Hôm nay,  

‘độc Chiêu’ Làm Thịt Chuột

16/06/200900:00:00(Xem: 4847)

‘ĐỘC CHIÊU’ LÀM THỊT CHUỘT
Bạn,
Theo báo Sài Gòn, tại miền Tây Nam phần, ở xã Tân Hiệp, thị xã Tân Hiệp, tỉnh Hậu Giang, có chợ chuột Sẻo Vong nổi tiếng. Chợ có chuột sống, chuột làm thịt sẵn đủ loại cung cấp cho một loạt nhà hàng, quán nhậu lớn nhỏ ở Cần Thơ và Hậu Giang. Cùng với  đặc sản này, chợ khai sinh ra cái nghề làm thịt chuột. Một nghề đòi hỏi "trình độ kỹ thuật cao". Đặc biệt, hành nghề làm thịt chuột chính yếu là phụ nữ. Ở đây việc chặt đầu, lột da, móc ruột chuột là chuyện thường ngày của   nữ giới, cả với những  cô gái có đôi tay nuột nà. Báo Dân Trí ghi nhận về những "độc chiêu" làm thịt chuột tại  địa phương này như sau.
Khi nói về nghề làm thịt chuột,chị Trần Hạnh thâm niên trên 10 năm bán chuột ở chợ Sẻo Vong, cho biết: "Làm thịt chuột khó nhất là giết chuột.Bắt chuột phải bắt nhanh đằng đuôi rồi chụp lấy đầu, chuột nhỏ thì dùng tay bóp nát đầu cho chết, chuột lớn thì đập mạnh đầu vào cây hoặc nền đất. Thao tác phải mạnh và dứt khoát, nếu chậm là chuột ngoái đầu cắn phập vào tay ngay". Nói rồi, chị bắt một chú chuột cơm (loại nhỏ) thực hiện luôn các thao tác thuần thục. Người xem chỉ còn nước dựng tóc gáy.


