8 đến nay, sau khi thành phố Sài Gòn xảy ra những cơn địa chấn (ngày 5 và 6-8-2005), cư dân sống trong các chung cư ở TPSG vẫn chưa hết xôn xao. Sau đợt địa chấn này, các chuyên viên liên ngành xây dựng, địa chánh, khoa học-công nghệ đã tiến hành kiểm tra hệ thống chung cư tại Sài Gòn. Nhận xét chung của các chuyên viên là có nhiều chung cư cũ có nguy cơ bị sập bất cứ lúc nào dù không có động đất.
Theo báo Tiền Phong, tại nhiều vùng quê của miền Bắc VN, nhiều thanh niên nông thôn chỉ vì quyết "giữ gái làng ta" không cho quen với thanh niên làng khác, mà có những cuộc xô xát, ẩu đả diễn ra. Điều đau lòng là cả người thiệt mạng, mang thương tật suốt đời hay những kẻ bước chân vào nhà tù đều đang ở độ tuổi thanh xuân, quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời.Báo TP ghi nhận thực trạng này qua vài trường hợp như sau.
Theo báo quốc nội, mùa nước nổi lại đến với đồng bằng sông Cửu Long ở miền Tây Nam phần. Năm nay, ở nhiều địa phương những người có trách nhiệm ngoài miệng nói cứng "không lo thiệt hại" nhưng trong bụng vẫn lo ngai ngái khi mà cái viễn cảnh "cắt lúa chạy lũ" đang dần hiển hiện trước mắt mà không thể né tránh được.
Theo báo quốc nội, tại Sài Gòn, Hà Nội, chuyện ca sĩ có thư ký riêng đang là hiện tượng phổ biến ở một số ca sĩ đang nổi tiếng, mới hoặc sắp nổi tiếng.Thời gian đi diễn, tập dượt khiến những ca sĩ này không có nhiều thời gian rảnh rỗi để tiếp xúc với người hâm mộ nên họ cần có người khác nhắc nhở, sắp xếp thời gian cho mình.
Theo ghi nhận của báo Lao Động, trên các dòng sông lớn giáp với vùng cửa biển thuộc địa bàn thành phố Sài Gòn, các tỉnh Long An, Tiền Giang, Bà Rịa-Vũng Tàu, hàng ngày có nhiều ngư dân đánh bắt cá bằng hệ thống kích điện, đã tàn sát ghê gớm, hủy diệt không thương tiếc nguồn lợi thủy sản. Trong một chuyến khảo sát ở vùng sông ngòi Cần Giờ
Theo báo Lao Động dẫn tài liệu của Tổng công ty Điện lực VN cho biết, nhiều năm gần đây, trung bình cả VN có đến 250 người chết mỗi năm do các tai nạn về điện. Đáng lưu ý, các tai nạn chết người xảy ra đối với người dân do những bất cẩn trong sử dụng điện. Riêng tại miền Tây Nam phần VN, tình trạng vi phạm hành lang an toàn lưới điện cao áp ở các địa phương thuộc khu vực đồng bằng sông Cửu Long ở mức báo động.
Theo báo quốc nội, hiện nay, Việt Nam có khoảng 175,000 doanh nghiệp, trong đó các doanh nghiệp khu vực tư nhân đã giải quyết việc làm cho 70% số lao động và đóng góp 60% GDP. Theo thống kê của Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam, đến nay cả VN đã xảy ra khoảng 900 cuộc đình công của công nhân. Trong đó, khu vực quốc doanh chiếm 8.8%, doanh nghiệp dân doanh 26.9% và doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài chiếm 64.3%.
Theo báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, chưa bao giờ việc tuyển học sinh vào lớp 6 cho niên khóa mới của các trường bán công lại lâm vào cảnh khó khăn như thế. Không đặt yêu cầu về mức điểm ở lớp 5, chỉ cần học sinh hoàn thành chương trình tiểu học là các trường bán côngsẵn lòng đón nhận, thế nhưng nhiều trường vẫn chưa tuyển đủ học sinh, trong khi ngày khai trường đã gần kề. SGGP ghi nhận thực trạng này như sau.
Theo báo quốc nội, tại các cuộc hội thảo, tham vấn hay diễn đàn về du học tổ chức tại Sài Gòn, điều bận tâm nhất của những người tham dự là học bổng, cách tìm, xin học bổng ở các nước. Bởi đi du học bằng học bổng, vừa "oai ra phết", vừa giải quyết được túi tiền vốn không mấy dồi dào của nhiều gia đình. Từ đóm những cuộc "săn" học bổng luôn diễn ra âm thầm nhưng quyết liệt trong từng học sinh, từng gia đình có ước mơ xuất ngoại.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.