Hôm nay,  

Đời Ghe Cát

12/11/200900:00:00(Xem: 5800)

Đời Ghe Cát

Bạn,
Theo báo Sài Gòn, trên địa bàn thành phố Đà Nẵng có gần 30 bãi cát sạn, nguồn cát lấy từ các khu vực thuộc tỉnh Quảng Nam. Trong số các bãi này, có nhiều chủ bãi đã mua đến 4 - 5 chiếc ghe chở cát để thuê người chạy cát về cho bãi của mình... Đa số những người làm nghề này kể cả người có ghe và  những người chạy thuê cho chủ bãi đều là những người dân nghèo khó.  Báo Tiền Phong ghi nhận tình cảnh mưu sinh của người dân hút cát thuê ở Quảng Nam, Đà Nẵng qua đoạn ký sự như sau.
Khi con trăng lên chếch mấy ngọn sào, cũng là lúc phóng viên đến gần mép nước của khu vực bãi hút cát Kỳ Lam, nơi giáp ranh giữa hai huyện Điện Bàn với Duy Xuyên của tỉnh Quảng Nam.  Trước mắt  phóng viên  là khung cảnh của một công trường với mấy chục chiếc ghe lớn nhỏ đang nổ máy ầm ào hút cát. Theo tìm hiểu, những người đến hút cát ở đây đa số là dân ở các huyện Điện Bàn, Duy Xuyên, Quế Sơn và Đà Nẵng... họ đến hút cát với sự cho phép của ngành Tài nguyên-Môi trường địa phương. Hải - chủ một ghe cát cho biết: Tụi em đến hút cát ở đây đều có đóng lệ phí cả, cứ nộp 100 ngàn đồng thì hút được 2 ghe cát. Ghe nào cũng vậy, sau khi hút cát xong chờ cho con nước lớn là xuôi ghe về bán cho các đại lý cát sạn ở Đà Nẵng.  Hải cho biết: Khi cát khan thì bán cát to hạt được 22 ngàn đồng/khối. Khi bình thường thì chỉ 20 ngàn đồng/khối cát thôi"...


Nghe tiếng trẻ con khóc ở một ghe hút cát bên cạnh, phóng viên cặp mạn để hỏi thăm. Người đàn ông đang nhễ nhại mồ hôi hút cát lên chiếc ghe này là anh Nguyễn Tình (1977), quê ở thôn 5, xã Duy Thu, huyện Duy Xuyên (Quảng Nam). Tình kể với phóng viên rằng, Tình cùng với vợ là Mai Thị Hòa (1980) có 2 con nhỏ cùng sinh sống trên chiếc ghe chở cát này từ mấy năm qua. Đây không phải là chiếc ghe cát thuộc quyền sở hữu của vợ chồng Tình mà là ghe vợ chồng Tình nhận chạy thuê cho ông chủ bãi cát sạn ở Cẩm Lệ, TP Đà Nẵng. Cứ mỗi chuyến chạy cát từ Kỳ Lam về Cầu Đỏ ông chủ trả công cho vợ chồng Tình 150 ngàn đồng. Mọi chi phí nhiên liệu và tiền mua phiếu cát chủ ghe đều chịu. Tình nói: Nếu ngày nào cũng đi được hai chuyến thì vợ chồng con cái đủ ăn, đủ mặc và chi phí cho các cháu học hành. Ngày nào chạy một chuyến thì đời sống vốn đã khó lại càng thêm khó.
Khi ngồi tâm sự với vợ chồng Tình trên dập dềnh sóng nước sông Thu Bồn,  phóng viên mới càng thêm tỏ: Hơn một trăm gia đình sống bằng nghề chở cát trên vùng sông nước Quảng Nam - Đà Nẵng này là bấy nhiêu cảnh ngộ. Không phải ai cũng đủ khả năng tài chính để sắm cho gia đình mình một chiếc ghe để làm phương tiện mưu sinh.
Bạn,
Cũng theo báo Tiền Phong, nhiều người phải chạy vay mượn mới đủ tiền mua lại một chiếc ghe cũ mang về chạy cát làm kế mưu sinh. Chạy cát liên tục mỗi ngày như thế, nhưng khoản tiền dành dụm còn lại mỗi tháng cũng chẳng đáng bao nhiêu. Số tiền dư dật này cũng chỉ đủ để trả tiền lãi vay cho chủ nợ chứ nợ gốc vẫn còn nguyên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một thời, chúng ta đi học, đọc truyện cổ và rơi vào những thế giới tuyệt vời của văn học khi nghe chim và cá nói chuyện với nhau, khi trê và cóc có lời minh giải, khi lục súc tranh công nhau, và vân vân. Thế giới chúng ta đầy những sinh vật sinh động, và chúng ta là một.
Đó không còn là chuyện của nước Tàu xa xôi. Đó là nước Việt Nam hiện nay và trong tương lai gần. Dư đàn ông và thiếu đàn bà. Chỉ vì, ưa sinh con trai hơn là con gái.
Tìm việc làm cực kỳ gian nan, trong tình hình này. Bất kể rằng, người tìm việc đã tốt nghiệp đaị học chuyên ngành.
Mục di trú và bảo lãnh do Văn Phòng tham vấn di trú Robert Mullins International đảm trách hằng tuần, nhằm mục đích thông báo các tin tức thời sự liên quan đến vấn đề đoàn tụ gia đình, rất hữu ích cho quý vị nào quan tâm đến việc bảo lãnh thân nhân. Đề tài trên đây cũng được thảo luận trực tiếp trên trang nhà của văn phòng, www.rmiodp.com, tiết mục Radio, vào mỗi tối thứ Tư , từ 7:00-8:00 giờ.
Chúng ta đều biết rằng, phá hoại thì dễ, nhưng xây dựng thì khó. Quy luật này ai cũng biết. Và đó là lý do chúng ta phải trân trọng, phải suy nghĩ tận tường trước những quyết định có thể tổn hại thế gian này.
Một thời, chúng ta ngồi trong giảng đường đạị học, miệt mài với chữ nghĩa giữa những tiếng súng vang dội từ xa về. Chúng ta kiên tâm học, vì biết rằng, đại học là nền tảng để xây dựng laị xã hội sau tất cả những ly tán, những đổ vỡ...
Hãy nghĩ tới những ngày thơ ấu của chúng ta, khi được ba mẹ đưa tới trường hàng ngày. May mắn, đó là may mắn. Bởi vì cùng lứa với chúng ta ngaỳ đó, còn rất nhiều học trò bỏ học sớm, để lao động phụ giúp ba mẹ. Nhưng đó là chúng ta ở Sài Gòn, hoàn cảnh kinh tế còn dễ thở, trong khi những nơi dưới quê gian nan hơn nhiều, đặc biệt là ở Miền Bắc.
Kiến thức không tự nhiên mà có. Từ thuở nhỏ, chúng ta học vần abc, rồi học ghép chữ, tập đánh vần thành câu... đều nhờ các thầy cô.
Đất nước đang lệ thuộc phần lớn vào Trung Quốc. Điều này ai cũng thấy. Và ai cũng biết đó là con đường chết chậm, khi nhà nước Hà Nội đã kể như là bán trọn thị trường 90 triệu dân cho nhà nước Bắc Kinh rồi.
Thức ăn bẩn, gây ngộ độc... chuyện này thường quá, và đã trở thành nỗi lo hàng ngày của người dân.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.