Tiếp đến là loại chuột cống nhum to gần bằng bắp chân. Loại này thường ở rừng đước, rừng tràm đen thui, dữ tợn tới mức dám cắn lại cả chó mèo. Chị chụp mạnh chiếc đuôi kéo con chuột bặm trợn ra khỏi lồng rồi cũng với những thao tác mạnh, dứt khoát, "xử" xong chú chuột, hệt như... phim kinh dị.
"Mỗi người phải mần thịt vài trăm con chuột trong một ngày, không thạo sao được" - chị Hạnh cho biết. Đó là nói vậy, chứ để được lành nghề như bây giờ chị cũng không nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần bị chuột cắn. "Bị chuột cắn ít chảy máu nhưng nhức thấu xương, đau theo từng nhịp tim, chịu không nổi đâu", chị nói.
Mỗi người làm thịt chuột đều có một cách trị đau khi bị chuột cắn. Riêng chị  Hạnh đã truyền cho một cách độc đáo: nhổ râu mép của chú chuột cắn mình đắp lên vết thương, bảo đảm đỡ nhức ngay tắp lự.
Bạn,
Báo Dân Trí ghi nhận rằng miền Tây Nam phần còn có nhiều nghề độc đáo khác không kể hết. Những nghề ly kỳ, những con người phóng khoáng và hào sảng làm nên sự lôi cuốn tự nhiên lạ lùng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tranh dưa là môn nghệ thuật hiếm hoi chỉ của một vài nước châu Á, vốn nổi tiếng là những quốc gia có tập quán tỉ mỉ, cầu kỳ, điển hình là Trung Quốc, Việt Nam, Thái Lan và Nhật Bản. Tại Sài Gòn, vào dịp Tết, có 1 nhà hàng khách sạn đã gây sự thích thú cho thực khách bằng những bức tranh dưa mừng năm mới. "Họa sĩ" vẽ những bức tranh này chính là những đầu bếp nhà hàng.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, trong dịp Tết năm nay, hầu hết nhà vườn trồng mai ở ngoại thành Sài Gòn đều "xính vính" vì diễn biến thời tiết bất thường vào những tháng cuối năm. Vừa dứt những cơn mưa muộn thì "đụng" các đợt không khí lạnh tràn về, thêm vào đó xuất hiện sương mù vào buổi sáng, triều cường lớn gây ngập úng diện tích rộng.
Theo báo Tuổi Trẻ, trong những ngày này, ở các khu vực ngoại thành Sài Gòn, các vườn mai đã nhộn nhịp. Dân buôn đi săn mai "độc" hoạt động ráo riết để tuyển mai đưa ra Bắc. Những dân buôn mai chuyên nghiệp đã đổ ra các vườn mai ở Thủ Đức, Quận12, Hóc Môn, những "lãnh địa" mai của TP.SG và miệt Đồng Nai, Bình Dương...
Trong hơn 5 năm qua, nhiều khu dân cư trên địa bàn thành phố Sài Gòn đã bị Ủy ban các quận, huyện giải tỏa để lấy đất xây dựng các dự án đô thị. Tại nhiều khu vực, các ngành chức năng không hề có kế hoạch tái định cư cho các gia đình bị giải tỏa, người dân bị đẩy ra đường. Với tình trạng như thế, người dân tiếp tục "đời tạm cư" của mình, tạm cư đến nay đã ba, bốn năm
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, tại VN, mùa tết năm nay đến sau cơn dịch cúm gia cầm, cơn bão số 8 và những ngày thời tiết thất thường... nên cùng với xuân về, tết đến là bao nỗi lo âu, khốn khó đến với không ít người dân. Nhiều người chăn nuôi cho biết đang rơi vào vòng lẩn quẩn: nuôi gà, dịch cúm, thua lỗ và nợ nần, rồi lại nuôi gà...
Theo báo quốc nội, vài năm gần đây, vào dịp gần Tết, tại ngoại ô Sài Gòn và vùng ven thành phố Biên Hòa, gần các trường đại học, cao đẳng, trung học hoặc đường vào khu công nghiệp ở thường hay xuất hiện các mẩu tin "Cần người giúp việc", từ làm bánh mứt đến phụ quán, bán hàng và đủ loại công việc linh tinh tạm thời khác.
Theo dự báo của Trung tâm Khí tượng thủy văn VN, sẽ có đợt triều cường với mực nước lên đến 1.4m xuất hiện tại TP.SG vào dịp Tết Bính Tuất, đỉnh triều rơi đúng vào mồng 3-5 tết. Tại nhiều khu vực thường xuyên bị ảnh hưởng nặng nhất bởi triều cường, cư dân cho biết đã nhiều năm nay hễ có triều cường là các tuyến bị chìm sâu trong nước.
Cứ vào dịp trước và sau Tết Nguyên đán, cờ bạc lại rộ lên khắp nơi. Tại thời điểm này, trên địa bàn Sài Gòn, các sòng bạc đã mọc lên khắp nơi: lề đường, chợ, bến xe, trong hẻm, quán cà phê, nhà hàng, khách sạn, thậm chí cả cơ quan nhà nước CSVN..
Cứ vào khoảng giáp Tết, tại các thành phố lớn ở VN, nhiều cơ sở sản xuất, dịch vụ chế biến những loại hàng phục vụ Tết Nguyên đán đều rất cần người phụ việc. Biết được nhu cầu này, từ vài năm nay các sinh viên nghèo, những người lao động nhập cư sống xa nhà...
Tại miền Trung, đèo Hải Vân đi qua địa giới của quận Liên Chiểu (thành phố Đà Nẵng) và huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên là "đệ nhất hùng quan", cổ kim đều nổi tiếng. Ngoài cái hùng vĩ đầy lãng mạn ở nơi trời biển giao hoà, khí hậu đặc sắc vào loại hiếm giữa đất miền Trung nắng cháy mưa dầm, cái hiểm trở vì đường đèo quanh co lắt léo


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.